Tôi niệm Phật Thích Ca
image

Khác với các tôn giáo khác cho con người là một thứ tội lỗi cần phải được cứu rỗi, giáo pháp của Đức Phật đề cao giá trị của con người và Ngài khuyến khích con người, qua sự tu tập, khai thác những năng lực sẵn có trong mình - nhưng do vô minh khuất lấp nên không nhận ra - để có thể làm chủ lấy vận mệnh của mình và có thể đạt đến Giác ngộ.

Tặng Hoàng Yến

Chuyện xảy ra từ hai năm trước khi tôi là một phụ nữ độc thân tuổi lưng chừng giữa 25 và 30 có nhan sắc cũng dễ nhìn. Tôi có công việc ổn định, có bạn bè tốt và trên hết gia đình tôi khá hòa thuận. Ba, mẹ tôi thuộc loại người biết hy sinh cho con cái. Tôi có một cậu em trai và hai cô em gái, thỉnh chúng tôi cũng “khắc khẩu”, cãi nhau om sòm nhưng quan trọng hơn cả là chúng tôi biết thương yêu nhau. Trong công việc làm nhiều khi tôi cũng gặp những chuyện buồn bực, nhưng tôi cho rằng đó là bản chất của cuộc đời, có lúc thế này, có khi thế khác.
 
Do nhiều người nói là những người tu thường do chán đời, vì gặp nhiều trắc trở nên mới đi tu để giải nghiệp, nhằm cầu cho một cuộc sống như ý, toại nguyện hơn cho nên tôi phải giới thiệu vòng vo như vậy để chứng tỏ cho mọi người thấy là đối với tôi cuộc sống cho đến thời điểm hai năm trước đó vẫn ổn và cho đến nay vẫn hoàn toàn ổn.
 
Hai năm trước, tôi là một người “mù” về đạo Phật mặc dù mẹ đem tôi đến chùa quy y năm tôi lên 11 và tôi được đặt cho pháp danh là Diệu Hòa.  Mẹ tôi tu niệm Phật nhưng ít khi nói cho chúng tôi biết đạo Phật là như thế nào, thỉnh thoảng biểu chúng tôi chở mẹ đi chùa vậy thôi và chẳng bao giờ khuyến khích tụi tôi tu có lẽ do thấy chúng tôi ham vui quá, biết có nói chúng tôi cũng chẳng quan tâm. Ba tôi thì cũng lạy Phật mỗi khi có dịp, do truyền thống tôn giáo của gia đình, chứ nói về Phật pháp thì Ba tôi cũng chẳng giỏi hơn tôi. Đó là lý do tại sao tôi “mù” về Phật pháp mặc dù tôi khai chữ “Phật” trong cột tôn giáo trên bản lý lịch nộp cho cơ quan hẵn hoi. Tôi cho mình là kẻ vô thần, chuyện tu hành ư? Về già thấy có nhu cầu thì lúc đó tu cũng đâu có sao!
 
Ngày nọ, tôi bắt gặp người bạn trong cơ quan cứ có chút thời gian rảnh là chúi mũi vào cuốn “Vì sao tin Phật?” của hòa thượng Sri Dhammananda, tôi tò mò hỏi mượn xem thử, từ xem thử hóa ra xem thiệt luôn. Tôi bị lôi cuốn bởi hình ảnh một con người phi thường có một nhân cách cao quí và trái tim từ bi của Đức Phật, một con người toàn hảo, chỉ có một và duy nhất trong toàn thể nhân loại này, người đã trao tặng cho thế gian một thứ giáo pháp siêu việt và tuyệt vời, không một chút giáo điều và hoàn tòan phù hợp với tinh thần khoa học.
 
Khác với các tôn giáo khác cho con người là một thứ tội lỗi cần phải được cứu rỗi, giáo pháp của Đức Phật đề cao giá trị của con người và Ngài khuyến khích con người, qua sự tu tập, khai thác những năng lực sẵn có trong mình - nhưng do vô minh khuất lấp nên không nhận ra - để có thể làm chủ lấy vận mệnh của mình và có thể đạt đến Giác ngộ. Tuyệt đối trong giáo pháp Ngài, người ta không thể tìm thấy một lời nguyền rủa hoặc một sự đe dọa trừng phạt để bắt con người phải tôn thờ Ngài như một đấng giáo chủ tối thượng do sợ hãi  và đồng thời tự biến mình thành một thứ nô lệ tâm linh cho Ngài. Một giáo pháp mới cao thượng làm sao!
 
