Hoằng pháp, vài góp ý
image

Có người bi quan cho rằng đạo Phật sẽ là một tôn giáo thiểu số trên quê hương, không phải là điều không thể xẩy ra, nếu chúng ta không có kế sách thực tế và cấp bách.

 

Muốn hoằng pháp có kết quả, thì người diễn giảng phải biết quần chúng muốn gì. Nhiều người chưa là Phật tử hoặc hiểu rất sơ đẳng về Phật học, lại gặp hoàn cảnh khó khăn vì thất nghiệp hoặc bệnh tật v.v.. mà người giảng quá cao hoặc thiếu thực tế như “đạo Phật là đạo giác ngộ giải thoát”… thì người nghe không muốn hoặc chưa cần phải giải thoát giác ngộ, chưa muốn thành Phật vì quá tầm tay với, mà cần phải đối trị với sự thiếu ăn thiếu mặc và nhất là bệnh tật đang hoành hành.  
 
Như thế, người diễn giảng hay vị trú trì nên có phương án. Nếu tìm được phương án thì thành công mà không thì thất bại. Và hiện nay, trên tổng thể, Phật Giáo đang thất bại; tín đồ bị cải đạo ngày càng tăng mà chúng ta thì, hình như, chưa có phương án cụ thể mang tính “chiến lược”, thực tế, hiệu quả và lâu dài theo tinh thần “Khế cơ, khế lý và khế thời”.
 
Có người bi quan cho rằng đạo Phật sẽ là một tôn giáo thiểu số trên quê hương, không phải là điều không thể xẩy ra, nếu chúng ta không có kế sách thực tế và cấp bách.
 
Trước lúc góp ý vài phương án hoằng pháp theo cái nhìn có thể rất chủ quan và phiến diện của mình, tôi muốn sơ lược vài phương cách truyền đạo của vài tôn giáo có mặt tại Việt Nam, để qua đó chúng ta thấy được ưu khuyết của mình và của người.
 
Hòa Hảo là một tôn giáo có ít tín đồ bị đổi đạo, vì phần lớn giáo lý được giảng diễn và lưu hành dưới dạng các bài vè, nên tín đồ sơ cơ dễ học, dễ nhớ những điều căn bản của giáo lý. Hòa Hảo cũng chú trọng việc tương tế nên tín đồ ít bị lung lay lúc gặp hoàn cảnh khó khăn.
 
Ki Tô. Lực lượng truyền giáo của Ki tô, nói chung, rất áp đảo, vì có huấn luyện, có tổ chức, có tiền, cuồng tín và ngoại bang hỗ trợ.
 
Tin lành, nói đúng là Phản thệ giáo (Protestantism). Có trên 250 giáo phái khác nhau. Khoảng một triệu tín đồ tại Việt Nam. Phần lớn giống như Thiên chúa giáo, nhưng Mục sư Tin lành ít học nên mức độ cuồng tín rất cao. Cũng như TCG, tín đồ TL cũng được dạy bảo làm sứ mệnh tông đồ, nghĩa là đi đổi đạo kẻ khác.
 
Thiên chúa giáo. Thờ thần Trời gọi là Thượng đế hay Chúa trời. Tín đồ khoảng 5-6 triệu. Thành phần truyền giáo có “bài bản” và khả năng cao, có khoảng 72 ngàn người (Wikipedia), gồm Giám mục, Linh mục dòng, Linh mục triều, sư huynh và thầy giảng. Nếu lấy số 6 triệu tín đồ chia cho 72 ngàn sẽ ra con số 83. Nghĩa là cứ 83 con chiên là có một người chăn đón.     
 
Mỗi con chiên, cũng như TL, được dạy bảo và có khả năng thực hiện sứ mệnh tông đồ, nghĩa là đi cải đạo tín đồ các tôn giáo khác, mà chủ yếu là tín đồ Phật Giáo.
 
Như thế, Ki tô giáo, không những chỉ có 72 ngàn “giảng sư” mà có thêm cả 6 triệu con chiên, cộng với 1 triệu tín đồ TL, là một lực lượng trên 7 triệu người sẵn sàng và có khả năng đổi đạo Phật tử.  
 
Cách dụ đạo của họ rất dễ. Bạn gặp khó khăn trong cuộc sống ư? Đến với hội “Thánh”, hội sẽ lo cho. Có 5 hoặc 3 triệu đồng hay vài chục kí gạo là sẽ có thêm một tín đồ mới. Lúc “cá đã cắn câu”. Họ sẽ hăm dọa phải đóng 10 % lợi tức hàng tháng cho nhà thờ, nếu không lúc chết Chúa đày xuống địa ngục. Điều đó cho thấy, những tân tòng bị cho vay quá nặng lãi. Một số người quá ngán ngẩm nên đã trở lại tín ngưỡng truyền thống của mình.
 
Giáo lý còn giản dị hơn. Tin Chúa, lúc chết Chúa rước lên Thiên đàng, không tin Chúa đày xuống địa ngục. Thật là giản dị. Mặc dù đây chỉ là những cái bánh vẽ, nhưng có bao nhiêu người biết được như thế?
 
Còn Phật Giáo, nhiều trường hợp giống như “ai chết mặc ai”. Nhiều chùa khôngban từ thiện, không tổ chức qu tương tế. Nên lúc một Phật tử bị “thất cơ lỡ vận” là lúc tín đồ ấy, nếu không giữ nổi lập trường, thì dễ bị đổi đạo.
 
