Newsletter
Email:
Bình chọn
Đánh giá của bạn về phiên bản mới của Phattuvietnam.net ?
Trách nhiệm phía trong cửa chùa
Kích thước chữ: Decrease font Enlarge font
image

Đã là nhà chùa thì không thể đối xử với khách thập phương như là đình đền, miếu phủ… có nghĩa là chỉ mở cửa đón khách một cách thụ động. Mà cửa Phật là cửa đưa người đời đến với đạo Pháp. Nếu để cửa Phật dẫn đến mê tín dị đoan “hối lộ” Phật… thì trước hết không nên trách khách đến chùa, mà phía bên trong cửa chùa cũng có phần trách nhiệm.

Vào các dịp lễ lạc, nhất là đầu năm, tháng Giêng, khách thập phương đến lễ chùa đông đảo. Trong số khách lễ chùa có thể có nhiều người không phải Phật tử. Họ đến chùa như một chuyến du ngoạn hay cũng có thể để cầu xin, nhưng không hẳn là tín đồ. Về việc khách lễ chùa này cũng có nhiều quan niệm khác nhau.

Phổ  biến nhất là chỉ coi như chuyện… bình thường. Khách thập phương “đến hẹn lại lên”, thế thôi. Cửa chùa, thì luôn rộng mở, nhưng cũng để tùy khách thập phương đến rồi đi, họ cúng kiếng kiểu gì cũng không kể, cũng thấy không cần có tác động gì đến họ.

Quan niệm những dịp đón khách lễ chùa là dịp  để tăng thêm thu nhập, qua số tiền cúng dường, công đức tất nhiên sẽ tăng cao so với ngày thường là một quan niệm chỉ có ở một số ít, nhưng cũng cần nhắc tới. Vui vẻ đón khách vì khách mang đến tiền hiến cúng thì không đến nỗi sai, nhưng chắc chắn những nhà tu hành tuyệt đối chân chính không thể quan niệm như vậy được.   

Quan niệm xem việc khách lễ chùa đông đảo là  điều phiền nhiễu cho việc tu hành là quan niệm ngược lại. Người viết bài này đã thấy cảnh khách đến lễ giao thừa muộn ở một thiền viện lớn trong thành phố bị mời ra vì đã quá khuya trong khi vẫn còn đông đảo. Một vị Tăng không vui tay cầm chìa khóa cổng, tay lo dọn dẹp số nhang mà người đi lễ cắm lung tung trong sân chùa đầy rác.  

Chỉ  một số ít người có quan niệm khách đến lễ  chùa đông là cơ hội để hoằng pháp  độ sinh. Tuy nhiên, trong thực tế, việc thể hiện quan niệm này bằng các hành động cụ thể cũng khác biệt. Có thể khách đến vào giờ cơm được mời cơm chay để gieo duyên. Có thể có những vị sư đứng chào khách thật hoan hỷ. Nhưng ít có hoạt động hoằng hóa nào có hiệu quả nhằm vào đối tượng khách lễ chùa đông đảo.  

Bàn luận

Quan niệm chỉ thấy những phiền toái mà khách thập phương dồn đến chùa trong những dịp lễ Tết gây ra, để rồi hạn chế, thậm chí xua đuổi, quay lưng, đóng cửa là một quan niệm tiêu cực, tuy là có thể cảm thông chia sẻ với những hậu quả của mặt trái từ việc khách thập phương lễ chùa đông đảo gây nên.

Đây là điều không chỉ băn khoăn về phía nhà chùa, mà ngay cả báo chí cũng lên tiếng. Năm nào, cứ đến tháng Giêng nguy cơ “cháy chùa” vì đốt nhang quá mức, bừa bãi đều được báo chí, đài phát thanh truyền hình đồng loạt “báo động”. Quá trình khách đến đông cũng là quá trình làm môi trường xuống cấp nghiêm trọng. Sau ngày Tết nhất, lễ hội quang cảnh đẹp đẽ, thanh tịnh của nhà chùa trở thành xác xơ, ô uế.  

