Phật giáo là yếu tố giới hạn mê tín, không cho nó phát triển lên đến các cung bậc, tầng nấc nguy hiểm. Phật giáo đúng với tư tưởng của đức Phật càng phát triển thì mê tín càng bị đẩy lùi.
Ở Việt Nam, một số người vẫn nghĩ mê tín thường có liên hệ với Phật giáo.
Mê tín thường đi đôi với cây nhang. Đàng sau cây nhang đó không phải chư Phật, chư Bồ tát, anh hùng dân tộc, ông bà, cha mẹ, người thân đã quá vãng, mà là con cọp, con ngựa… là mê tín dị đoan đã đành.
Nhưng nhiều khi, phía sau cây nhang là hình tượng của chư Phật, chư Bồ Tát, chuyện mê tín có thể diễn ra. Người ta xin xăm, bói quẻ, coi hướng bếp, hướng giường, lên đồng, coi ngày tháng, cầu tàn nhang, nước thải… ngay dưới hình tượng chư Phật, chư Bồ tát sau khi đốt hương khấn vái.
Một số nhà sư không dành nhiều thời gian để tu hành hoặc để hoằng pháp, mà dành nhiều thời gian hơn cho nhiệm vụ đáp ứng những nhu cầu cúng bái, ma chay, bói toán, coi tuổi, coi ngày…
Từ đó, một số người chưa nghiên cứu giáo lý nhà Phật vẫn ngộ nhận Phật giáo là tôn giáo gần với mê tín, rnhìn hiện tượng cho rằng anh giới giữa Phật giáo về mê tín là mờ nhạt, cho rằng từ Phật giáo đi ra một chút xíu là đến mê tín.
Thậm chí, có người coi Phật giáo đã bao hàm trong nó yếu tố mê tín (một tôn giáo Tây phương chỉ cách đây vài chục năm, đã xếp hẳn đạo Phật vào loại mê tín, cấm tín đồ thờ lạy “bụt, thần, ma, quỷ”).
Mối liên hệ nhất định giữa Phật giáo và mê tín là điều không thể phủ nhận được, mặc dù đó là hiện tượng tín ngưỡng dân gian. Nhưng, Phật giáo không phải là tôn giáo duy nhất liên hệ đến mê tín. Mọi tôn giáo đều có thể bị những người chủ trương mê tín lợi dụng, kể cả những tôn giáo có tổ chức chặt chẽ hơn rất nhiều so với Phật giáo.
Không phải vì Phật giáo tổ chức lỏng lẻo hơn nên dễ bị mê tín lợi dụng hơn và lợi dụng ở mức độ sâu hơn. Trái lại, Phật giáo là tôn giáo ít bị mê tín xâm nhập nhất và tác hại của việc xâm nhập đó cũng rất hạn chế. Bài viết này sẽ chứng minh cho các luận điểm nêu trên.
Các cấp độ của mê tín: Từ mê tín đến tà đạo
Theo cách hiểu riêng của chúng tôi, mê tín là những hoạt động theo huynh hướng tâm linh, nhưng có hại, vô bổ, ảnh hưởng tiêu cực đến xã hội, đến cuộc sống con người.
Nhưng mê tín có nhiều cấp độ. Những hành động như vừa kể trên, nếu nâng cao quan điểm, có thể là mê tín ở cấp độ thấp (và dễ thấy trong mối liên hệ với đạo Phật). Mê tín như thế là mê tín tự phát, không tổ chức, tác hại của nó đối với xã hội cũng giới hạn.
Trong mối liên hệ với đạo Phật, nó lợi dụng hình tượng đức Phật, có phần xuyên tạc, đi chệch khỏi giáo lý, nhưng không gây chết người trực tiếp, không đưa đến bạo động, không có tính chất đồi trụy, kích thích mâu thuẫn trong xã hội. Thậm chí, có tính chất động viên, an ủi, vỗ về.
Nói tóm lại, tuy sai, nhưng mê tín cấp thấp còn ở mức độ ôn hòa. Cái giới hạn ôn hòa đó là do mối liên hệ nhất định của nó đối với đạo Phật.
Mê tín cấp thấp tác động tiêu cực đối với đạo Phật, nhưng đạo Phật cũng lại có tác động ngược lại đối với mê tín cấp thấp. Tác động của đạo Phật là tác động tích cực đối với mê tín. Cụ thể là Phật giáo hạn chế những tác động nguy hại, cực đoan, bạo lực, hung hãn, phá hoại của mê tín, giữ cho mê tín cấp thấp giới hạn ở mức độ ôn hòa.