Giáo lý thì “thậm thâm vi diệu, phải tự mình thắp đuốc lên mà đi”. Khó quá! Và tâm lý chung của con người là lười biếng, ít thích đương đầu với thử thách chông gai; dễ thì giành, khó thì tránh. Lại thêm, gặp những bài pháp quá cao, “Đạo Phật là đạo giác ngộ, giải thoát, tánh không, duyên khởi v.v..”. Tín đồ sơ cơ chưa có tầm với tới, nên họ dễ bị lung lạc trước những tuyên truyền trông như thật của TL và TCG.
 
Ngoại trừ cuốn Phật pháp Bốn cấp của Gia Đình Phật tử (hơn 50 năm tuổi, chưa được tu chỉnh). Phật Giáo, hơn 2 ngàn năm qua, chưa chính thức có cuốn giáo lý căn bản được Giáo Hội chỉ đạo soạn thảo và ban hành cho tín đồ sơ cơ tu học. Mà chỉ mang tính tự biên tự diễn do một số quý Tăng Ni, hoặc cư sĩ, có lòng soạn thảo. Nhưng vì chưa có Giáo Hội chuẩn y hoặc giới thiệu nên việc phổ biến rất giới hạn. Bộ Phật học Phổ thông do cố Hòa Thượng Thích Thiện Hoa biên soạn, rất quý, nhưng quá cao đối với hàng Phật tử sơ cơ.     
 
Đó là lý do chính khiến nhiều Phật tử không hiểu căn bản giáo lý của Phật. Vì thế, lúc gặp hoàn cảnh khó khăn, hoặc hôn nhân khác tôn giáo, người Phật tử thường dễ dãi và hiểu sai rằng “tôn giáo nào cũng dạy con người làm lành tránh dữ”, nên họ dễ bị đổi đạo vì, thiếu gạo hoặc thiếu hiểu biết về giáo lý của ta và của người.
 
Phật Giáo Việt Nam hiện nay có khoảng 42 triệu tín đồ (theo Wikipedia), nhưng có bao nhiêu giảng sư? Theo thông tin của ban Tôn giáo Chính phủ là có 5 ngàn vị. Lấy con số 42 triệu chia cho 5 ngàn sẽ có 8400. Nghĩa là một giảng sư phải coi sóc khoảng 8 ngàn 400 tín đồ. Đây là chưa nói đến tình trạng có không ít giảng sư được đào luyện nhiều năm, nhưng chưa thể thực hiện nhiệm vụ của mình, nhiều vị khác thiếu “đam mê” hoằng pháp! Xem trên diễn đàn đại chúng, chúng ta thấy những vị có băng giảng hoặc có đi giảng, con số chỉ là vài chục chưa đến con số trăm, chứ nói gì đến số 5 ngàn.
 
Còn những cư sĩ có lòng và có khả năng thì chưa được Giáo hội Trung ương cho phép, chưa được giáo hội địa phương quan tâm thu dụng để, giúp các chùa chưa có trú trì, hay các làng chưa có chùa, hoặc các chùa có trú trì nhưng quý vị thiếu thì giờ hoặc thiếu sức khỏe, nên cần phải bổ sung nhiều cư sĩ phụ giảng tạm thời.
 
Nếu Giáo Hội không linh động các chương trình hoằng pháp mang tính đại tràng, phổ thông và thích hợp thì TCG và TL sẽ tích cực thay thế Giáo hội làm công việc ấy. Kết quả là, những cánh đồng hoang không ai trồng cây ăn trái thì, cỏ dại sẽ thoải mái không những mọc nhanh, mà còn mọc tốt và mang tính áp đảo.
 
Các nhà thờ, mỗi ngày Chủ nhật có vài khóa lễ, vì lễ một lần không đủ chỗ. Và nếu tín đồ nào vắng đi lễ chỉ một lần thôi là vị chủ chiên đã biết ngay.
 
Trái lại, vài vị trú trì của chúng ta, lúc bổn đạo khỏe mạnh hay đến chùa cúng dường thì Thầy Cô thường biết đến, nhưng có một số tín đồ bị đau ốm hoặc đã qua đời vài tháng rồi mà chùa chưa hay.
 
Các buổi lễ ngày Chủ nhật tại nhà thờ thì đông đảo. Còn nhiều chùa, Phật tử mỗi năm đi lễ Phật nhiều nhất là ba ngày: Tết, Phật đản và Vu lan. Còn lễ hàng tháng như mồng một và ngày rằm, rất lác đác!
 
Mỗi nhà thờ, thường có ban tương tế, ai ốm đau hoặc lâm chung đều có người an ủi giúp đỡ. Còn phía nhà chùa ít thấy dịch vụ nầy. Một số quý Thầy, quý Cô thấy được khuyết điểm nên đã than phiền rằng chúng ta nhận nhiều sự cúng dường của tín đồ, nhưng lại ít bố thí, ngay cả pháp thí!      
 
