|
|
|
|
Trong khi thiền sư Vạn Hạnh với tầm nhìn xa rộng cố vấn và thuyết phục vua Lý Thái Tổ dời đô về Thăng Long để tạo kế lâu dài cho dân tộc còn chưa có một tượng đài xứng tầm ở Thủ đô thì Đắc Lộ đang được người ta "rục rịch cổ vũ" kéo ra đứng ở Thăng Long.
Mảnh đất Việt Nam đã phải chịu 1.000 năm Bắc thuộc và 100 năm Pháp thuộc. Những thế kỷ ngoại thuộc đầy tủi nhục và đau thương ấy cung cấp cho ta cái nhìn nhiều chiều về hệ lụy chiến tranh và bộ mặt thật của những đồng thủ phạm đã tạo ra nó.
Chiến tranh xâm lược được cổ động qua những bộ óc và cả những “văn tự” chứa đựng âm mưu đồng hóa. Trong âm mưu đó, nhiệm vụ căn bản để người dân bản địa quên gốc mất nguồn chính là những hành động triệt tiêu bản sắc văn hóa, phá hoại di sản, áp đặt giáo dục...
Điều khủng khiếp là nó được ẩn núp dưới hóa những từ như “văn minh”, “khai hóa” hết sức thâm độc. Nhưng âm mưu đồng hóa đó lại được một số người chủ ý ca tụng trong một xã hội mà nhiều việc làm, nhiều mối quan hệ đang cần phải làm sáng tỏ dưới khía cạnh “động cơ”.
Đó là những điều người viết buộc phải nhắc đến qua bài viết “Một Tượng đài ALEXANDRE DE RHODES, sao không...” (sic) của Nguyễn Hàng Tình trên Tia Sáng online ngày 16/7/2009.
Hàng Tình quả là biết “Tàng Hình” khi viết: “Hằng ngày khi những cuốn sách được giở ra trong trường học, những trang báo được lật ra đây đó trên khắp các đường phố Việt Nam, cả những trang Web Việt ngữ được bày ra mênh mông trên mạng... có khi nào ta bình tâm để nghĩ về cái gốc gác thiêng liêng của “Tiếng” nước mình, về con chữ, và cả người đã tạo ra”.
Hàng Tình muốn “văn vẻ” đến cái chữ viết La-tinh, và quy hết “công” cho Alexandre de Rhodes (linh mục Dòng Tên, có tên Việt là Đắc Lộ). Đắc Lộ đã học tiếng của người Việt, đã mượn cái tiếng đó để “sáng chế” ra chữ quốc ngữ (chưa đầy đủ khi đó).
Trong bài thuyết trình đọc tại Giáo xứ Công Giáo Việt Nam ở Paris nhân kỷ niệm 400 năm sinh nhật Đắc Lộ (1593-1993), Nguyễn Khắc Xuyên đã viết:
“Thực ra Đắc Lộ không phải là người sáng chế ra thứ chữ viết theo tự mẫu Latinh. Đây là một sự nghiệp chung của một số giáo sĩ thuộc nhiều dân tộc khác nhau, trong đó đặc biệt là người Bồ, rồi tới người Ý, người Pháp. Nhưng Đắc Lộ là người được nói tới nhiều hơn hết và vì đó kể như có công nhất, bởi vì các tác phẩm của ông còn tồn tại cho tới ngày nay, trong khi nhiều tác phẩm của các đồng nghiệp đã thất lạc…” (Giáo sĩ Đắc Lộ (Alexandre de Rhodes) 1593-1660).
Và Nguyễn Đình Đầu, một trong những người bênh vực Đắc Lộ hết mực, cũng phải công khai thừa nhận “không một ai trong hội thảo cho rằng Đắc Lộ “là người sáng nghĩ ra chữ Quốc ngữ”, mà chỉ là người học nói tiếng ta từ chính người Việt...” (Bùi Kha - Biện chính với Nguyễn Đình Đầu).
Chúng ta “bình tâm” nhưng không phải để nghĩ về “cha đẻ” ấy mà là để hiểu rõ hơn về những cố gắng sáng tạo chữ viết của ông cha trong nhiều thế kỷ đã dần định hình một thứ chữ Nôm nhưng đã bị những âm mưu đồng hóa thủ tiêu bằng mọi cách.
Thực ra Hàng Tình chưa tiếp xúc với những tranh luận gần đây (năm 2008) giữa Bùi Kha và Nguyễn Đình Đầu về Đắc Lộ trên tạp chí Hồn Việt, nên mới nhắm mắt mà viết “cha đẻ ra chữ viết tiếng Việt hiện đại, chữ Quốc ngữ, ông Alexandre de Rhodes - một người sinh ra từ vùng Avignon (Pháp), có gốc Do Thái ấy, biệt khuất chúng ta kể từ rất lâu rồi, vào thế kỷ XVII”.
Hàng Tình so sánh: “Nhìn quanh các nước Đông Á, nhận ra lịch sử đã đưa đẩy ngôn ngữ Việt ta thoát ra khỏi hệ thống chữ viết tượng hình, khỏi món nợ “vay mượn” dai dẳng lối ghi âm (chữ viết) Trung Hoa, cái ước mơ đau đáu Nhớ Cụ mà người Nhật, Triều Tiên chưa thực hiện được. Với chữ viết (có được như hiện nay), rõ ràng là cái rõ nhất chúng ta có độc lập, đang thực sự độc lập”.
Ông cha ta đã từ chữ viết tượng hình của người Trung Hoa mà sáng tạo ra chữ Nôm trong hoàn cảnh ý thức về một dân tộc cần phải có chữ viết riêng. Chưa thể làm gì hơn cho việc phổ biến chữ viết ấy thì quân Pháp xâm lược Việt Nam. Đắc Lộ từng thừa nhận: “Tôi chưa công bố thánh chiến chống mọi địch thù của đức tin ở Nhật, ở Trung Quốc, ở Ðàng Trong, ở Ðàng Ngoài và ở Ba Tư thì lập tức đã có một số đông con cái thánh Inhaxu, đầy tinh thần đã đưa thánh Phanchicô Xavie tới ba trăm quốc gia, các ngài đã bừng bừng ao ước vác thánh giá Thầy và đem đi cắm những nơi cùng kiệt cõi đất.” (Hành trình và truyền giáo).
Giám mục Puginier, người có công lớn trong việc chiếm phá chùa Báo Thiên để xây nhà Thờ lớn Hà Nội (hiện nay) thì không ngần ngại tuyên bố: “…tôi xem việc tiêu diệt chữ Nho và thay thế dần dần ban đầu bằng tiếng An Nam (chữ Quốc ngữ, BK), rồi bằng tiếng Pháp như là phương tiện rất chính trị, rất tiện lợi và rất hiệu nghiệm để lập nên tại Bắc Kỳ một nước Pháp nhỏ ở Viễn Ðông”.
Cứ như lời của Puginier nói thì mục tiêu cuối cùng trong công cuộc đồng hóa là người Việt sẽ sử dụng tiếng Pháp. Và nếu không có những người cộng sản thì chắc người Việt sẽ không viết như chúng ta hôm nay, để ai đó “kể công” của Đắc Lộ mà không màng đến liêm sỉ quốc gia. Không hiểu sao Hàng Tình “đóng đinh” rằng “chúng ta có độc lập, đang thực sự độc lập” khi thoát ra khỏi cái chữ tượng hình. Mượn của Trung Hoa thì không có “độc lập”, còn mượn của Latinh thì có “độc lập” thực sự chăng?
Hàng Tình hiểu “độc lập” này như thế nào? Giống như quốc gia Philippinne nói và viết hoàn toàn bằng chữ Latinh chăng? Còn người Nhật, hiện nay họ vẫn sử dụng phần lớn chữ Trung Hoa nhưng văn hóa của họ, tiếng nói của họ có biến mất không? Có ai bảo họ không có “độc lập” không? Các nước sử dụng mẫu tự Latinh ở phương Tây sẽ định nghĩa sao về “độc lập” cho riêng mình?
Chưa hết, trong Thư đề ngày 12/01/1882, từ Chợ Quán “Kính gởi các vị trong Hội Đồng Thuộc Địa”, Bao-ti-xi-ta Trương Vĩnh Ký viết rõ hơn về mục đích các tác phẩm của ông:
“Thưa quí vị,
Tôi hân hạnh gởi đến quí vị một bản trình bày từng tác phẩm xuất bản mà tôi đã biên soạn.
Làm như vậy, ý định của tôi là để chứng tỏ với quý vị rằng trong 13 cuốn sách tôi đã xuất bản cho đến nay do tiền tôi bỏ ra, tôi chưa bao giờ đi lệch mục tiêu chính và trực tiếp mà tôi đã trình bày trước đây trong các thư tôi viết vừa cho nhà cầm quyền, vừa cho Ủy ban Phụ trách Cứu xét những tác phẩm của tôi. Mục tiêu đó là sự biến đổi và đồng hóa dân tộc An Nam" (Nguyễn Sinh Duy, “Cuốn sổ bình sinh của Trương Vĩnh Ký”, NXB Nam Sơn, Sài gòn, tháng 3,1975).