Đọc xong cuốn sách tôi tự hỏi tại sao người ta không in thật nhiều cuốn sách như thế này để ấn tống trong chùa. Tôi thấy mẹ tôi đi chùa về hay đem về một vài cuốn sách hoặc có khi là kinh hoặc là chú, tôi do tò mò cầm lên nhìn cái bìa rồi lật vô trong lướt qua vài trang rồi trả lại cho mẹ. Tôi biết mẹ tôi thỉnh thoảng đọc một vài cuốn trong số đó rồi gửi hết  về chùa ở quê.  Tuy nhiên, với những cuốn sách đại loại như cuốn “Vì sao tin Phật?”, nếu được đem in và phân phát đại trà thì tôi tin rằng sẽ có rất nhiều người đọc và sẽ truyền cảm hứng đến cho không biết bao nhiêu người trẻ vô thần như tôi, bao nhiêu thế hệ “sồn sồn” cỡ như ba tôi và có lẽ cả những thế hệ thuộc hàng cha chú của ba tôi nữa. Những người này chắc chắn sẽ tìm đến với đạo Phật vì niềm cảm xúc do thấy được ánh sáng trí tuệ và chân lý của giáo pháp tối thượng của Đức Phật chứ không phải đến với đạo Phật như một thứ tôn giáo để cầu xin.
 
Ý muốn tu tập khởi lên trong tôi từ đó. Tôi thích tu thiền, tôi rất ấn tượng với hình ảnh các thiền sinh ngồi bất động, lưng thẳng, vẽ mặt thư giãn toát ra một sự an lạc của nội tâm. Vả lại, thiền mang tính thời đại và khoa học ( mặc dù thiền (định) đã xuất hiện trước cả thời Đức Phật Thích Ca). Chẳng phải các báo Thanh Niên, Tuổi trẻ … thỉnh thoảng có đăng những mẫu tin hoặc bài cho thấy các nhà khoa học nước ngoài qua nghiên cứu đã chứng minh được công dụng của thiền trong việc chữa trị một số căn bệnh như AIDS, tim mạch, huyết áp, thần kinh… và ngay cả trong cai nghiện ma túy hay sao, nhưng ngặt nỗi tôi không có thời gian do đi là về phải phụ mẹ làm việc nhà. Muốn tu thiền nghe nói phải lên chùa thường xuyên để học, phải có thầy hướng dẫn chứ không thì sẽ bị “lạc”, hoặc là “tẩu hỏa nhập ma” hoặc là bị “điên”,  vì vậy mặc dù tài liệu về tu thiền cũng khá nhiều nhưng tôi không dám dựa  theo tài liệu để tự tu.
 
Mẹ tôi nói hay tu tịnh độ đi, niệm Phật dễ lắm, không cần thầy, đi, đứng, nằm, ngồi gì niệm cũng được, chết còn được sanh về Cực lạc. Tôi lắc đầu, tôi  nghe mẹ  tôi và mấy bà bạn đồng tu mỗi lần gặp nhau là cứ than cõi Ta Bà này chán lắm toàn là phiền não, dứt khoát phải tu để lên Cực Lạc. Cõi ấy theo như mẹ tôi nói thì đất bằng vàng, lầu gác bằng lưu ly, xa cừ, mã não, muốn ăn đồ ăn hiện ra cho ăn, muốn mặc thì áo quần hiện ra cho mặc… đối với tôi, thú thật, điều ấy nghe cũng kỳ dị như khi nghe con nhỏ bạn theo đạo Thiên chúa nói rằng Chúa lấy đất sét nhào nặn thành hình người, rồi thổi một hơi để biến cục đất sét thành ông Adam, rồi lấy một cái xương sườn của ông Adam biến nó thành bà Eva.
 