Tình trạng bi quan đến nỗi, một số Phật tử lúc gia đình có người lâm chung mà không tiền mua quan tài, nên nhà thờ đến “xin lo” trọn gói miễn phí, từ săng hòm đến lễ nghi chôn cất…Hậu quả là sau khi đám tang xong, cả gia đình đều đổi đạo! Những con chiên tân tòng nầy, không những hăng say dụ dỗ anh em họ hàng bà con đổi đạo, mà còn oán hận xuyên tạc tôn giáo cũ của mình!
 
Nghi lễ tại nhà thờ rất giản dị, ngắn gọn, có ghế ngồi thoải mái. Con chiên, nhất là giới trẻ, được khuyến khích bận y phục đẹp và hợp thời trang để dễ thu hút giới trẻ không cùng một tín ngưỡng. Người chủ tế, thường là Linh mục hay Mục sư, giảng diễn khoảng 15-20 phút. Sau đó đọc kinh cầu nguyện và hát Thánh ca. Vài tín đồ, nhất là các tân tòng, được mời lên phát biểu cảm nhận của mình trong thời gian qua, và trình bày lý do đổi đạo. Dĩ nhiên là được hoan nghênh nhiệt liệt và đề cao tột mức.
 
Còn chùa, trong cũng như ngoài nước, tín đồ phải ngồi hoặc quỳ trên nền gạch, hoặc xi măng. Nhiều người lớn tuổi không chịu nổi. Tuổi trẻ thì thường bận quần bó ống hay quần “thiếu vải” nên khó thích hợp lúc ngồi trên một điều kiện thiếu tân thời như thế.
 
Giáo hội PGVN cũng chưa có cuốn Nghi lễ chung cho tín đồ các chùa, nên nhiều chùa tự soạn nghi lễ riêng. Hệ quả là Phật tử chùa nầy khó hòa nhập các buổi lễ với chùa khác. Lễ lại thường quá dài, kinh có nhiều phần Hán tự, và nhiều bài chú, đa phần tín đồ không hiểu nghĩa và không hiểu tác dụng của các mật chú vì không được giải thích. Đó là chưa nói đến có nhiều vị trú trì quá trẻ, chưa được đào luyện chính quy, chưa quen giảng diễn ngay cả chưa quen nghi lễ.
 
Trên đây tôi chỉ đề cập đến con số 5 ngàn giảng sư. Theo thống kê, Phật Giáo Việt Nam có hơn 40 ngàn Tăng Ni. Với con số nầy cũng làm nhiều người có lòng với Phật Giáo cảm thấy bớt bi quan hơn tôi. Nhưng thực tế, phải thừa nhận rằng trong hơn 40 ngàn vị, chưa hẵn là tất cả đều đã được huấn luyện có trường lớp, có bài bản để biết cách đem đạo vào đời.
 
Một Linh mục thì phải trải qua ít nhất là 10 năm được đào luyện trong chủng viện. Sau đó học thêm các môn về tâm lý quần chúng, nghệ thuật diễn giảng…và một số môn mang tính khoa học, nhưng nhằm để đương đầu với những khác biệt giữa Thánh kinh và Khoa học. Và học cách vay mượn điều hay của tôn giáo khác làm của mình, và cũng để xuyên tạc tôn giáo ấy, mà chủ yếu là Phật Giáo.
 
Về Phật Giáo, nhiều nam nữ Phật tử trẻ đi tu không mang tinh thần “sơ tâm xuất gia” mà vì hoàn cảnh kinh tế gia đình. Cha mẹ không thể chu toàn đời sống kinh tế cho con nên đem đến chùa xin Thầy Cô giúp đỡ. Nhờ lòng lân mẫn của vị trú trì mà các em được chấp nhận xuất gia. Nhưng nhiều chùa cũng lại gặp tình trạng kinh tế khó khăn. Phương tiện học nội điển, ngoại điển trở nên bất cập. Sự cố nầy đưa đến một vấn nạn nan giải là có không ít Tăng Ni có tâm muốn tu học thành tài nhưng thiếu điều kiện và rồi sống lâu ra lão làng, cũng được thụ phong Đại đức, Thượng tọa, Hòa Thượng. Nhiều vị ra lập cốc, tạo chùa riêng, chức vị rất cao nhưng trí và đức chưa đạt, và nhiều vị chưa đủ khả năng hướng dẫn Phật tử của chùa tu học nói gì đến việc “Tác Như lai sứ, hành Như lai sự”.
 
Nhiều vị Tôn túc rất buồn cho vấn nạn nầy và nhận định, “không phải tre già măng không mọc, nhưng mọc xiêu vẹo thiếu nề nếp và chất lượng”.
 
Phải chăng, quý vị trú trì nên tùy phương tiện để nhận đồ chúng , huấn luyện và tạo điều kiện để những vị tân xuất gia có đủ khả năng và tinh thần “Thượng cầu hạ hóa” của một trưởng tử Như lai.
 
Trong lúc nhiều quốc gia Âu châu, tín đồ đi lễ nhà thờ chưa đến 10 %, thì tại Việt Nam, một số tôn giáo đã từng mang họa thực dân đến cho tổ quốc, nay lại có cơ duyên bành trướng làm xáo trộn truyền thống tâm linh và tín ngưỡng lâu đời của dân tộc.
 
Trên đây chỉ là một số thông tin tiêu biểu để chúng ta có thể rút ra một vài phương án, xem thử có thể áp dụng được cho hoàn cảnh Phật Giáo hôm nay?
 