Người mê tín có liên hệ với đạo Phật có thể đốt nhang khấn vái, và thậm chí ăn chay, phóng sinh để cầu… số đề. Không thể nói như thế là không tích cực đối với mê tín. Cụ thể là nó hạn chế những tác động nguy hại, cực đoan, bạo lực, hung hãn, phá hoại của mê tín. Mê tín ở đây không thể nói là không có hại, nhưng tác hại của nó rõ ràng là giới hạn.
Mê tín ở cấp độ cao là thứ mê tín gây nguy hiểm trực tiếp đối với xã hội. Nó có tổ chức, vượt khỏi giới hạn ôn hòa và tiến lên trở thành tà đạo. Về cơ bản, Phật giáo không có mối liên hệ với cấp độ mê tín tà đạo đó, mà nó liên hệ với những tôn giáo khác. Tà đạo đã manh nha phát khởi ở Việt Nam.
Thế nào là tà đạo, tức “mê tín cấp cao”
Mê tín cấp cao nói riêng, mê tín nói chung, không phải chỉ có ở những nước đang phát triển, trình độ dân trí thấp, ảnh hưởng khoa học công nghệ giới hạn (trong số đó, có một số nước theo Phật giáo), mà nó xuất hiện ở khắp mọi nơi trên thế giới, và hoạt động có phần mạnh mẽ ở một số nước phát triển, có trình độ khoa học công nghệ cao, tỷ lệ số người có học vấn, văn bằng cao chiếm đa số như Mỹ, Pháp, Nhật…
Ngay cả những quốc gia trước đây ảnh hưởng tôn giáo đã bị thu hẹp như các nước thuộc Liên bang Xô Viết cũ, Ba Lan, Rumani, Hungari…, mê tín đặc biệt là mê tín cấp cao cũng phát triển.
Phần lớn các nước này đều chịu ảnh hưởng sâu sắc của Cơ đốc giáo và ở đó mê tín cấp cao có chiều hướng liên hệ với Cơ đốc giáo (cả Thiên chúa La Mã, Tin Lành, Cải Cách và Chính thống giáo Nga).
Tháng 4/2008, ở Mỹ bùng nổ sự việc “Giáo hội chính thống Jesus Christ của các thánh ngày cuối” (FLDS), thực chất là một tà đạo đa thê. Người cầm đầu của giáo phái này, Warren Jefts “tuyên bố rằng Chúa trời đã trực tiếp nói chuyện với y và muốn y làm giáo chủ với tư cách “nhà tiên tri”.
Và thông qua nhà tiên tri này, Chúa trời cho biết tất cả các nam đạo hữu FLDS đều xứng đáng lên thiên đàng. Nữ đạo hữu chỉ được đặc ân này nếu được chồng tiến cử.
Warren Jeft là người duy nhất trong giáo hội đứng ra tác hợp chuyện hôn nhân cho các đạo hữu, nhất là nữ đạo hữu lấy ai đều do sự chỉ định của “nhà tiên tri” (theo Báo Người Lao động, chủ nhật 13/4/2008).
Trước đó không lâu, một số tín đồ Chính thống giáo Nga kéo nhau xuống hang đá ẩn náu vì tin rằng tận thế sắp đến. Có người được đưa khỏi hang đá rồi vẫn cố gắng tự tử để khỏi chịu cảnh tận thế.
Mê tín cấp cao như vậy phổ biến ở các nước phương Tây đến nỗi nhiều nước phải thông qua những đạo luật riêng về vấn đề này, coi đó là tội hình sự.
Thí dụ, Quốc hội Cộng hòa Pháp, tháng 6 năm 2000 đã ra một đạo luật về tà đạo, mà ở đây chúng ta gọi là mê tín cấp cao. Tà đạo được hiểu là “chữa bệnh không đúng pháp luật”, tùy tiện làm chết người”, “hành hạ và ngược đãi người khác”, “dụ dỗ người khác tự sát”, “làm cho người ta từ bỏ gia đình” (tức phá hoại gia đình, loạn luân).
Mê tín cấp cao hầu hết gắn liền với khái niệm “thượng đế”, “thiên đàng”, “cứu rỗi”, “tha tội”, “cứu thế” và hành động rất quyết liệt, cực đoan, bạo lực, kỳ quái. Cuối thế kỷ XVIII, ở Nga, chính Giáo hội Cơ đốc Chính thống Nga đã tách ra nhánh giáo phái Cơ đốc tinh thần, tên thông tục gọi là “phái thiến”.
Phái cơ đốc tinh thần mê tín cao cấp này chủ trương thoát khỏi mọi cuộc sống thế tục bằng biện pháp… thiến, cứu vãn linh hồn bằng cách thiến. Để trở thành tín đồ thì phải thiến.
