Gìn giữ đạo Phật: Chuyện thờ Phật... dưới chúa

trước đây đạo Ca tô La Mã coi Phật như ma quỷ, trong cụm từ thường dùng “bụt thần ma quỷ”, thì nay lại cho rằng có thể thờ… Phật nhưng dưới chúa. Tất nhiên, cách làm này là hướng vào tín đồ Phật giáo.

Gần đây, các giáo phái Cơ đốc giáo đã có những quan niệm mới, kỹ thuật mới trong việc cải đạo tín đồ Phật giáo, mà chắc chắn đã qua nghiên cứu, thực nghiệm kỹ lưỡng và như thế thì hiệu quả đương nhiên là cải đạo được nhiều hơn.

Đây thực sự là một vấn đề mới trong việc gìn giữ đạo Phật.

Chẳng hạn, trước đây đạo Ca tô La Mã coi Phật như ma quỷ, trong cụm từ thường dùng “bụt thần ma quỷ”, thì nay lại cho rằng có thể thờ… Phật nhưng dưới chúa. Tất nhiên, cách làm này là hướng vào tín đồ Phật giáo. Chuyện có vẻ khó tin, nhưng có thật. Để hình dung vấn đề, mời bạn đọc đọc bài dưới đây, được đăng trên trang web “Lam Hồng” giáo phận Vinh.

Qua bài này, chúng ta cũng hiểu hơn mục đích liên tôn của đạo Ca tô La Mã, cũng như mục đích “thăm viếng thân hữu các thành viên tôn giáo bạn”, về một số trường hợp Phật tử “xin theo” đạo Ca tô La Mã.

Đây là đoạn trích dẫn giới thiệu tư liệu, chỉ là một phần bài đã đăng. Ảnh chụp là ảnh đăng cùng bài viết trên trang Lam Hồng. Tác giả là một tu sĩ đạo Ca tô La Mã:

Truyền giáo ngày nay: Làm sao tin Chúa mà vẫn không mất lòng mến Đức Phật?

Đúng hẹn, tôi đến nhà anh bạn lúc 18h ngày hôm sau. Gặp tôi, vợ chồng anh bạn đon đả, tay bắt mặt mừng, mời tôi vào nhà uống nước. Sự thân thiện của anh chị vốn là bản chất đã có từ lâu. Tôi thấy quý anh chị và các cháu vì tính hồn nhiên, chân thành của họ. Ngồi một chút, anh nói với tôi:

“Bản có vợ chồng thằng bạn cũng thân lắm, nhưng chỉ tội hơi buồn vì vợ nó là đạo Công Giáo, còn chồng lại theo đạo Phật. Ngày chúng nó lấy nhau làm phép chuẩn thôi[1]. Khi ấy, hai bên ai cũng đồng ý, nhưng khi có con rồi, các cháu cũng chuẩn bị đến tuổi đi học, nên 2 vợ chồng thấy lo. Lo là vì sau này không biết giáo dục các cháu theo tôn giáo nào! dựa vào giáo lý Đức Phật hay Chúa Giêsu để định hướng cho chúng nó, nên mỗi khi đụng đến vấn đề này, là vợ chồng cãi nhau. Mình là bạn thân với chúng nó, Bản thấy thế, nên cũng buồn. Lát nữa mình có mời vợ chồng nó đi ăn cùng, thấy thuận tiện,  muốn thầy chia sẻ với vợ chồng nó một chút để làm sao cho chúng nó dung hòa, nếu không Bản nghi đổ vỡ lắm!”. 

Nhìn đồng hồ, tôi thấy 19h rồi, và thế là tôi cùng vợ chồng anh Bản chạy đến nơi chúng tôi sẽ ăn tối cùng nhau.

Vừa mới dựng xe xong, quay sang thì thấy vợ chồng anh đó cũng tới. Chúng tôi vào bàn ăn, và công việc đầu tiên là phần làm quen. Anh Bản lần lượt giới thiệu tôi với mọi người và ngược lại. Qua giới thiệu, chúng tôi tỏ vẻ thân thiện với nhau ngay từ giây phút ban đầu.

