Ngoại cảm trò chuyện với chúng sinh cõi Atula hay thân trung ấm?
image

Kỳ 13 loạt bài "Chuyện kể của Phật tử khi gặp một số nhà ngoại cảm" với những phân tích của tác giả bác bỏ quan điểm chúng sinh mà đa số các nhà ngoại cảm giao tiếp được thuộc về giai đoạn thân trung ấm.

Kỳ XIII: Nhà ngoại cảm trò chuyện với chúng sinh cõi Atula: “Máy bay là con chuồn chuồn, con chuồn chuồn là máy bay”…

Sau khi kỳ XII được đăng tải trên trang phattuvietnam.net, có bạn đọc đã góp ý comment chân thành với tác giả, không nên viết dài, hãy khẳng định dứt khoát là người cõi âm mà lâu nay nhà ngoại cảm trò chuyện là chúng sinh thuộc cõi nào trong Lục đạo Luân hồi?!

Tác giả đã trả lời rất rõ ràng, đa số là chúng sinh cõi Atula. Có bạn đọc góp ý nên dùng danh từ số đếm là “phần nhiều” thay cho “đa số”, tác giả nhận thấy cũng rất hữu lý.

Chúng tôi, dùng Luận (Kinh – Luật – Luận) để thử lý giải, vì đã gọi là “thử lý giải” thì bản chất đã là sự Luận. Luận theo kinh sách, luận theo trải nghiệm với các hiện tượng thực tế xảy ra, mà bản thân đã chứng kiến, tiếp xúc, thực hành.

Sở dĩ chúng tôi chưa trích kinh sách để trả lời câu hỏi, lâu nay chúng sinh mà nhà ngoại cảm trò chuyện được, họ thuộc cõi nào trong Lục đạo, vì, các luận điểm cho rằng thuộc giai đoạn Thân trung ấm, cũng chủ yếu Luận theo những dẫn chứng mang tính kinh nghiệm bản thân, nên tác giả - Giới Minh tập trung phân tích, trao đổi lại với các lập luận đó. Việc trích kinh sách chứng minh, sẽ được dẫn giải ở kỳ XIV của loạt bài viết này.

Trở lại vấn đề, một số bài viết, ý kiến comment dưới các bài viết đăng tải trên trang Phattuvietnam.net và trên mạng Internet, cho rằng, nhà ngoại cảm chỉ trò chuyện được với chúng sinh ở giai đoạn Thân trung ấm, vì dựa trên các lập luận như:

Lập luận 1: Theo các nhà ngoại cảm mô tả khi gặp các “linh hồn” – chúng sinh thì thấy cảnh người cõi âm trước khi chết ra sao, bị thương cụt tay, cụt chân như thế nào, chú bộ đội cầm súng ra sao,….vẫn còn cảnh người sao – âm vậy, nên chúng sinh như vậy thì chỉ có trong giai đoạn Thân trung ấm?!

Nhà ngoại cảm chưa bao giờ thấy Địa ngục (dẫn lời chị Phan Bích Hằng), chưa thấy các cảnh giới khác như cõi Thiên, Atula, Ngã quỷ….Nên những chúng sinh mà nhà ngoại cảm trò chuyện được chỉ có thể là đang trong giai đoạn Thân trung ấm.

Tác giả đã phân tích ở kỳ XII, hình ảnh mà nhà ngoại cảm thấy, không phải là hình ảnh hiện tại của chúng sinh đó ở cõi nào trong Lục đạo, mà là hình ảnh quá khứ, trong một giai đoạn của dòng luân hồi liên tục, bất tận của tâm thức.

Điều này không khác gì chúng ta xem lại một cuốn phim về người thân mất cách đây hàng chục năm, mà không thể biết tình trạng hiện tại của chúng sinh đó trong Lục đạo.

Với kinh nghiệm cá nhân, chúng tôi sẵn sàng thảo luận với bất kỳ nhà ngoại cảm nào, nếu họ mô tả cõi âm như nêu trên, thì có thể khẳng định họ chưa phân biệt được các cõi khác và giống nhau ra sao; chưa thể biết chúng sinh đó thuộc cõi nào.

Lập luận 2: Có ý kiến cho  rằng, vì nhà ngoại cảm trò chuyện được với “linh hồn” cách đây hàng chục năm, hàng trăm năm, hàng ngàn năm nên chúng sinh đó đang kéo dài tình trạng Thân trung ấm, mà chưa thể tái sinh ở các cõi khác trong lục đạo, nhưng họ vẫn là chúng sinh, nên nhà ngoại cảm vẫn có thể trò chuyện được.

Chúng tôi cho rằng, theo quan niệm của Phật giáo có Lục đạo, và một giai đoạn trung gian  gọi là Thân trung ấm. Nếu quả thật giai đoạn này kéo dài đến hàng chục, hàng trăm, thậm chí cả ngàn năm sau cái chết thân xác và vật lý của con người, thì sao Phật giáo không qui thành một Cõi tương ứng để thành Thất đạo luân hồi, mà lại chỉ là Lục đạo luân hồi?

Nếu có phép quán tưởng, chúng ta sẽ tránh rơi vào “tranh luận” không cần thiết, vì thực chất Lục đạo cũng chỉ có thể là một cõi, gọi là cõi Luân hồi; các giai đoạn khác nhau của chúng sinh, do có những đặc thù riêng nên có sự phân chia cõi giới và giai đoạn Thân trung ấm để chỉ ra các trạng thái khác nhau của Tâm thức, việc phân giai đoạn và phân cõi cũng chỉ mang tính tương đối.

Ví dụ: Chúng sinh A, cách đây X năm là chúng sinh ở cõi Thiên. Hiện tại là chúng sinh cõi Nhân, cách đây Y năm là chúng sinh ở Địa ngục, cách đây Z năm là chúng sinh ở cõi Atula…dòng luân hồi cứ thế liên tục, bất tận cho đến khi thoát ra khỏi qui luật sinh – tử.

Do vậy, có bạn đọc nêu câu hỏi và đề nghị tác giả khẳng định dứt khoát xem con người sau khi chết thuộc cõi nào trong lục đạo thì chúng tôi đành chịu! Vì, khẳng định dứt khoát có nghĩa là phủ định Luân hồi, phủ định Nhân – Quả.

Trả lời câu hỏi, chúng sinh mà lâu nay nhà ngoại cảm trò chuyện thuộc cõi nào, chỉ là cách tạm hiểu, với chúng tôi đa số trong giai đoạn đang xét (nhà ngoại cảm trò chuyện), họ (đa số) là chúng sinh cõi Atula. Đa số chứ không phải tất cả, vì nếu tất cả mọi người sau cái chết vật lý và sinh học của thân xác đều trở thành chúng sinh cõi Atula thì còn đâu Lục đạo, Nhân – Quả, Luân hồi?

Cách trả lời như vậy, không loại trừ những trường hợp khác, nhà ngoại cảm đã trò chuyện với chúng sinh ở cõi Địa ngục, Ngã  quỷ, Thiên…thậm chí cũng có trường hợp không thể gọi hồn được, có thể do họ đã đầu thai trở lại làm Người, hoặc bị đọa bởi đường Súc sinh, hoặc do những nguyên nhân khách quan và chủ quan khác.

Trở lại câu hỏi, tại sao gọi là giai đoạn Thân trung ấm mà không gọi là cõi Thân trung ấm? Chưa gọi là cõi vì dòng Tâm thức chưa có tính ổn định, mang tính tương đối, trong một giai đoạn nhất định như các trạng thái trong Lục đạo.

