Hà Nội trong tôi

Bỏ lại sau lưng công việc thường ngày, cái nắng gay gắt và những cơn mưa chiều chợt đến chợt đi, tôi đến Hà Nội những ngày giao mùa nhiều gió và hanh lạnh.

Phật Đản Huế – Một dòng thơ an lạc

Tháng năm tây tức tháng tư ta,nắng đã chín muồi trên các cành phượng vĩ và khi chùm hoa phượng đỏ tươi đầu tiên xuất hiện trên đỉnh cao của những cây phượng trên lối đi về của con đường học trò thì trái tim nào ủ dột nhất của Huế qua mấy mùa mưa buồn rủ cũng phải mỉm cười hớn hở.

Nhớ mùa Phật đản năm ấy

Chiến tranh phá hoại ngày càng ác liệt. Xóm tôi được lệnh đi sơ tán. Ông Hợi một mực xin ở lại để coi chùa. Chùa của xóm không Phật tử Tăng Ni, mà chỉ có thờ một số tượng Phật như: Bồ tát, Như Lai. Có một số vị không ai biết tên, có người nói đó là các vị La hán.

Đêm hội thơ văn chùa Huyền Không

Đêm rằm tháng Hai, Bính Tuất (14-3-2006), tuy không phải rằm tháng Giêng, ngày thơ Việt Nam nhưng tôi cứ ngỡ đây là một ngày thơ thực thụ. Được tổ chức quy mô, có ánh lửa hồng bập bùng trong màn đêm huyền diệu, đêm hội thơ văn nhân kỷ niệm 40 năm thành lập chùa Huyền Không đã đem lại những cảm xúc bất ngờ với nhiều chương trình đặc sắc và đông đảo những người yêu thơ văn ở Huế tham dự.

Phật đi rồi Toại ơi! – Đỗ Thiền Đăng

 Chùa nằm trên một cồn đất nhỏ bên cạnh dòng sông quanh năm nước lớn. Đêm, nghe tiếng ễnh ương ồm oam hòa với tiếng nước vỗ lên bờ kè đá trước hiên chùa oàm oạp. Chùa quê vách lá, gió thản nhiên ùa vào ù ù buốt lạnh. Mái tôn có dăm ba chỗ mục, đôi lúc ngồi tụng kinh, giữa tiếng chuông, tiếng mõ, chợt nghe lẫn cả tiếng nước mưa từ trên mái nhà long tong nhỏ xuống. 

Mộng đời bất tuyệt – tùy bút Nguyễn Tường Bách – NXB Văn Nghệ

Ừ! Thì đi, những chuyến đi mê mải, bàn chân thèm ruổi rong đã qua bao nẻo đường bất kể phương tiện: máy bay, tàu hỏa, tàu điện, xe hơi cũ nát, đôi chân rách bươm bụi đường...

Gởi về Thầy

Nhận được tin Giáo sư Minh Chi mất, tôi cũng như bao lưu học sinh Việt Nam, không khỏi hụt hẩng và xúc động, dù biết rằng thầy bệnh hơn một năm.

Con chim sẻ

Một ngày vừa lên bên ngoài khung cửa. Bình minh. Mùa xuân. Nắng nhẹ lung linh trên những đọt lá xanh non. Rời bàn viết, Nhà Sư đi lần về phía cửa sổ. Muôn hoa nở đầy vườn. Nhà Sư vươn vai đón nhận làn thanh khí mát mẻ của đất trời mà cảm nghe một hoà điệu mênh mông, chan hoà với vạn vật.

Tiếng gọi đò

Nhà tôi cạnh bến đò. Qua sông sang bên kia là chợ Thành. Ba ngày phiên xép. Năm ngày phiên chính. Từ sớm tinh mơ, bến đò đã huyên náo tiếng cười. Lái đò là một chị gái góa. Chồng chị đi bộ đội vào miền Tây rồi không về nữa. Ngày ngày, chị đưa hàng trăm hàng ngàn người qua sông, nhưng riêng chị thì vẫn cắm sào. Đêm đêm, thi thoảng tôi nghe vẳng lên từ bến sông tiếng gọi đò “Đò ơi…ơ…ơơơ…”.

Bài xem nhiều