1. Nhân sự.Trong các hành hoạt của Giáo Hội, nên chăng cần có sự tham gia của tất cả 4 chúng nhất là lãnh vực hoằng pháp. Cách đây 10 năm, 2002, nhân dự đại hội Phật Giáo toàn quốc tại Hà Nội, trong tham luận, tôi có nhận xét là tổ chức của GHPGVN như cái ghế một chân (vì chỉ có Tăng, còn Ni và hai chúng cư sĩ không có mặt), thì tự thân cái ghế chưa đứng vững được, nói gì đến việc phát triển. Ngày nay, nhân sự của Giáo Hội trung ương cũng như địa phương vẫn chưa được cải tiến nhiều lắm.
 
Như chúng ta thấy ở trên, TL và TCG có tổng số 7 triệu tín đồ và 72 ngàn “giảng sư”. Tất cả đều sẵn sàng và có khả năng làm sứ mệnh tông đồ để đổi đạo Phật tử!
 
Nhìn vào Phật Giáo, chúng ta thấy tình trạng hết sức bất cập. Ban Tri Sự Trung Ương của GHPGVN chỉ có vài trăm vị Tăng, mà một số, tuổi đã cao lại còn kiêm nhiệm nhiều chức!
 
Ban Tri Sự tại nhiều Giáo hội địa phương cũng tương tự. 5 ngàn Giảng sư, nhưng chỉ có vài chục vị theo đuổi nhiệm vụ. Còn thành phần cư sĩ có khả năng và tâm huyết, nhưng chưa thấy Giáo Hội cho phép tham gia việc phụ giúp hoằng pháp trước tình trạng tín đồ bị đổi đạo.
 
2. Sách giáo lý và nghi lễ: Giáo hội, phải chăng cần xuất bản một cuốn Giáo lý Phổ thông và một Nghi thức Tụng niệm cho hàng Phật tử sơ cơ? Cuốn Phật Pháp Bốn Cấp của GĐPT, nên chăng, cần được tu chỉnh sớm càng tốt?
 
3. Cơ sở vật chất: GiáoHội, hình như, ít quan tâmđến trường mầm non và nhà trẻ, còn các cơ sở khác như xây thêm nhiều chùa, nhiều am thất mà có chỗ đã bị lạm phát. Phải
chăng Giáo Hội nên quan tâm điều chỉnh?
 
4. Diễn giảng: Phải chăng? các bài giảng không những cần đúng với chánh pháp, mà còn phải đáp ứng tâm lý quần chúnghợp với thời đại khoa học tân tiến ngày nay.
 
Khoa học tiến thì tôn giáo lùi, nhưng Phật Giáo là một biệt lệ. Thật vậy, 50 năm qua, khoa học gia và y giới đã làm chứng thêm cho lời dạy của Phật là Thiền-Tịnh có khả năng làm cho đời sống con người có hạnh phúc hơn, mạnh khỏe hơn, thông minh hơn, đẹp hơn, sống lâu hơn, chống bệnh tật và lão hóa”.    
 
Chúng ta có nên vận dụng những lợi ích của phương pháp “Thiền -Tịnh” song tu vào việc hoằng pháp, cũng như góp phần vào chương trình canh tân đất nước?
 
5. Chùa: là nơi Phật tử có thể đến tu học, và phải là nơi để tuổi trẻ và các em GĐPT có chỗ sinh hoạt. Chùa nên có ban tương tế để bổn đạo có cơ hội giúp nhau lúc gặp những hoàn cảnh bất trắc. Chùa có nên mở các lớp Thiền và Tịnh cho việc chữa trị bệnh tật và nâng cao đời sống của dân chúng?
 
6. Chương trình hoằng pháp hiện đại: tôi nghĩ, nếu ban Hoằng pháp Phật Giáo mỗi tỉnh tuyển chọn khoảng 100 Tăng Ni và cư sĩ có trình dộ Phật học cao, tập huấn trong vòng một ngày là có thể sử dụng những khám phá mới của Khoa học về lợi ích của Thiền và Tịnh cho việc hoằng pháp, thì Phật Giáo sẽ đến nông thôn trong một thời gian rất ngắn, không quá vài tuần. Nếu mỗi tỉnh chỉ có 10 vị, thì thời gian sẽ nhân lên theo cấp số nhân, nhưng cũng sẽ đạt kết quả tốt trong vòng tối đa là 6 tháng. Ý kiến nầy, dĩ nhiên, là mang tính chủ quan, nhưng tự thân, trong gần hai năm qua, tôi đã thí nghiệm qua 40 địa điểm thuyết trình “Thiền - Tịnh và những lợi ích thiết thực” trong nhiều tỉnh và đô thị từ Nam ra Bắc.
 
Bên trên là vài bức tranh tiêu cực để, chúng ta không nên quá lạc quan về tình hình Phật Giáo xuyên qua lăng kính của những cơ sở vật chất hoành tráng và nhiều sinh hoạt ấn tượng đang có hiện nay.
 
Nhưng trong thực tế cũng phải thấy rằng, Phật tử Việt Nam đang thừa hưởng ân đức của chư Tôn Đức Tăng Ni trong cũng như ngoài ban Tri Sự Giáo Hội Trung ương, ân đức của ban Tri sự các tỉnh, quận huyện, xã thôn, ban Giám hiệu và ban Giáo thọ các học viện các trường Sơ cấp, Trung cấp và Cao đẳng Phật học, ân đức của chư Tăng Ni thầm lặng, quý vị trú trì, thiện hữu tri thức, các đoàn thể Thanh thiếu niên, GĐPT và Phật tử mười phương.
 