Thiến thì dù sao cũng còn sống. Nhưng có nhiều người tìm đến cái chết để được lên thiên đàng. Noel năm 1995 ở vùng núi gần Grenoble, Pháp có 16 tín đồ chết một cách thần bí, trong đó cỏ trẻ sơ sinh 3 tháng, tim cắm cọc gỗ.
Ngày 17/3/2000, tổ chức “Khôi phục 10 lời răn của thượng đế” đã thực hiện một vụ tự sát tập thể để lên thiên đàng, 600 người chết trong lửa.
Nếu chỉ tự hại mình chết không thì vẫn còn một giới hạn nào đó. Đàng này, các tổ chức mê tín cao cấp lợi dụng danh nghĩa “chúa trời”, “thượng đế” tổ chức vũ trang, huấn luyện quân sự cho tín đồ, âm mưu gây bạo loạn. Một số giáo phái như vậy ở Mỹ công khai đối kháng với chính quyền đấu súng rồi tự sát bằng cách nổi lửa thiêu rụi căn cứ, làm chết 86 người, trong đó có 20 trẻ em.
Một số phim Mỹ chiếu trên đài truyền hình cáp như HBO, Cinemax… có đề cập những câu chuyện hư cấu về việc đưa cả thế giới về “thiên đàng” bằng vũ khí hóa học cực mạnh hay bom hạt nhân, bom sinh học… Xem những phim này, thấy các vũ khí như vậy mang hình thập giá, thì việc đánh nhau ở trang trại tại Texas, Mỹ vào tháng 2/1993, chỉ sử dụng có vài máy bay trực thăng, 4 xe tăng M-1A1… thì chẳng thấm vào đâu cả.
Vì sao mê tín cấp cao gắn liền với Cơ Đốc giáo?
Đạo Phật không bao giờ coi cái chết là sự giải thoát, mà chỉ là bước chuyển sang một đời sống mới trong luân hồi. Do đó, kích động cái chết là việc không thể có ở đạo Phật. Đạo Phật không bao giờ có thể trở thành nền tảng của mê tín cấp cao (mê tín dẫn đến cái chết, xúi dục người khác chết, rủ nhau chết tập thể, giết chết người khác…).
Trong khi đó, do chủ trương chết xong là có thể về thiên đàng, nên đánh vào tâm lý về thiên đàng, được cứu rỗi đó, mà những kẻ chủ trương mê tín cao cấp có thể lôi kéo một số người theo họ, bất chấp đạo lý, luật pháp….
Thiên đàng chính là mảnh đất màu mỡ để mê tín cao cấp phát sinh. Thiên đàng trong giáo lý Cơ đốc giáo đương nhiên là một niềm tin chính đáng. Nhưng tin vào thiên đàng, chỉ cần lệch lạc một chút về phương tiện, là đã trở thành mê tín cao cấp.
Người ta xác định là có thiên đàng rồi, và vấn đề là đi đến đó bằng gì. Có giáo phái ở Mỹ tự sát tập thể rồi chờ dĩa bay tới đón. Có giáo phái chuẩn bị vũ khí, bom để… đưa bạn bè, người thân cùng về thiên đàng luôn thể.
Phật giáo không có thiên đàng nên chỉ có mê tín cấp thấp với những quyền lợi nhỏ nhặt trước mắt như trúng số, trúng đề, sinh con theo ý muốn, làm ăn may mắn... Còn thiên đàng trong mê tín cấp cao là quyền lợi sinh tử, quyết định. Từ đó, tín đồ mê tín cấp cao không coi cái chết là cái gì nữa cả.
Chết là về thiên đàng, thì chết sớm trong niềm tin tuyệt đối đó càng hay. Giáo phái “Cổng thiên đường” ở Mỹ là một ví dụ.
Phật giáo không có khái niệm cứu rỗi. Phật giáo không cứu được ai nếu chỉ có cầu xin, mỗi người phải “tự thắp đuốc lên mà đi”. Do đó, mê tín ở Phật giáo cũng chỉ là mê tín kiểu “hối lộ”, “đổi chác” với Phật phần nào. Khái niệm “vãng sinh” cũng khác xa với cứu rỗi.
Trong khi đó, khái niệm cứu rỗi đã tạo điều kiện để mê tín cấp cao hình thành nên những giáo chủ. Giáo chủ không là thầy như Đức Phật, mà là người có quyền năng cứu rỗi hẳn hoi. Do đó, mê tín cao cấp nhấn mạnh đến quyền lực tuyệt đối của giáo chủ, mà họ xem là đại diện của thượng đế tối cao.
Chính từ niềm tin đại diện, quyền năng cứu rỗi này mà những người mê tín cấp cao không tiếc thân mạng, tiền của vì giáo chủ tại thế của nó.