Ví dụ: Có cách phân loại, con người có 3 giai đoạn chính, giai đoạn tiền vận (dưới 30 tuổi), giai đoạn trung vận (30 – 50) và giai đoạn hậu vận (50 – đến già)….thì đó cũng chỉ là cách phân loại để hiểu, dựa trên những đặc tính sinh học và sự phát triển của cơ thể. Nhưng nếu có cách hiểu khác thì cả đời người cũng chỉ là một giai đoạn ngắn trong dòng luân hồi liên tục của Lục đạo.

Còn với giai đoạn Thân trung ấm, đa số trường hợp là sau 49 ngày thì tái sinh vào các cảnh giới và cõi giới khác. Vì giai đoạn trung gian này xảy ra trong một thời gian ngắn, nên có lẽ đã không được gọi là cõi, mà chỉ gọi là giai đoạn Thân trung ấm?

Việc phân loại cõi, là dựa vào những đặc điểm phổ quát nhất của thần thức (với 4 cõi vô hình) và dựa trên đặc điểm về thân xác vật lý, sinh học với 2 cõi (Nhân, Súc sinh), dựa trên những đặc tính bước đệm trước khi ổn định với cách phân loại tương ứng với các cõi trong Lục đạo thì gọi là giai đoạn Thân trung ấm.

Thực tế, như chúng ta thấy trong 2 cõi có thân xác vật lý, sinh học và có sự sống theo định nghĩa của khoa học, thì con người được gọi là cõi Nhân, còn tất cả các trạng thái sống khác, đều được gọi chung là Súc sinh.

Ở cõi Nhân (con người) cũng có Người tu thành Phật, có Người trở thành Bồ Tát, A La hán, có người còn ác hơn cả ác quỷ,…nhưng so với “tổng số dân số” thì các trường hợp đặc biệt trên không phải là số đông, đa số vẫn là con người với những đặc thù có lành, có dữ, có điều thiện, và có ác nghiệp nhất định, nên được gọi chung là cõi Nhân, vì dựa trên những đặc tính phổ quát nhất, đặc thù nhất của cả Tâm thức và thân xác vật lý, sinh học.

Cách phân loại cõi là mang tính tương đối để cắt nghĩa, giải thích mang hàm nghĩa tương đối, không nên tuyệt đối hóa cách phân cõi và hiểu cách phân cõi một cách tuyệt đối.

Lập luận 3: Có ý kiến cho rằng, theo kinh sách Phật giáo với đã số trường hợp thì sau 49 ngày là linh hồn đã đầu thai nhưng vì Việt Nam có phong tục thờ cúng ông bà tổ tiên, nên có lẽ đây là nguyên nhân chính dẫn đến việc “thần thức” còn quyến luyến và họ bám chấp vào đó, quyến luyến người thân, nên kéo dài tình trạng Thân trung ấm mà chưa thể tái sinh vào các cảnh giới khác?

Từng tham dự một số buổi sinh hoạt của một số đạo tràng, chúng tôi nhận thấy, có nhiều Phật tử hay hỏi các quí thầy, đặc biệt là nhân dịp gặp các quí thầy ở Tây Tạng, Nê Pan, Ấn Độ, Miến Điện…sang Việt Nam hoằng pháp.

Câu hỏi đại ý là, đức Phật dạy không thờ cúng quỷ, thần, ma vong ngoại đạo, trong khi ở Việt Nam có phong tục thờ cúng tổ tiên thì điều đó có làm cho thần thức quyến luyến, dẫn đến việc bám, chấp và khó đầu thai hay không? Việc thờ cúng như vậy, có trái lời Phật dạy hay không?   

Các quí thầy có cách trả lời khác nhau, song tựu chung lại chưa có quí thầy nào phản đối việc thờ cúng đó. Chúng tôi nhận thức, việc thờ cúng ông bà, cha mẹ, gia tiên…là một truyền thống văn hóa đáng tự hào của người Việt. Lời dạy của đức Phật về việc không thờ cúng ma quỷ, thần linh ngoại đạo là ở ý nghĩa khác.

Danh, tính từ “thờ cúng” ở đây không đơn giản mang hàm nghĩa là lập bàn thờ, thờ và cúng, mà là sự tôn thờ ở trong Tâm, “ngoại đạo” ở đây không còn là ý nghĩa chúng sinh mà chúng ta thờ, cúng theo tôn giáo khác, mà “đạo” và “ngoại” ở đây là không thờ cúng thần linh, ma quỷ mà chúng ta không hướng đến chính đạo, sự giải thoát cho họ, mà lại hướng đến ý thức “ngoại đạo” trong Tâm, và bị “ngoại đạo” chi phối Tâm ta – tâm người thờ.

Đã là Phật tử chúng ta không thờ, cúng các thần linh, ma quỷ ngoại đạo, có nghĩa là không thờ cúng thần, linh, ma quỷ mà không hướng tâm, hồi hướng đến sự giải thoát, hướng đến chánh đạo (trong đạo) để hồi hướng giải thoát cho họ. Tất cả sự tối cao là hướng đến điều đó, không gì khác, trên, trong, ngoài điều đó.
   
Do vậy, việc việc thờ, cúng ông bà, cha mẹ, gia tiên bằng con tâm chính đạo là một đạo đức cao cả, cho dù ông, bà, cha mẹ gia tiên của ta có theo bất kỳ một tôn giáo nào khác.

Chúng ta hướng tâm đến chính đạo chứ không phải “ngoại đạo” ở trong Tâm của người thờ, chứ không phải chúng sinh được thờ, hay thần linh, ma quỷ đó theo tôn giáo khác là “ngoại đạo”, là không nên thờ, cúng, không nên hồi hướng công đức cho họ…(hồi hướng khắp tất cả, đệ tử và chúng sinh đặng tròn thành Phật đạo).

Khi chúng ta thờ, cúng bất cứ chúng sinh nào với cái Tâm chính đạo (không phải cái Tâm ngoại đạo) thì dù chúng sinh đó là ông bà, cha mẹ, gia tiên, hay ma, quỷ, thần linh…đều là những vị “Phật” của tương lai.

Chúng ta hãy lấy đó là niềm tự hào về truyền thống tín ngưỡng của dân tộc Việt Nam.

Quí Phật tử nào chưa tin, còn phân vân, hãy đọc kỹ bài kinh thứ 9 trong quyển Kinh 42 bài do Hòa Thượng Trí Quang dịch và chú giải, có đoạn Phật nói: «đãi cơm một trăm ngươi thường không bằng một người tốt. Đãi cơm một ngàn người tốt không bằng một người giữ năm giới. Đãi cơm một vạn người giữ năm giới không bằng một vị Tu đà hàm.

Hiến cơm ngàn vạn Tu đà hàm không bằng một vị A na hàm. Hiến cơm một ức A na hàm không bằng một vi A la hán. Hiến cơm mười ức A la hán không bằng một vị Bích chi Phật. Hiến cơm trăm ức bích chi Phật không bằng đem giáo huấn của Tam bảo mà hóa độ song thân một đời.

Hóa độ song thân ngàn ức đời không bằng hiến cơm một người học tập theo Phật, nguyện được như Phật để cứu vớt chúng sinh. Hiến cơm người như vậy thì phước sâu dày nhất. Còn phụng thờ trời đất quỉ thần thì không bằng hiếu thảo cha mẹ; cha mẹ là thần linh bậc nhất
».

Lập luận 4: Có nhận định khi trích Kinh sách về cõi Atula với các miêu tả chúng sinh ở cõi Atula sinh ra từ trứng của loài Rồng, nên không có nguồn gốc từ loài người, và do đó không thể có chuyện chúng sinh ở cõi Atula là thân nhân những người nhờ nhà ngoại cảm trò chuyện được….