 Vả lại, nếu cõi Cực lạc có thật thì cũng không phải là cái đích mà tôi muốn tìm đến, cuộc sống của tôi ở cõi Ta Bà này cho dẫu có buồn, có vui, hạnh phúc và đau khổ đan xen lẫn nhau nhưng vẫn ổn, tôi còn có những dự án, còn có tương lai dài trước mắt với những buổi tiệc tùng và vui chơi với bạn bè. Tận hưởng những niềm vui qua những gì mà thế giới thực tại mình đang sống đây có thể đem lại cho mình chẳng tốt hơn là cho nó là một thứ gì đáng chán ghét và cứ mong ngóng tới một cái thế giới được tin  là hết sức tốt đẹp sau khi chết sao?
 
Tôi thích quan niệm của thầy Nhất Hạnh, tu là làm sao để chuyển hóa cái tâm để có thể có được hạnh phúc (cực lạc) ngay trong hiện tại. Một thế giới Cực lạc sau khi chết phỏng có ich gì nếu trong kiếp sống hiện tại này ta chẳng tự có thể bằng lòng với chính mình, cứ vướng mắc trong cái vòng oan trái, phiền não và sầu khổ tạo ra bởi tham, sân và si?
 
Tôi quyết định niệm Phật, nhưng niệm danh hiệu của Đức Phật Thích Ca. Niệm Phật đối với tôi là một phương tiện để xả bỏ bớt tham, sân, si và có thể giữ chánh niệm mà đi khi chết (việc này chỉ là phòng hờ thôi vì tôi it khi nghĩ tới cái chết lắm!) Thế giới nào tôi đến sau khi chết cũng được, miễn là tôi luôn được sinh ra trong một gia đình có chánh kiến để tôi có thể tiếp tục con đường tu tập của mình. Nguyện đời đời kiếp kiếp sẽ mãi mãi là một phật tử, chỉ vậy thôi.
 
Chín chữ “Nam mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật” như suối nguồn tươi mát tưới tẩm tâm của tôi và đã tạo một biến chuyển vô cùng lớn đối với cuộc đời tôi. Mỗi khi tôi vui tôi chẳng nhớ tới Đức Phật, nhưng những lúc tôi muộn phiền, sân hận hoặc tâm mình chạy theo những ước muốn, khao khát, tham vọng mà mình khó thực hiện được,  tôi luôn tìm một góc thật yên, ngồi và tưởng niệm đến Ngài. Vẽ mặt trầm tĩnh, từ bi với nụ cười tỏa ngời sự tự tại  của Ngài hiện ra trước mắt tôi, tôi nghĩ đến những phẩm hạnh cao quý của Ngài  thế là mọi phiền não, sân hận lắng xuống.  Cứ từ từ từng chút một như thế, tôi chặt dần từng chiếc rễ tham, sân, si và càng thấy cuộc sống mỗi ngày một nhẹ nhàng hơn cho đến khi ra hoàn toàn tâm đắc với cái lý của thầy Nhất Hạnh: Tu tập là tìm một cõi cực lạc ngay trong giây phút hiện tại chứ không phải là để “đầu tư” cho một thế giới cực lạc trong tương lai hoặc sau khi chết. Nhỏ em kế tôi cũng theo tôi niệm Phật Thích Ca và chúng tôi lập thành một đạo tràng nhỏ tại nhà. Mẹ tôi cười, “Bọn trẻ tụi bây chỉ thích làm chuyện khác người!” Ai hỏi tôi tu gì, tôi nói tôi tu niệm Phật, nhưng luôn luôn nhấn mạnh :”Tôi niệm Phật Thích Ca”, tôi rất tự hào và hãnh diện khi tự coi mình như là một “fan” của Đức Phật Thích Ca.
 
Rút từ kinh nghiệm của bản thân tôi, tôi thấy rằng pháp môn niệm Phật sẽ lôi cuốn được nhiều người hơn nếu tổ chức những đạo tràng niệm Phật Thích Ca song song với những đạo tràng niệm A Di Đà vì nó đáp ứng được như cầu tâm linh của những người muốn tu nhưng không muốn vãng sanh như tôi. Đâu phải ai là người cũng dễ tin và có đức tin sâu để tin vào một thế giới mà mình không hề thấy. Thực sự, ngày nay, giới khoa học vừa mới phát hiện ra rằng những người có đức tin sâu là những người có “gien”, mà đã là có “gien” thì tỳ lệ số người này (so với tổng dân số) là đương nhiên không có nhiều, trong khi những người thuộc loại vô thần như tôi càng ngày càng tăng. Các bạn không tin ư? Bạn không thấy người dân Tây Phương càng ngày càng bỏ đi nhà thờ sao và rất nhiều nhà thờ phải bán cho Phật giáo để xây dựng các trung tâm Phật giáo, chùa và thiền viện đó sao? 
 
