Nên nghiêm túc nhìn nhận những sai sử, những vấp ngã, ngay cả trong ý nghĩa của khái niệm ý thức hệ. Bởi vì sao? Chỉ bởi vì GHPGVN là một tổ chức kế thừa lịch sử Phật giáo hai ngàn năm. Đơn giản chỉ là vậy, nhưng nhiệm vụ thì hoàn toàn không giản đơn chút nào.
Chúng ta đang hân hoan chào mừng sự kiện Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam (GHPGVN) đã bước vào tuổi ba mươi. Đó là một khoảng thời gian chưa thể là dài lắm, nhưng với ý nghĩa lịch sử, chừng ấy là một chuỗi nổ lực đáng kể chứng minh cho những thành tựu nhất định của mình trong dòng lịch sử dân tộc cũng như với chính giá trị hai ngàn năm tồn tại trên quê hương đất nước Việt Nam thân yêu này.
Ba mươi năm, độ tuổi chín muồi của một chàng thanh niên chững chạc, chuẩn bị bước vào những giai đoạn mới với nhiều vấn đề còn tồn đọng và những vấn đề lớn khác mang tính thách thức.
Bằng khả năng và nội lực sung mãn của mình, hy vọng GHPGVN sẽ tiếp tục sứ mạng nối truyền lịch sử vẻ vang của chư lịch đại tổ sư, chư vị tiền bối hữu công, đã giữ vững ngọn cờ Phật giáo luôn tung bay tự tại trên đất nước này.
Để làm được những việc đó, trước tiên GHPGVN phải chuẩn bị cho mình tư thế của lịch sử. Từ đó nhìn lại sau lưng, bằng trách nhiệm của mình, nên nghiêm túc nhìn nhận những sai sử, những vấp ngã, ngay cả trong ý nghĩa của khái niệm ý thức hệ. Bởi vì sao? Chỉ bởi vì GHPGVN là một tổ chức kế thừa lịch sử Phật giáo hai ngàn năm. Đơn giản chỉ là vậy, nhưng nhiệm vụ thì hoàn toàn không giản đơn chút nào.
Chúng ta hãy bình tâm, thử nhìn lại những thành tựu và những khiếm khuyết trên mặt bằng trách nhiệm; những việc thành tựu và khiếm khuyết này không nằm trên mặt giấy trắng trong những bài diễn văn, những bản báo cáo; vì thế hiện vẫn còn tồn tại, chưa có hướng khơi thông, cũng có thể nói là lâm vào thế bế tắc.
Chúng ta có thể gọi đây là những vấn đề chìm. Ngay như trên những vấn đề nổi cũng vậy, có rất nhiều điều còn dang dở.
Trong quá trình làm việc, trao đổi cũng như làm một vài “Test” thăm dò bỏ túi, người viết đã có một vài nhận định; và đây cũng là những đề xuất góp ý, như sau:
- Hàng lãnh đạo Trung Ương GHPGVN chưa đồng nhất lời hứa “trẻ hóa cơ cấu", mạnh dạn sử dụng Tăng tài và nhân tài do mình đào luyện nên trong suốt ba mươi năm nay. Đây là hệ quả tất yếu dẫn đến sự kiêm nhiệm quá nhiều chức danh, đồng thời cũng là mồi lửa dẫn đến những trạng thái tiêu cực, thiên kiến, phe nhóm trong nội bộ.
- Kể từ sau khi Đạo Hữu Võ Đình Cường tạ thế, dường như GHPGVN không tin tưởng lắm nhiệt tâm đóng góp của giới Cư Sĩ Phật tử trong cơ cấu lãnh đạo từ trung ương đến địa phương? Nếu có thì chỉ là những trường hợp cá biệt , nhỏ lẻ và phần lớn chỉ xảy ra ở địa phương.
Nếu trước và trong thời kỳ chấn hưng Phật giáo, chư tôn đức lãnh đạo không có cái nhìn xa rộng thì công đức các vị Lê Đình Thám, Nguyễn Năng Quốc, Trần Văn Giáp, và các nhân sĩ trí thức Phật giáo khác như Bùi Kỷ, Nguyễn Văn Ngọc, Nguyễn Văn Oánh, Văn Quang Thùy, Bùi Thiện Cơ, Lê Dự, Lê Toại, Nguyễn Cam Mọng, Dương Bá Trạc v.v... chưa thể bừng sáng trên bầu trời lịch sử Phật Giáo VN chúng ta. Đó là chưa nói đến các vị trong tổ chức Gia Đình Phật Tử VN.