Lại cũng có nhận định cho rằng, đã đầu thai thành chúng sinh ở cõi giới khác thì họ đã quên hết thông tin quá khứ, làm sao mà có thể quyến luyến và biết về kiếp trước để có thể nói chuyện được với nhà ngoại cảm, nhập “linh hồn” về để trò chuyện về kiếp trước (tức khi còn sống ở cõi trần gian) với thân nhân được? Do vậy, chúng sinh đó chỉ có thể là giai đoạn Thân trung ấm?

Chúng tôi không cho rằng chúng sinh cõi Atula sinh ra từ trứng Rồng, chúng tôi xin hỏi Rồng là chúng sinh như thế nào, thuộc cõi nào trong Lục đạo? Theo các nhà khoa học, loài Rồng chưa xuất hiện trên trái đất, hình ảnh Rồng xuất hiện trong tín ngưỡng của không ít dân tộc, chỉ là một câu chuyện huyền thoại và do con người tưởng tượng ra?!

Chúng tôi, chưa đủ kiến thức khoa học để chứng minh Rồng đã từng tồn tại trên trái đất hay chưa, hay đã bị tuyệt chủng như khủng long? Nhưng, chúng tôi khẳng định rằng, nhận định chúng sinh cõi Atula sinh ra từ trứng Rồng, mà không có nguồn gốc từ người thì “vô tình” đã phủ định Lục đạo luân hồi, chúng sinh nào cũng có thể Luân hồi liên tục trong các cõi, cảnh giới khác nhau trong Lục đạo, nếu chưa thoát khỏi Luân hồi.

Chúng tôi nhận thức những hình ảnh mang tính miêu tả trong Lục đạo chỉ là một cách miêu tả mang tính tôn giáo, mượn các hình ảnh để giải thích về trạng thái, đặc biệt là trạng thái của dòng tâm thức tương ứng, hình ảnh chỉ là cái cớ để minh họa….và để hiểu, đặc biệt là cách hiểu và tưởng tượng bằng nhãn quan của thị lực và trí lực.

Chúng tôi có cách hiểu chúng sinh ở 4 cõi Atula, Thiên, Địa ngục, Ngã quỷ không có hình dáng như chúng ta tưởng tượng, hình dáng mà chúng ta thấy trên kinh sách, sự mô tả của các nhà ngoại cảm là hình ảnh của “hư không”, do nghiệp chiêu cảm của Tâm tạo tác, không phải là hình ảnh thực, như chúng ta ghi nhận bằng nhãn thực của thị lực.

Ví dụ: Thời chúng tôi học lớp Một, do không có hình ảnh để minh họa sinh động như thời nay, nên mỗi nghi nghe tiếng máy bay ù ù…. học trò hỏi cô giáo: - Máy bay thì như thế nào?. Cô giáo đã trả lời rất hay: - Nó như con chuồn chuồn.

Máy bay như con chuồn chuồn, phát ra tiếng ù ù. Đó là ký ức mỗi khi chúng tôi nghĩ về máy bay.

Đến lúc học môn vật lý ở lớp 8, thầy giáo lại giảng giải về máy bay khác với bài giảng về con chuồn chuồn của cô giáo dạy lớp Một thưở nào!

Vậy, phải chăng có điều gì mâu thuẫn? Không, không có gì mâu thuẫn, tất cả là thống nhất trong nhận thức. Nó tùy thuộc vào mức độ nhận thức của chúng ta, chính ta mà thôi. Con chuồn chuồn và máy bay đúng là có những đặc điểm giống nhau, nhưng còn chuồn chuồn vẫn là con chuồn chuồn, máy bay vẫn là máy bay.

Thực tế nó vẫn vậy, không gì khác hơn. Nhưng để hiểu về máy bay mà chưa có hình ảnh minh họa bằng trực quan sống động, thì với học sinh lớp Một, không có gì hay hơn bằng bài giảng của cô giáo mà chúng tôi còn nhớ mãi, máy bay là con chuồn chuồn phát ra tiếng ù ù…

Lập luận 5: Nhận định cho rằng, đã đầu thai thành chúng sinh ở cõi giới khác thì họ đã quên hết thông tin quá khứ, làm sao mà có thể quyến luyến và biết về kiếp trước để có thể nói chuyện được với nhà ngoại cảm, nhập “linh hồn” về để trò chuyện về kiếp trước (tức khi còn sống ở cõi trần gian) với thân nhân được? Do vậy, nhà ngoại cảm chỉ có thể trò chuyện với chúng sinh ở giai đoạn Thân trung ấm mà thôi.

Chúng tôi không nhận định như vậy, với 6 cõi trong Lục đạo, chúng tôi tạm thời phân ra 2 dòng chúng sinh.
   
Dòng thứ nhất, chúng sinh có thân xác vật lý và sinh học (Nhân, Súc sinh).
        
Dòng thứ hai, chúng sinh thọ cảm bằng tâm thức, đời sống tâm thức, có hình dáng nhưng là hình dáng do Tâm khởi tạo, tạo bởi Tâm, không phải là hình dáng vật chất như mô tả bằng các giác quan thông thường của con người. Đó là chúng sinh ở 4 cõi (Thiên, Atula, Địa ngục và Ngã quỷ).

Với chúng sinh ở dòng thứ nhất, đa số khi đã đầu thai thì quên kiếp trước, trừ một số trường hợp đặc biệt như người tu luyện, thần đồng thì có thể nhớ và biết được một phần kiếp trước hoặc kiến thức, tri thức kiếp trước hồi dư.

Vì sao chúng sinh ở dòng này quên kiếp trước? Vì tâm họ đã nương vào thân xác, và ít nhiều do Nghiệp của họ, của Thân xác, nên Tâm (ý), Thân, Khẩu đã đồng nhất thể, nương tựa và bám chấp vào nhau, do vậy họ đã quên kiếp trước; khi nào việc tu luyện đủ sự giác ngộ để tách bạch được điều này, họ sẽ biết được kiếp trước và thân nhân kiếp trước, cõi giới kiếp trước của mình.

Súc sinh do phước kém nên khó có duyên tu tập Phật pháp, con người là chúng sinh đặc biệt nhất trong Lục đạo, có duyên lành có thể đến được với Phật pháp dễ nhất, tốt nhất so với chúng sinh trong các cõi của Lục đạo. Vì, sự tương tác thuận duyên hay nghịch duyên của 3 nghiệp Thân – Khẩu – Ý có thể bổ sung tương hỗ, hoặc tương nghịch cho nhau trong việc tu tập Phật pháp. Được làm thân người là một cơ duyên đặc biệt, thuận duyên nhất trong việc tu tập Phật pháp so với chúng sinh ở các cõi khác trong Lục đạo, là vì vậy.

Chúng sinh ở dòng thứ hai, do đời sống của Tâm thức, không bị chi phối bởi thân xác vật lý và sinh học, tuy đang ổn định trong dòng tâm thức tương đối để được phân loại tương ứng với cõi nào trong 4 cõi vô hình, khi gặp được nhân duyên, rất dễ quay lại dòng luân hồi bất tận của Tâm thức kiếp trước của mình, vì Tâm – nhận thức của họ không bị chi phối, bám chấp mạnh liệt bởi thân xác như chúng sinh cõi Nhân, cõi Súc sinh.