Một bài báo viết ngay vào tháng Giêng Tết Kỷ Sửu, đăng trên Vietnamnet (11/02/2009) đã kêu lên “Họ vứt rác, xả đồ ăn thức uống tùy tiện, vỏ  đồ hộp, nilon, giấy vệ sinh, chai bia rượu”, và  sau lễ hội thì “Hàng tuần sau, mùi khai thối vẫn còn”.

Nhà văn Nguyên Ngọc, trong một bài trả lời phỏng vấn cùng đề tài cũng vào dịp đầu Xuân thì  than thở “Tết năm ngoái tôi lên chùa Phật Tích, đi từ ngoài vào tới sân trong toàn thấy mùi… mực nướng!”, và tệ hơn, ông cho biết “Chùa Tây Phương nổi tiếng có những bức tượng La Hán rất giá trị, nhưng khi tôi lên đó thì không thể chụp ảnh tượng được vì khách đến thăm chùa liên tục, giắt tiền trên tay những 'ông' tượng đó”. Nhà văn kêu lên “… sao lại đem tiền lẻ chỉ dùng đi chợ mua mắm mua cá nhét vào tay các pho tượng Phật? Các cụ nhà ta đã dạy, làm như thế thì ‘kính chẳng bỏ phiền”. Và như vậy, cũng không lấy làm lạ khi ông cũng quan niệm hạn chế khách đến chùa.

Viết bài về chùa Bổ Đà, một “ngôi chùa xây dựng bằng đất cổ rất đẹp…”, “tôi đã cố tình giấu tên ngôi chùa để… ít người biết đến, hi vọng du lịch không tàn phá ngôi chùa. Nhưng chỉ năm sau quay lại đã thấy rất nhiều bức tường đất cổ bị phá đi để xây lại tường gạch, hàng quán bán dọc cả lối vào” (bài đăng ngày 30/01/2009 trên Vietnamnet).  

Người bên ngoài còn không chịu nỗi cái cảnh đi chùa theo một cách ứng xử chưa được văn hóa như vậy, nữa là người trong chùa. Nhưng tùy cách hạn chế khách đến chùa để đối phó, thì rõ ràng đã rơi vào một cực đoan khác.   

Ở Việt Nam, trong các dịp lễ nhất là lễ tôn giáo, thì một số tôn giáo tìm cách thu hút số người đến dự càng nhiều càng tốt và họ xác định là chịu đựng những phiền toái liên hệ như một dịp lễ phụng vụ hay “công quả”.

Tại Tòa thánh Tây Ninh, việc thu hút đến hàng trăm ngàn người về dự các lễ lớn rằm là một cố gắng.

Đến Noel, các tín hữu Tin Lành đều được phân công đưa bạn đến nhà thờ, người trong đạo đứng ngoài sân nhường ghế trong thánh đường cho khách. Noel cũng là dịp giáo dân các xóm đảo bỏ tiền triệu ra để thi nhau làm hang đá, bàn thờ, giăng đèn kết hoa thu hút khách đến chiêm ngưỡng.

Bằng những việc như vậy, các tôn giáo khác coi việc thu hút khách đến với cơ sở tôn giáo không phải là chuyện bình thường, mà là một nỗ lực đánh đổi nhiều nhân lực, tài lực.

Trong khi đó, không lẽ Phật giáo chúng ta lại có  quan điểm ngược lại, thờ ơ, xem chỉ là  chuyện bình thường, hay thậm chí tìm cách hạn chế  khách đến vì những phiền toái khác gây ra.  

Khách lễ chùa đông đảo cần được nhìn nhận như là một cơ hội để hoằng hóa nhiều người. Chúng ta thử tưởng tượng điều ngược lại: Giao thừa, Nguyên đán, Nguyên tiêu, Vu lan… khách đến chùa thưa thớt, vắng vẻ, thiếu hẳn cảnh khói hương nghi ngút người bước chen chân…

Đến chùa chỉ để chơi không phải chỉ là việc của kỷ nguyên du lịch ngày nay. Chúng ta nhớ lại một câu Kiều:   

Gió quang mây tạnh thảnh thơi
Có người đàn việt lên chơi cửa Già
”  

“Già” đây tức là “già lam”, nghĩa là chùa. Mà “đàn việt” còn đến chơi, nữa là khách thập phương.