Nhà sư nào có xa rời Phật đạo thì cũng chỉ làm chuyện bói toán, vẽ bùa, cầu thuốc, xem hướng giường, hướng bếp, coi ngày giờ từ sách chữ Nho…, chứ không có cơ sở tự nhận là giáo chủ, không “cứu rỗi” ai được, nên chỉ dừng lại ở mê tín cấp thấp và không thể vượt qua cái giới hạn đó, dù có làm cách gì đi nữa.
Chính giáo lý đạo Phật đã giới hạn việc mê tín không thể phát triển thành mê tín cấp cao. Những trường hợp tự xưng là hóa thân của Phật Di Lặc, Bồ tát Quan Âm gì đó không có mấy người tin theo, vì “Phật” đó chẳng có chức năng cứu rỗi linh hồn của ai.
Tuy nhiên, trên tất cả là nền tảng từ bi của đạo Phật. Chính giáo lý từ bi là cái khung chặn không cho mê tín phát triển lên cấp bậc nguy hiểm. Đặc trưng của mê tín cấp cao là làm nguy hiểm tính mạng của con người. Đối với Phật giáo, giết hại một con chim, con cá còn mang tội, nữa chi đến việc mua hỏa tiễn, súng chống tăng...
Cho nên, những người mê tín cực đoan không tìm thấy ở Phật giáo một sự đồng cảm nào hết, và họ không thể lợi dụng. Trong khi đó, một số tôn giáo coi những người không theo mình là “ma quỷ” và có giết những người đó cũng chỉ là giết “ma quỷ” mà thôi, chẳng có tội gì cả. Thế là mê tín tha hồ phát triển đến mức cực đoan, với vũ khí bạo lực trấn áp “ma quỷ”. (Công giáo thời Trung Cổ là một ví dụ).
Đạo Phật coi nhục dục là một tà hạnh và điều đó rất rõ ràng. Cho nên, mê tín kiểu đạo đa thê không có đất phát triển từ Phật giáo. Cộng vào đó, Phật giáo nêu cao tinh thần bình đẳng, không có chúng sinh thượng đẳng và chúng sinh hạ đẳng. Và do vậy, không thể có chuyện hôn phối giữa những người thượng đẳng với nhau. Hướng phát triển nhục dục của mê tín cũng không có đất sống ở đạo Phật.
Trong khi đó, tư tưởng thượng đẳng, kỳ thị chủng tộc khá ăn sâu ở các nước Tây phương.. Vì thế, nó là điểm hẹn của những người mê tín theo hướng tự đề cao mình, cho mình là những người hàng đầu có vé đi lên thiên đàng. Họ thỏa mãn trong thế giới mê tín của họ, tự mãn, cao ngạo, sẵn sàng làm chuyện vô luân với nhau giữa những người thượng đẳng, để duy trì dòng giống thượng đẳng.
Tư duy “phép cưới”, tức cấp phép trong hôn nhân, cũng góp phần tạo nên sự phát triển của mê tín cấp cao. Trong hoạt động mê tín cấp cao, giáo chủ là người cấp phép giao phối. Ở đạo “Giáo hội Chính thống của Jesus Christ của các thánh ngày cuối”, giáo chủ “đứng ra tác hợp chuyện hôn nhân cho các đạo hữu”. Bất kể tuổi tác, hoàn cảnh gia đình, hễ được giáo chủ “cấp phép” là cứ cưới, cho nên có việc mới 13 tuổi có con 8 tuổi! (xem thêm báo Người Lao động ngày 13/4/2008).
Và cũng có thể kể đến yếu tố của tư duy tận thế, một khái niệm cơ bản của Cơ đốc giáo. Chính nỗi sợ tận thế đã thôi thúc nhiều người theo các giáo phái mê tín và tự tử trước để về thiên đàng sớm. Phật giáo không có khái niệm tận thế nên hướng mê tín kiểu này không phát triển được trên nền tảng Phật giáo.
Có một số ít người cố công khai thác chuyện “hội Long hoa” ở Việt Nam, nhưng kết quả chẳng được gì nếu so sánh với kết quả của việc tuyên truyền tận thế ở các giáo phái mê tín cao cấp phương Tây.
Ngay khi tận thế đã quá hạn, lời “tiên tri” mà vẫn không xảy ra, họ cứ nằng nặc không tin đòi chết cho đúng với kinh sách viết về tận thế. Trường hợp xảy ra ở Liên bang Nga là một ví dụ.
Phật giáo có liên hệ với mê tín, nhưng chỉ là mê tín cấp thấp. và chính Phật giáo lại là yếu tố giới hạn mê tín, không cho nó phát triển lên đến các cung bậc, tầng nấc nguy hiểm. Phật giáo đúng với tư tưởng của đức Phật càng phát triển thì mê tín càng bị đẩy lùi.