Do vậy họ có thể dễ dàng nói chuyện về kiếp trước với các nhà ngoại cảm trong vai của thần thức quá khứ, họ có thể nói chuyện song hành với nhà ngoại cảm những thông tin mà họ thu nhận được trong vai một chúng sinh mới ở cõi mới, và họ có thể nhập hồn về qua cô đồng để có thể mượn tạm một thân xác trung gian để truyền lời, nối khẩu.

Chúng ta hình dung, chúng sinh cõi vô hình như phần mềm máy tính, khi nhập về thân xác (qua thân xác cô đồng, người thân…) – phần cứng, thì có những khả năng, chức năng của một chúng sinh như cõi Nhân trong giai đoạn tạm thời đó.

Điều khác nhau giữa phần mềm máy tính và chúng sinh cõi vô hình, là phần mềm máy tính không có khả năng thụ cảm, nhận biết độc lập nếu không có máy tính (phần cứng),  còn chúng sinh cõi vô hình hoàn toàn thực hiện được điều đó với một hệ qui chiếu khác (khác hệ qui chiếu của cõi Nhân), chỉ những người có khả năng ngoại cảm thật sự, các nhà tu hành đắc đạo mới trò chuyện, và trao đổi với họ ở các mức độ khác nhau, tùy theo khả năng, nhân duyên.

Còn nữa…..

Kỳ 1I Kỳ 2 I Kỳ 3 I Kỳ 4 I Kỳ 5 I Kỳ 6 I Kỳ 7 I Kỳ 8 I Kỳ 9 I Kỳ 10 I Kỳ 11 I Kỳ 12 I Kỳ 13 I Kỳ 14

Thư từ,  bài viết, hình ảnh xin gửi về địa chỉ: trisu@phattuvietnam.net. Để xem hướng dẫn viết, gửi bài và đăng ký cộng tác viên, xin bấm vào đây. Đường dây nóng: 0904.087.882 (Phật sự Hà Nội); 0989.047.041 (Phật sự TP. Hồ Chí Minh); 0907.678302 (Phật sự Tây Nguyên); 0983.376.774 (Phật sự Hải Phòng).

Subscribe to comments feed Phản hồi (15 bài gửi)

Nguyễn Phương 05/02/2012 18:52:00
THÂN TRUNG ẤM TỒN TẠI BAO LÂU?
Việc cho rằng thân trung ấm chỉ tồn tại trong 49 ngày là tái sinh qua kiếp sống mới đang là quan điểm chính thống cho nhiều các lễ nghi Phật giáo hiện nay.
Cũng vì đó mà các tăng sĩ xuất gia cho rằng, sau 49 ngày không tái sinh được thì thân trung âm không còn được gọi là thân trung ấm nữa mà là các oan hồn hay ma quỷ không siêu thoát được.
Trong Kinh Trung ấm – Quyển thượng ( thuộc tạng kinh) từ thân khẩu của Phật Thích Ca thuyết, có đoạn “Chúng sinh Trung ấm nương làn gió để ăn uống . Thọ mạng của chúng sinh ở cõi Diêm Phù Đề là một trăm tuổi. Cõi Đông Phất Vu Đãi là năm trăm tuổi. Cõi Tây Câu Da Ni hai trăm năm mươi tuổi cõi Uất Đan Viết là một nghìn tuổi. Thọ mạng của thân Trung Ấm chỉ có bảy ngày.”
Điều đó có nghĩa là thân trung âm chỉ tồn tại có bẩy ngày là chết nhưng cũng không có nghĩa là sau bẩy ngày chúng sinh mang thân trung ấm sẽ tái sinh vào kiếp sống mới. Bài Kệ của Đức Thế Tôn nói rằng:
Hàng chúng sinh ba phẩm
Trung Ấm khi thọ hình
Đổi thay không lường nổi
Có thể hiểu là sau khi hình thành, thân trung ấm liên tục thay đổi theo thời gian, mất đi lại hình thành, rồi lại mất đi lại hình thành…. Cứ như thế cho đến khi tái sinh qua kiếp sống mới.
Xem toàn bộ cuốn kinh này tôi không thấy đoạn kinh nào nói là sau 49 ngày thân trung ấm sẽ thọ thai. Vì sao thân trung ấm có sự thay đổi như vậy tôi sẽ nói rõ ở phần sau.
Trong Luận Vãng sinh nói về thời gian tồn tại của thân trung ấm như sau: “Đối với người cõi trung ấm lúc nào cũng mờ mờ với ánh sáng xám nhạt như một ngày mùa thu, không phân biệt ngày và đêm. Giai đoạn mang thân trung ấm này kéo dài một, hai cho đến sáu bẩy tuần thậm chí có thể kéo dài đến 49 tuần…điều đó tuỳ thuộc nơi nghiệp lực quyết định.”
Theo một vị Lạt ma hoá thân thì “Khi xác thể và dục thể có tan rã hết (tức là bỏ hết tất cả nhũng tham luyến của kiếp sống cũ ) thì con người mới siêu thoát và có thể đầu thai vào kiếp sống mới. Dục thể là cái quyết định thời gian con người phải sống cõi âm lâu hay nhanh chóng. Những con người có tâm hồn thanh khiết dễ siêu thoát hơn người có nhiều dục vọng."
Theo sư phụ các vong linh không siêu thoát được đều rất đau khổ, họ không ý thức rằng mình đã sang một cõi khác mà cứ bám lấy cõi trần thần trí mê mờ điên đảo.
Trong Luận vãng sinh, người ta phân con người từ khi sinh cho đến khi tái sinh trở lại kiếp sống mới gồm 6 giai đoạn về tâm thức (6 bardo), bao gồm:
- Khi mới sinh ra.
-Trong giấc mộng.
- Khi nhập định.
-Bắt đầu chết.
- Thân trung ấm.
-Trước khi tái sinh.
Nếu đối chiếu với những quan niệm về cõi giới âm hiện nay thì chúng ta sẽ thấy nó bao gồm 3 giai đoạn : Bắt đầu chết – Thân trung ấm – Trước khi tái sinh.
Thực tế, giai đoạn 4 và giai đoạn 6 không thể gọi người cõi âm được vì thần thức còn mê man bất tỉnh chưa hình thành thân (4) và thân trung ấm đã chuyền sang thân của cõi giới chuẩn bị tái sinh (6). Nếu có gọi hồn cũng không lên được.
Nếu đối chiếu vào 6 giai đoạn tâm thức trên ta thấy, thế giới của các chúng sinh mà ta gọi là các oan hồn hay ma quỷ là không có.
Thật là oan ức cho các thần thức phải mang tên gọi như vậy. Chỉ cần chúng ta bỏ đi quy ước về tuổi thọ 49 ngày của thân trung ấm thì chúng ta sẽ giúp cho bao nhiêu các hương linh, người thân, các chiến sĩ, các vị anh hùng dân tộc không còn bị gọi là các oan hồn hay là ma quỷ.
Vì vậy, tất cả các chúng sinh sau khi chết, nếu chưa bước vài giai đoạn tái sinh đều có thể gọi là thân trung ấm hay Người cõi âm (theo quan niệm dân gian) hiện nay.
Thêm nữa, nếu tuổi thọ của tất cả thân trung âm chỉ tồn tại có 49 ngày là tái sinh thì cứ đến hẹn lại lên, tất cả chúng sinh trung ấm đều đi đầu thai, chúng ta cần gì phải lập Trai đàn,chẩn tế bạt độ cầu siêu cho các vong linh được siêu thoát.
Như vậy, nếu nhìn vào các hiện tượng tiếp xúc với người cõi âm của các nhà ngoại cảm trong suốt thời gian qua chúng ta thấy, 49 ngày của thân trung ấm có thể chỉ là một biểu tượng hay một khái niệm về thời gian của cuộc sống thân trung ấm.
Nó tượng trưng cho sự thay đổi 7 giai đoạn phát triển của thân trung âm từ khi hình thành cho đến khi đầu thai tái sanh. Trong 7 giai đoạn này đối với từng chúng sinh có sự dài ngắn khác nhau phụ thuộc vào sự tham luyến cuộc sống vừa mới rời khỏi hay chấp ngã về một thân xác trong quá khứ.
Thanh Tịnh 05/03/2011 13:55:34
'Đức Phật đã từng khuyên các đệ tử: Có bốn hiện tượng bất khả tư nghị, này tỉ-khâu, bốn trường hợp mà người ta không nên suy ngẫm, đó là: năng lực của một vị Phật (pi. buddhavisaya), Định lực (pi. jhāna-visaya), nghiệp lực (pi. kamma-visaya) và suy ngẫm, tìm hiểu thế giới (pi. lokacintā)…" (Tăng nhất bộ kinh, IV. 77)."
Nếu dùng cảm tính suy xét các hiện mang tính (vô hình bên cỏi âm ) mà không nhớ lời Đức Phật cảnh báo thì...
Ngay cả với cỏi người thôi, chúng ta còn chưa hiểu hết tính tình, sự giàu nghèo, học cao, học rộng... của một con người, nói chi , bàn chi chuyện nghiệp lực của Thần thức, Atula...( càng bàn càng rối)
Chỉ biết rằng: "Cái nào" không phù hợp với Phật Pháp thì khuyên Phật Tử tránh ra, vì nơi đó không đem đến an lạc giải thoát. Khổng tử: ( với những trừơng hợp như lên đồng, hoặc cầu vong) Kỉnh, nhưng tránh xa.
Đức Phật gọi đó là Ngoại Đạo. Nếu không phải, xin quí vị cho ý kiến.
Tế Điên 02/02/2011 09:34:38
Không rõ Giới Minh đã bị tác động của cõi giới nào mà vắng bóng luôn sau bài viết từ ngày 5/12/2010 cho tới nay (gần hai tháng)? Hồng Vân cũng biệt bóng chim tăm cá. Trang tâm linh không một bài mới, vắng lặng lạ thường...
Tế Điên 30/12/2010 03:24:11
Chờ đã lâu, rất mong Giới Minh tiếp tục kỳ 14 của chủ đề.
Thanh Đạm 09/12/2010 12:26:38
Bạn Tuệ Hải có bài phản hồi đã nói rõ: "Vô sắc giới không chỉ là cõi Thiên mà còn là cõi quỷ thần, câu nói rõ ràng nhất là" Hữu phúc vi Thần vô phúc vi quỷ" nó giống như đại gia và ăn mày vậy, sau 49 ngày trung ấm, vong linh sẽ chuyễn kiếp hoặc đầu thai, Thần thuộc A-tu-la giới, còn quỷ thuộc về Ma giới, phần đông anh hùng liệt sĩ sinh về thần giới, còn anh lính nào không có tác phong đạo đức đọa vào quỷ giới, trong Kinh Lăng Nghiêm có nói đến một số vong linh thành li mị vọng lượng vẫn dùng hài cốt làm chổ nương thân thì đây là cảnh giới phi nhân,còn tâm chấp thân nên muốn về yên nghĩ nơi quê nhà chưa chịu chuyển kiếp làm người cho đến khi thân xác cũ được "hạ thổ di an"theo quan niệm trần tục hồi sinh tiền, một hình thái khác của Giới cấm thủ, do đó bị kẹt. Có 3 cách giải quyết vấn đề này: một là nhờ cao tăng khai thị hay được chẩn tế cầu siêu, hai là được cát mạn đà la hay chú Tỳ-lô-giá-na rảy trên huyệt mộ hay thân thể, ba là trong khi vong linh về báo mộng thì người nhà trong mơ niệm Phật Di-đà cho vong linh được nghe, thì họ được siêu thoát ngay .Đây là đôi điều tôi biết, xin chia sẽ cùng các bạn đồng tu ." Tôi trích lại bài viết này của Bạn Tue hai,cũng là đồng tình với quan điểm này. Đây là diễn đàn tốt để cùng luận và bàn ... Mong rằng các Bạn hoan hỉ để cùng "liễu ngộ". Xin cảm ơn.
Duyên Giác 08/12/2010 09:18:25
Xin chào Thiện Tâm!