Thu hút được khách, tập hợp được số đông thì trước hết đã là thuận lợi. Vấn đề là chúng ta nhìn nhận và khai thác thuận lợi đó như thế nào.

Nhìn từ góc độ truyền thông, thu hút được số đông là đã thiết lập được kênh truyền thông. Vấn đề còn lại là thiết lập được nội dung truyền thông sao cho có hiệu quả.

Vấn  đề xả rác, tàn phá môi trường, hủy hoại di tích, “hối lộ” Phật… là những nội dung mà  trước hết kênh truyền thông phải điều chỉnh.  

Nhưng trên hết là hoằng hóa truyền bá Phật pháp.  

Nếu cứ bỏ mặc, hoặc tìm cách hạn chế khách đến chùa, thì chúng ta chỉ có mặt tiêu cực.

Nhưng nếu chúng ta triển khai được việc hoằng hóa, thì sự việc đã xoay chuyển theo hướng tích cực.  

Khách đến chùa đông là bối cảnh rất tốt cho việc bố thí pháp. Bố thí pháp ở đây không chỉ là tổ chức thuyết pháp, mà có thể là tổ chức tốt hoạt động phát hành kinh sách, hay gửi tặng đến khách những bản kinh sách nhỏ, chương trình video Phật pháp, những nội dung sơ cơ của Phật pháp như tam quy, ngũ giới, thập thiện, ý nghĩa của việc lễ Phật, ý nghĩa của việc ăn chay, tụng kinh chắc chắn thích hợp với đông đảo khách thập phương.

Đã là nhà chùa thì không thể đối xử với khách thập phương như là đình đền, miếu phủ… có nghĩa là chỉ mở cửa đón khách một cách thụ động. Mà cửa Phật là cửa đưa người đời đến với đạo Pháp. Nếu để cửa Phật dẫn đến mê tín dị đoan “hối lộ” Phật… thì trước hết không nên trách khách đến chùa, mà phía bên trong cửa chùa cũng có phần trách nhiệm.

MT

Đánh dấu lên: Chia sẻ trên Facebook Facebook | Twitter bài viết này Twitter | Chia sẻ trên Google Google |

Thư từ, tin tức, bài viết xin gửi về địa chỉ trisu@phattuvietnam.net. Để biết hướng dẫn viết tin, gửi tin, đăng tin, xử lý hình ảnh, xin bấm vào đây. Rất mong nhận được sự cộng tác của chư Tôn đức Tăng Ni, quý Phật tử và độc giả gần xa

Subscribe to comments feed Phản hồi (6 bài gửi):