Bằng vào nhân sự và những yếu tố đáng quý ấy, cho thấy một ngày mai tươi sáng của Phật Giáo Việt Nam nằm trong tầm tay với.
                                                      
22.6.2012

 

Bài viết này không có từ khóa nào

Thư từ,  bài viết, hình ảnh xin gửi về địa chỉ: banbientap@phattuvietnam.net. Để xem hướng dẫn viết, gửi bài và đăng ký cộng tác viên, xin bấm vào đây. Đường dây nóng: 0904.087.882 (Phật sự Hà Nội); 0989.047.041 (Phật sự TP. Hồ Chí Minh); 0907.678302 (Phật sự Tây Nguyên); 0983.376.774 (Phật sự Hải Phòng).

Subscribe to comments feed Phản hồi (17 bài gửi)

Mộng du 05/07/2012 12:24:20
Mô Phật.
Tác giả chủ quan quá.
- Về nghi thức tụng niệm, thì trên dưới 50 năm nay đã có 2 quyển.
quyển thứ nhất, Nghi thức tụng niệm do chư tôn Hòa thượng Tịnh khiết, Khánh anh, Giác nguyên và 1 vị nữa mà tôi quên mất tiêu, chứng minh.
Quyển thứ 2 là Kinh nhật tụng.
Cả hai đều được áp dụng từ lâu và chuyên dụng.
Những bài như " Đệ tử kính lạy, đức Phật Thích ca" hay " Đệ tử hôm nay quỳ trước điện" .v..v. đều lưu xuất từ 2 cuốn gốc này.
Thế nhưng gần đây, không hiểu như thế nào lại rộ lên những cuốn tụng niệm được biên soạn lại, mà chẳng có hội đồng chứng minh cho tác phẩm đó. tạo ra muôn vàn khó khăn, phức tạp cho việc tụng kinh bái sám.
Chưa kể là có những vị ngứa chân, rãnh tay dịch những bài sám tào lao, thiên tặc.
Ví dụ, Câu " Bạch hào uyển chuyển ngũ Tu di" đã được chư tôn đức dịch là " Năm Tu di uyển chuyển bạch hào".
Khổ nỗi những kẻ dốt mà lại ngu gần đây dịch lại là "Ánh sáng tỏa hình năm núi lớn", rồi in thành một quyển nhỏ phát lung tung cho 2-3 ngàn người về chùa tu.
Tại sao tôi nói họ dốt mà ngu.
Vì, trong phiên dịch, cái tối thiểu là phải biết cái gì dịch được, còn cái gì không nên dịch ra.
"Tu di" là một trong những từ không nên dịch thành "núi lớn". Cũng giống như không ai ngu tệ mà dịch dãy "Trường Sơn" thành dãy "núi dài".
Tra từ điển Phật học để hiểu Tu di là gì thì còn có để mà tra. Còn cái từ "núi lớn" kia muốn hiểu thì cứ nói lung tung, tào lao, sao cũng được.
Cứ tưởng đâu mình giỏi, mình hay, rồi cho mình hơn người trước, nên đụng đâu ngứa đó, ngó ngược ngó xuôi, dò trên dò dưới, láo phải láo trái, dịch xằng dịch bậy để bao nhiêu tinh hoa vì mình mà bay hết, cái còn ở lại chỉ là phân dãi nhầy nhụa trong mưa dầm dốt nát ngu si.
Thật ra, muốn dịch để mà tự hiểu thì chẳng ai nói. Đằng này lại phổ biến tùm lum.
Nếu muốn cho người tụng hiểu, mà dịch "ngũ Tu di" thành "Năm núi lớn", thì cái dốt của người in và của người đọc y nguyên. Chỉ riêng kẻ dịch là ngu và dốt tệ.
Đó là một đơn cử cho vô số trường hợp mang tư tưởng " ngu và dốt, mà lại muốn mình và người theo mình thành một tập hợp tu mù, vị kỷ, muốn làm Tổ"
- Về giáo lý, tác giả cho "Phật học Phổ thông" của Ngài Thiện Hoa là quá cao. Phải chăng tác giả quên đi công trình trong 25 năm của Ngài, và Ngài đã đưa ra "Cây thang giáo lý" ấy. Hãy đi từng cấp thang đi, ai biểu chạy chi cho vấp té.
Nhắc lại, Ôn Thiện Hoa là người đã sáng lập ra phương pháp đánh vần, mà đến giờ, nền giáo dục Việt nam vẫn áp dụng.
Chỉ yý kiến 2 ấn đề trên thôi. Còn những cái khác, thì vẫn đúng. Nhưng sau cái đúng ấy, lại biểu thị một sự gì đó tự ti, cứ khi nào cũng lấy đạo khác so sánh vào. Kể cả ngồi ghế với ngồi đất cũng so sánh, rồi sâu thẳm trong đó cho ngồi ghế là hay là "hiện đại" là khế thời, thì quá đà trong tự ti.
Tuy nhiên, bài viết cũng đáng phổ biến và đáng để đọc.
Nguyen Nga 05/07/2012 09:26:35
Hay quá! Thực tế quá. Thật đáng ngồi lại để suy ngẫm những sự thật mà tác giả Hồng Quang đề cập.
chung tu don 28/06/2012 18:37:32
Xin chào các bạn!Mình là 1 phật tử mới chính thức biết phật pháp được khoảng 4 tháng nay!Duyên lành mình đến với đạo Phật và do mình quen 1 vị trụ trì ngôi chùa quê mình.Mình tìm hiểu và đọc sách kinh phật,mình trở lên yêu mến đạo Phật(dù rằng nhà mình có truyền thống đi lễ chùa và hay vào chùa(nhất là ông bà nội mình).Nhưng mình không cần đọc các bài viết về vấn đề kiểu như trên thì thực tế ở ngoài đời còn chán hơn rất nhiều:"Phải nói là khi hỏi các bạn trẻ các bạn ấy theo đạo gì, đa số các bạn trả lời là không theo đạo gì".Tôi đã khảo sát rất nhiều về điều đó!Có lẽ vì phần nào đó các bạn ấy sợ liên quan đến vấn đề tôn giáo,mà gần đây nhức nhối là mấy vụ kiểu toàn khâm sứ và thái hà.Còn GHPG cung cấp khảo sát thống kê Phật tử là 45 triệu phật tử thì tôi khẳng định con số đó là không có thật.Ngồi mà ước lượng ra không biết số phật tử không biết có được 3-5 triệu không?Cứ hỏi 100 người mà xem(lấy ở quy mô nhỏ như thế),chúng ta có thể ước lượng tương đối chính xac khoảng 70%-80%
Thôi tôi comment đến đó thôi!Còn rất nhiều điều để nói.Nhưng tôi thấy nói quá nhiều rồi những "đâu vẫn vào đấy".Nói nhiều thì buồn nhiều.Cơ hội thì quá nhiều.Nhà nước còn tạo điều kiện cho là đằng khác!Chúng ta được nhà nước yêu mến.Vì tôi thấy rất nhiều ông "tai to mặt lớn" ở nhà đều thờ phật
Thực sự mình rất buồn khi lúc chiều nói chuyện với 1 phật tử ở Phú Yên về vấn đề "cải đạo".Người Phật tử đó không hề lo lắng quan tâm vấn đề đó,lại còn nói là:"không nên nói sự thật về đạo thiên chúa đang đi cướp tín đồ phật giáo-như thế là nói xấu đạo khác,..."
Nếu các phật tử chúng ta cứ như thế thì thử hỏi rằng đạo phật không biết bảo vệ chính mình?Để mất tín đồ 1 cách trầm trọng.Chính người trong cuộc cũng mặc kệ và cho rằng khi nói sự thật đó lại cho rằng là nói xấu đạo khác.Một sự sai lầm chết người.Chính ta đang giết ta,và nói thật là phật tử không đoàn kết như con chiên.
Ở đây không bàn về vấn đề "thắng"-"thua"
Chỉ nói về tại sao bị cải đại và đi tìm hiểu tại sao và bản chất của những kẻ chuyên đi cải đạo thế nào?
Cuối cùng lại nhận được 1 câu trả lời :'Kệ đi,không nên nói và quan tâm đến người ta làm gì,mình biết mình,….” Làm ra thành quả mà không bảo vệ thì gọi là gì vậy các bạn?Các bạn nói là không cần bảo vệ vì chân lý luôn đúng,mình xin nói thẳng thời đại này người ta đổi trắng thay đen dễ dàng,luân lý đảo lộn,…Chúng ta phải làm gì?Mình cũng là 1 người khá hiếu thắng,một khi mình nghĩ mình buông xuôi và chán nản thì nói thật là các bạn phật tử kiểu như người bạn mà tôi vừa đề cập phía trên sẽ bạc nhược như thế nào?
Thật đáng buồn bực và quá thật vọng