  (Ảnh chụp đăng cùng với bài viết trên trang “Lam Hồng”)

Sau đó, chúng tôi cùng nhau ăn cơm, và đến khoảng giữa bữa, vợ của anh bạn, chị Tuyết, chị là người Công Giáo, lấy anh Bình là người Phật Giáo. Vì biết tôi là thầy tu, nên chị chủ động gợi chuyện: “Thưa thầy, con rất muốn chồng con phải theo đạo Công Giáo! Nhưng anh không chịu và ngược lại, anh cũng bắt con theo Phật Giáo! Thầy nghĩ sao và cho chúng con lời khuyên”. Tôi hỏi lại chị: “Tại sao chị yêu cầu anh phải theo đạo Chúa?”.

Chị trả lời: “Tại vì gia đình con theo Chúa từ nhiều đời nay rồi, với lại con thấy Chúa tốt lành quá, bỏ Ngài, con thấy có tội… và nhất là con sợ mất linh hồn lắm thầy ạ!”.

Tôi quay sang hỏi anh: “Anh Bình! Anh có muốn theo Chúa không?”. Anh trả lời: “Con làm sao theo được! Nhà con sùng Phật nhất làng đó! Bác bên bố và cậu bên mẹ là Hòa Thượng trụ trì những chùa lớn ở ngoài bắc. Còn em trai của con là sư thầy, đang trụ trì một chùa bên quận 8, gia đình con như thế, làm sao con có thể bỏ Đức Phật để đi theo Chúa được”. 

Nghe đến đây, tôi đáp lời: “Anh ạ, tôi không bảo anh bỏ Đức Phật và đi theo Chúa đâu, chị đây cũng vậy thôi, nhưng có khi chị diễn tả hơi chân thành và đơn sơ, nên anh hiểu chưa đúng đấy thôi”.

Lúc đó, anh hỏi lại tôi: “Vậy theo thầy, con phải hiểu và làm thế nào?”. Tôi nói: “Trước tiên, tôi thấy Đức Phật là một đấng rất đáng kính. Ngài đã dám chấp nhận từ bỏ con đường giàu sang nhung lụa chốn triều đình, và đã nhất quyết bỏ lại tất cả khi đã giác ngộ ra chân lý ‘đời là bể khổ’ và ngài đã tìm ra con đường để giải thoát. Con đường ấy được thể hiện trong triết lý ‘Tứ diệu đế’, ‘Thập nhị nhân duyên’ và ‘Bát chính đạo’. Qua đó, ngài cũng mời gọi mọi người đi theo con đường mà ngài đã tìm ra để đạt được hạnh phúc. Đức Phật thật tốt. Tuy nhiên, khi được học trò hỏi: ‘Thưa thầy, Chân Lý ở đâu?’ Ngài đã không tự nhận mình là Chân Lý, nhưng âm thầm chỉ tay lên Trời.

Như vậy, ta hiểu, Đức Phật không tự coi mình là Chân Lý, mà Ngài đã chỉ lên Trời, Chân Lý ở trên đó! Ngài đóng vai trò là người dẫn đường để đưa người ta đến gần Ông Trời, gặp được Ông Trời và được ở với Ông Trời là Chân Lý tuyệt đối. Vì thế, với người Công Giáo, chúng tôi rất mến Đức Phật, bởi vì ngài cũng như chúng tôi là tin Ông Trời, Thượng Đế, Đấng Tạo Hóa. Tuy có nhiều cách gọi khác nhau, nhưng  những tước hiệu đó, bên chúng tôi gọi Ngài qua một tên chung là Thiên Chúa”.

Nghe đến đây anh tỏ vẻ đắc trí. Nhưng anh hỏi tiếp: “Bây giờ làm thế nào để con theo Chúa mà không bỏ Đức Phật? Bởi vì con thương và thấy tội Đức Phật quá. Con cũng thấy có một số người khi đã tin theo một tôn giáo khác, thì ngay lập tức, họ quay lưng lại với Đức Phật! Thậm chí, họ coi Đức Phật rất tầm thường, nếu không muốn nói là báng bổ ngài. Nếu mà thầy bắt con cũng như họ là con nhất quyết không theo đạo Chúa đâu!”

Tôi bảo anh: “Anh theo Chúa thì đúng rồi, bởi vì Chúa là Đấng dựng nên trời đất, muôn vật, muôn loài, trong đó có loài người và cũng có cả Đức Phật luôn. Anh theo Chúa thì được cả Chúa và cũng có luôn Đức Phật. Nhưng anh phải hiểu là Chúa thì chúng ta tôn thờ Ngài, bởi vì nhờ Ngài, thì mọi sự mới hiện hữu trên trần gian này. Còn Đức Phật thì chúng ta tôn kính ngài như các bậc hiền nhân, như các thánh bên Công Giáo! Được chứ?”.