Điều đó đủ nói lên ý nghĩa tu học và hóa đạo với đủ đầy các hàng Tứ Chúng trong các giai đoạn lịch sử.
Ngày nay, ý nghĩa đó tưởng cần phải nhân rộng mới xứng đáng tầm vóc một tổ chức Giáo Hội của cả nước trong thời đại tiến tiến, thanh bình và hanh thông mới phải. Với ý kiến cho rằng người cư sĩ có thể đóng góp cho GHPGVN bằng nhiều cách khác nhau như giáo dục gia đình, khuyên nhủ con cái quy y theo Phật, giúp đồng bào nghèo vùng xa… thì đó là nhiệm vụ một cư sĩ trong xã hội hoặc của các tổ chức từ thiện, chớ nên nhầm lẫn.
Ở đây người viết đang nói đến vai trò người cư sĩ Phật tử trong GHPGVN. Xin lưu ý thêm là vấn đề này vẫn có ghi trong Hiến Chương GHPGVN ở Điều 7 – Chương II - Mục Đích Thành Phần.
- Có những điều bất cập mà GHPGVN chúng ta chưa làm sáng tỏ để bảo vệ Tăng - Ni cũng như cơ sở tôn giáo của mình. Nhất là ở thôn quê các tỉnh phía Bắc, Phật giáo những nơi này chưa đủ sức mạnh để thuyết phục thôn làng trong chuyện Ban Hộ Tự do chính thôn làng tự lập ra theo truyền thống, dẫn đến nhiều vụ va chạm không đáng có.
Vấn đề này, có lẽ người viết xin trích nguyên văn ý kiến của độc giả Nguyễn Công Hùng trên mạng phattuvietnam.net như sau: "Khoản 3 Điều 4 Chương I của Pháp lệnh Tín Ngưỡng Tôn Giáo số 21/2004/PL-UBTVQH ngày 18/6/2004 của Ủy ban thường Vụ Quốc Hội quy định: "Tổ chức tôn giáo cơ sở là đơn vị cơ sở của tổ chức tôn giáo bao gồm Ban Hộ Tự hoặc Ban Quản trị Chùa của Đạo Phật, giáo xứ của đạo Công giáo, chi hội của đạo Tin lành, họ đạo của Cao Đài, ban trị sự Xã ,phường của Phật giáo Hòa Hảo và đơn vị cơ sở của tổ chức tôn giáo khác”.
Theo điều 28 Chương VI của Hiến Chưiơng GHPGVN quy định: “Đơn vị cơ sở của GHPGVN là các Tư, Viện,Tịnh Xá, Tịnh Thất, Niệm Phật Đường”.
Như vậy khái niệm tổ chức tôn giáo quy định của đạo Phật do Pháp Lệnh Tôn Giáo quy định có điểm khác so với Hiến Chương GHPGVN, điều này sẽ có những phức tạp phát sinh vì gần như các làng xã của VN đều có các chùa và Ban Hộ Tự chùa. Ban Hộ Tự các chùa này có thuộc tổ chức tôn giáo cơ sở của đạo Phật hay không , hay chỉ xét các chùa là Ban Hộ Tự chùa của làng là thói quen sinh hoạt văn hóa của nhân dân; nếu thuộc tổ chức tôn giáo cơ sở của đạo Phật thì Ban Hộ Tự chùa do tín đồ và chịu sự giám sát, chỉ đạo của tổ chức tôn giáo cấp huyện, tỉnh,TW, nếu không thuộc tổ chức tôn giáo cơ sở của đạo Phật thì chùa và Ban Hộ Tự các chùa của thôn, làng do sở VHTT&DL quản lý? Trên là những thắc mắc của tôi, rất mong được giải đáp.”
- GHPGVN chưa thể hiện hết chức năng và giá trị lịch sử của mình trên ngưỡng cửa nhìn ra thế giới. Bỏ ngỏ nhiều khoảng trống nhạy cảm, rất dễ bị các thế lực xấu chen vào chiếm chỗ. Với Phật giáo năm châu bốn biển, PGVN không phải là một nước có một tôn giáo nhỏ bé, có mặt và tồn tại suốt hai ngàn năm lịch sử không phải bằng vũ lực, bằng sự chiếm đóng, mà là bằng chính giá trị sức mạnh nội tại của mình, un đúc nên tinh thần, văn hóa con người Việt nam.