Hàng Tình: “Có quá lời không chưa rõ, nhưng ai đó đã từng bảo: “Với việc Latin hoá chữ viết tiếng Việt, Alexandre de Rhodes đã đặt Việt Nam tiến bước văn minh, hòa nhập cùng nhân loại trước các dân tộc Đông Á khác 300 năm”. Không phải ngẫu nhiên mà từ cuối thế kỷ XIX, và đầu thế kỷ XX ngay giới trí thức Nho học Việt Nam cũng đã quyết liệt cổ suý, truyền bá chiến lược cho sự lớn mạnh của Quốc ngữ, đẩy hệ thống chữ tượng hình, chữ Hán - Nôm vào cáo chung, để rồi chúng ta có được một di sản ngôn ngữ/chữ Việt như ngày hôm nay”.
Tại sao Hàng Tình phải viết “có quá lời không chưa rõ”? Rõ là “quá lời” lắm chứ. Vì ai cũng biết những lời nhận xét trên phát xuất từ Nguyệt san MISSI [do các cha Dòng Tên (một dòng tu với những lời thề rất thiếu tính người) người Pháp điều khiển]. Vatican thì mở “Hội thảo” về Đắc Lộ, còn MISSI thì giật tít "Khi cho Việt Nam các mẫu tự La Tinh, Alexandre de Rhodes đã đưa Việt Nam đi trước đến 3 thế kỷ". Chẳng lẽ ông Hàng Tình không hiểu nổi “tính khách quan” trong câu tục ngữ của người Việt “mẹ hát con khen” à?
Đắc Lộ là một người không thật thà, hay phóng đại về việc làm của mình tại An Nam. Và những “bốc phét” ông ta đã bị Yoshiharu Tsuboi lột tả trong cuốn Catholicism et Sociétés Asiatiques, trg. 136, về "nghệ thuật" phóng đại sự việc để lừa dối chính quyền Pháp cũng như Tòa Thánh Vatican của Rhodes:
"Vào khoảng 1650, Alexandre de Rhodes tuyên bố rằng, người Việt Nam cải đạo theo Ca Tô giáo với nhịp độ 15000 một năm, con số mà khoảng hai mươi năm sau, những thừa sai Pháp cho rằng đã phóng đại, vì họ chỉ thấy có độ 60.000 thay vì 200.000 tín đồ Ki Tô như các giáo sĩ dòng Tên đã tuyên bố”.
Hàng Tình: “Suốt 20 năm gắn bó với Việt Nam, đến và đi thầm lặng, rồi tạo ra thứ chữ Việt có kiểu ký hiệu phổ biến như bao dân tộc châu Âu, Mỹ, Phi, Úc đó, Alexandre de Rhodes đã có đến 6 lần bị chính quyền phong kiến Việt Nam, chúa Nguyễn lẫn chúa Trịnh... trục xuất (nhưng ông vẫn luôn tìm cách để được quay lại). Khi về châu Âu, ông vẫn đeo đuổi cho ngôn ngữ Việt, bỏ ra tiếp 6 năm nữa để hoàn thành công trình ngôn ngữ ấy (bộ Từ điển Việt - Bồ - La “Dictionarium Annamiticum Lusitanum et Latinum”, vào năm 1651, tại Italia) cho sứ mệnh tinh thần của mình (rao giảng Phúc Âm), cùng lúc cho văn hoá Việt, dân tộc Việt”.
Hàng Tình ngày càng lộ rõ mình là một kẻ “Tàng Hình” trong đánh tráo khái niệm. Vì viết như vậy là không lương thiện với lịch sử vì sẽ làm cho người đọc (ít tiếp cận thông tin về Đắc Lộ) hiểu lầm rằng Đắc Lộ đến Việt Nam khi ấy chỉ để “tạo ra thứ chữ Việt…”, “theo đuổi ngôn ngữ Việt”. Hàng Tình nên đọc lại lịch sử về Đắc Lộ và xem 6 lần bị trục xuất ấy có phải do “theo đuổi ngôn ngữ Việt” không?
Hàng Tình tìm người “bảo kê”: “Chúng ta - dân tộc Việt Nam - mang ơn ông ấy (Alexandre de Rhodes) là một sự thật!”. Ông Võ Văn Kiệt - vị cố Thủ tướng được dân yêu quí và ngưỡng vọng, từng bảo thế. Những tháng ngày về hưu, ông Kiệt càng nghĩ nhiều hơn về công lao của Alexandre de Rhodes (ông tự đặt tên Việt cho mình là Đắc Lộ).
Và thế là ông đã mời điêu khắc gia Phạm Văn Hạng và nhà sử học Dương Trung Quốc đến nhà ở TP.HCM để “đặt hàng”, nhờ tạc cho được một bức tượng về Alexandre de Rhodes, mà ông bảo trước hết cho chính ông, để ông với tư cách một người Việt tỏ lòng tri ân người có đóng góp cho dân tộc yêu dấu mình. Nhưng rồi buộc phải trách nhiệm hơn, ông bảo với nghệ sĩ Hạng và ông Quốc: “Đợi khi nào thuận lợi, cố tìm cách để tượng đấy được đặt ở Thủ đô Hà Nội, chúng ta biểu thị một sự hàm ơn, và vinh danh người có công, tỏ rõ sự quí trọng văn hoá, khoa học...”.
Tôi không biết đây là lời khen hay chê ông cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt. Vì ông Kiệt không thể “lớn lối” đại diện dân tộc này để mang ơn một trong những kẻ đã chủ mưu dẫn binh đến cướp nước và đồng hóa dân tộc ta được. Ông Kiệt tạc tượng, hay “cúc cung bái” Đắc Lộ là quyền tự do cá nhân của ông ấy. Nhưng việc “Đợi khi nào thuận lợi, cố tìm cách để tượng đấy được đặt ở Thủ đô Hà Nội, chúng ta biểu thị một sự hàm ơn, và vinh danh người có công, tỏ rõ sự quí trọng văn hoá, khoa học...” (nếu đúng như Hàng Tình nói) thì là một việc làm hồ đồ, xúc phạm đến tình cảm dân tộc và máu xương đã đổ xuống vì độc lập dân tộc của đồng bào.
Và tôi cũng không nghi ngờ gì về việc ông Dương Trung Quốc tại sao lại a dua bàn bạc cái việc “đại sự” này, vì ông cũng từng phát biểu: “Nếu nói cho đủ thì trong tiến trình lịch sử của mình, Việt Nam lại còn có cơ hội tiếp cận (vì lý do chiến tranh và ý thức hệ) với nhiều nền văn minh…” và “Chiến tranh thật khốc liệt với nhiều tội ác và thương tích nhưng đó là một thế kỷ đủ giúp Việt Nam bứt ra khỏi cái thế giới Trung Hoa truyền thống không chỉ về chính trị mà quan trọng hơn là sự tiếp nhận những giá trị văn của văn hoá phương Tây, trở thành một phần di sản và bản sắc của văn hoá Việt Nam hiện đại”.
Đó là nhận thức “không vỏ dưa thì vỏ dừa” về chiến tranh của ông Dương sử h(ọc). Miễn chê!
Một cái tên đường ở Tp.HCM (và chỉ nên có ở Tp.HCM) đã là quá đủ để dành cho Alexandre de Rhodes. Khi ông Võ Văn Kiệt còn đương chức đã “thỏa thuận” theo lời đề nghị “ngoại giao” của quốc gia Vatican để tôn vinh cho Đắc Lộ. Việc làm này khi ấy vốn dĩ đã là việc làm “xé rào dư luận”, nếu không muốn nói là “đi đêm”.
Người ta nghi ngờ về bộ óc của những người “thẩm định”, vì họ đã có đủ tư cách và thẩm quyền văn hóa để làm điều đó hay không, hay do họ bị quan (tiền) chi phối. Chỉ cần đọc kỹ lịch sử về Đắc Lộ đủ thấy một số người đã đánh tráo sự thật nhằm đưa một kẻ cướp nước với âm mưu đồng hóa thành "tượng đài" của dân tộc. Muốn làm điều này nhanh gọn, không có việc “thiết thực” hơn mà mở “Hội thảo khoa học”. “Hội” thì có, “thảo” thì không, còn “khoa học” thì vô cùng lờ mờ.
Hàng Tình: “Với Alexandre de Rhodes, tượng ông đã được tạc xong (bằng đá hoa cương, cao 3m, rộng 2m, nặng 43 tấn) lâu rồi, đang để ở ngoại ô thị xã Thủ Dầu Một (tỉnh Bình Dương), nhưng vì người “bảo hộ” cho sự chào đời (và tồn tại) của nó cũng đã khuất, nên ông Hạng lẫn ông Quốc giờ chỉ nhìn tượng ông Rhodes rồi nhìn vào nhau (!), bởi không biết phải “đặt đâu”, và “làm sao đặt được”, dù biết rằng động thái tri ân ấy vào những năm 1941 đã từng diễn ra (do Hội Trí Tri và Hội Truyền bá chữ Quốc ngữ người Việt ở Việt Nam thực hiện): Một bia vinh danh Alexandre de Rhodes được đặt ngay bên trái tim Thủ đô, ở hồ Gươm”.
Người Việt không bao giờ quên ơn những người nước ngoài có đóng góp về văn hóa, khoa học cho dân tộc. Nhưng những người nước ngoài đó không thể là những kẻ vận động binh đao để tiến hành chiến tranh xâm lược mới âm mưu đồng hóa. Đó chính là thái độ ứng xử rất phân minh của người Việt. Vì vậy Hàng Tình ví dụ Đắc Lộ với Pasteur, A.Yersin, Calmette, Marie Curie… là một sự so sánh khập khiễng.