Tôi đã đọc kỹ bài của bác Giới Minh, tôi hiểu ý tác giả hỏi xem với những hiểu biết của Thiện Tâm thì chúng sinh Rồng thuộc cõi nào?

Và tác giả đã nói rõ với cõi người thì Rồng chưa từng tồn tại là theo quan điểm khoa học?!

Bác Giới Minh hiểu như thế nào là thể hiện trình độ nhận thức của bác ấy. Vấn đề chúng tôi là bạn đọc, chúng tôi xem Thiện Tâm nêu lập luận có thuyết phục hay không?

Thiện Tâm viết: Trong nhiều kinh điển Phật thường có đoạn “Trong chúng hội (Hội pháp giảng của đức Thế Tôn) có các hàng: Trời, rồng, dạ xoa, càn thát bà, atula, ca lâu la, khẩn na la…” thường có mặt. Như vậy chúng sinh rồng là có thật. Nếu dựa trên pháp Phật (minh triết của Phật giáo) thì không cần phải phân tích suy luận. Còn Atula có nguồn gốc loài người hay không trong Kinh Thủ Lăng nghiêm đã nói rất rõ, chúng ta không nên suy luận nếu đã thật sự lấy kinh điển Phật làm cơ sở.

Kính thưa bạn Thiện Tâm, kinh điển vốn vẫn vậy, việc hiểu như thế nào là thể hiện trình độ giác ngộ của người ấy.

Tôi không nghĩ tôi hiểu đã đúng, và kể cả bác Giới Minh hay Thiện Tâm hiểu đã đúng, nhưng hiểu như thế nào thì thảo luận thế đó, đó là quyền thảo luận. Đâu phải cứ hiểu theo cách của mình rồi cho mình đúng, người khác sai?

Sai hay đúng, hãy phân tích cụ thể, và cứ thẳng thắn trao đổi, cầu thị.

Tôi cho rằng bác Giới Minh là người đã chặt chẽ khi dung các từ: chúng tôi nhận thức rằng, chúng tôi hiểu rằng, chúng tôi nhận định rằng.....Đó là theo nhận thức của tác giả là như vậy.

Còn việc Thiện Tâm hiểu thế nào là quyền của Thiện Tâm, liệu Thiện Tâm có đủ sức chứng minh điều THiện Tâm hiểu là đúng Phật Pháp, còn bác Giới Minh sai Phật pháp hay không?

Thiện Tâm viết: Đây chỉ là một vài chi tiết nhỏ trong các bài viết của tác giả. Bác Gioi Minh có thể đưa ra những suy luận riêng của mình để giải thích các hiện tượng ngoại cảm, nhưng không thể cho là đã dựa vào Phật pháp để giải thích, điều đó sẽ dẫn đến sự hiểu lầm về các thuyết lý nhà Phật.

Thiện Tâm sẽ mong sớm hội ngộ với bạn đọc những bài viết mới của mình. Xin trân trọng cảm ơn !

Tôi đang chờ mong đọc bài của Thiện tâm lắm để hy vọng cái điều đúng tinh thần Phật Pháp mà Thiện Tâm hiểu sẽ như thế nào?