MT
Các tin khác
- Truyền thống khất thực (30/03/2010 20:01)
- Tín đồ doanh nhân (26/03/2010 11:01)
- Ý nghĩa của sự đồng thuận từ Đại lễ cầu siêu tại Kon Tum (16/03/2010 23:32)
- Đại Trai đàn Chẩn tế tại Tây Nguyên (15/03/2010 20:03)
- Ô nhiễm truyền thông (05/02/2010 13:58)
- Cách sống đa dạng của người nữ Phật giáo (*) (03/02/2010 15:52)
- Nữ giới Phật giáo và sự lãnh đạo (*) (29/01/2010 00:14)
- Phụ nữ với một hệ thống giáo dục đúng (*) (13/01/2010 14:11)
- Vai trò của người phụ nữ trong Phật giáo (13/01/2010 13:55)
- Trường học dạy nam sinh hành thiền để giảm stress (12/01/2010 19:56)
|
|
Thông điệp xanh từ núi Dinh
07/10/2009 21:18 |
|
|
Nhật Bản: Tu sĩ Phật giáo dựa vào văn hóa dân gian hiện đại để khôi phục lại tín đồ
04/10/2009 21:53 |
|
|
Phật giáo và "danh"
04/11/2009 15:03 |
|
|
Ảnh hưởng của Phật giáo tới con người Việt nam
23/05/2006 08:22 |
|
|
Phật tử kêu gọi bỏ những nghi thức tôn giáo gây lãng phí
09/09/2009 21:19 |
|
|
"Nhất phá sơn lâm"
30/10/2009 11:26 |
|
|
Dịch vụ ma chay thời hội nhập
20/11/2009 08:01 |
|
|
TT Thích Bảo Nghiêm: “Phối hợp làm việc nhân đạo từ thiện là tăng cường hơn nữa khối đại đoàn kết dân tộc”
17/11/2009 14:41 |
|
|
Giải pháp ngừa tội phạm bằng Phật giáo lên Diễn đàn Quốc hội
26/10/2011 18:03 |
|
|
Truyền thông Phật giáo qua phương tiện điện thoại
05/07/2009 11:01 |
- TT Thích Bảo Nghiêm: “Phối hợp làm việc nhân đạo từ thiện là tăng cường hơn nữa khối đại đoàn kết dân tộc”
- Ngộ ra luật Nhân Quả từ thảm họa thiên tai tại Nhật Bản
- Quyền lực ngân hàng dưới 1 góc nhìn Phật giáo
- Giải pháp ngừa tội phạm bằng Phật giáo lên Diễn đàn Quốc hội
- Sự mất căn bản trong cuộc sống
- Phật giáo và mê tín?
- Có thể là một cơ hội cho ý tưởng truyền hình PGVN
- Quan điểm của Phật giáo về thái độ sống bảo vệ môi sinh
- Nghèo và hiểm họa của nghèo
- Thông điệp xanh từ núi Dinh
- Tường thuận Tang lễ Đức Pháp chủ Giáo hội Phật giáo Việt Nam- Đại lão Hoà thượng Thích Đức Nhuận (21/05/2006 10:28)
- Thông cáo đặc biệt Hướng dẫn Tổ chức Lễ truy niệm Đức Pháp chủ Giáo hội Phật giáo Việt Nam (27/06/2006 09:09)
- Pháp chủ trang nghiêm (27/06/2006 11:48)
- Ranh giới giữa mê và ngộ (12/07/2006 11:43)
- Đạo Phật và Mô hình giáo dục con người toàn diện (14/07/2006 11:42)





Facebook
Twitter
Google

Cách đây vài tuần, sau khi Phật giáo và dân tộc Việt Nam kết thúc nhiều lễ hội diễn ra khắp toàn quốc nhân dịp đầu xuân, trên một trang web của ngoại đạo, xuất hiện một bài viết với âm mưu đồng nhất Phật giáo với mê tín. Có lẽ, khi thấy dư luận xã hội không đồng tình với các biểu hiện bên ngoài như: sự nhếch nhác, xả rác, tình trạng lộn xộn do Ban Tổ chức quá tải v.v..., tác giả bài viết ấy - đồng thời cũng là chức sắc của tôn giáo đó - đã rất hí hửng tự ca ngợi tôn giáo mình là không mê tín và ám chỉ xa xôi Phật giáo là mê tín! Một ý đồ đầy ganh tức, trơ trẽn và nực cười!