Niệm Phật Thích Ca, ngoài việc thích hợp cho những phật tử vẫn còn  “ơ hờ” với đạo Phật vì lý do như tôi trước đây, sẽ rất thích hợp cho các em học sinh nếu các em không quen ngồi thiền. Niệm Phật, được xem như là một phương pháp giúp các em phát triển khả năng định tâm trong học tập, kết hợp với những buổi giáo lý để truyền giảng dạy cho các em về cuộc đời của Đức Phật, nhân cách cao quý và giáo pháp cao thượng của Ngài, sẽ là một luồng gió lành và mát mẽ tưới tẩm tâm hồn các em. Đảm bảo rằng, qua sự hướng dẫn tu tập như vậy, Phật pháp sẽ đi vào tâm hồn của các em và bám rễ chắc chắn trong ấy. Thấm nhuần giáo lý của Đức Phật, các em lớn lên và trở thành người có trách nhiệm với gia đình và hữu ích cho xã hội vì chẳng phải giáo lý của Đức Phật dạy toàn những điều hay, lẽ phải đó sao?
(Viết theo lời kể của Hoàng Yến)
Để kính tri ân  Đức Phật, đấng cha lành, vị thầy cao cả nhân ngày khánh đản.

Bài viết này không có từ khóa nào

Thư từ,  bài viết, hình ảnh xin gửi về địa chỉ: banbientap@phattuvietnam.net. Để xem hướng dẫn viết, gửi bài và đăng ký cộng tác viên, xin bấm vào đây. Đường dây nóng: 0904.087.882 (Phật sự Hà Nội); 0989.047.041 (Phật sự TP. Hồ Chí Minh); 0907.678302 (Phật sự Tây Nguyên); 0983.376.774 (Phật sự Hải Phòng).

Subscribe to comments feed Phản hồi (13 bài gửi)