Trân trọng!
Nguyễn Quốc Dũng 08/12/2010 08:49:00
"Rồng có nhiều chủng loại khác nhau, kim-long (rồng vàng), bạch-long (rồng trắng), thanh-long (rồng xanh) và hắc-long (rồng đen). Rồng có thể được sanh ra từ thai bào, từ trứng, từ sự ẩm thấp, hoặc từ sự biến hóa. Lại còn có cầu-long (rồng có sừng), ưng-long, giao-long (thuồng luồng), ly-long (rồng đen); thiên-long, địa-long, vương-long, nhân-long; và còn có cả ngư-hóa-long (rồng do cá biến hóa thành), mã-hóa-long (rồng do ngựa biến thành), tượng-hóa-long (rồng do voi biến hóa thành), và hạp-hóa-long (rồng do cóc biến hóa thành) nữa. Khi Ngũ Nhãn khai mở, các bạn sẽ thấy được bản lai diện mục của rồng thật”

Trong nhiều kinh điển Phật thường có đoạn “Trong chúng hội (Hội pháp giảng của đức Thế Tôn) có các hàng : trời, rồng, dạ xoa, càn thát bà, atula, ca lâu la, khẩn na la…” thường có mặt. Như vậy chúng sinh rồng là có thật. Nếu dựa trên pháp Phật (minh triết của Phật giáo) thì không cần phải phân tích suy luận. Còn Atula có nguồn gốc loài người hay không trong Kinh Thủ Lăng nghiêm đã nói rất rõ, chúng ta không nên suy luận nếu đã thật sự lấy kinh điển Phật làm cơ sở.

Tôi trích dẫn lại một chút ý mà Thiện Tâm trao đổi, đồng ý là "không nên suy luận nhiều" nếu lấy kinh điển Phật Pháp làm cơ sở. Nhưng thiển ý của tôi, với sự giác ngộ ít ỏi như sau:

Nói về tràng giang rồng như Thiện Tâm thì sách vở quá, tôi không quá bận tâm Rồng xuất xứ thế nào, hình thù, khả năng tiến hóa...? Và tôi cũng chưa đạt đến Nhị hay Tam Thông gì cả. Chỉ là khi còn nhiều khả năng "ngoại cảm", tôi nghe thấy tiếng gầm rú vang trời, thấy Rồng bay lượn nhiều nơi. Và khi ra đường, thường là Thanh Long và Kim Long bay trên trời dẫn đường.

Đó là về "ngoại cảm", còn thực tế, tôi chua thấy tài liệu nào nói rõ về rồng như một thực thể sinh học theo thuyết tiến hóa, và cũng chưa được dạy rằng Rồng thuộc loài tiến hóa nào? Lịch sử phát triển ra sao? Trừ một con rồng hay thấy ở Indonesia, đó là rồng Komodo, có thể gọi là Địa Long. Giống sinh vật được khoa học nghiên cứu kỹ rồi có tên khoa học đàng hoàng. Còn Linh long, Thủy long, Hỏa long... chỉ có trong tưởng tượng và truyền thuyết. Được hình tượng hóa tối đa để thể hiện những sự siêu nhiên mà con người hay đến bậc thần thánh cũng ít có năng lực như vậy.

Thứ 2: Đạo Phật không phản đối suy luận, vì càng nhiều sự suy luận trên những sở cứ được minh chứng cụ thể, có dẫn chứng mà khoa học cũng chưa thể giải thích được thì những trích dẫn không cần nguyên văn kinh sách nhưng là những triết lý dưới góc nhìn khoa học của Đạo Phật thì hoàn toàn có thể và rất đáng hoan nghênh nếu dựa vào đó để có sở cứ mà suy luận.

Bản thân tôi suy nghĩ như vậy, tôi có duyên đến với Đạo Phật, nhưng không phải là tìm hiểu một Tôn giáo như những tín đồ hay các cá nhân sùng Đạo khác. Tôi chỉ biết, nghe và thấy... qua đó muốn tìm hiểu Đạo Phật ở góc độ Triết học và là một ngành Khoa học.

Kiến thức của chúng ta là luôn nhỏ bé, tôi thấy giáo lý Đạo Phật đã rất rộng lượng với mọi trình độ giác ngộ khác nhau, không phân biệt độ tuổi, giai cấp. Nhân duyên đến đâu, ta sẽ lĩnh hội được đến đó. Đủ duyên sẽ phản biện và suy luận mà tự tin không sai lệch giáo lý Nhà Phật hay xa rời chánh pháp.

Trang nhà là một diễn đàn rất khách quan, đa chiều và tôi học hỏi được rất nhiều. Mạo muội trao đổi đôi điều.

Tôi sẵn sàng trao đổi trực tiếp dưới góc độ Người thật-Việc thật về một số vấn đề liên quan trong loạt bài viết của tác giả GM, trên cơ sở vốn hiểu biết của mình.

Trân trọng,

Nam Mô A Di Đà Phật!

Nam Mô Đại Từ Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát Tầm Thanh Cứu Khổ Cứu Nạn!

Nam Mô Cầu Sám Hối Bồ Tát Ma Ha Tát!

Nam Mô Hoan Hỷ Tạng Bồ Tát Ma Ha Tát!
Thiện Tâm 07/12/2010 13:56:28
“Chúng tôi không cho rằng chúng sinh cõi Atula sinh ra từ trứng Rồng, chúng tôi xin hỏi Rồng là chúng sinh như thế nào, thuộc cõi nào trong Lục đạo? Theo các nhà khoa học, loài Rồng chưa xuất hiện trên trái đất, hình ảnh Rồng xuất hiện trong tín ngưỡng của không ít dân tộc, chỉ là một câu chuyện huyền thoại và do con người tưởng tượng ra?!

Chúng tôi, chưa đủ kiến thức khoa học để chứng minh Rồng đã từng tồn tại trên trái đất hay chưa, hay đã bị tuyệt chủng như khủng long? Nhưng, chúng tôi khẳng định rằng, nhận định chúng sinh cõi Atula sinh ra từ trứng Rồng, mà không có nguồn gốc từ người thì “vô tình” đã phủ định Lục đạo luân hồi, chúng sinh nào cũng có thể Luân hồi liên tục trong các cõi, cảnh giới khác nhau trong Lục đạo, nếu chưa thoát khỏi Luân hồi.|”

Thiện Tâm xin trích một đoạn nhỏ trên của bài viết để mọi người xem lại. Những phân tích trên là dựa trên kiến thức khoa học hay Phật pháp ? Theo HT. Tuyên Hoá – Người đã chứng được Ngũ Thông thì : “Hình dáng của rồng thật sự ra sao? Ngoại trừ các bậc thánh nhân đã khai Ngũ Nhãn, đa số người đời đều không biết mặt mày thật sự của rồng.

Vì sao người Trung Quốc vẽ rồng như vậy? Bởi đã có một vị Thiền Sư trong khi nhập định thì trông thấy hình tướng của rồng như thế. Rồng có thần thông, biến hóa khôn lường, có thể biến lớn biến nhỏ, lúc ẩn lúc hiện. Lục Tổ Ðại Sư đã từng dùng bát ăn cơm của Ngài để hàng phục một con rồng lớn và trừ được tai nạn cho Chùa Nam-Hoa.