tqh009 vào lúc 11/03/2010 14:46
avatar
Đúng như tác giả đã nói. Sự thụ động, thiếu nỗ lực trong tư duy và hành động của những người có trách nhiệm sẽ dán nhãn mê tín đè chồng lên mục tiêu tối thượng của Chánh Pháp.
Không thể đổ hết lỗi cho du khách kém hiểu biết. 50% lỗi là do người có trách nhiệm đã không dùng mọi phương tiện chấm dứt sự ngộ nhận trong họ.
Phản hồi hay Phản hồi dở
0
chánh khai vào lúc 11/03/2010 21:48
avatar
Kính chào quý Tăng Ni Phật tử thân thương!
Rõ ràng là vấn đề của tác giả Minh Thạnh đưa ra thật chính xác.Đa số các tự viện tiếp đón bá tánh còn thụ động,nhất là vào dịp lễ hội của Phật giáo.Cụ thể là dịp Phật Đản PL2553 vừa qua ở Sài Gòn tại cổng trái sân Quân Khu 7(từ ngoài nhìn vào) nhóm bảo vệ quá cứng rắn khi bắt buộc là mỗi người phải có đeo LOGO Phật Đản thì mới được vào dự lễ.Thế là rất nhiều Phật tử ăn mặc chỉnh tề (áo tràng lam hoặc nam mặc áo bỏ vào quần nghiêm túc)dù được sự bảo lãnh của sư phụ vẫn không được cho vào nên rất đông các Phật tử đã bỏ ra về hoặc chờ thầy đi xin LOGO.Tiếc nhất là các phật tử tự do(không theo đoàn) và các bác tập dưỡng sinh gần đó cùng bá tánh họ rất bực dọc và đã bỏ về,trong đó cũng có tôi.Nhưng may mắn cho tôi là khi đến cổng bên phải thì anh bảo vệ này khá thoải mái cho tất cả vào dự lễ miễm là ăn mặc chỉnh tề và còn được phát nước suối và quạt .Thiết nghĩ bảo vệ chủ yếu là giữ an ninh trật tự,chứ ai lại có thái độ lạnh lùng bảo là <Đứng qua một bên> mà không biết có cho vào hay không.Tôi không biết đây là chỉ đạo của ai sao mà hạn chế số lượng người tham dự như vậy ?.Có người còn bảo là không nhận nước suối để được vào dự ,thậm chí em bảo vệ này còn nhìn chầm chầm vào ngực của từng người để gạt tay đuổi ra .Thật là thiếu văn hóa.Cũng may là hôm đó tôi không rủ xếp đi dự lễ.Không biết lễ Phật Đản năm nay những người bị chặn lại có còn đến dự Lễ không? Đây là câu chuyện có thật mà tôi hy vọng là đừng để tái diễn ở mùa Phật Đản tới ở Sài Gòn.Trong khi đó một số người bạn TCG TL ra sức kêu gọi chúng tôi đi xem nhạc Thánh Lễ NôEL và còn đến nhà chở tôi đi ,còn Phật Giáo chúng ta thì sao???
Tôi nghĩ Phật giáo cần tổ chức lớp kiến thức giao tiếp cho tất cả các Tăng Ni Phật tử làm nhiệm vụ tri khách ,giữ xe,bảo vệ,phục vụ trai đường...để có hành xử văn hóa hơn ,đẹp hơn ...
Đôi dòng tâm sự có gì thiếu sót mong chư vị hoan hỷ cho .
NAM MÔ HOAN HỶ TẠNG BỒ TÁT MA HA TÁT
Phản hồi hay Phản hồi dở
0
Huong Giang vào lúc 12/03/2010 00:11
avatar
Bai viet rat hay,cam on ban da co nhung dong chia se.
Phản hồi hay Phản hồi dở
0
minh ngọc vào lúc 12/03/2010 01:01
avatar
Hôm 14 tháng giêng năm nay, tôi có ghé chùa Viên Giác quận Tân Bình. Tuy Phật tử dự lễ rất đông nhưng không hề bát nháo, xả rác...Để có được kết quả như vậy là cả một sự cố gắng của nhà chùa, các vị Phật tử trong "Hộ Pháp Đoàn" của chùa.