ĐẬU VIỆT HẢI 21/06/2013 15:25:09
tôi cũng là người đang chuyên trì danh hiệu ĐỨC BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI , thấy rằng niệm vị nào cũng hay . nếu chúng ta niệm một vị nào đó dù là ĐỨC PHẬT THÍCH CA ... mà chỉ cần thấy vui vẻ là CỰC LẠC ở đó chứ ko phải tìm ở đâu cả
PT87 22/07/2010 00:39:56
Duc Phat day chung ta niem an duc Phat chu khong co day niem danh hieu Phat. Voi su phat trien cua internet toi mong rang moi nguoi hay bo cong tim hieu de thay duoc dau la loi Phat day va dau khong phai la loi Phat day.Mong tat ca som tim duoc Chanh Phap.
ngoc phung 23/01/2010 20:57:19
Nếu là một người đã "kiến tánh" thì không có kiểu nói chuyện như anh Nhâm đâu.
nhampl 03/12/2009 14:22:25
@ngọc phụng mình ít khi vào đây , hôm nay tình cờ vào thì mới thấy có thắc mắc của bạn nên trả lời bạn : bạn hỏi tìm ở đâu ! xin thưa với bạn tất cả những "pháp môn" đều do các vị tổ lập ra dựa vào những điều Bổn Sư dạy và chư tổ đã thực hành và hệ thống lại cho người đi sau đỡ tốn thời gian ! sở dĩ có chuyện chư Tổ lập ra bởi khi Thế Tôn trụ thế niềm tin của con người khi đó chưa đủ để thấu triệt nên Thế Tôn mới "quyền thừa" để dẫn dắt mọi người nhưng cũng vẫn khó lãnh hội nên chư Tổ làm cho rõ nghĩa giúp chúng ta dễ dàng trong việc học Phật hơn thôi chứ thực chất chư Tổ cũng không tự lập ra ! "cái chưa chế độ" của cách tu niệm Phật như mình nói ở trên là Thế Tôn đã chỉ và chư Tổ đã hệ thống lại ! nhưng cái cần là niềm tin nơi hành giả có đủ không để mà lãnh hội ! để biết rõ tác dụng của câu niệm Phật chí ít hành giả cần là "kiến tánh" ở đây có hạn mình chỉ trao đổi với bạn đôi lời ! chúc an lạc !
Ngọc Phụng 23/06/2009 22:16:17
Tôi cũng đồng ý với Phương Lan,còn viết như Nhampl thì dễ làm người đọc, nhất là những người bắt đầu 'tham gia' tu tập,hơi thắc mắc. Xin hỏi, Theo như Nhampl viết:"Tu tập thì không nên chế độ,." Vậy thì: "Cái chưa chế độ" ban đầu của cách tu niệm Phật nó ra làm sao ? Kỹ thuật như thế nào ? Và muốn tìm hiểu thì tìm ở đâu ? Rất mong được học hỏi. Cảm ơn.
nhampl 12/05/2009 12:35:49
Chào @ phương lan mình nói theo kinh nghiệm mà thôi không chê trách mọi cách sinh hoạt khác ! nhưng nói về tu tập thì không nên chế độ , mời bạn ghé thăm blog : http://vn.myblog.yahoo.com/nhampl mình ít khi vào đây chỉ vì hôm trước có góp ý nên hôm nay ghé thăm xem mọi người có ý gì không mới biết tin phản hồi của bạn ! quan điểm của mình là thời nay cách Phật quá xa rồi nên có một chút cái nhìn riêng trình bày thế thôi nếu có gì không phải quý vị bỏ qua ! chào tinh tấn ! chúc luôn an lạc !
tuan 11/05/2009 19:35:28
Khi sư ông Làng Mai về VN lần đầu tiên, vì không biết sư ông nên tôi có truy cập vào một số website nước ngoài để tìm hiểu. Có một bài viết nói rằng sở dĩ sư ông thành công trong việc hoằng dương Phật giáo ở nước ngoài là do Phật giáo của sư ông không đề cập đến các vấn đề vốn được coi như là đặc thù của Phật giáo như tái sinh, kiếp sau, cũng như không đặt nặng tới vấn đề giác ngộ. Sư ông coi việc tu tập như một phương pháp nhằm giúp cho thân tâm được an lạc và giúp hàn gắn những đổ vỡ trong gia đình, xã hội v.v... do vậy nó đáp ứng và tháo gỡ được những vấn đề mà con người hiện đại đang gặp phải trong cuộc sống.
Con người hiện nay ngoài việc chịu ảnh hưởng của chủ nghĩa hiện sinh có mặt khắp nơi trong phim ảnh, văn học, hàng ngày họ còn phải tiếp xúc và chịu ảnh hưởng của không biết bao nhiêu quảng cáo trên TV, kích thích các giác quan của họ một cách tối đa nhằm khuyến khích họ tiêu thụ các dịch vụ và sản phẩm để tận hưởng cuộc sống, vì vậy hầu như chẳng mấy ai nghĩ đến chuyện chết, nhất là giới trẻ.
Các pháp môn của PG,không riêng gì tịnh độ... theo tôi vì vậy nên nghĩ ra một đường lối hoằng mới để phù hợp suy nghĩ, quan niệm của con người hiện đại nhằm khuyến khích họ nhất là giới trẻ tìm đến với PG. Đừng để PG ở nước ta lâm vào tình trạng như ở Korea: mất bò mới lo làm chuồng và đang phải lội ngược dòng. Hãy nhớ là tất cả những PT mà không biết gì về giáo pháp đang là những con mồi béo bở nằm trong tầm ngắm của chính sách cải đạo của các tôn giáo khác!
phuong lan 08/05/2009 21:04:57
Phản hồi của nhampl khiến tôi có ít nhiều thắc mắc, rất cám ơn nếu nhampl hoan hỷ giải thích thêm.

Nếu tôi hiểu không lầm thì hình như nhampl nói rằng chúng ta chỉ được niệm A Di Đà mà không được niệm một danh hiệu nào khác ?

Tôi là người có kiến thức cạn cợt về Phật pháp nhưng thực sự chưa hề nghe ai nói là bắt buộc phải niệm danh hiệu của một vị Phật hay Bồ tát duy nhất nào cả, tất cả đều là tùy duyên.