Rồng có nhiều chủng loại khác nhau, kim-long (rồng vàng), bạch-long (rồng trắng), thanh-long (rồng xanh) và hắc-long (rồng đen). Rồng có thể được sanh ra từ thai bào, từ trứng, từ sự ẩm thấp, hoặc từ sự biến hóa. Lại còn có cầu-long (rồng có sừng), ưng-long, giao-long (thuồng luồng), ly-long (rồng đen); thiên-long, địa-long, vương-long, nhân-long; và còn có cả ngư-hóa-long (rồng do cá biến hóa thành), mã-hóa-long (rồng do ngựa biến thành), tượng-hóa-long (rồng do voi biến hóa thành), và hạp-hóa-long (rồng do cóc biến hóa thành) nữa. Khi Ngũ Nhãn khai mở, các bạn sẽ thấy được bản lai diện mục của rồng thật”



Trong nhiều kinh điển Phật thường có đoạn “Trong chúng hội (Hội pháp giảng của đức Thế Tôn) có các hàng : trời, rồng, dạ xoa, càn thát bà, atula, ca lâu la, khẩn na la…” thường có mặt. Như vậy chúng sinh rồng là có thật. Nếu dựa trên pháp Phật (minh triết của Phật giáo) thì không cần phải phân tích suy luận. Còn Atula có nguồn gốc loài người hay không trong Kinh Thủ Lăng nghiêm đã nói rất rõ, chúng ta không nên suy luận nếu đã thật sự lấy kinh điển Phật làm cơ sở.



Đây chỉ là một vài chi tiết nhỏ trong các bài viết của tác giả. Bác Gioi Minh có thể đưa ra những suy luận riêng của mình để giải thích các hiện tượng ngoại cảm, nhưng không thể cho là đã dựa vào Phật pháp để giải thích, điều đó sẽ dẫn đến sự hiểu lầm về các thuyết lý nhà Phật.

Thiện Tâm sẽ mong sớm hội ngộ với bạn đọc những bài viết mới của mình. Xin trân trọng cảm ơn !

Nam mô Hô pháp Chư Tôn Bồ tát !
Diệu Tông 07/12/2010 10:42:58
Xin chào các đạo hữu !
Đạo Phật có sự phân định không cứng nhắc về các cõi trong Lục đạo, các trạng thái tâm lý luôn luôn có sự vận động, biến đổi không ngừng, có quá khứ, có hiện tại. Bởi đó, có thể chúng sinh cõi âm tại một thời điểm ở giai đoạn Thân trung ấm, hoặc tại một thời điểm ở cõi Atula hoặc vẫn chúng sinh cõi âm đó tại thời điểm khác lại ở cõi Ngã quỷ.
Các nhà ngoại cảm, các thanh đồng có thể bắt được “sóng” của chúng sinh cõi âm ở bất kỳ giai đoạn Thân trung ấm hay cõi nào trong Lục đạo. Có nhà ngoại cảm, thanh đồng nói chuyện được với chúng sinh cõi âm tại thời điểm người đó mất, hoặc tại thời điểm người ấy hồi còn trẻ đang sống, hoặc tại chính thời điểm “gọi vong” và cũng có thể không gọi được “vong”. Điều đó có nghĩa rằng mọi tiềm thức dù là quá khứ, hiện tại của “vong” đều được ghi lại trong bộ nhớ không gian. Vấn đề là ở chỗ nhà ngoại cảm, thanh đồng khai thác được gì , khả năng khai thác đến đâu đối với các tiềm thức của các “vong” đó. Các chúng sinh cõi âm khi được “gọi vong” có thể ở giai đoạn Thân trung ấm, cũng có thể ở bất kỳ cõi nào trong Lục đạo tại thời điểm “gọi vong” . Để cho dễ hiểu và dễ hình dung việc các nhà ngoại cảm tiếp xúc với chúng sinh cõi âm thuộc giai đoạn hay cõi nào, chúng ta chỉ xét tại 1 thời điểm “gọi vong”. Và chúng ta cũng phải công nhận rằng, có lúc đi “gọi vong” thì vong đó lên hoặc được gặp nhưng có lúc không gặp được.
Vì vậy, khi nhìn tổng thể trên 1 chuỗi, cả chặng luân hồi, chúng ta không nên “phán quyết” chúng sinh cõi âm đó nhất quyết ở giai đoạn Thân trung ấm hay ở cõi nào trong Lục đạo.

Trên tinh thần cùng nhau học tập, thuận duyên chia sẻ - thảo luận, mong các đạo hữu cùng đóng góp các ý kiến, nhận thức để cho mọi người cùng hiểu.

To Quang Đạt: trong comment của đạo hữu, tôi thấy có ý kiến hay nhưng xin đạo hữu hãy trình bày tách bạch từng vấn đề và từng vấn đề rõ nghĩa bởi khi đạo hữu “đi lướt tổng thể” như vậy sẽ gây ra sự khó hiểu cho nhiều người. Cảm ơn đạo hữu.

Chúc các đạo hữu sức khoẻ và luôn tinh tấn tu tập.
Nam Mô Bản Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Duyên Giác 07/12/2010 09:24:53
Tôi có cảm giác Thiện Tâm muốn chứng tỏ là Thiện Tâm hiểu biết đúng minh triết Phật giáo? Vậy, Thiện Tâm hiểu thế nào xin Thiện Tâm cứ trình bày ra.

Mong bác Giới Minh bỏ qua cho. Việc bác viết là để trao đổi cùng nhau nâng cao sự hiểu biết, đàm luận. Là bạn đọc, tôi rất thích các bài viết của bác.

Hiểu lầm là hiểu lầm như thế nào? Mong Thiện Tâm chỉ rõ.

Minh triết Phật giáo là pháp tính có sẵn, ai hiểu thế nào là thể hiện trình độ giác ngộ của họ đến mức độ như vậy. Việc trao đổi là để hiểu biết, đọc bài tôi thấy tác giả khiêm tốn, chặt chẽ chứ có mạo danh là mình giác ngộ cao siêu gì về phật giáo đâu.
Thiện Tâm 07/12/2010 08:39:06
Qua bài viết "Ngoại cảm tiếp xúc với cõi giới atula hay thân trung ấm ?" tôi có một ý kiếnnhỏ.

Xin tác giả đừng cho rằng các bài viết của mình là dựa trên minh triết Phật giáo. Những điều tác giả viết trong bài chủ yếu là những suy diễn dựa trên trải nghiệm, tiếp nhận của bản thân.

Khả năng ngoại cảm và những cuộc tiếp xúc với thế giới vô hình hiện nay là vấn đề lớn thuộc về pháp xuất thế gian. Xin đừng làm cho bạn đọc hiểu lầm.