Năm 1941 Hội Trí Tri cùng với Hội Truyền bá Quốc ngữ đã quyên góp để dựng một tấm bia kỷ niệm ngày sinh nhật thứ 350 của giáo sĩ Đắc Lộ ở gần bên bờ hồ Gươm trước cửa đền bà Kiệu.
Cụ Hoàng Xuân Hãn viết về Hội này như sau: “Lần đầu nghe nói đến tên hội này, tôi lấy làm ngạc nhiên, rồi đáp: “Không ai mời tôi cả. Vả chăng ngày nay ai mà chẳng học quốc ngữ; thì lập hội làm gì ? Hoặc quốc ngữ đây nghĩa là tiếng ta. tiếng và văn Việt ngữ?Lập hội với mục đích ấy cũng tốt, vì ngày nay ai cũng muốn nói tiếng tây cho thoáng, chứ không hiểu đúng tiếng ta, đến đỗi hạng lầm hiểu rằng ''yếu điểm” là điểm yếu, ngày càng nhiều”. Cụ để tôi nói dài mới ngắt lời, rồi đáp: “Truyền bá quốc ngữ là truyền bá cách viết tiếng ta bằng những chữ la-tinh A, B, C” (Nhớ lại hội Truyền bá quốc ngữ… - Báo Đoàn Kết tháng 9-10-1988).
Hành động lập bia của họ ở thời điểm Pháp đang đô hộ có thể chưa có nhiều tiếp cận chính xác tư liệu để đánh giá về sự thật Đắc Lộ. Nhưng phần nào động cơ kỷ niệm của họ là trong sáng vì họ sớm nhận ra “ngày nay ai cũng muốn nói tiếng Tây cho thoáng”. Mục đích cuối cùng của các cha đạo là người bản xứ sẽ nói và viết tiếng Tây, chứ không phải thứ chứ quốc ngữ chưa hoàn thiện như ở thời Đắc Lộ.
Hàng Tình: “Tượng đài Nguyễn Trãi sừng sững ở Québec (Canada), hay 18 danh nhân Việt Nam được đặt tên đường ở Houston (Texas, Hoa Kỳ)... là thông điệp nhắc nhở về những giá trị đóng góp cho hạnh phúc của con người được chấp nhận và thừa nhận luôn không biên giới, huống gì “nhân vật” Alexandre de Rhodes, người hằng ngày đồng hành cùng chúng ta, đóng góp cho sự phát triển, văn minh của chúng ta. Hình như chúng ta đang mắc nợ một tượng đài, cùng dăm ba con đường phố hiền hoà mang tên “người cho ta cái chữ” ấy”.
Càng so sánh càng thấy Hàng Tình rất ngu ngơ về lịch sử. Nguyễn Trãi là một danh nhân văn hóa thế giới, ông chẳng có âm mưu gì với nước Canada. Dĩ nhiên, về ngoại giao, các nước từng đặt quan hệ với nhau, có những ứng xử như vậy là bình thường. Ông Lê Nin chẳng có ngày nào ở Việt Nam mà Việt Nam vẫn có tượng đài của ông ta. Những tượng đài người nước ngoài được xây dựng để bày tỏ sự tôn trọng và gắn kết tình hữu nghị. Nếu những nước đó từng xây dựng tượng đài của những kẻ dẫn quân vào xâm lược đất nước họ, thì Hàng Tình (Tàng Hình) hãy đem ra so sánh, bằng không chính việc làm này, Hàng Tình đã miệt thị những danh nhân văn hóa của người Việt.
Những người Việt (đa số là Phật tử) sẽ nghĩ gì, nếu tượng đài Đắc Lộ xuất hiện ở Hồ Gươm (Hà Nội) - một mảnh đất thiêng vốn dĩ đề cao những giá trị văn hóa hòa bình. Ý nghĩa của hồ Hoàn Kiếm không chỉ bằng hành động trả vật dụng gươm thần mà còn phải trả cả cái gươm trong bụng. Đắc Lộ đã không ngừng miệt mài rèn gươm bụng, để “nhào nặn” chữ quốc ngữ dùng làm bao để bọc nó. Và chúng ta không thể tưởng tượng được rằng mỗi khi đi qua "tượng đài" Đắc Lộ chúng ta nghĩ về mảnh đất Thăng Long mà biết bao chùa chiền di sản bị thực dân Pháp kết hợp với các cha đạo nước ngoài tàn phá.
Và người Phật tử sẽ nghĩ gì khi một cha đạo như Đắc Lộ từng nói rất “văn hóa” như sau: “Bởi Tam giáo này, như nguồn độc, nhiều sự dối khác. Song le bắt mỗi sự dối ấy chẳng có làm chi, vì chưng biết là bởi đâu mà ra, cho hay tỏ tường là dối thì vừa. Như thế có chém cây nào độc cho ngã, các ngành cây ấy tự nhiên cũng ngã với. Vậy thì ta làm cho Thích Ca là thằng hay dối người ta, ngã xuống, ...”. (Phép giảng tám ngày).
Ôi! Có lẽ nào sẽ có một “tượng đài chữ viết” cho những ngôn ngữ “thiêng liêng” như vậy sao?
Trong khi thiền sư Vạn Hạnh với tầm nhìn xa rộng cố vấn và thuyết phục vua Lý Thái Tổ dời đô về Thăng Long để tạo kế lâu dài cho dân tộc còn chưa có một tượng đài xứng tầm ở Thủ đô thì Đắc Lộ đang được người ta "rục rịch cổ vũ" kéo ra đứng ở Thăng Long. Trong khi hai di sản nổi tiếng của Phật giáo là chùa Báo Thiên và Báo Ân tại khu vực Hồ Gươm còn chưa được phục dựng thì Đắc Lộ (bằng đá hoa cương) lại được giật tít trên Tia Sáng để dọn đường đến đó đứng.
Năm 1624, Đắc Lộ đến đàng Ngoài, đánh dấu sự khởi đầu của khối liên minh thực dân đế quốc Pháp-Vatican. Sau 10 năm hoạt động ở Việt Nam, Đắc Lộ đã có đầy đủ bản đồ Việt Nam, có một bản báo cáo tỉ mỉ về tình hình Việt Nam đệ trình cho Giáo hoàng ở Vatican và đồng thời đệ trình cho vua Louis XIV của Pháp vào lúc bấy giờ, kèm theo bản báo cáo đề nghị "Đánh chiếm Việt Nam".
“Tượng đài” cho con người này? Đây quả là một huyễn thuật “hô biến” rẻ tiền mà một số người đã và đang cố tình dựng ra.
Các tin khác
- Từ chuyện bức xúc ở chùa Côn Sơn (Chí Linh, Hải Dương)... (17/07/2009 21:21)
- Chùa Côn Sơn: Ban Quản lí di tích lộng hành, vi phạm pháp luật tôn giáo (17/07/2009 21:12)
- Phật tử Việt tại Ba Lan đề nghị Chủ tịch Hà Nội giúp đỡ về chùa Thiên Việt (06/07/2009 09:40)
- Nhiều di tích ở Đông Triều (Quảng Ninh) đang xuống cấp (05/07/2009 10:33)
- Tương quan trong ứng xử (03/07/2009 23:17)
- Vụ Tu viện Bát Nhã: Những câu hỏi không biết trả lời sao! (02/07/2009 00:20)
- Những điều nhỏ mà không nhỏ khi đến chùa (27/06/2009 22:40)
- Chùa xưa, chùa nay (26/06/2009 20:15)
- Vụ Kỷ lục gia bị tố cáo đạo nhạc: Phản hồi của VIETKINGS (24/06/2009 19:53)
- Khi Kỷ lục gia bị tố cáo đạo nhạc: Quý hồ đa bất quý hồ tinh (23/06/2009 23:42)
|
|
"Sư cô trụ trì" chùa Quan Âm cải đạo theo Chúa: Bóc trần sự thật
17/02/2011 16:08 |
|
|
Vụ Tu viện Bát Nhã: Những câu hỏi không biết trả lời sao!
02/07/2009 00:20 |
|
|
Phật xá lợi và những chiếc xe đời mới đắt tiền
19/03/2010 08:26 |
|
|
Xâm hại tượng Phật dài nhất Việt Nam
13/06/2009 09:51 |
|
|
Đề nghị ông TBT VietNamNet hiệu đính các từ ngữ mập mờ làm tổn thương nghiêm trọng PG
26/08/2011 12:46 |
|
|
Video: Hàng quán bao vây, lấn chiếm chùa Mía
06/03/2010 21:02 |
|
|
Cảnh giác với người từ xa tới trục lợi vụ Bát Nhã
16/12/2009 16:05 |
|
|
Hủy phá Tăng bảo: thủ đoạn cũ của chủ nghĩa Ngô Đình Diệm mới
03/04/2010 16:53 |
|
|
Đền chùa xây mới nên dùng chữ quốc ngữ
16/04/2009 21:34 |
|
|
Thư ngỏ gửi HĐND, UBND TP. Hà Nội và Hội KHLS VN về việc dựng tượng Alexandre Rhodes
30/07/2009 21:25 |
- "Sư cô trụ trì" chùa Quan Âm cải đạo theo Chúa: Bóc trần sự thật
- Từ “A Mi Đà Phật” lại nghĩ thêm về vấn nạn của Phật giáo VN
- Cái gì cũng chịu nổi
- Hòa thượng Tịnh Không nói gì về ngày tận thế?
- ĐT Niệm Phật vãng sinh & ĐT Di Lặc: Chính pháp hay mạt pháp?