GIỮ GÌN ĐẠO PHẬT LÀ GIỮ GÌN BẢN SẮC
TỪ BỎ ĐẠO PHẬT LÀ TỬ BỎ CỘI NGUỒN
Ngày xưa, người Pháp chê các tín ngưỡng truyền thống của Việt Nam là mê tín là lạc hậu. Từ đó họ chủ trương khai hóa để đem ánh sáng văn minh Tây Phương Thiên Chúa Giáo thay thế văn hóa bản địa để có thể cai trị vĩnh viễn xứ An Nam. Bước đầu là hủy bỏ chữ Hán Nôm để cổ động cho chữ quốc ngữ. Người Pháp bỏ ra rất nhiều công sức nhưng không thành công từ năm 1860 đến 1907. Chưa kể giai đoạn từ lúc hình thành chữ quốc ngữ ở thế kỷ 17 đến đầu thế kỷ 20, chữ quốc ngữ chỉ là công cụ chú âm cho các nhà truyền giáo dễ học tiềng địa phương mà thôi. Đến khi có phong trào Đông Kinh Nghĩa Thục các nhà ái quốc Việt Nam nhìn thấy sự tiện lợi của thứ chữ này để giáo dục quần chúng; họ bèn "lấy vũ khí của Tây (quốc ngữ) để đánh Tây", do đó đã hô hào học chữ này, phát động phong trào bình dân học vụ, hô hào đấu tranh giành độc lập. Chỉ trong vòng mấy mươi năm chữ quốc ngữ đã trưởng thành, đủ khả năng để diễn đạt mọi phạm trù văn hóa mà Tự Lực Văn Đoàn là thành tựu to lớn.
Do đó âm mưu tiêu diệt văn hóa dân tộc bằng con bài mê tín đã lỗi thời. Dân Việt đã biết dùng "gậy ông đập lưng ông." Rất tiếc TS Phạm Huy Thông không hiểu điều này!
Ngày nay đất nước đã độc lập, văn hóa dân tộc đã hồi sinh mà Phật Giáo là cốt lỏi. Phật Giáo với tinh thần bao dung đã chấp nhận những tư tưởng dị biệt của Khổng Lão cũng như tín ngưỡng dân gian trong chủ trương Tam Giáo Đồng Nguyên để đoàn kết nhân dân thành một khối. Đây là sức mạnh của Lý, Trần với những chiến thắng quân Mông Cổ.
Do đó khi nói đến Phật Giáo chúng ta nên phân biệt Phật Giáo chính thống và Phật Giáo dân gian. Phật Giáo chính thống thì hoàn toàn bài trừ mê tín từ cấp thấp đền cấp cao. Còn trong tín ngưỡng dân gian thì có sự pha trộn với tín ngưỡng bản địa, do đó cũng có những biểu hiện mà chúng ta cho là mê tín. Ví dụ như đốt vàng mã. Nếu chúng ta nhìn sự việc này như một biểu hiện của tình thương giữa người sống và người đã khuất thì đây là một hành động văn hóa. Việc này đâu có khác gì việc làm của một người mang một bó hoa ra mộ? Mỗi dân tộc có một cách biểu hiện tình thương khác nhau.
Còn vấn đề cầu xin là vấn đề tự nhiên của con người khi cần sự che chở. Trong lúc cầu xin họ đã tìm thấy được sự an ủi và từ đó có thể phát triển khả năng của mình để vượt qua khó khăn. Vấn đề cầu xin trong đạo Phật dân gian không nặng nề như trong đạo Chúa. Có thể nói đạo Chúa là đạo của sự cầu xin, tuyệt đối không có vấn đề tự lực "tự mình thắp đuốc mà đi."
Khi bảo rằng đạo Chúa không có mê tín là sai lầm nghiêm trọng. Những điều sau đây có phải là mê tín không:
- "phúc cho ai không thấy mà tin (Kinh Thánh)"
- Đức Mẹ đồng trinh với cả bầy con, Jesus và các anh em;
- Chúa chết ba ngày sống lại hồn xác bay lên trời (trời nằm ở đâu trong vũ trụ?);
- Chúa tạo dựng vũ trụ trong 6 ngày, tạo cây cỏ trước, sau đó mặt trời mặt trăng!
- Chúa tạo dựng vũ trụ cách đây 5000 năm!
- Chúa tạo ra 2 người sau đó sinh con đẻ cháu đầy mặt đất, như thế có loạn luân?
- Bầu trời đúc bằng đồng thau phía trên chứa nước, khi nào Chúa mở nút nước chảy xuống thành mưa; mặt trời mặt trăng, tinh tú là những đốm sáng Chúa gắn lên bầu trời!!!
- Chúa xuống trần, phủ bà Maria mang thai lúc bà này đã có chồng!!!