Đại đức Nhật Từ trong video "Đem Phật về nhà" nói chúng ta niệm Phật nào cũng được, niệm Phật Thích Ca cũng vãng sanh CL, tôi biết một sư bà cả đời chỉ niệm Phật Dược Sư, đạo tràng của sư ông Nhất Hạnh trươc khi thuyết pháp đều niệm 15' danh hiệu Quán Thế Âm BT (chứ không niệm Phật Thích Ca hoặc A Di Đà), các máy niệm Phật được thiết kế ngoài việc danh hiệu A Di Đà còn niệm những danh hiệu của các vị Phật và Bồ Tát khác, chẳng lẽ tất cả đều không đúng?

Tôi cũng không hiểu ý của nhampl khi nói" chỉ vì không nắm vững.... rơi vào cuồng tín" (có lẽ vì nhampl nói vắn tắt quá!)

Cá nhân tôi thấy việc bài viết đề nghị mở những đạo tràng niệm Phật Thích Ca song song với niệm A DI Đà cho những PT còn ham vui, chưa hề ý thức được "mạng sống con người qua hơi thở" như Phật Thích Ca dạy cũng không phải là ý kiến tồi.

Thà là mở đạo tràng, tạo điều kiện thích hợp cho họ tu tập một pháp môn dễ tu nhất, qua những buồi thuyết pháp, quý thầy giảng cho họ biết những cái hay của đạo Phật, hướng dẫn cho họ cách tu đúng đắn. Sau khi họ đã tìm được sự an lạc qua tu tập và ý thức được sự lợi ích thực sự của việc này, họ sẽ tự nghiên cứu thêm và chọn phương pháp tu tập nào đó, niệm A DI Đà, tu thiền... đó là quyền của họ.

Việc này chẳng tốt hơn là để họ lông bông bên ngoài, mang danh là một Phật tử mà hầu như chẳng hiểu chút gì về Phật pháp cả?