- Về bài viết “Đừng biến tín ngưỡng thành cuồng si”
- Họa sĩ “tâm linh” Vi Vi đã vẽ “Phật” như thế nào?
- Thư ngỏ gửi HĐND, UBND TP. Hà Nội và Hội KHLS VN về việc dựng tượng Alexandre Rhodes
- Rước Xá lợi Phật: Tùy thuận chúng sinh, tùy hỷ công đức
- Suy tư về vấn nạn loại Tăng ra khỏi Tam Bảo
- Tường thuận Tang lễ Đức Pháp chủ Giáo hội Phật giáo Việt Nam- Đại lão Hoà thượng Thích Đức Nhuận (21/05/2006 10:28)
- Hải Dương: Phát bằng Tốt nghiệp Trung cấp Phật học khóa 4 và khai giảng khóa 5 (19/06/2006 08:38)
- Thông cáo đặc biệt Hướng dẫn Tổ chức Lễ truy niệm Đức Pháp chủ Giáo hội Phật giáo Việt Nam (27/06/2006 09:09)
- Tưởng niệm Hòa thượng pháp chủ HĐCM GHPGVN (Nhiệm kỳ IV & V) (27/06/2006 10:50)
- Đạo đức của Hòa thượng Đệ nhị Pháp chủ (27/06/2006 10:56)





Facebook
Twitter
Google

VN đang bị 2 gọng kìm xâm lược văn hóa, đó là: Phim tàu và "như bài này viết". Thiết nghĩ, những người lãnh đạo, những chức sắc ngành văn hóa quá ít dân tộc tính mặc dù luôn miệng "đậm đà bản sắc dân tộc".
Chúng ta phải hiểu như thế nào khi một bộ phim về Lý Thái Tổ cũng không làm nổi để kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long; tượng đài Điện Biên Phủ mới dựng lên đã lún nứt. Trong khi những đối tượng văn hóa "trái dân tộc" thì cứ thủng thẳng mà xâm chiếm.
Thật sự, đối với âm mưu đặt tượng Đắc Lộ tại Hà Nội, tôi đã biết từ lâu! Nhưng không biết làm sao để phản ứng lại càng không biết phản ứng với ai!
Trong lòng cứ day dứt mãi: "Chẳng lẽ cứ để cái bọn cướp nước lộng giả thành chân, lập lờ đánh lận con đen?!" Bài viết thật đúng lúc, bút lực rất hào hùng, đáng trân trọng và cổ vũ lắm!
NGĂN NGỪA NGOẠI ĐẠO NHƯ NGĂN NGỪA NGOẠI XÂM
PHÁT TRIỂN QUỐC GIÁO LÀ PHÁT TRIỂN QUỐC GIA
Hoan hô bài viết! Hoan hô bài viết!
Hoan hô bài viết này 1.000 lần !
NGĂN NGỪA NGOẠI ĐẠO NHƯ NGĂN NGỪA NGOẠI XÂM;
PHÁT TRIỂN QUỐC GIÁO LÀ PHÁT TRIỂN QUỐC GIA.
Phật giáo đã trở thành đạo dân tộc, điều này Ngài GS. Trần Văn Giàu, một nhà nghiên cứu cách mạng lão thành viết trong quyển "Dòng chủ lưu văn học Việt Nam & tư tưởng yêu nước" có đoạn viết :
Ngược dòng lịch sử dân tộc Việt mấy ngàn năm văn hiến, lật từng trang để đánh dấu thời vàng son vẻ vang nhất của lịch sử Việt là các triều đại Đinh, Lê, Lý, Trần, Việt Nam Phật giáo quốc đạo. Và đã trở thành đạo của dân tộc. . .
Theo ý kiến của bạn Thành1999 thì quý vị đọc Luận án tiến sĩ của Giáo sư Cao Huy Thuần làm tại Pari năm 1967, Luận án đề tài :"ĐẠO THIÊN CHÚA VÀ CHỦ NGHĨA THỰC DÂN TẠI VIỆT NAM" hay tìm đọc quyển sách chuyên về Nguyễn Trường Tộ của giaodiemonline.com . . . sẽ rõ.
Lẽ ra kinh đô Thăng Long (Hà Nội) phải có một đền thờ riêng các vị Quốc sư đã có công góp phần dựng và giữ nước, mưu cầu hạnh phúc và niềm tự tin cho dân cho nước mới phải !!!!!
Nay chúng ta dùng chính vũ khí đó của địch để đánh địch và tay sai. Đó là công việc mà các tác giả Giao Điểm đang làm. Các tác giả Giao Điểm đang noi gương tiền nhân dùng đòn “gậy ông đập lưng ông” trong mục tiêu xây dựng đất nước và bảo vệ văn hóa dân tộc: Noi gương Lý Thường Kiệt xưa kia dùng chữ Hán để viết “Nam Quốc Sơn Hà, Nam Đế Cư” để xác nhận chủ quyền của tổ quốc. Trần Hưng Đạo dùng chữ Hán để viết “Hịch Tướng Sĩ” động viên toàn dân chống quân Nguyên. Nguyễn Trãi dùng chữ Hán viết “Bình Ngô Đại Cáo”. Trong thập niên 1930, các nhà cách mạng yêu nước Phan Chu Trinh và Phan Bội Châu đã cổ súy việc học chữ quốc ngữ để mở mang dân trí và phổ biến tư tưởng cách mạng nhằm đánh đuổi thực dân Pháp. Đòn “gây ông đập lưng ông” là một chiến thuật lâu đời trong truyền thống chiến đấu bảo vệ tổ quốc của nhân dân ta.
Để cụ thể hóa thái độ của chúng ta đối với bọn giáo sĩ đã sáng tạo ra chữ quốc ngữ, chúng ta hãy hình dung một tên cướp đột nhập vào nhà chúng ta với một con dao. Khi bị cảnh sát rượt đuổi, tên cướp đã vứt bỏ lại con dao tang vật. . . Hành động đúng nhất là chúng ta hãy sử dụng con dao tang vật vào những việc hữu ích, như cắt rau, thái thịt, v.v… . . . Chạy theo tên cướp để cám ơn nó đã để lại con dao rõ ràng là một hành vi ngu xuẩn.
Hô hào mọi người phải cám ơn bọn giáo sĩ đã sáng tạo ra chữ quốc ngữ cũng là một hành vi ngu xuẩn tương tự.
Charlie Nguyễn
Vùng Đồng bằng sông Cửu long, miền tây nam bộ vào giữa thế kỷ 19, Phật giáo phát sinh thêm một tông chỉ "Học Phật tu nhân & nổi bật giáo lý Tứ Ân" mà phải đặt ân Tổ quốc trên hết khi đất nước lâm nguy, lúc sơn hà nguy biến.
Truyền thống ấy được khởi xướng bắt đầu thời vua Tự Đức năm thứ 3, (1849) chính thức thêm một giáo phái Phật giáo mới ra đời mang tên BỬU SƠN KỲ HƯƠNG do Phật Thầy Tây An sáng lập, trãi qua 5 thế hệ; hai lần thêm danh xưng đó là TỨ ÂN HIẾU NGHĨA rồi đến PHẬT GIÁO HÒA HẢO . . . chuyên chuyển tải giáo lý Phật đà theo thể loại song thất lục bát,
và giọng đọc ngân nga điệu dân ca Nam bộ, vô hình trung truyền bá giáo lý Phật đà qua khẩu truyền để thích ứng với tầng lớp công nông tay lấm chân bùn, ít biết chữ nghĩa, nhằm gìn giữ và phát huy đạo nhà. . .
Thời gian ấy có vị Hòa thượng Hải Huệ hiệu Huỳnh Chân Giác đạo nhân, nổi tiếng đệ nhất hùng biện ở miền tây nam bộ, ứng xử nhạy bén khiến các Cha cố đạo (Kito) và quan chức của Pháp phải kính nể, và được tôn xưng là Hòa thượng TỔ MẸ NỘI qua truyền khẩu nhân gian Nam bộ, chuyện này nhà văn Sơn Nam lúc còn sinh tiền mỗi khi gặp tôi thường hay nhắc đến sự đối đáp giữa các Cha cố đạo và Hòa thượng Tổ Mẹ Nội.
Các Ngài cùng sử dụng tiếng Việt La tinh để gây niềm tự tin và ý thức độc lập tự cường dân tộc. . . tương kế tựu kế, lợi khí vô cùng.
Việt Nam dù sử dụng chữ quốc ngữ nhưng tiếng Việt thì không mất. Tiếng còn thì dân tộc còn. Còn cái chữ, mượn của tàu, hay mượn của Latin cũng như nhau thôi. Có gì đâu mà cái ông "Tàng Hình" kia phải mất công phí lời như vậy.
Nếu không có người Pháp biết đâu chúng ta đang ngày càng hoàn thiện chữ Nôm.
Đúng như tác giả Trần Điều đã nói, người Nhật vẫn sử dụng đa số chữ viết Trung Hoa, nhưng phát âm (tiếng) là của người Nhật. Bản sắc văn hóa nền độc lập của họ vẫn để thế giới phải cúi chào.
Mẫu tự Latin từ chữ của người Hy Lạp cổ mà nhiều nước phương Tây cải tiến thành tiếng Anh, Pháp, Đức... Họ có thấy "nhục nhã" gì đâu. Quan trọng là đừng để mất tiếng.