Tuy mang danh là một tổ chức tôn giáo nhưng Phật giáo thế giới nói chung và PGVN nói riêng, vẫn sống trong ý niệm tiến bộ xã hội, chưa bao giờ, nơi đâu PG đưa đẩy xã hội xuống chìu sâu hố thẳm.
Vì thế, ngoại giao không chỉ là thăm viếng, giao lưu mang tính chất nghi lễ xã giao , mà phải là ngọn cờ tiên phong đưa cái giá trị văn hóa và đóng góp bình ổn nhân tâm nơi trú xứ của mình đến với mọi nơi.
- Về lĩnh vực văn hóa Phật giáo, đây là khâu yếu kém nhất trong nhiều nhiệm kỳ qua của GHPGVN chúng ta. Văn hóa ở đây không chỉ đơn thuần là in ấn, triển lãm mà còn nhiều mặt khác nữa. Thí dụ như biểu diễn nghệ thuật, sáng tác và thực hiện những công trình nghệ thuật xứng tầm và đúng nghĩa của Phật giáo.
Chúng ta đã buông bỏ khá lâu lãnh vực này để nó tự phát, dựa vào nhãn mác “phát tâm cúng dường” qua mặt được những vị lãnh đạo dễ dãi.
Kết quả công chúng phải đón nhận những thành quả văn hóa nửa vời mang danh Phật giáo. Đây là một điều sỉ nhục đối với những tư tưởng tiến bộ, luôn canh cánh bên lòng những thôi thúc, làm sao cho văn hóa Phật giáo được phát triển và đi đúng hướng của nó.
Lẽ ra lĩnh vực này phải tiên phong học cung cách văn hóa từ chức trước khi tự nhận mình là một cán bộ văn hóa Phật giáo. Sự trì trệ trong tư duy dẫn đến sự ì ạch, bế tắc trong các chiến lược phát triển văn hóa Phật giáo.
Tưởng cũng không còn cần thiết phải che dấu khi thưc tế đã xảy ra sự đối kháng, tuy chưa thể gọi là nghiêm trọng nhưng cũng đủ nói lên cách thực hiện chiến lược văn hóa văn nghệ Phật giáo thiếu tính sáng tạo, nghèo nàn trong nhận thức trách nhiệm, thiếu tính thuyết phục, đã vô tình đẩy những nhân tố tích cực trong lĩnh vực này sang bên lề, vô hình chung khơi mầm cho sự cô lập không đáng có. Và sự thật đó đã và đang tồn tại âm ỉ, rất ngột ngạt.
Có lẽ phần lỗi trước tiên do ở sự chọn lựa nhân sự không phù hợp với khả năng thực tiễn. Mặt bằng của sự thật này cũng là câu trả lời xác đáng nhất, cho tới thời điểm này.
Đã có rất nhiều ý kiến nhận định rằng, lĩnh vực Văn hóa - Văn Nghệ Phật giáo nên mạnh dạng giao phó trọng trách cho giới cư sĩ Phật tử đảm nhận. Qua họ, những gút mắc lẫn va chạm trong quá trình thực thi nhiệm vụ sẽ thuận lợi, thuyết phục hơn, dễ dàng hơn là một hình bóng tăng sĩ phải đương đầu một cách miễn cưỡng (nghĩa đen lẫn nghĩa bóng).
- Với bề dày lịch sử của tổ chức Gia Đình Phật Tử Việt Nam (GDPT), GHPGVN tuy vẫn từng bước hoàn thiện sự công nhận nhưng dường như thực tại cho thấy đó chỉ là sự công nhận trong mặc định, chưa mạnh dạnh giao phó trách nhiệm cho đội ngũ Huynh Trưởng có tâm huyết, trước khi đòi hỏi tổ chức này nên cải tổ hoặc bổ sung cho phù hợp thời thế mới ở một vài điểm nào đó.
Nhìn vào diễn trình tồn tại và cống hiến của tổ chức này, chúng ta sẽ dễ dàng nhận ra nhiều ý kiến gần đây trong việc nâng cao vai trò người Cư Sĩ Phật Tử trong các hoạt động GHPVN có phần bộc lộ sự khuất lấp.