Đến đây, tôi nhận thấy anh Bình tỏ vẻ hài lòng và thuận theo cách giải thích của tôi và có thiện cảm với đạo Công  Giáo. Tôi nói thêm: “Nếu anh theo đạo Chúa, mà anh quay lưng với Đức Phật thì không thể được”.

Đến đây, tôi nhớ lại trong buổi học về môn đối thoại liên tôn, cha giáo nói: “Anh em khi đến chùa, mình vẫn có thể thắp hương vái Đức Phật để tỏ lòng tôn kính ngài, vì điều này không ảnh hưởng gì đến niềm tin của ta, nhưng lại còn thể hiện nét đẹp rất nhân văn. Tuy nhiên, nếu vì hành vi thắp hương của ta cho Đức Phật mà gây hiểu lầm nơi những người chung quanh và ta ngầm hiểu là họ nghĩ đây là hành vi tôn thờ Đức Phật thì không nên, vì chúng ta được phép tôn kính ngài chứ thờ là thờ một Thiên Chúa mà thôi”. 

Rồi trong đầu tôi cũng hiện lên câu chuyện của cha Piô Ngô Phúc Hậu, một nhà truyền giáo nổi tiếng và rất thành công tại các tỉnh miền Tây Nam Bộ. Khi ấy, ngài cũng gặp phải trường hợp gần giống như vậy, đó là một bà cụ xin theo đạo Công Giáo, bà theo đạo Chúa vì thấy ông cha nói về Chúa hay quá, nhưng khi Rửa Tội xong, bà cứ buồn và thấy thương Đức Phật! Lúc đó bà hỏi cha Piô: “Cha ơi, tôi theo đạo Phật từ nhỏ. Tôi thương Đức Phật quá. Bây giờ tôi theo Chúa, cha cho tôi giữ bàn thờ Đức Phật nha!”

Cha Hậu đang trầm ngâm, thấy vậy, bà tiếp lời: “Đức Phật tốt lắm ông cha ạ. Tôi thương ngài lắm”. Sau đó cha Hậu đánh liều bảo bà: “Bà cứ thương Đức Phật đi. Tôi cũng thương ngài nữa, nhưng mà Chúa thì để trong lòng kiếng, chỗ quan trọng, còn Đức Phật là hiền nhân thì để ở kế bên Chúa, thấp hơn Chúa, bà chịu không?”.

Bà vui mừng và sẵn sàng đón nhận đề nghị của Cha Hậu. Hôm sau, cha Hậu lên trình Đức Cha về sự việc này, Đức Cha nói: “Được lắm! Cha có sáng kiến hay”[2]. Cứ thế, dần dần người dân Miền Tây theo đạo Công Giáo khá đông, và ngày nay, họ sống hài hòa giữa các tôn giáo với nhau trong lối hiểu, trong cách nói, và trong việc tham gia những công ích chung[3].

Thực vậy, Đức Kitô đã chết cho mọi người. Vì thế, “…ta phải tin chắc rằng Chúa Thánh Thần hằng ban cho mọi người khả năng tham dự vào mầu nhiệm Vượt Qua theo một cách thức mà chỉ duy một mình Thiên Chúa biết” (Gs 22e). Thần Khí sẽ đưa tất cả về với Đức Kitô, vì thế, mọi người đều có khả năng hướng về Đức Kitô[4].

Quả thật, các đạo dẫn đến Đường là Đức Kitô, qua “luật ghi khắc trong lương tâm” (x. Rm 2, 15) cần phải được mọi người tôn trọng.

Mong thay ngày nay, với người Công Giáo, chúng ta cần có cái nhìn đối thoại hơn với Đạo Phật cũng như với các tôn giáo khác, cần  hiểu đạo Phật và giáo lý của ngài, ta sẽ dễ dàng có một cái bắt tay thân thiện để cùng nhau thăng tiến đời sống tâm linh cho con người.