Nguyễn Trãi dùng chính văn tự "Tàu" để tố cáo Tàu, dùng chính tư tưởng "nhân nghĩa" của Trung Quốc để nói đến cuộc chiến bất nhân bất nghĩa.
Chúng ta dùng chữ quốc ngữ để tố cáo những âm mưu đồng hóa thâm độc của Pháp và Vatican.
Đắc Lộ cũng chẳng phải là "cha đẻ" của chữ quốc ngữ. Vậy hà cớ gì mà Hàng Tình phải đảo ngược lịch sử như vậy.
Xin mấy ông sử học như Dương Trung Quốc đừng làm những chuyện tào lao gây cười nữa. Các ông làm như mọi người chẳng biết sử là gì cả hay sao.
Tôi có đề nghị thế này. Nếu bức tượng đó không có nhà thờ nào rước về thì tốt nhất xin kính tặng cho ông Dương Trung Quốc để kế thừa việc làm có ý nghĩa của ông Kiệt là "cúc cung bái". Nếu nhà ông Dương quá chật hẹp thì nhà nước nên giải tòa đền bù cho một nhà nào đó bên cạnh để ông Dương sử học được hương khói quanh nằm "tượng thần" của ông.
Khỏi mất công cứ "già non" chọt ngang, chọt dọc... để tiếp tục thực thi và nêu gương "chí lớn" (đồng hóa) của Đắc Lộ.
Xin lỗi, tôi không phải là người Phật tử! Có lời nào thất thố xin được bỏ qua!
Cám ơn Bạn yellow leaf có nhận xét rất hay và dễ hiểu. Tôi cũng Đồng ý bạn mimi về " Đề nghị chính quyền Hà Nội không cho phép đặt tượng Alexandre Rhodes với bất cứ danh nghĩa nào!" nhưng Xin Đề nghị thêm :
" Đề nghị NHÀ NƯỚC CHXHCN VIỆT NAM không cho phép Bức tượng này xuất hiện trên lãnh thổ Việt Nam "
Cuối cùng , xin góp tác giả bài viết về tựa đề "... Ai là người hô biến? ". Theo thiển ý của tôi hiểu Biến ở đây là Biến - Mất. Còn Hiện mới là Xuất Hiện - Hiện Ra. Như vậy, tựa đề có mâu thuẫn nội dung bài viết không ? Không khéo coi chừng hiểu lầm là những người tham gia diễn đàn này hô biến chứ không phải ông Tàng Hình kia. ( Gậy Ông Đập Lưng Ông đó ).
Đó là thiển ý của riêng tôi. Nếu ko đúng xin mọi người Hoan Hỷ cho.
Việc có hay không chữ quốc ngữ, đất nước Việt Nam của chúng ta vẫn sẽ phát triển theo thời đại.
ở đây một số người dù vô tình hay cố ý đã che đậy cái khốn nạn của bọn Cha đạo : " Đi trước dẫn đường cho bọn chó theo sau ".
Tôi nhiệt liệt phản đối việc có ý định dựng tượng Đắc Lộ trên đất nước Việt Nam này.
và chúng ta phải đòi hỏi sự công bằng cho Phật Giáo chúng ta đã chịu nhiều mất mát bởi bọn Cha đạo.
Đề nghị bài viết của anh Trần Điều nên được đăng tải trên các báo khác để mọi người cùng đọc và sáng tỏ cái vấn đề cần sáng tỏ.
Xin mượn lại lời bạn Thành 1999 :
NGĂN NGỪA NGOẠI ĐẠO NHƯ NGĂN NGỪA NGOÀI XÂM.
PHÁT TRIỂN QUỐC GIÁO LÀ PHÁT TRIỂN QUỐC GIA.
Chúc tinh tấn !
Bạn Du Tử nói đúng, quan trọng là giữ tiếng nói.
Còn sản phẩm chữ viết, sáng tạo như thế nào thì tùy mỗi quốc gia. Cứ như cụ Nguyễn Du viết truyện kiều bằng chữ Nôm, bây giờ phiên âm ra quốc ngữ đọc vẫn còn say mê. Nếu nhà nước quyết tâm đề cao "dân tộc" tính thì tôi nghĩ nhiều bộ óc xã hội không thể không có một chữ Nôm hoàn thiện. Nền tảng đã có, các viện nghiên cứu cũng đã thống kê và làm việc rất khoa học và tỉ mỉ. Chúng ta không phải là dân tộc không có chữ viết riêng.
Cần phải xác định điều này với những bộ óc có ý định "đồng hóa".
Chữ Nôm của ta có lúc Trung Quốc cũng phải cho người học lại. (chữ gì mà lạ Niên + Nam là Năm) đến Trung Quốc nhìn vào cũng chẳng hiểu. Hiện nay VN đã có hơn 10.000 chữ Nôm được đưa vào chuẩn Unicode của quốc tế.
Trong tư liệu còn lưu trữ, chúng ta có một kho di sản Hán Nôm đồ sộ mà chưa khai thác hết.
100 Pháp thuộc, chúng ta mất đi một thứ chứ viết do chính ông cha ta sáng tạo ra, với một bộ Truyện Kiều nổi tiếng.
Họ đến thủ tiêu của chúng ta một con chữ bằng cách áp đặt nền giáo dục của người Pháp. Rồi họ nhào nặn chữ quốc ngữ theo Latin, ban đầu là với mục đích chỉ để truyền đạo.
Thủ tiêu một chữ viết, áp đặt một chữ viết. Chẳng khác nào lời than của cô Kiều "Giết chồng rồi lại lấy chồng".
Tb: Bạn Tuấn Anh thắc mắc về từ "hô biến" tôi nghĩ nó mang ý nghĩa "phép lạ" chứ không phải biến mất như bạn nghĩ. Đó cũng là ẩn ý của tác giả chăng?
Nói chung là biến tùm lum, nhằm tung hỏa mù để nó "biến" đến Thăng Long.
Lúc đó âm mưu sẽ hoàn thành. Một "tên đường" đã định hình rồi, có nói gì cũng chẳng mang đi nổi. Rồi sẽ đến 1 tượng đài. Rồi sẽ đến 1 ngôi đền, 1 nhà thờ Tổ...
Khiếp thật! Hồn ma của đám Lê Chiêu Thống đang hiện về, lộng giả thành chân.
Tôi đồng ý với bạn Tuấn Anh, không cho phép nó xuất hiện trên lãnh thổ Việt Nam. Vì không mảnh đất nào của chúng ta không mang nỗi đau thương mất nước.
Câu kết tôi viết: “Tượng đài” cho con người này? Đây quả là một huyễn thuật “hô biến” rẻ tiền mà một số người đã và đang cố tình dựng ra".
"Hô biến" là một trò huyễn thuật, biến một cái này thành một cái khác. Chẳng hạn làm cách nào đó (hô biến) để những con mực thối thành con mực tươi, rồi đem ra chợ bày bán để đánh lừa người tiêu dùng.
Như mấy anh thợ ảo thuật "hô biến" mấy đám rẻ lùng nhùng thành con bồ câu hòa bình rất đáng yêu.
Đó là những huyễn thuật, cả tin vào đó thì sẽ lầm lẫn,tri giác sẽ sai lệch.
"Giết chống rồi lại lấy chồng.
Mặt nào mà lại đứng trong cõi đời".
Phải có câu thơ thứ hai này thì mới thấy việc tạc tượng cho ông Đắc Lộ rồi hè nhau vái lạy mới thấy ếht sự lố bịch của nó.
Trong xã hội phản biện. Người Phật tử phải luôn giữ tinh thần ấy. Bằng không họ vừa đạt được mục đích mà vừa bảo mình khờ.
Cảm ơn tất cả đã kịp thời nói lên tiếng nói này.
Văn hóa không có khoảng trống cho cỏ dại mọc bừa.
BBT trang nhà đưa bài viết này thật đúng lúc.
DÂN TA PHẢI BIẾT SỬ TA
CHO TƯỜNG GỐC TÍCH NƯỚC NHÀ VIỆT NAM
Ngoài công tác truyền đạo, dĩ nhiên ông còn hai ý đồ khác nữa, một đạo một đời: Thứ nhất là mở rộng và củng cố vùng ảnh hưởng của giáo hội Pháp trong cuộc tranh chấp quyền lực giữa hai giáo hội Pháp - Bồ Đào Nha lúc bấy giờ, và thứ nhì là thu thập và gửi những thông tin chiến lược của xứ An Nam về Paris để thúc đẩy triều đình Pháp xâm lăng và đô hộ Việt Nam. Hai ý đồ nầy được ông chu toàn bằng cách khoác chiếc áo chùng thâm lên để che dấu súng cà nông bắn vào nước ta. Sau nầy, những “cha cố” như Pigneau de Béhaine, Lambert, Huc, Puginier, Pellerin, Taberd, … và bọn tay sai bản xứ phản bội tổ quốc đã triển khai ý đồ nầy và theo bước chân của ông để tay súng tay thập ác đô hộ nước ta trong gần 100 năm trời mà thôi.