Cuối cùng tôi muốn nhắn nhủ tới toàn bộ các bạn.Mà nói thẳng là tôi có diệu kế như thế này để cứu vãn tình hình bi đát này:

"MỖI PHẬT TỬ CHÚNG TA HÃY LÀ 1 NGƯỜI TRUYỀN ĐẠO"
Huệ Trí 27/06/2012 11:16:11
Cảm ơn cư sĩ Hồng Quang đã cho những độc giả như tôi một bài viết đầy nhiệt tình, tâm huyết và đúng như chưa đủ. Những con số mà tác giả nêu lên cho thấy một "cuộc đấu": Một người đấu với 1400 (7 triệu, chia cho 5 ngàn giảng sư = 1400). Đây là chưa nói đế việc thực sự là có được MỘT giảng sư hay chưa?
Một thực trạng cần gấp rút bổ túc để như tác giả khẳng định "Một ngày mai tươi sáng của Phật Giáo Việt Nam nằm trong tầm tay với".
Kính chúc tác giả khỏe mạnh và sống lâu.
Huệ Trí
khánh huệ thảo 27/06/2012 05:24:50
Toi nghỉ tại sao PGVN không cố gắng dịch kinh điển tứ Hán sang VN,tôi đọc các Bài giảng do các Vị Lama Tây tạng thuyết giảng tù tiếng Tạng sang Tiếng Anh,sau đóNgười Việt ở nước ngoài dịch sang Tiếng Việt đọc rất dể hiểu,vì rất...rất Ít chử Hán ,xin chú ý là thệ hệ sau ngày giải phóng,ko có học Cổ ngử môn Hán như trước nên ko biết hoàn toàn nghỉa các chử nầy(ít ra củng phải học qua bộ Tam tự Kinh mói hiểu cơ bản_ ,< thiên -trời,...> xin thí dụ,Đọc bài cầu nguyên của Đưc Dạt lai Lâm:

Vói ước nguyện giải thoát
cho toàn bộ chúng sanh
con xin về nương tựa
nơi Phật,Pháp và Tăng
cho đén khi Giác ngô,
...........