Tại sao lại muốn có người cư sĩ tài năng và đạo đức tốt trước hết phải ra sức đào ĐÀO LUYỆN và KIẾN LẬP - XÂY DỰNG thành một đội ngũ vững mạnh? Trước hết chúng ta lấy đâu ra con người, mà lại là con người có đấy đù Tài Năng và Đạo Đức và rồi ai sẽ là người đứng ra làm công việc xác định đó, để mà kiến lập - xây dựng thành đội ngũ vững mạnh ???
Người cư sĩ Phật tử có được, dù xuất thân từ thành phần nào, trước tiên họ đã là một …Phật Tử! Bằng khả năng chuyên môn cộng với tấm lòng thiết tha với đạo pháp, họ đến với Giáo Hội bằng tư thái cống hiến vô vị lợi, và Giáo Hội tùy duyên, dựa vào khả năng ấy chấp nhận sự cống hiến. Cho nên nếu nói kiến lập - đào luyện – xây dựng thành đội ngũ vững mạnh còn có ý nghĩa khác nào như một cuộc thi tuyển công chức đấy thôi.
Vậy nên, GĐPTVN là cơ sở, hay ít ra là bài học về sự đào luyện – kiến lập - xây dựng đội ngữ vững mạnh để chúng ta nhìn thấy giá trị thực tiễn của một đội ngũ kế thừa xuất sắc (cư sĩ Phật tử), hỗ trợ công cuộc hoằng hóa của GHPGVN ý nghĩa và quan trọng dường nào.
Thời gian gần đây, bên cạnh tổ chức GDPT chúng ta còn cố gắng thành lập thêm nhiều câu lạc bộ thanh niên phật tử với ý nguyện đáp ứng thêm một phần lựa chọn hình thái tu học của giới trẻ. Đó là một lối mở hợp lý nhưng rõ ràng cũng cho chúng ta thấy ra được sự lúng một thời trong cách nhìn. Đây cũng là bài học của Tổng Vụ Thanh Niên ngày trước đã sớm nhận ra điều đó, với sáu Vụ (Thanh Niên – Sinh Viên – Học Sinh – Hướng Đạo Phật Giáo – Thanh Niên Phật Tử Thiện Chí - Gia Đình Phật Tử) mà dường như vẫn chưa thể gọi là đáp ứng được nhu cầu tu học của thanh niên.
Đó là chưa nói đến một không gian rộng hơn là cư sĩ Phật tử với sự có mặt của Tổng Vụ Cư Sĩ ôm trong lòng nhiều tổ chức, ngành nghề, kể cả tiểu thương cũng có (thú vị nhất có lẽ là các nghiệp đoàn Phật tử như: Taxi, Xích lô..).
Thế nên nhu cầu tu học của cư sĩ Phật tử rất thiên hình vạn trạng , nói đáp ứng được nhu cầu ấy thì có tự tin quá đáng chăng? Vì vậy một sự hiện hữu của GDPT chưa phải là duy nhất và cũng chưa phải là giải pháp số một , nhưng với sự bền vững của ngôi nhà Phật pháp và của chính tổ chức này, đi tìm xây dựng đội ngũ Phật tử vững mạnh thì trước mắt chỉ có tổ chức này là cơ sở đáng tin cậy để GHPGVN chúng ta suy nghiệm.
Ba mươi năm , tuổi đời con người đã bước vào thời kỳ trung niên chính chắn. Sự nghiệp và cuộc sống bắt đầu từ đây. Người trung niên bây giờ biết rũ bỏ những cái vấp ngã mà thửa còn thanh niên vốn tính khí bồng bột, sôi nổi vấp phải.
Cho nên với ý nghĩa đó ba mươi năm của GHPGVN chưa thể là dài nhưng cũng là cơ sở, điểm tựa để chúng ta nhìn lại những sai sót, những thành tựu đạt được để có bước tiến tiếp theo trong cuộc hành trình đồng hành cùng dân tộc một cách hoàn hảo hơn, như lời cố Hòa Thượng Thích Trí Thủ trong diễn văn khai mạc Hội Nghị Đại Biểu Thống Nhất PGVN “Ngày nay, đất nước đã độc lập thống nhất thật sự, với sự khuyến khích, giúp đỡ của chính phủ và Mặt Trận TQVN, với kinh nghiệm đã qua và sự quyết tâm của toàn thể tăng ni, Phật tử cả nước, chúng ta sẽ xây dựng thành công một nền Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất thực sự, đúng với danh nghĩa của nó”.