Tinh thần này cũng được Hội Đồng Giám Mục Việt Nam định hướng qua thư chung 2003, trong đó có đoạn viết: “Thăm viếng thân hữu các thành viên tôn giáo bạn. Việc thăm viếng các thành viên tôn giáo bạn và nhất là thăm viếng các gia đình cũng như cá nhân ngoài công giáo là trình bày Phúc Âm một cách cụ thể. Thăm viếng để chúc mừng khi vui, an ủi khi buồn, nâng đỡ khi gặp hoạn nạn là những trang Phúc Âm sống động giúp anh chị em ngoài công giáo nhận rõ chân dung Chúa Giêsu Cứu Thế và hiểu biết đạo Chúa một cách chính xác hơn. Trao đổi với người ngoài công giáo về một đề tài chung. Từ đó, chúng ta nhận ra trong thời đại ngày nay, việc đối thoại có ý nghĩa rất quan trọng, sẽ dẫn đến thông cảm, hiểu biết và tôn trọng nhau hơn” [5].

Có được cái nhìn như thế, thì còn đâu trong tâm tưởng một thái độ kỳ thị, coi thường và quay lưng lại với nhau nữa.

Thật mong thay!

Sài gòn, kỷ niệm lễ các thánh tử đạo Việt Nam, 17-11-2013

Nguyễn Ngọc Phú Đa

[1] “PHÉP CHUẨN” là phép của giáo quyền chuẩn chước để được thành hôn với nhau, giữa một người đã chịu phép Rửa Tội và một người chưa được Rửa Tội. Tháo cởi luật trong một trường hợp riêng biệt.

[2] Xc. Lm. Piô Ngô Phúc hậu, Nhật Ký Truyền Giáo, “Đức Phật Mến Yêu” truy cập ngày 14 tháng 11 năm 2013, trên: http://nguoisamarinhanhau.com/diendan/cac-bai-viet-cong-giao/nhat-ky-truyen-giao-duc-phat-men-yeu/

[3] Xc. ĐGM Stêphanô Tri Bửu Thiên khai mạc Hội ngộ Liên tôn 2013, truy cập ngày 14 tháng 11 năm 2013, trên: http://tgpsaigon.net/video/20131105/23754

[4] Một số nhà thần học nói về một yếu tố hiện sinh siêu nhiên (supematural existential), là một “yếu tố thuộc về Đức Kitô” (christic existential).

[5] Thư chung HHGM VN 2003, số 11

Trên đây là bài viết mà chúng tôi muốn bạn đọc xem. Việc bình luận xin hẹn ở một bài khác.

Bài viết này không có từ khóa nào

Thư từ,  bài viết, hình ảnh xin gửi về địa chỉ: trisu@phattuvietnam.net. Để xem hướng dẫn viết, gửi bài và đăng ký cộng tác viên, xin bấm vào đây. Đường dây nóng: 0904.087.882 (Phật sự Hà Nội); 0989.047.041 (Phật sự TP. Hồ Chí Minh); 0907.678302 (Phật sự Tây Nguyên); 0983.376.774 (Phật sự Hải Phòng).

Subscribe to comments feed Phản hồi (5 bài gửi)

Nguyên Tâm 28/03/2014 15:17:12
Đây là lời của 1 tu sĩ Ca tô La Mã nói cho 1 người Phật Tử nghe thì tất nhiên họ phải nói là Đức Chúa là nhất rồi. Có thể anh Phật Tử này chỉ theo đạo do gia đình từ nhỏ đã như vậy nhưng lại ko hiểu gì Phật Pháp.
Hoài Vũ 21/03/2014 20:34:13
Đọc tới câu "Đức Phật chỉ tay lên trời đó là chân lý..." rồi phán "Trời là Thiên Chúa" thật nực cười. Đúng là 1 đám người chuyên đi cải đạo mà không hiểu triết lý và ý nghĩa của hành động ấy của Đức Thích Ca. Ngu dốt.
Tôi là người đã có con (con trai) vì vậy việc hướng đến Phật giáo và giáo lỹ tuyệt vời của PHật giáo là trách nhiệm của tôi và gia đình. Vì tôi nắm tương đối cơ bản giáo lý và tích truyện trong Kho tàng vô giá của Phật giáo nên tôi sẽ giải thích những thắc mắc của con tôi.
Vì vậy việc sau này lập gia đình với người Công giáo hoặc Tin lành hoặc Cao Đài... là điều không thể và không bao giờ tôi chấp nhận. Vì sao ư ? KHông nói mọi người cũng biết.
Như Quynh 13/03/2014 17:21:38
1 cách truyền đạo trắng trợn. Tôi tin là những người hiểu và biết đạo Phật không bao giờ tin và nghe khi người cha đạo giải thích như vậy được.Khi nào công giáo cũng tự nhận mình là chân lí, nếu như vậy thì sao phải đi tranh thủ tín đồ đạo Phật
Nguyễn Kha 10/03/2014 08:00:07
Trong lúc chờ đợi bình luận của anh Minh Thạnh, tôi chỉ có một ý kiến với sự cân nhắc về ngôn ngữ rất cẩn thận:
Lưu manh ! Và lưu manh như thế thì Phật Giáo chỉ có ... "thua"
tclq 10/03/2014 07:24:21
Họ vẫn y như gần hai ngàn năm qua, không có thay chẳng có đổi chỗ nào hết. Họ phân biệt giữa “thờ” với “kính”; phân biệt giữa “lạy” với “vái”. Họ buộc tín đồ của họ phải “thờ lạy” và chỉ được “thờ lạy” duy nhất “Chúa Trời” thôi.