Do chánh điện chùa chật hẹp, nên chỉ có chư Tăng ban Kinh sư của chùa lên hành lễ, còn mọi người dân phải ngồi ở trước sân chùa, hai bên hành lang, giảng đường...Ai đến trước thì được xếp chỗ ngồi trên, đến sau thì phải ngồi dưới. Trước khi các Thầy làm lễ, nhà chùa luôn nhắc nhở mọi người giữ trật tự, lắng lòng cầu nguyện cho gia đình và bản thân, các Phật tử hoan hỷ nhường chỗ cho người đến sau, chịu khó ngồi chật để mọi người cùng được lễ Phật, nghe kinh thì mình cũng có thêm phước báu. Sân chùa chật kín người nhưng rất trang nghiêm, trật tự. Các vị trong "hộ pháp đoàn" rất vui vẻ, nhiệt tình.
Dọc hành lang La Hán Đường, các bàn thờ đều có ghi dòng chữ:" THÁNH TƯỢNG TRANG NGHIÊM, XIN ĐỪNG SỜ TAY VÀO". Chùa chỉ có lư hương lớn trước sân và trước bảo tháp, còn trên chính đện thì đốt các lò hương trầm tạo không khí trang nghiêm, thanh tịnh chứ không ngộp khói hương như những nơi khác...
Hôm đó, tôi có việc nên phải về giữa buổi lễ. Nói thật, khi đứng lên ra về như thế tôi cảm thấy mình hơi vô duyên khi mọi người đang trang nghiêm dự lễ.
Tôi thật sự cảm ơn Đại Đức trụ trì Thích Đồng Văn, các Thầy, các bác, các anh chị em trong Hộ Pháp Đoàn của chùa đã góp phần làm nên thành công của ngày lễ.
Phản hồi hay Phản hồi dở
0
vào lúc 12/03/2010 08:48
avatar
Tác giả của bài viết nói không sai. Nhưng cũng nên nhìn nhận mọi việc từ hai phía của vấn đề, thực tế người dân đến chùa thật sự cũng chưa ý thức được hành động của mình. Chúng ta hãy xem qua bài viết "nhức mắt" khi đến chùa Bái Đính đầu năm. Tại sao người đến chùa không ý thức được hành động của mình khi xả rác bừa bãi, khi có những hành động gây ảnh hưởng đến chính những bức tượng, những cổ vật của ngôi chùa. Do vậy chúng ta những người đến chùa với tư cách là phật tử hay người đến vãng cảnh cũng nên tự ý thức về hành động và việc làm của minh. Còn về phía nhà chùa cần có những bảng chỉ dẫn chú ý để người đến chùa có thể vứt rác đúng nơi qui định,...
Phản hồi hay Phản hồi dở
0
Giác Nhu vào lúc 12/03/2010 14:47
avatar
Không thể đổ lỗi 50% cho phía trong chùa được. Quý Vị đã từng nghe câu nói :" Biết rồi cứ noí mãi..." hay sao ! Chủ yếu là do cái ý thức của người đến Chùa Lễ Phật hay vãng cảnh...Nhiều lần Tôi cúi xuống nền Chùa để nhặt miếng bã Trầu và liền nói: " Cụ nào ăn Trầu mà miếng Trầu đỏ thế này nhỉ chắc là Miếng Trầu ngon lắm đây..." Thế rồi lúc vui vẻ Tôi đem chuyện nói lại cùng mấy Phật tử gọi là thuần thành để trao đổi vậy mà đâu vẫn vào đấy ! Thật buồn .
Bởi thế nên Phật Tổ có vần thơ :
"... Vì nhiễm tục nên hư trăm nết..."Người ta nó nhiễm nhiều đời,nhiều kiếp rồi...khó nói lắm !( Lại mang tiếng Sư khó tính,lắm điều...). Cúng tuần 49 cho Thân nhân Lễ tạ Thày chỉ bằng 1/5 Tiền vàng mã thôi.Giảng rồi,nói rồi ... Các Vị chớ có đổ lỗi cho phía trong chùa ( Ám chỉ Sư trụ trì )là không được đâu!rồi lại cộng thêm cái nghiệp khẩu đấy .
Phản hồi hay Phản hồi dở
0

Gửi phản hồi của bạn comment


Bộ gõ tiếng Việt Bật Tắt

Xin hãy nhập vào mã bạn nhìn thấy trong hình dưới đây:

  • email Gửi bài viết này cho bạn bè
  • print Xem dưới dạng bản in
  • Plain text Xem dưới dạng thuần văn bản
Đánh giá bài viết
3.00
Thông tin tác giả
image Minh Thạnh Được đào tạo các ngành sư phạm, thư viện, ngữ văn, lý luận phê bình sân khấu điện ảnh, quay phim và biên tập truyền hình. Cư ngụ tại TP.HCM

Từ khóa trong bài
Bài viết này không có từ khóa nào
Powered by Vivvo CMS v4.1.1