- Chúa tạo ra loài người, Chúa giận loài người nên giết con trai của mình!
- Chúa giết nửa triệu em bé Ai Cập trong một đêm!!!
- Chúa giành phần chiến lợi phẩm là 26 cô gái trinh, bò, heo...
- Cứ phạm tội xong đi rửa tội là hết, sau đó tiếp tục phạm! Như thế Chúa bao che cho kẻ ác!
Những điều trên không phải là mê tín nhưng là CUỒNG TÍN!!!
Sau gần một thập kỷ LHQ công nhận ngày Vesak, ngày Phật đản, là ngày Văn Hoá & Tôn Giáo tầm quốc tế. Năm nay, năm 2008, Việt nam chính thức được chọn đăng cai Đại Lễ này tại thủ đô Hà Nội. Song song với việc Nhà nước tổ chức Đại Lễ theo nghi thức quốc tế thì tại các địa phương, Chùa chiền cũng tổ chức Lễ theo truyền thống như mọi năm, tất nhiên là sẽ long trọng, hoành tráng hơn.
Vì sao LHQ lại chọn Vesak là ngày Tôn giáo và Văn hóa của thế giới, trong khi số lượng tín đồ Phật giáo còn giới hạn ở các nước phương tây? Chắc chắn LHQ không hành động, quyết định một cách ấu trỉ mà vì nhân loại đã cảm nhận được sự vi diệu của giáo lý nhà Phật, giáo lý của một tôn giáo luôn phù hợp với sự phát triển của khoa học và chuẩn mực đạo đức của loài người trong mọi thời đại.
Đăng cai tổ chức Vesak 2008 tầm quốc tế, đây là cơ hội cho hàng Phật tử Việt nam tự tin xác quyết niềm tin của mình vào Đạo pháp mà Đức Phật đã truyền giảng. Đây cũng là cơ hội lớn để PGVN khẳng định vị trí của mình trong lòng dân tộc Việt nam.
Qua hàng ngàn năm song hành cùng dân tộc Việt nam, văn hoá, tư tưởng Phật Giáo mặc nhiên trở thành văn hoá, tư tưởng, truyền thống của dân tộc Việt, dân gian Việt.
Rường cột của giáo lý nhà Phật là “nhân quả, nghiệp báo, tội phước” thì dân gian Việt có câu “có phước có phần, vô phước vô phần”.
Phật giáo tôn trọng vị trí con người, kẻ hậu sinh, như Đức Phật nói “Ta là Phật đã thành, các ngươi là Phật sẽ thành”, tất nhiên phải học và hành theo đúng giáo lý mà Phật truyền dạy. Trong dân gian Việt lại tương xứng “con hơn cha nhà có phúc”, tức là không coi khinh kẻ bề duới.
Nhưng vì sao Đức Phật quan niệm một cách “bình đẳng” như vậy mà ngày nay và từ ngàn xưa tín đồ đệ tử của Ngài lại tôn thờ, đúc tượng Ngài để thờ cúng, tưởng nhớ? Tất nhiên Đức Phật không dạy ai phải thờ cúng Ngài cả, Đức Phật chỉ cho mình là người biết đường trước, chỉ đường, hướng đạo để mọi người đi theo chân lý mà Ngài đã giác ngộ . Tuy nhiên, vì quá kính trọng một bậc Đạo sư siêu tuyệt trên mọi phương diện, cả đạo hạnh lẫn trí tuệ nên các đệ tử tôn kính Ngài là một điều tất yếu, đó là sự tự giác, tự nguyện. Như HT Thích Minh Châu có nói “Tin tưởng ở Đức Phật, đảnh lễ Ngài và niệm danh hiệu Ngài, chủ yếu là để học tập Ngài về cả hai mặt đức hạnh và trí tuệ, dù chỉ là trong muôn một. Người nào tuy ở xa Phật, nhưng sống có giới hạnh, theo lời Phật dạy, thì cũng như sống gần Phật.”. Cũng vậy, dân gian Việt cũng quan niệm “tôn sư trọng đạo”, “trọng Thầy mới được làm Thầy” và đệ tử Phật kính Phật để hướng về cõi Thánh thì quả là một truyền thống rất Việt nam.