Suốt cả thời kỳ đô hộ Pháp và kéo dài trên nửa nước dưới chế độ giáo trị Ngô Đình Diệm ở miền Nam, trong khi Phật giáo bị khống chế và đàn áp thì Alexandre de Rhodes được chính quyền và giáo hội Công giáo Việt Nam vinh danh và ghi ơn như người sáng tạo ra chữ “quốc ngữ”, xem Rhodes là danh nhân văn hóa nước ta. Những chính quyền thực dân và phản dân tộc đó đã tự mình, hay cho phép, in tem, tạc tượng, đặt tên đường, đặt tên trường, đặt tên cơ quan … tên gián điệp ngoại bang đầu xỏ nầy để làm sáng danh y. Tuy nhiên, những văn bản phát hiện trong 20 năm qua đã chứng tỏ một cách không chối cải được rằng Rhodes chỉ cóp nhặt, tiếm dụng, và thêm thắt vào những công trình sáng chế chữ Việt với mẫu tự Latinh của nhiều người khác trước đó, đặc biệt của ba giáo sĩ Bồ Đào Nha là Francisco de Pina, Gaspa d’Amarel, và Antonio Barbosa. Như vậy, thật sự là giáo sĩ Rhodes, cùng với một số cọng sự viên, có đóng góp vào việc hình thành chử Việt Latinh hóa vốn đã có rồi, nhưng dứt khoát Rhodes không phải là “cha đẻ”, người đầu tiên phát minh ra văn tự nầy. Và cũng thật sự là chính tên gián điệp Rhodes chứ không phải ai khác là một trong những nguyên ủy chính của “một trăm năm đô hộ giặc Tây” sau nầy.
Đó là chưa nói đến âm mưu thâm độc của Rhodes muốn lợi dụng chính quyền bảo hộ đương thời để, trong quá trình “quốc ngữ hóa”, xóa tuyệt chữ Hán Nôm hầu bít lối tìm về nguồn gốc văn minh, căn cước văn hóa đặc thù của dân tộc ta. Hôm nay, nhìn những quốc gia “nhỏ” như Lào, Cambốt, Miến Điện, Sri Lanka, Tibet, hay “vừa” như Thái, Hàn, Pakistan, Irak, Thổ Nhĩ Kỳ, hay “lớn” như Ấn Độ, Trung Quốc, Nhật Bản, … tất cả đều vẫn tồn tại và phát triển mà không mất văn tự gốc và đặc thù của tổ tiên họ để lại. Ta chỉ còn giống Phi Luật Tân và Mexico, hai quốc gia cũng mất văn tự vì bị, như nước ta, các cường quốc Công giáo Tây phương dùng thập ác và lưỡi gươm xâm lăng và đô hộ. Mà sở dĩ chúng thành công ở Việt Nam là nhờ có một "đạo quân thứ 5" bản xứ, cung cúc "quên mình trong vâng phục", nhận mình là "Dân Chúa" chứ không còn là ... dân Việt nữa.
Những sự thật bất khả phủ bác nầy, Nhà nước có biết và có làm gì không, Giáo hội có biết và có làm gì không ? Hay lại để cho những ông "giết sử" như ông Dương Trung Quốc múa may quay cuồng ?
Vấn đề họ muốn hội thảo là chọn lấy khoảng hơn chục bài ủng hộ cho chuyện "làm giấy khai sinh mới" cho nhân vật đó. Và chỉ chọn khoảng 2 đến 3 ý kiến phản đối để có vẻ cho khách quan.
Vào "Hội thảo" sẽ dùng hơn chục ý kiến ấy để bóp chết "2" ý kiến nhỏ bé còn lại. Thế là nghiễm nhiên những "giám khảo" thừa hạng đó sẽ "chuẩn y khoa học" cho những điều họ muốn làm.
Vấn đề đã đạt được mục đích.
Thật nguy hiểm khi tất cả những vấn đề văn hóa, học thuật, sử học lại được đưa vào cái gọi là "hội thảo khoa học".
Điều đáng nói là họ còn lợi dụng vào phát biểu của những "lãnh đạo" để hợp thức hóa chuyện đó và "lái" dư luận bằng những học vị, chức danh.
Ai có tiền để mở hội thảo với một bì thư "nặng tay" thì coi như vấn đề không có nhiều bàn cãi nữa.
Đây là một tệ nạn của giới khoa học, sử học nước nhà.
Để nói rằng Đắc Lộ không yêu cầu dẫn bính đánh chiếm Việt Nam.
Nhưng ông ta cũng có phải là "cha đẻ" của chữ quốc ngữ đâu.
Mời quý vị đọc thêm về ông Đắc Lộ với chữ quốc ngữ, xem ông ta là người có trung thực không.
http://www.dactrung.net/phorum/tm.aspx?m=444060
http://tusach.vietnhim.com/showthread.php?t=24
hoặc vào gôgle đánh cụm từ "nguồn gốc chữ quốc ngữ huỳnh ái tông".
Những nghiên cứu rỏ ràng như thế này mà ông Dương Trung Quốc không biết sao? hay ông sử gia này có quyền lợi khác?
Tôi nghĩ ông sẽ sáng suốt hơn chứ không nghĩ ông cũng có những tư tưởng đi ngược lại lẽ phải của dân tộc.
Tôi nhớ có một bài của Trần Trung Ngọc viết rằng: những giáo sĩ sáng tạo ra chữ quốc ngữ không phải mục đích giúp người Việt Nam văn minh hơn, mà là dùng chữ viết đó để truyền giáo, nô dịch những người dân Việt giống như kử trộm vào nhà mang theo con dao. Chữ quốo ngữ ban đầu là con dao dùng với ý đồ xấu. Nhưng chủ nhà tỉnh giấc đánh đuổi được tên trộm. Tện trộm chạy và bỏ lại hung khí. Chủ nhà nhặt "chiến lợi phẩm" đó dùng vào những việc có ích khác như làm bếp, chẻ củi...
Có ai lại dựng tượng đài kẻ trộm, kẻ cướp, dẫu kẻ đó đã để lại chiến lợi phẩm cho ta không nhỉ??? Nực cười
Chúng tôi những người Việt nam đang sinh sống ở nước ngoài lại càng thấm rõ hơn thế nào là giá trị Văn hóa dân tộc. Có ai có thể hình dung ra rằng: nếu chúng tôi về thăm quê hương mà có ông bạn Tây nào đó cũng có hảo ý về cùng. Họ tò mò tìm hiểu đất nước chúng ta qua các di tích cổ như đền đài miếu mộ, lăng tẩm, chùa chiền. Họ hỏi chúng tôi về những thông điệp mà cha ông chúng ta đã nhắc nhở con cháu ngàn đời qua những ký tự chữ nôm hay chữ hán. Chúng tôi chỉ biết lắc đầu rằng không biết. Xấu hổ thật, bởi chúng tôi cứ tưởng mình là người Việt nam chứ, nhưng đứng trước sự việc trên thì chúng tôi cũng không khác gì người nước ngoài, sự coi thường của họ đối với chúng ta là khó tránh khỏi. Vâng, nếu nói như vậy thì có đến 80 triệu người nước ngoài đang sinh sống tại Việt nam.
Tại sao có người muốn dựng tượng tuyên dương công "xâm lược" của Đắc Lộ?
Tại sao có người bẻ cong ngoài bút để dịch chữ soldats thành chiến sĩ truyền giáo?
Tại sao có người viết sử đi ca ngợi quân xâm lăng?
Thời buổi "hội nhập" này tất cả chỉ là "money talk" (tiếng nói của đồng tiền). Một tổ chức tôn giáo thuộc loại siêu quốc gia như Vatican thì thiếu gì tiền, thiếu gì quyền. Họ chỉ cần bỏ ra chút ít tiền có thể thuê những tay bồi bút làm những chuyện họ muốn. Trong khi đó một số người được mệnh danh là sử gia, học giả mù mờ về lịch sử văn hóa dân tộc, nghe lời đường mật của đám tay sai của Vatican dụ dỗ. Nào là cởi mở, nào là vô tư, nào là hội nhập, nào là trí thức... bèn viết bài ca tụng.
Khi họ làm công việc này tự họ đã phản bội dân tộc, phản bội lại lương tâm của người trí thức. Ngày xưa sử quan dầu có bị chém cũng không viết sai sự thật; ngày nay chỉ vài đồng đô la đã bẻ cong ngòi bút. Thương thay kẻ sĩ thời hội nhập!
Bài viết của Hàng Tình trên Tia Sáng đã được tháo xuống. Đó là việc làm đúng của Ban Biên tập và tạp trí Tia Sáng (Một góc nhìn của trí thức).
Tôi đọc kỹ mới biết, ông Hồng Nhuệ Nguyễn Khắc Xuyên, ông Chương Thâu, ông Nguyễn Đình Đầu và một số ông đã cố tình dịch sai chữ soldats là "chiến sĩ truyền giáo" (Nguyễn Đình Đầu), "mấy chiến sĩ" (linh mục Nguyễn Khắc Xuyên). Mọi chú thích đều nói đó ý chỉ nghĩa bóng là những "thừa sai", hoặc nói ý hiểu "chiến sĩ" ở đây như là "chiến sĩ văn hóa", "chiến sĩ tình nguyện"...
Nguyên văn tiếng Pháp:
“J’ai cru que la France, étant le plus pieux royaume de monde, me fournirait plusieurs soldats qui aillent à la conquête de tout l’Orient, pour l’assujetter à Jésus Christ, et particulièrement que j’y trouverais moyen d’avoir des Évêques, qui fussent nos Pères et nos Maitres en ces Églises. Je suis soirti de Rome à ce dessein le 11e Septembre de l’année 1652 après avois baisé les pieds du Pape”.