Với những giáo chủ xuất hiện sau Jesus mà có dạy những điều liên quan đến họ nhưng ngược lại họ thì bị họ lên án là “phản ki tô” (như Muhammad hay Phạm Công Tắc chẳng hạn).

Với những giáo chủ xuất hiện trước Jesus mà dạy những chuyện khác với tín điều của họ thì họ coi là những người “lầm lạc” hoặc nhẹ hơn là “đi trong tối tăm”.

Ngày nay họ ít nói đến những giáo chủ của các tôn giáo khác; và gần như không còn “chửi” những giáo chủ khác nơi công cộng. Thay vào đó họ nhắm vào tín đồ, họ gọi tín đồ các tôn giáo khác là những người “thành tâm thiện chí” khao khát tìm kiếm “chân lý”... (Đương nhiên họ vẫn nói câu đầu tiên lẫn cuối cùng: “Jesus là chân lý”.)

Có nhiều tín đồ của họ hoặc là không vững về “giáo lý” hoặc là ỡm ờ khi nói chuyện với Phật tử để lấy lòng, để lôi kéo cải đạo nên có những chuyện như bài viết trên đã dẫn. Thỉnh thoảng họ vẫn chấn chỉnh tình trạng “lưng chừng” đó, qua những tài liệu như Tuyên ngôn Dominus Jesus chẳng hạn.

Và có rất nhiều Phật tử ba chớp ba nháng hoan hỷ theo kiểu: ui ui, tụi nó chịu “thờ Phật” rồi kìa, Phật tử cũng “thờ Chúa” của tụi nó đi. Nhảm.

Minh Thạnh cũng cẩu thả đọc ba chớp ba nháng. Họ nói “thờ” Phật ở chỗ nào?

Hời hợt chỉ biết nhìn ngó những thứ bên ngoài thì không đủ sức để chống lại họ lâu dài được đâu.


(Tác giả của cái bài viết mà Minh Thạnh dẫn lại ở trên chắc không phải là tu sĩ như Minh Thạnh viết, mà có lẽ chỉ là tín đồ. Chú ý ở đoạn đầu tiên, nhân vật “Bản” có vợ con, tức là tín đồ, đã nói với “Tác giả” là “chào cậu”.

Nói điểm này để nhắc tới điều lớn hơn, đó là có những tín đồ của họ gốc gác Phật giáo, hoặc Phật tử mới cải đạo, những người này mới là thành phần “truyền giáo” quyết liệt và lôi kéo được nhiều Phật tử, mà có khi chỉ là vô tình, chính họ không ý thức. Bởi họ thật sự còn nhiều cảm tình với Phật giáo, họ chưa hoàn toàn theo Ki tô giáo độc tôn như những tín đồ “đạo gốc”, có thể họ vẫn thường lui tới chùa chiền vì quý mến... Phật tử dễ nghe và theo họ hơn là theo những tu sĩ truyền giáo.)
tổng cộng: 5 | đang hiển thị: 1 - 5
Tên người gửi:
Địa chỉ mail:

Bộ gõ tiếng Việt Bật Tắt
Captcha
  • email Gửi bài viết này cho bạn bè
  • print Xem dưới dạng bản in
  • Plain text Xem dưới dạng thuần văn bản
Thông tin tác giả
image Minh Thạnh Được đào tạo các ngành sư phạm, thư viện, ngữ văn, lý luận phê bình sân khấu điện ảnh, quay phim và biên tập truyền hình. Cư ngụ tại TP.HCM