Nhìn qua các nước Âu, Mỹ nơi mà khoa học kỹ thuật tiến bộ vượt bậc, sở hữu nền văn minh kỹ thuật hàng đầu thế giới, vậy mà họ lại sở hữu một niềm tin, tín ngưỡng kỳ quặc. Kỳ quặc, tín ngưỡng mà khi ai tin theo thì tự cho mình là con chiên (con cừu non – sheep) cần có người chăn dắt. Tín ngưỡng mà khi tin theo thì con người phải tự biến thành động vật bậc thấp hơn và phải cung phụng các vị thần linh một cách mù quáng, không cần tư duy, suy xét . Tín ngưỡng tồn tại trong thế giới văn minh mà cổ xuý sự bất công còn hơn xã hội chiếm hữu nô lệ thời trung cổ, cổ đại. Quan hệ giữa chủ nô và nô lệ còn gần gủi hơn là quan hệ giữa chủ chăn và bầy cừu.
Vậy, bạn chọn làm Phật sẽ thành (tất nhiên phải tu học nghiêm túc) hay chọn làm một loài vật ngây ngô sống kiểu bầy đàn? Nếu không có bao gạo và bánh mì chi phối thì tất nhiên ai cũng đoán ra câu trả lời.
Danh phận con người trong mỗi tôn giáo thật khác biệt, đối lập. Chúng ta cũng có thể nhận xét về đạo đức tôn giáo ở mấu chốt này. Bình đẳng trong đức tin hay nô lệ đức tin, nô lệ thần quyền?
Hơn 30 năm lang thang trên cõi trần, được vài năm tìm hiểu, hy vọng nhân dịp Vesak này CPT tôi cũng phải xác quyết đức tin thôi, đức tin theo truyền thống đúng đắn của gia đình.
Đối với bà con dân Việt ta, ai chưa có thời gian, cơ duyên để nghiên cứu về giáo lý nhà Phật thì không nên nhìn những ông sư phá giới mà hiểu lệch lạc về đạo Phật. Hãy dành thời gian nghiên cứu trước khi bày tỏ quan điểm của mình về Phật giáo, như Đức Phật đã dạy “y Pháp bất y nhân”, con người có thể hỏng nhưng giáo pháp luôn là chân lý.
Nhân dịp Vesak sắp tới, CPT kính chúc quý ngài hãy tích cực giáo hoá, truyền bá lời dạy của Phật đến mọi nơi còn cần thiết, củng cố đạo hạnh theo đúng giới luật nhà Phật, . . . để xứng tầm là một nhân tố tích cực trong cơ cấu Tam Bảo mà Phật giáo vẫn tôn thờ. Chúc bà con Phật tử Việt nam sức khoẻ và sẽ là những nhân tố có ích trong công cuộc xây dựng đất nước, củng cố sức mạnh tôn giáo mà mình tin theo sao cho xứng tầm là “tôn giáo truyền thống của dân tộc”.
Kính cẩn.
CPT.
Rất không hài lòng với không ít người cứ khư khư bảo thủ,không chịu tiếp thu Giáo lý của Đức Phật ( nhất là ở Phía Bắc VN )họ có hành động lễ bái kỳ dị,mà báo chí đưa tin "hối lộ Thần Thánh..."và họ đốt vàng mã quá nhiều,họ còn lý giải "xem phim tàu thấy nghi lễ cho người chết chả đốt vàng mã nhiều như thế là gì...". Đạo Phật của chúng ta lấy TỰ GIÁC GIÁC THA VÀ TỰ LỢI LỢI THA,GIÁC HẠNH VIÊN MÃN. Giáo Lý của Phật thật cao siêu và rõ ràng . Rất tiếc những người này không chịu đi nghe giảng Pháp... Cũng rất mừng là xuất hiện không ít Quý Thày đã theo phép "phương tiện: tuỳ duyên bất biến,bất biến tuỳ duyên "để khéo léo hoá độ những người này,xin cầu mong sẽ có nhiều Quý Thày ở Miền Bắc VN như thế ( Như Ngài Sá Lợi Phất đó! ). Cũng Như nghĩa Kinh Phổ Môn chỉ rõ:Nếu chúng sinh không muốn nghe Tỉ kheo Tăng hay Tỉ kheo Ni mà chỉ muốn nghe,cầu cạnh "A Tu la, Khẩn La La Ma hầu La già, Nhân Phi Nhân Đẳng...."Thì Hãy cứ tạm chấp nhận " Đóng cái vai ấy đi để TUỲ DUYÊN HOÁ ĐỘ họ ! Người có TẦM NHÌN và HIỂU BIẾT thì hiểu như thế . Còn Người có cái nhìn ngắn,hẹp ( cả ngoại đạo ) thì cho là "mê tín".
Mong rằng PG Miền Bắc VN được Hưng long như Miền Nam và Nhiều nhiều Phật tử Miền Bắc noi theo Phật tử Miền Nam năng đi nghe Pháp và thấm dần ( mưa dầm ngấm lâu ). Nam Mô thường Tinh tiến Bồ Tát Ma ha Tát !
Gửi phản hồi của bạn