Nguyễn Khắc Xuyên dịch:
“Tôi tưởng nước Pháp là một nước đạo đức nhất thế giới, nước Pháp có thể cung cấp cho tôi mấy chiến sĩ đi chinh phục toàn cõi Ðông phương đưa về qui phục Chúa Kitô và nhất là tôi sẽ tìm được các giám mục, cha chúng tôi và thầy chúng tôi trong các giáo đoàn. Với ý đó, tôi rời bỏ Rôma ngày 11 tháng 9 năm 1652 sau khi tới hôn chân Ðức Giáo hoàng.”
GS. Cao Huy Thuần giải thích "soldat":
Soldat: 1. Homme équipé et instruit par l'Etat pour la défense du pays. 2. Tout homme qui sert ou qui a servi dans les armées.
Dịch: 1. Người được nhà nước trang bị và huấn luyện để bảo vệ xứ sở. 2. Bất kỳ người nào phục vụ hoặc đã phục vụ trong quân đội.
Được biết ông linh mục Nguyễn Khắc Xuyên sau khi mạt sát GS Hoàng Tuệ đã phải xin lỗi GS nhưng vẫn không sửa chữa bài viết của mình.
Qua đây, chúng ta thấy, để biến hóa một trong những người có âm mưu dẫn binh xâm lược nước ta, họ sẵn sàng bẻ cong ngòi bút và lịch sử.
Đắc Lộ không phải người sáng tạo ra chữ quốc ngữ đã đành, nhưng dù có công biện soạn từ điển đi chăng nữa thì không ai có thể ngụy biện rằng Đắc Lộ không xin hoàng đế Pháp dẫn quân để xâm chiếm Việt Nam.
Xin cảm ơn tác giả Trần Điều.
Chúng ta nên thu thập tư liệu và các bài viết khác nhau để gửi về Hội Sử học Việt Nam. Chính quyền Hà Nội. Và đặc biệt gửi cho ông Dương Trung Quốc và ông Phạm Văn Hạng.
Tôi rất ngưỡng mộ những tác phẩm điêu khắc ấn tượng về lòng yêu đất nước của ông Hạng. Nhưng với tác phẩm điêu khắc Đắc Lộ này, ông đã đi sai trên con ưoờng điêu khắc của mình.
Xưa kia, nhưng người viết sử dù mất đầu họ cũng không bao giờ bóp méo và viết sai sự thật.
Tinh thần ấy đáng tiếc không được chúng ta đề cao, mà còn "nhận giặc làm cha".
Đây chẳng phải là "cách mạng màu" mà ông Nguyễn Minh Triết cảnh báo hay sao?
Liên tưởng thuở nhỏ cắp đến trường học abc, lớn lên không biết tiếng Anh tôi ra trung tâm ngoại ngữ học tiếng Anh, không biết tiếng Tàu học tiếng Tàu… Hầu hết thế hệ chúng tôi đều như thế, không ngờ nước ta có tiếng Việt viết bằng chữ Nam (Nôm). Sau khi học thêm tiếng Hàn tiếng Nhật thì cảm nhận ra rằng tiếng Nam không thua kém gì ngoại ngữ khác, chỉ cần một cái “híc” nhẹ thì viết được chữ Nam theo cách của mình, rõ ràng Đắc Lộ không có cống hiến gì, mà chỉ phiên âm hay Latin hóa tiếng Việt mà thôi, cái đó thì người nước ngoài nào cũng làm được, ví dụ như dùng tiếng Việt để phiên âm hay Latin hóa tiếng Tàu hay bất kì một ngoại ngữ nào khác. Đúng như giáo sư Lê Mạnh Thát gọi đây là một kiểu chữ “cua bò rắn chạy”, chẳng có gì để tự hào chẳng có gì để tôn vinh. Đọc và hiểu được chữ Nam mới là cao quý, giản tiện cách viết, dùng kí âm của chữ Nam mà viết mới là điều đáng tôn vinh, vì đó là văn hóa Việt. Chúng ta đã có sẵn văn học chữ Nam, có tự điển chữ Nam, có lực lượng học giả, làm là được. Còn việc thay tiếng Việt Latin theo kí âm chữ Nam giản thể thì không có gì khó. Làm được như thế thì bộ mặt gian tà của Đắc Lộ không cần nói cũng “biến”, như biển không bao giờ chấp chứa thây chết.
Chúng ta trích một đoạn trong quyển"Toàn tập Minh Châu - Hương Hải Thiền sư của Ngài Trí Siêu - Lê Mạnh Thát để cùng nhau tham khảo :
. . . Trong cuộc đời 88 năm của mình, Minh Châu Hương Hải đã có những đóng góp cho dân, cho nước qua thời gian mấy năm làm quan khi còn tuổi thanh niên. Rồi đến lúc xuất gia, Minh Châu Hương Hải vẫn còn đóng góp sức mình bằng mối quan hệ chặt chẽ với những nhà lãnh đạo chính trị quân sự đương thời mình. Minh Châu Hương Hải đã có quan hệ chặt chẽ với họ Nguyễn đàng trong, đặc biệt với Hiền vương Nguyễn Phúc Tần, rồi sau đó với vua Lê Hy Tông (1676-1704) và Lê Dụ Tông (1705-1728) cùng các chúa Trịnh Tạc (1653-1682), Trịnh Căn (1683-1709) và Trịnh Cương (1709-1729) với các quan lại cao cấp của triều đình như Ứng quận công Ðặng Ðình Tướng (1659-1735) Tước quận công Lê Ðình Kiên (1623-1704) v.v… và đã có ảnh hưởng nhất định với những vị này .
Chẳng hạn, vụ cấm đạo năm 1714 đã xảy ra với sự tham dự ít nhiều của chính thiền sư Hương Hải, như Hương Hải thiền sư ngũ lục đã ghi : "Vào một ngày rảnh, trưởng quan lại đến Nguyệt Ðường gọi 3 thầy người đạo Hoa lang cùng đến trong chùa Nguyệt Ðường đối đàm giảng đạo với Tổ sư để xem thắng bại thế nào. 3 thầy đạo Hoa lang một tên là Tài Gia, hai tên là Tài Hữu và ba tên là Tài Chi. Trưởng quan hỏi Ðạo một câu, hỏi Thích một câu. 3 thầy đạo 3 lần không nói được. Chỉ còn một Thích lời nói không dứt. Trưởng quan bảo : Ðạo không bằng Thích. Hoa lang ngoa dối lời dụ dỗ để xiêu lòng người, đó gọi là tà đạo, chẳng biết nghĩa lý. Trưởng quan lại bảo, họ Thích thông lời chí lý, có sự có tích, báu pháp vô biên. Từ đó ông biết đạo là ngụy chẳng chân, liền trở về báo lên cửu trùng. Ðức Thánh thượng trải 8 tháng sai quan đuổi đám Hoa lang trở về nước nó, không được ở chỗ hiến trấn nữa "
Việc đối đàm với 3 giáo sĩ Ki tô giáo này, kiểm tra lại các tư liệu củaToà thánh Ki tô giáo La Mã, cho đến nay chưa thấy có dấu hiệu ghi chép nào cả. Tuy nhiên đây là một thông tin đầu tiên về việc quan hệ giữa Phật giáo và Ki tô giáo tại Việt Nam do phía Phật giáo truyền lại. Ðiều này chứng tỏ Phật giáo không đứng ngoài cuộc đấu tranh tư tưởng xảy ra trong các thế kỷ có cuộc giao lưu và quan hệ với phương Tây như có người đã lầm tưởng. Và Phật giáo giai đoạn này, chỉ qua quan hệ một mình cá nhân Minh Châu Hương Hải đã có những tác động to lớn đối với chính sách của triều đình, điều này chứng tỏ đây là thời kỳ Phật giáo phát triển rực rỡ, thể hiện đóng góp của mình trong quá trình dựng nước và giữ nước như từng xảy ra trong quá khứ .
Như vậy theo tâm cảnh của vị giáo sư này, ông tổ của văn học VN phải là cố đạo Đắc Lộ vì ông này là người sớm nhất đã sáng tác bằng mẫu tự La tinh với áng văn chương tuyệt tác!:”Phép giảng tám ngày”. Còn bài thơ Nam Quốc, Bình Ngô Đại Cáo, Chiếu Dời Đô, Hịch Tướng Sĩ…là văn học Tàu! Thật là điên đảo, đảo điên.
VN 100 năm dưới ách đô hộ của thực dân, tiếp diễn tại miền nam, được kế thừa bởi hai tổng thống Gia tô, họ đã đào tạo ra được nhiều lọai tay sai bản địa, trong đó có những tay sai văn hóa.Bọn này được cho ra ăn học ở nước ngòai, về nước được đặt vào những chức vụ quan trọng bộ máy cầm quyền, trong các giảng đường đại học …từ đó tung ra những hỏa mù với những lập luận như trên, hay phù phép, hô biến để những kẻ cấu kết tay sai thực dân thành những kẻ có ơn, thành nhà canh tân, yêu nước nồng nàn, hay nhà bác học không những của VN mà còn là của cả nhân lọai!Thật đau lòng cho những trang sử nước nhà.
Gần đây thôi, là chuyện dựng tượng để nhớ ơn tên gián điệp Alexandre Rhodes đã có công giúp Pháp đánh chiếm nước ta.
Dư luận đã vang lên. Chúng ta phải tiếp tục cùng nhau lên tiếng. Nếu chúng ta làm ngơ im lặng tức chúng ta đang trở thành những kẻ có tội với tiền nhân với quá khứ hiển linh của dân tộc.