Dương Kinh Thành - Ban Phật giáo Việt Nam, Viện Nghiên cứu Phật học Việt Nam
Các tin khác
- Để Phật giáo hưng thịnh: Yếu tố Nhân sự (18/12/2011 08:20)
- Để Phật giáo hưng thịnh: Yếu tố tổ chức (13/12/2011 14:01)
- Để Phật giáo hưng thịnh: Yếu tố không gian (09/12/2011 16:20)
- Để Phật giáo hưng thịnh: Yếu tố thời gian (07/12/2011 10:48)
- Tản mạn khả năng tự suy thoái của Phật giáo (2) (07/12/2011 08:52)
- Tản mạn khả năng tự suy thoái của Phật giáo (1) (07/12/2011 08:26)
- Trở ngại nội tại trong hoằng pháp, ngăn cải đạo, phần 2 (14/11/2011 09:39)
- Đề xuất “Tăng Ni trẻ tình nguyện” đến vùng sâu, xa (05/11/2011 20:10)
- Mượn xây chùa để “xây người”? (04/11/2011 11:58)
- Bốn yếu tố cơ bản thúc đẩy Phật giáo Việt Nam phát triển (31/10/2011 18:49)
|
|
Những trăn trở của một cư sĩ về sự nghiệp hoằng pháp của Phật Giáo - Phần 1: Từ những điều tai nghe mắt thấy (cập nhật ý kiến độc giả 12h25 25/9)
24/09/2008 19:19 |
|
|
Lửa đã cháy ở Mỹ Đình, bao giờ lan đến Quán Sứ?
07/01/2011 13:16 |
|
|
Thêm vài ví dụ về Tin Lành, nghĩ về Phật giáo Việt Nam
08/11/2009 09:09 |
|
|
Hiểm họa đối với đạo Phật: "Đạo của người chết"
16/10/2009 09:15 |
|
|
Nhìn vài ví dụ về Tin lành, nghĩ về PGVN
06/11/2009 12:54 |
|
|
Báo động đối với PGVN, phần 2: Thiếu đoàn kết nội bộ
25/11/2009 09:52 |
|
|
Sư giả: Không chỉ là chuyện chiếc áo, tấm thẻ
23/10/2009 10:27 |
|
|
Tại sao, Phật giáo Việt Nam?
15/01/2010 15:19 |
|
|
Vì sao các thầy đi tu?
28/07/2011 11:35 |
|
|
Báo động đối với PGVN, phần 1: Tâm lý ngại khó, ngại gian khổ
25/11/2009 09:44 |
- Sư "lợi dưỡng" và sư "giả", sư nào đáng "quan tâm" hơn?
- Phật giáo Việt Nam phải là Phật giáo trẻ
- Sư giả: Không chỉ là chuyện chiếc áo, tấm thẻ
- Phật giáo Việt Nam đang lãng phí tài nguyên gì?
- Chùa Trúc Lâm Thanh Lương trong bước tiến chấn hưng PGVN
- Bỏ quá nhiều tiền xây chùa mà không xây người
- Vì sao các thầy đi tu?
- Những trăn trở của một cư sĩ về sự nghiệp hoằng pháp của Phật Giáo - Phần 1: Từ những điều tai nghe mắt thấy (cập nhật ý kiến độc giả 12h25 25/9)
- Thanh niên Phật tử VN đang nghĩ gì?
- Báo động đối với PGVN, phần 1: Tâm lý ngại khó, ngại gian khổ
- Tường thuận Tang lễ Đức Pháp chủ Giáo hội Phật giáo Việt Nam- Đại lão Hoà thượng Thích Đức Nhuận (21/05/2006 10:28)
- Thông cáo đặc biệt Hướng dẫn Tổ chức Lễ truy niệm Đức Pháp chủ Giáo hội Phật giáo Việt Nam (27/06/2006 09:09)
- Pháp chủ trang nghiêm (27/06/2006 11:48)
- Ranh giới giữa mê và ngộ (12/07/2006 11:43)
- Đạo Phật và Mô hình giáo dục con người toàn diện (14/07/2006 11:42)





Facebook
Twitter
Google

Hội thảo khoa học 30 năm thành lập GHPGVN vừa kết thúc. Tuy nhiên, cũng như bao nhiêu hội thảo khác, chúng ta vẫn kh6ong rút ra được kinh nghiệm gì cho một hội thảo khoa học.