Vói thể thơ năm chử,dọc ,tụng rát truyền cảm,dể hiểu, dể nhớ phù hợp với thế hệ hiện nay,Tại sao Vô minh lại ko được dịch là " nhận thức sai lầm",..tát nhiên tôi củng nhận ra là có nhửng từ khi dịch sang tiếng Việt rất khó>
Góp ý thứ hai,là các Thầy khi qui y cho PT,phải hằng nhớ tói và luôn kem câp(khi có dịp) các PT nầy để tiếp tục Giáo hóa,truyền đạt Giao lý,quan hệ Thầy-trò luôn khắng khít,tôi nêu ra ý nầy,bởi lẻ thực tế là rất nhiều PT sau vài năm ko còn nhớ Thầy Bổn sư của mình
là ai? có khỏe không? sống hay chết?
Với lòng mong muốn (tác ý) PGVN phát triển lâu dài,xin mạn phép các bậc Tôn túc đ1ng kính,các Thiện trí thức mở lòng vui vẻ,néu có sai sót>
Phan Minh Tấn 26/06/2012 20:10:14
Tổ chưc Giáo hội có thể ví như một công ty. Trên có ban Giám đốc điều hành. Dưới có nhân viên thừa sự. Ai cũng hết lòng trong vai tròn và nghiệm vụ của mình thì mới có sự phát triển.
Nhìn vào tổ chưc của GHPGVN, chúng ta thấy quý Cụ đạo cao đức trong nhưng sức lực đã cúng hiến quá lâu năm rồi. Còn nhân viên (các Phật tử)thì không được phép làm bổn phận một cử sĩ hộ dạo thì làm sao mà phát triển. Nếu hộ đạo bằng cách chỉ cúng dường tịnh tài không, còn không được hộ trì việc hoằng pháp. Kết quả như thế nào chúng ta cũng đã tiên đoán được.
Cám ơn ông Hồng Quang, thay vì ca tụng vô tội vạ như vài người, đã nêu ra một số sự thực để cùng nhau chia sẽ và thay đổi.
Phan Minh Tấn, Thanh Hóa
Tạ Đức Châu, HN 26/06/2012 11:23:09
Tri ân ông Hồng Quang đã mạnh dạn nói lê sự thật hơn là bao che hoặc im lặng để phó mặc cho số phận Phật Giáo và vận mệnh dân tộc bị những thành phần cuồng tín chi phối, phá hoại.
Hy vọng kỳ đại hội GHPGVN cuốn năm nay không còn tệ hại ấy nữa để cùng nhau xây dựng Phật Giáo và hộ quốc.
Rất mong các độc giả vì đạo pháp và dân tộc mà nói lên sự thực để sửa đổi.
Đưc Châu
Huỳnh Hiếu Nghĩa. Nha Trang 26/06/2012 09:36:21
Hai tuần trước trên trang nhà tongiaovadantoc tôi đọc bài "TS.Lochan: Nguy cơ đến năm 2050, chỉ tìm thấy Phật giáo trong bảo tàng?", thật buồn. Nay đọc bài "Hoằng Pháp, vài góp ý" của tác giả Hồng Quang lại lo ngại thêm. Không biết quý vị cao cấp trong Giáo Hội có đọc những thông tin cần thiết nầy không?
Một tôn giáo lâu đời trên quê hương với số lượng 42 triệu người, nhưng bị bỏ rơi hoặc như đàn ong ô hợp trước một "lực lượng" 7 tiệu người cuồng tín, năng động thường rình rập những Phật tử thiếu phương tiện và nhẹ dạ để đổi đạo.
Nếu thành phần cuồng tín nầy co một số lượng khá đông thì vận mệnh của quốc gia cũng bị ảnh hưởng. Do đó, niềm âu lo nầy không những riêng cho Phật Giáo mà gồm những ai có tinh thần yêu tổ quốc.
Bài viết cũng cho thấy một số phương pháp cụ thể có thể thực hiện được dễ dàng như các chùa cần có ban Từ Thiện và quỷ tương trợ. Vấn đề nầy không khó. Ví dụ, ai gia nhập "Hội tương trợ" của một ngôi chừa tại địa phương thì đóng một số tiền nào đó. Lúc có hội viên qua đời hoặc nằm bệnh viện. Đây giống như hình thức mua bảo hiểm mà ít tôn kém.
Vấn đề hoằng pháp và hương dẫn giáo lý cho các Phật tử sơ cơ thì nếu có sách giáo lý, các cư sĩ có thể hướng dẫn nhau tu học nếu chư TN bận việc hoặc những chùa thiếu Trú trì. Chúng tôi là một đoàn sinh GĐPT sở dĩ có tín tâm với Tam bảo là nhờ cuốn "Phật Pháp 4 cấp". Sau nầy lớn lên nhờ đọc sách và tìm hiểu giáo lý qua mạng.
Nói như tác giả, nếu các cư sĩ không được Giáo hội cho phép hoặc khuyến khích tự dạy vẽ cho nhau thì "mời" TCG và TL làm giùm. "Gọn và hay quá" nhĩ?
Tôi nghĩ chư TN trẻ nên có tiếng nói tích cực về vần đề hoằng pháp để khỏi mang nhục với lịch sử.
Huỳnh Hiếu Nghĩa, Miền cát trắng
Trần Quang Đại, Cần Thơ 25/06/2012 21:20:50
Một công ty mà nhiều người trong ban diều hành ôm đồm nhiều chức nhưng không làm gì cả, thì công ty phải SẬP tiệm thôi. Rất tri ân tác giả HQ đã nói lên vấn đề nầy,
Quách Minh Thân Thanh Hóa 25/06/2012 14:08:01
Tôi hoàn toàn đồng quan điểm với tác giả Hồng Quang. Chỉ tiếc là còn nhiều thứ nữa. Quý TN cao cấp có ai đọc bài nầy không? Người PT có cảm thấy nhục vì thua kẻ khác mà ly do là minh PT lại không có quyền bảo vệ và phát triển tôn giáo minh. Lỗi do ai.
Minh Thân, Thanh Hóa
trung vien 24/06/2012 07:23:40
Bài viết rất hay và đúng,nhưng teo tôi thấy (ko biết có đúng ko?),ngoài các điểm trên còn yếu tố nửa là PGVN và các nước Châu á khác có Rất Nhiều Tông môn,hệ phái ,mổi Tông,mổi phái có Phương pháp tu tập khác nhau,ví dụ một PT theo thiền thì Rất Khó (chịu khi vào Chùa tu theo Mật,Thiền -tịnh -Mật chưa hoa hợp,từ nguyên nhân nầy rất khó soạn Giáo lý thống nhất cho tòn PT(????..)
Chánh 23/06/2012 16:34:02
Ngay cả tác giả mà giờ này còn nghĩ TCG có 7 triệu tín đồ, còn PG có 42 triệu thì đến lúc biết con số thực sự thì không còn trở tay kịp nữa.
Bình Minh 23/06/2012 13:58:57
6 Tháng nay mình mới xem bài Hộ pháp của tác giả ''HỒNG QUANG ''QUÁ HAY .