Như có một bạn đã đề nghị:chúng ta hãy thu thập sách báo , các tài liệu của các giáo sư, các nhà nghiên cứu nghiêm túc về Alexandre Rhodes, Nguyễn Trường Tộ, Pétrus Ký để gửi cho Viện Sử học, nhà cầm quyền hiện nay, các bậc thức giả…để biết rõ Thực chất và Huyền thọai, Công và Tội của những nhân vật này đối với đất nước ta.
Làm như vậy cũng có nghĩa là chúng ta đã làm công việc giải độc, giải hoặc của các cuộc Hội thảo khao học được ”đặt hàng”, được “điều khiển từ xa” mà phần lớn các bài tham luận đã được “thụ tinh trong ống nghiệm” để sinh ra “những đứa con theo ý muốn”theo đơn đặt hàng.
Tôi thiết nghĩ tất cả chúng ta bằng mọi cách không được để những kẻ "tàng hình" đặt tượng của một kẻ cướp nước được
Rất mong các bạn quan tâm có thể đóng góp thêm tài liệu để càng nhiều người hơn hiểu thêm về vấn đề trên!
Xin cảm ơn!
Ai là người có công trong việc khai sáng nên chữ Quốc ngữ?
Mời các bạn vào: vanhac.org đọc tham khảo.
Cảm ơn rất nhiều!
Theo giáo sư Trần văn Toàn, viện đại học Cộng giáo Lill, Cộng hòa Pháp, dẫn giãi nguồn gốc của cụm từ "công giáo" như sau:
"Tôi đã may mắn tìm được trong cuốn sách viết tay Bổn Ba Ngôi (AMEP, số V-1100) trang 115, có Kinh Tin Kính phiên âm Hán –Việt. Kinh bắt đầu thế này: “Thần tín tuyền năng giả Thiên Chúa Phatêrê tạo thành thiên địa, v.v…: (= Tôi tin kính Ðức Chúa Trời là Cha phép tắc vô cùng dựng nên trời đất, v.v…). Ðến chỗ nói về giáo hội thì phiên âm Hán-Việt là như sau: “Thần tín hữu thánh nhi công Ighêregia”. “Thần tín hữu” là “Tôi tin có”; “thánh” là dịch chữ “sancta” là “thánh thiện”; “nhi” là “mà, mà lại”; còn “Ighêrêgia” là phiên âm chữ “Igreja”, “ecclesia” (église), tức là giáo hội, hội thánh. Riêng chữ “công” ở đây là dịch chữ “catholica”, có nghĩa là (hội thánh) hằng có ở khắp thế này”, như đã giải thích trên đây.
Như thế đã rõ: tông phái catholica theo đường lối nào, theo đạo nào, thì đạo ấy gọi là đạo catholica, tức là đạo chung cho mọi người. Lại vì chữ “công” có nghĩa là “chung”, cho nên người Trung Hoa dịch “catholica” là “công”. Thành ra khi chuyển đặc tính catholica làm đặc tính của đạo, thì dĩ nhiên là người ta dùng hai chữ “Công giáo”. Tôi không biết người đầu tiên dùng hai chữ “Công giáo” có cân nhắc như thế không, nhưng tôi trộm nghĩ đó là cái lí sự làm nền tảng cho cách phiên dịch chữ “religio catholica”.
Vẫn biết là cần phải nói cho chính danh, mới tránh được hành động sai lầm, nhưng tôi nghĩ không nên câu nệ về từ nguyên. Những kiểu nói tuy không hoàn toàn đúng, nhưng dùng đã quá quen, như hai chữ “Công giáo”, thì có lẽ không nên sửa lại nữa, nhưng cần phải giải thích để hiểu cho đúng./. (trích talawas)
GS Trần văn Toàn cho rằng cụm từ "công giáo" bắt nguồn từ phiên âm Hán Việt, "công" có nghĩa là chung cho mọi người trên thế giới, mọi tông phái thờ phụng Chúa Jesus, chứ không có nghĩa là "quốc giáo". Lý luận này có vẽ khiêng cưỡng vì đạo thờ Chúa không chung cho thế giới mà là rãi rác trên thế giới. Ông cũng không biết nó xuất hiện vào thời nào và do ai xử dụng đầu tiên, để cuối cùng kết luận là quen miệng rồi, không nên sữa lại.
Tôi thì không biết lịch sử nguồn gốc văn hóa gì nhiều, nhưng chứng thực bản thân thì còn nhớ đôi chút ông cha thuật lại. Kể từ năm 1954 về trước, người dân miền tây chúng tôi vẫn dùng cụm từ "Thiên Chúa giáo" kể cả các linh mục cũng thế. Tôi còn nhớ câu vè "cãi đạo" như thế này:
"Đạo Thiên Chúa có lúa ăn hoài, đạo Cao đài ăn hoài hết gạo, đạo Hòa hảo xách chảo đi xin".
Sau năm 1956, Đức Cha Ngô đình Thục từ Vỉnh long đổi ra Huế nhận chức Tổng giám mục địa phận Huế. Từ đó cụm từ "đạo Thiên Chúa" vắng bóng dần và được thay bằng cụm từ "Công giáo" dưới thời tổng thống Ngô đình Diệm, đi vào tự diển và quen miệng cho tới nay.
Thưa quý bạn Phật tử,
Hiện tại quý bạn đang phản ảnh chống lại âm mưu nô lệ văn hóa ngoại bang, tôn tượng Alexandre de Rhode còn đang nóng hổi tranh luận, thì sự việc tổ chức năm Thánh 2010 ào đến trùng vào năm mà hơn 80 triệu dân Việt cùng mừng kỹ niệm 1.000 năm Thăng long. Tuy nhiên hai mặt trận văn hóa này chỉ là diện để chúng ta không phòng bị một mặt trận chính trị dứt điểm của Vatican.
Vào tháng 9 năm ngoái, trong chuyến viếng thăm Pháp, Pope Benedict XVI đã có ý định "tái chiếm" Âu châu và thay đổi luật pháp các nước Đức, Ý và Pháp bằng những tín đồ trung thành, nếu không được thì sẽ bằng giải pháp trên bàn chính trị. ( http://www.upi.com/Top_News/2008/09/21/Critics_say_pope_aims_to_change_laws/UPI-78391222024191/ ) Nếu quý bạn và nhân dân Việt nam không cảnh giác triệt để từng bước tiến chính trị của Vatican, một ngày nào đó quý bạn sẽ giật mình khi quốc hội do chính các bạn bầu lên sẽ có những quyết định theo chiều hướng Vatican mong muốn, như trường hợp Dân biểu Mỹ gốc Việt, Joseph Vân Cao, hiện tại.
Mỗi ngày nhờ có chức năng Yahoo Alert tôi nhận được hai emails chứa gần mười bản tin về Vatican và cá nhân Pope Benedict XVI. Rất tiếc là anh em giáo hữu trong nước bị chủ chiên bưng bít mọi thông tin và trở thành công cụ vâng phục cho hàng giáo phẩm thực hiện mục tiêu chính trị cho Vatican. Các bạn lưu ý, điều kiện Vatican nối lại quan hệ ngoại giao là họ đòi phải được độc quyền tấn phong các chức sắc giáo hội. Vì độc quyền này sẽ khiến các chức sắc giáo hội phải hết lòng trung thành và vâng phục Vatican. Hệ quả là Vatican chẳng những chỉ huy trọn vẹn hàng giáo phẩm mà còn nắm vững và điều động trọn vẹn hơn 8 triệu tín đồ Việt nam vào bất cứ thời điểm nào họ muốn.
Và ngược lại, tôi không lấy làm lạ khi hàng giáo phẩm Việt nam rất an tâm nằm trong sự bảo trợ của Vatican. Nếu có phạm tội gì thì Vatican, theo quy chế ngoại giao, lại điều động sang quốc gia khác lánh nạn an toàn. Tôi hy vọng rất nhiều là anh chị em giáo hữu đọc được trang web này để thấy rõ chân tướng của những chủ chiên đại diện Thượng đế của họ. ( http://www.vaticancrimes.us/ )
Gioan Baotixita Võ Đông Cung
Sao hôm nay biết cái gì? Dân Tộc Việt là con Rồng Cháu Tiên, tiếp các triều đại Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê... Nguyễn... Ngày nay còn biết cái gì để kỷ niệm 1000 năm Thăng Long.Tất cả là đều nhờ Lê Văn Hưu nguời viết sử đầu tiên Dân Tộc Việt vào thế kỷ 13.Tại sao không làm tuợng đài để hậu duệ con cháu tuởng niệm, mà làm tuợng đài và đặc tên dường "áo choàng đen" để biết 100 năm đô hộ giặc Tây hay sao? Vậy viết lên đây cũng gửi đến những ai đã và đang có ý tuởng, viết bài ca ngợi "áo choàng đen" cũng nên hồi tâm đặt quyền lợi quê huơng đất nuớc Dân Tộc lên trên hết.
Để sống xứng đáng là đấng trượng phu quân tử và danh dự của người trí thức Việt.
Chào Thân ái.
(Từ Tiến Phú, Quảng Tiến, Cư Mgar, Đak Lak.)
Vết nhơ của đạo công giáo để lại cho dân tộc và lịch sử VN quá nhiều . Thậm chí là đến bây giờ . Đây là 1 tôn giáo xa rời tâm hồn và tính cách con người Việt.
Gửi phản hồi của bạn