1. Phần nghi lễ quá rườm rà với những phần tặng hoa chúc mừng, rồi giới thiệu cho đủ (mặt) thành phần tham dự. Có vẻ như thấy thiều thì... buồn.
2. MC quá thiếu chuyên nghiệp trong phát ngôn, giới thiệu của một buổi hội thảo khoa học.
3. Những bài viết nặng về "báo cáo tổng kết" hơn là phân tích sâu vào những vấn đề cần bàn của Phật giáo thời hội nhập.
4. Thiếu sự đầu tư vào tham luận, nên chủ yếu các bài tham luận của hàng giáo phẩm và các tỉnh hội thường kể lể, tán tụng dông dài, không biết lấy ý nào làm chính. Người báo cáo tham luận thiếu những kỹ năng mềm trong thuyết trình, người thì đọc quá to, quá nhanh, đọc dài đến mức gõ chuông báo ngừng nhiều lần mà vẫn ham đọc (tốt nhất, khoa học nhất, đỡ mất thời gian nhiều nhất là không nên đọc khi ai cũng có bản in trên tay, bởi có đọc cũng ít ai nghe...). Thiếu khả năng diễn đạt một cách cô động tóm tắt nội dung chính của tham luận. Thực tế chỉ cần tối đa 5 phút. (Vì thực tế, cái tâm lý thích được đọc tham luận đã ăn sâu).
6. Những người ở hàng chứng minh, chủ toạ, thư ký... tốt nhất không nên đọc tham luận, nếu có chỉ nên phát biểu ý kiến.
7. Không gian hội thảo khoa học, đáng tiếc nói và bàn mãi mà không rút ra được kinh nghiệm gì, cửa quá nhiều, tiếng ồn quá nhiều khiến cho không đạt được độ sâu lắng, hấp dẫn của thuyết trình, làm mất tập trung của thính giả.
8. Cần ưu tiên tham luận cho các vị Thượng toạ, Đại đức trẻ có trình độ để xem họ có kiến giải gì với những vần đề thực trạng của giáo hội. Chứ hội thảo nào cũng những gương mặt cũ mèm, nói những điều cũ mèm, không có nhận thức, thay đổi nào khác hơn, thì tốt nhất không nên tổ chức hội thảo vì như thế sẽ rất tốn tiền của, mà kết quả thì chỉ như một sự hiếu hỷ, chúc tụng nhàm chán.
9. Mong các vị Hòa thượng, Thượng tọa nào đó đi tiên phong trong việc tổ chức Hội thảo về các vấn đề đáng quan tâm của Phật giáo... chỉ mời những danh sách tăng ni trẻ có trình độ để họ điều khiển và thuyết trình. Xem bản lĩnh của họ có thiếu không? Chắc chắn sẽ khoa học và thuyết phục hơn nhiều.
(ở ngoài đời, người ta tổ chức cho thanh niên đóng vai đại biểu quốc hội, nhà ngoại giao... để truyền trao kinh nhgiệm trực tiếp cho thế hệ lãnh đạo tương lai). Người đi trước rất nên có tâm rộng lượng, bao dung với tăng ni trẻ để tiếp bước họ, không nên tìm mọi cách để trù dập, ngăn cản tinh thần, ý chí công hiến cho đạo pháp của họ. Nếu chậm, chỉ một hai thế hệ nữa, người ta sẽ quay lưng lại sự nghiệp chung vì bất mãn và chán nản.
10. Tất cả những quà biếu, lịch tết, thiệp chúc mừng, sách... nên báo số lượng đại biểu, chuẩn bị túi quà và phát vào buổi bế mạc, sau phần đại biểu ra về. Không nên đi ra đi vào phát sách, băng dĩa, thiệp.... như một cách "quảng cáo" chùa viện, tên tuổi của mình. Đặc biệt trong các buổi họp nghiêm túc.
Trên đây là 1 số ý kiến đóng góp, mong quý vị lãnh đạo lắng nghe.
Than ôi!