Nam Mô Hộ Pháp Chư Tôn Bồ Tát !
Cỗi Nguồn 06/12/2010 23:36:10
Theo tôi hiểu,trang nhà đây là diễn đàn thuận duyên để độc giả chúng ta cùng các Bậc cao minh và Quý Thày có trình độ học Phật và uyên thâm Phật ,Pháp chỉ giáo và tỏ bày trên công luận nhằm cùng nhau GIÁC NGỘ ,ĐỒNG THÀNH PHẬT ĐẠO.
Tác giả GM đưa ra để bàn luận cùng nhau LIỄU NGỘ...Theo tôi Luận điểm thứ 3 mà Tg đưa ra có nhiều khả thi hơn. Vì theo Giáo lý cái thức thứ 8 gọi là ALẠIDATHỨC nó mà lớn thì sau khi chết khó tái sinh . chính nó níu kéo Thân trung ấm không thể siêu thoát được.Nên nhà ngoại cảm tiếp xúc,nói chuyện với vong linh là ở giai đoạn thân trung ấm còn tồn tại.Còn Bạn Quang Đạt nói cũng là đúng!Xong Bạn không thể áp đặt hay khống chế độc giả chúng ta đưa ra mọi vấn đề để "liễu tri"...Xin cảm ơn.
Vô danh 06/12/2010 21:34:39
Chào bạn Quang Đạt, bạn chê các quí thầy, Giới Minh, Hồng Vân khi viết các bài trên là lập luận lủng củng. Nguyên văn: Đó là lý do vì sao lập luận cứ lủng củng , không thống nhất là vậy . Thú thật, đọc một đoạn comment của bạn viết mà tôi không hiểu ý bạn muốn nhấn mạnh là gì? Xem chừng cái tôi của bạn còn to lắm, văn vẻ ý tứ lại càng lủng củng hơn. Đọc xong comment của bạn, mag không hiểu ý bạn muốn nói là gì nữa....Thế mới biết, tất cả phải trân trọng nhau bạn ạ, đừng tưởng điều bạn hiểu là gì ghê ghớm nhé.
Quang Đạt 06/12/2010 14:05:32
Theo PG Nguyên Thủy trong kinh điển không đề cập gì về thân trung ấm cả . Sau thời Đức Phật , người ta cứ cố tình cho là mất đi 49 ngày thì đầu thai ??? kinh điển Nam tông không có điền này . Giáo lý Nam tông thì sau khi con người mất đi cho đến khi nào đủ nhân , đủ duyên theo nghiệp quả mà đi trong lục đạo . Có thể là đầu thai ngay sau khi lâm chung , mà cũng có thể hàng thế kỷ sau vẫn chưa đầu thai , tùy nghiệp lực quyết định việc tái sinh , chứ không bó buộc trong 49 ngày gì cả. Dòng nghiệp lực chúng sinh trôi chảy vô cùng vô tận nên làm gì có giới hạn thời gian trong việc tái sinh .
Cứ đủ nhân , đủ duyên thì tái sinh thôi.

Đó là lý do vì sao lập luận cứ lủng củng , không thống nhất là vậy . Các nhà Sư không thể trả lời rốt ráo được vì giữa giáo lý phát triển Bắc tông sau này và thực tế rất khác nhau . Rất nhiều người sau khi mất đã lâu về báo mộng gặp người thân gia đình với các thông tin dặn dò chính xác lạ lùng .

Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng đâu phải là Đại trưởng lão chứng đắc quả vị Thánh trong đạo Phật mà yêu cầu cô phải nhìn thấy được tam đồ , lục đạo . Người ta cho rằng việc nhà ngoại cảm PTBH trò chuyện với các Vong linh , đó là các Atula ( Phi Thiên ) ??? một sự suy diễn , chẳng những không đúng với giáo lý đạo Phật mà còn cho thấy không khoa học nữa .

Cõi A Tu La mọi người đều biết đó là chúng sinh ở giữa loài người và chư Thiên cõi thiên giới . Các tôn giả A tu la cũng có phước báu như chư Thiên . Duy tâm thức họ chỉ còn tánh sân hận nóng nảy mà thôi . Cõi người sau khi chết đi thì làm gì mà về cõi A Tu La được , ngoại trừ các công thần . Lập luận áp đặt để cho phù hợp với việc đầu thai 49 ngày và cho rằng nhà ngoại cảm tiếp xúc với những A Tu La vì vậy rất vô lý. Lập luận này ảnh hưởng bởi Mật tông , từ đạo Bổng ở Tây Tạng .

Phong tục thờ cúng ông bà tổ tiên, đâu phải là nguyên nhân chính dẫn đến việc “thần thức” còn quyến luyến và họ bám chấp vào đó, quyến luyến người thân mà không thể táo sinh . Nhận định này nông nỗi , cạn cợt quá sức .

Căn cứ theo lời Đức Phật dạy cho ông Ma Ha Nam ở trong Kinh A Hàm, người chết thì hương linh đi về đâu ? Vấn đề nầy, nếu nghiệm vào đời sống thực tế, thì chúng ta cũng thấy rõ.
Xưa kia, Ngài Ma Ha Nam là em bà con chú bác với Đức Phật. Khi Đức Phật trở về hoàng cung giáo hóa trong thân tộc, thì ông đến xin Phật cho ông quy y giữ 5 giới và tu thập thiện. Đức Phật tán thán sự phát tâm của ông và cho ông được toại nguyện. Từ ngày đó, ông trở thành một vị Ưu bà tắc rất thuần thành.

Một hôm, ông nêu ra vấn đề người chết đi về đâu hỏi Đức Phật. Ông nghĩ rằng, cả đời vâng theo lời Phật dạy tu hành, bỗng một hôm nào đó, bất thần xảy ra tai nạn, chết bất đắc kỳ tử, như vậy, thì thần thức sẽ sanh về đâu? Có bị sa đọa không? Vì chết như thế, đâu có ai hộ niệm cho mình mà được siêu thoát!

Đức Phật không trả lời thẳng câu hỏi của ông, mà Đức Phật hỏi vặn lại:

- Nầy Ma Ha Nam, giả như có một cái cây mà nó đã nghiêng sẵn, bỗng một hôm có người đến cưa, thì cây đó ngã về đâu ?
- Thưa Thế Tôn, cây nghiêng chiều nào, khi cưa thân cây sẽ ngã theo chiều đó.

Đức Phật dạy: “Cũng vậy, hàng ngày ông thường tạo nghiệp lành, khi chết thì ông sẽ theo nghiệp lành mà tái sanh vào cõi lành. Ngược lại, nếu người nào hàng ngày tạo nghiệp ác, thì khi chết sẽ tái sanh vào cõi ác. Không phải chết bất đắc kỳ tử là đọa địa ngục”.

Cứ không phải chết đi là 49 ngày tái sinh . Đạo Phật không có dạy như vậy .

Ngay cả quyển kinh Tứ Thập Nhị Chương , các nhà sử học , nhà nghiên cứu vẫn chưa thống nhất cho đây có phải là lời Đức Phật dạy và niên đại ra đời còn bàn cãi . Trong khi kinh Pháp Cú thì được công nhận chính thức rộng rãi trên toàn cầu . Đạo Phật ra đời là để cứu độ thế gian trong bể khổ nhân sinh nên làm gì có sự phân biệt cúng dường lợi dưỡng cho chư Tăng mà không đặt trọng các chúng sinh nghèo khổ , cơ nhỡ , bất hạnh . Đâu phải cúng dường bậc thượng thủ cao Tăng thì được Phước báu lớn , còn Bố thí kẻ nghèo hèn tội lỗi thì không được phước ?
Đức Phật có nói : “ Cứu một mạng người phúc đẳng hà sa ”

Dù xây chín bậc phù đồ , không bằng làm phước cứu cho một người .
T.Đ 06/12/2010 03:44:19
Xem kỹ bài viết của TG.Tôi đồng tình với quan điểm :LẬP LUẬN THỨ BA của TG. Bởi vì nếu ai đã từng xem : Cuộc hành trình về phương đông hay đường mây qua xứ tuyết của TG người âu châu,hẳn ta đã liên tưởng đến "Lập luận thứ ba".
Cái cần nhất là phải KHAI THỊ cho chúng sinh sau khi chết thì mới siêu thoát được!Người thân cũng phải hiểu như vậy,không nên thương cảm dầm dề,đê mê...để níu kéo cái thần thức(thân trung ấm).
Tôi cho là PHẦN NHIỀU ở cõi ATULA.
tổng cộng: 15 | đang hiển thị: 1 - 15
Tên người gửi:
Địa chỉ mail:

Bộ gõ tiếng Việt Bật Tắt
Captcha
  • email Gửi bài viết này cho bạn bè
  • print Xem dưới dạng bản in
  • Plain text Xem dưới dạng thuần văn bản
Thông tin tác giả