Số người này so với số người biết tu là rất đông. Nếu tạo điều kiện thích hợp cho họ đến được với Phật pháp một cách đúng đắn là một điều rất đáng nên làm.
Q LAM 08/05/2009 10:46:58
Chúng ta không nên chấp niệm danh hiệu Phật nào cả - Phật có nói chúng ta cứ trải nghiệm và thấy nó lợi ích thì tin làm theo - chúng ta có đến 84 ngàn Pháp môn trong Phật Pháp . Phật Thích Ca khuyên ta niệm Phật ADIDA vì đó là danh hiệu của tất cả Đấng Giác Ngộ nói chung . Chúng ta chấp Tướng tức chúng ta đi lạc đường .
nhampl 07/05/2009 20:27:13
Khi chỉ dạy phương pháp niệm Phật bằng câu A Di Đà Phật tiền nhân đã cân nhắc rất kỹ tác dụng của nó ! thiết nghĩ không nên sửa đổi ! nghiêm túc hơn nữa là không được phép sửa đổi ! chỉ vì không nắm vững vấn đề nên hậu học đã vô tình truyền đạt sai tinh thần pháp môn niệm Phật khiến niềm tin của những người hậu học không rõ ràng từ đó không thấy rõ giá trị của pháp môn này ! thậm chí chê bai hoặc giả có tin thì lại rơi vào cuồng tín ! đáng buồn thay !!!
ngoc bong 04/05/2009 19:13:37
Tôi đã lớn tuổi. Vào thời của tôi, tiện nghi chẳng có gì, chỉ có cái nhà, cái xe là quan trọng nên vàng bạc, ngọc ngà là những gì vô cùng quí giá , tưởng tượng ai mà sống được trong một cái nhà bằng vàng ngọc, lầu gác, lan can bằng bảy báu như kinh A Di Đà nói thì chắc là sướng còn hơn ông hoàng.
Bọn trẻ thời bây giờ sống sung sướng lại được hưởng nhiều tiện nghi tiên tiến vào thời tôi chẳng ai tưởng tượng nổi, quan niệm của chúng về hưởng thụ cuộc sống do đó cũng khác. Vàng bạc, ngọc ngà đối với chúng cũng quý, nhưng chỉ để đảm bảo cuộc sống của chúng hoặc là đồ trang sức. Cái mà chúng ham thích và cho là kỳ diệu đối với cuộc sống là những công nghệ tiên tiến như iternet, phim 3D, 4D, Ipod, Iphone, công nghệ xanh khép kín, du hành trong vũ trụ...Theo tôi, đó là lý do tại sao bọn trẻ không coi thế giới Cực lạc là "cực lạc" như chúng ta là vậy.
thu van 03/05/2009 09:51:11
TÔi tu niệm Phật, tôi thấy phương pháp này rất dễ hành, cũng đem lại sự an lạc, nhưng tiếc là đa phần người theo cách tu này đều là người lớn tuổi, có lẽ do pháp môn đặt nặng đến việc vãng sanh cực lạc nên không thu hút được lớp trẻ. Nếu hoằnng dương theo một cách thích hợp hơn, tôi tin rằng sẽ có thêm nhiều người lắm tu tập pháp môn này trong đó có cả lớp trẻ.
phuong luu 03/05/2009 08:36:17
Đây là vấn đề mới mà không mới. Nếu hỏi một vị thầy nên niệm danh hiệu ai, câu trả lời sẽ là "Niệm Phật nào cũng được", nhưng sự thật thì chưa có ai khuyến khích niệm Phật Thích Ca hoặc mở đạo tràng niệm Phật Thích Ca.
- Vào các website tu tập tiếng Anh, sẽ thấy thiển niệm phật được gọi là "transcendental meditation", người Tây phương đơn giản coi đây là một trong những phương pháp định tâm, chẳng đề cập tới chuyện lên Cực Lạc. Tôi chấp nhận quan điểm của người Tây Phương vì đa phần lớp trẻ như tôi thích tự lực, không thích dựa dẫm.
- Tôi cho rằng phải nên "đa dạng hóa" pháp môn niệm Phật để hợp với tính ý khác nhau của nhiều người. Mẹ của bạn tôi, một người lớn tuổi hàng ngày vẫn đọc kinh, niệm Phật (theo cách riêng mà bà thích), nhưng bà không niệm A Di Đà (có lẽ bà sợ đối mặt với cái chết). Anh của tôi, vô bệnh viện nặng đến nỗi phải thở máy, đến khi đỡ hơn đòi mua máy niệm Phật để nghe, nhưng chỉ nghe niệm Bồ tát Quán Thế Âm, không chịu nghe niệm A Di Đà.
Cái hay của bài này theo tôi là đã đưa ra vấn đề: Để một pháp môn tu tập đi được xa, đến được nhiểu đối tượng khác nhau thì không nên bó gọn vào việc "lăng xê" một "thần tượng đặc biệt nào đó" nếu thần tượng này không phải là người mà mọi người đều có thể chấp nhận. vì điều đó sẽ hạn chế rất nhiều người không ủng hộ "thần tượng" của mình đến với pháp môn của mình.
Việc hoằng dương pháp môn tu tập nếu hướng người tu tập tới một mục tiêu cá biệt nào đó (vãng sanh cực lạc) tương tự cũng sẽ hạn chế sự lôi cuốn nhiều người đến với pháp môn của mình do họ không có cùng mục đích.
Tóm lại, việc này giống như việc làm ra sản phẩm, một sản phẩm đáp ứng đa mục đích (multi purpose)và đa năng đáp ứng với nhu cầu, ý thích của nhiều người, bán được đại trà trên thị trường, bao giờ cũng thành công hơn một sản phẩm chỉ dành cho một mục đích phục vụ cho một đối tượng nào đó mà thôi.
Và đối tượng mà bất cứ Phật tử nào cũng sẵn lòng chấp nhận ở đậy là ai? Chính là Đức Phật Thích Ca.
Các thầy hoàng dương pháp môn niệm Phật nên "nghiên cứu" vấn đề này.
tổng cộng: 13 | đang hiển thị: 1 - 13
Tên người gửi:
Địa chỉ mail:

Bộ gõ tiếng Việt Bật Tắt
Captcha
  • email Gửi bài viết này cho bạn bè
  • print Xem dưới dạng bản in
  • Plain text Xem dưới dạng thuần văn bản
Thông tin tác giả
image Supanna