Phật giáo ngày mai sẽ đi về đâu, nếu các Thầy không dám nói thật lòng mình? Nếu các Thầy không tự hỏi mình: Ta tu hành đã đạt được những gì trong bao lâu nay, suốt cả đời ta tu kết quả gì?
Chấn hưng Phật giáo trong thời đại khoa học tiến bộ vượt bậc như ngày nay là điếu cấp thiết. Nếu không dám thừa nhận vào sự thật tự mỗi cá nhân thì biết bao giờ chấn hưng được Phật giáo?
Tôi là độc giả theo dõi thường xuyên trang nhà: Gần đây tôi phát hiện 4 bài
Yếu tố hưng thịnh Phật giáo nói về
Yếu tố Không gian
Yếu tố thời gian
Yếu tố tổ chức
Yếu tố nhân sự
Đây là những vấn đề mà cần xem lại, nhưng hình như các cuộc hội thảo chỉ để chúc tụng, thế thì giáo hội rơi vào chủ nghĩa tán thán...
Hy vọng có một tương lai tươi sáng hơn cho ngày mai.
Nếu như chúng ta không cơ cấu lại tổ chức, trẻ hóa lãnh đạo, tận dụng các nguồn lực Tăng ni trẻ được đào tạo bài bản ở trong và ngoài nước giúp cho GH thì quả là đáng tiếc!
Tình trạng nhận chức không nhận việc hầu như xảy ra ở khắp các Tỉnh, Thành hội trong cả nước.
Hiện nay, một số Tăng ni trẻ quá mải mê vào việc cúng bái, hầu đồng...không nghĩ đến lý tưởng hoằng pháp của người con Phật.
Tình trạng chạy chức không phải là không có trong tổ chức PG của chúng ta. Nhiều nơi các vị lãnh đạo còn đưa hết sơn môn pháp phái vào nắm giữ các vị trí trong các Tỉnh, Thành hội và cũng không ngoại lệ cả GH nữa.
Các vị trong HĐTS nên ấn định một độ tuổi nhất định để thúc đẩy sự phát triển của GH.
Trên đây là một số thiển ý đóng góp của hàng Phật tử. Mong các bậc Tôn túc cao minh hoan hỷ.
Tác giả và tranh nhà Phattuvietnam.net đã giúp chúng tôi có lại niềm tin tưởng như đã bị chôn vùi tromng mớ tro tàn định kiến.
Mong chu tôn lãng đạo hãy lắng nghe những ý kiến thật lòng như thế này. Chì có những ý kiến thật lòng thế này mới đáng tin cậy hơn vạn lần ngôn từ khoa treu7ơng thành tích.
A Di Đà Phật chứng minh!
Tôi cũng chỉ là những P.Tử thôi, nhưng tôi thấy trong hàng ngũ chúng tôi cũng có những bà những cô và những chú P.tử hay vui chuyện người lắm. Và tiền cũng là những mục tiêu của họ. Thật sự tôi buồn,
Tôi còn thấy những người thật tâm yêu chùa mến chùa lại ngại đến chùa vì họ ngại va vấp những P.tử có CÁI TÔI to lớn dễ hiểu lầm và mang đến cho nhau những nỗi bận lòng. Họ nói ở nhà niệm Phật còn hơn tôi thấy buồn cho Đạo Tràng của mình.
Còn vấn đề Văn hoá nghệ thuật thì thật ra nên giao cho hàng P.Tử là hay nhất, nhưng tất yếu biểu diễn phải được sự thống nhất của Giáo Hội Phật Giáo và đừng múa hát ăn mặc như nhưng ca sĩ thời nay áo cánh chuồn và váy ngắn, thấy buồn lắm, tất nhiên như chùa nào lại cho múa hát ca ngợi Phật ra đời mà quay lưng trước Diện thờ Phật mà múa hát cũng không nên. Văn nghệ phải có tôn nghiêm nhưng có quy củ và văn minh sáng tạo.
Tôi rất mong được như vậy và mong các P.Tử chúng ta chúng tay góp sức cho GHPG ngày càng hưng thịnh mà đẩy lùi CÁI TÔI trong mỗi chúng ta đi.
Được biết, hiện nay lớp Tăng Ni trẻ của chúng ta được tu học ở trong nước cũng như ở nước ngoài có trình độ rất nhiều, nhưng hầu như kg được trọng dụng.
Ôi thật đáng tiếc thay!
Gửi phản hồi của bạn