Nếu mà để con chiên bên đạo chúa và tin lành phát triển mạnh sớm hay muộn Quang chức Chính quyền sẽ biến thành những con cừu, nếu chính quyền biến thành con cừu thì tất cả người dân vn tương lai sẽ biến thành con cừu như nước Hàn quốc và Philippine thôi .
đại hùng 23/06/2012 13:33:45
Trên Youtube mình có đăng một cái Clip nói về con chiên tin lành hàn Quốc cuồng tí ngồi khóc vì chúa ,và cũng có một con chiên tin lành đăng bài comment nói như thế này mình copy lại xin mấy bạn nhìn bài ờ dưới .


Con chiên tin lành kể > 1, Tớ đạo tin lành lúc trước nhà tớ gốc đạo phật, nhưng kể từ ngày tin chúa nhà tớ trở nên thay dổi rất nhiều (cuộc sống đầy đủ hơn, gia đình hạnh phúc hơn ,không như lúc trước cãi nhau lúc đó gia đinh tôi như tan nát) ! cảnh này nhìn thật bình thường ... họ nói tiêng lạ(gọi là tiếng thiên đàng) họ khóc, họ kêu cầu chúa vì họ bik chính chúa đã chết và gánh lấy tội lội của thế gian thay cho mọi người,đưng lấy tôn giáo ra chửi nhau nhá ,vì đạo nào cũng tốt cả mà chiến

red911113 1 week ago




Người phật tử cần phải quang tâm trên mạng YOUTUBE .
Dương Văn Huệ, TP HCM 23/06/2012 10:13:00
Bài viết rất thấm thía, quá buồn nhưng nên nói lên sự thật như thế để khỏi ân hận về sau. Không những Phật Giáo ân hận mà ân hận ca quốc gia vì gian tà xảo trá thắng hiền lương chơn chất.
Tri ân tác giả HQ đã nói lên sự thật để mọi người biết mà chỉnh đốn.
BaThuy LongCung 23/06/2012 07:50:22
Nước đổ lá...sen!
Thanh Tuyền, Nha Trang 23/06/2012 07:25:27
Tác giả HQ ơi, bài quá hay, vô cùng thiết thực. Cảm ơn Anh đã nói lên những sự thật (dù chua hết) để thúc tỉnh bao nhiêu người đang ngủ mê trong "chiến thắng" hoang tưởng!
TT.
tổng cộng: 17 | đang hiển thị: 1 - 17
Tên người gửi:
Địa chỉ mail:

Bộ gõ tiếng Việt Bật Tắt
Captcha
  • email Gửi bài viết này cho bạn bè
  • print Xem dưới dạng bản in
  • Plain text Xem dưới dạng thuần văn bản
Thông tin tác giả