Đệ tử Phật có nên đốt giấy tiền vàng mã không!?
image

"Phật giáo chủ trương nhân quả luân hồi và tất cả đều do nơi lòng chí thành mà có cảm ứng, nếu như tâm nguyện chí thành rồi thì không cần phải dùng đến những việc như đốt sớ và giấy tiền vàng bạc. Nếu đem tiền của để phí phạm vào những việc này thì dù có đốt đi trăm ngàn tờ giấy bạc, nhà lầu, xe hơi cũng chỉ vô ích mà thôi. "

 

Thật ra, tập tục đốt giấy tiền vàng bạc chỉ bắt đầu từ triều đại nhà Hán trở về sau. Tiến sỹ Vương Dữ đời Đường từng nói: “Vào thời Hán, mỗi khi tang lễ người ta đều chôn theo tiền bạc, về sau họ dùng tiền mã để làm việc chôn cất”. Điều này cho ta thấy rằng: bắt đầu từ thời nhà Hán trở về sau, mỗi khi mai táng người chết đều chôn theo tiền giấy. Bởi vì, người Trung Quốc từ xưa đến nay đều cho rằng: con người sau khi chết đều trở thành quỷ “Nhân sở quy vi quỷ” (Thuyết Văn Giải Tự), người chết đã là quỷ, cho rằng thế giới của quỷ cũng giống trên dương gian, chỉ là vì âm dương cách biệt mà thôi. Vì vậy, họ cho rằng quỷ cũng cần phải sinh hoạt , và cũng cần phải dùng đến tiền, cho nên khi mai táng, họ đã chôn theo tài sản tiền bạc cho người đã tạ thế.
 
Về sau, có nhiều người cảm thấy dùng tiền thật để mai táng quả là đáng tiếc, nên đã dùng giấy giả làm như tiền thật, đốt cho ma quỷ dùng. Mãi đến ngày nay, việc đốt tiền mã đã trở nên phổ biến, “ngân hàng địa phủ” cũng đã phát hành rộng rãi khắp nơi.
Và những quan niệm mê tín, không lành mạnh này hầu như lại được bắt đầu từ những cộng đồng tín ngưỡng tôn giáo, họ dùng giấy tiền vàng bạc, nhà lầu xe hơi và những vật quý giá giả tạo, thậm chí có những nơi rất dã man, dùng cả súc vật và con người đem đi hỏa thiêu để tế lễ, cúng kỵ.
 
 Nói đến việc dùng lửa để thiêu đốt những đồ mã, có thể có liên quan đến tôn giáo thờ lửa, vì họ tin rằng thần lửa có thể đem những đồ đạc được thiêu đốt chyển đến quỷ thần. Thần lửa của phái A Kỳ Ni (Lê Câu Phệ Đà) - Ấn Độ giáo có công năng như thế.
 
Nhân gian Trung Quốc cho rằng: đem giấy tiền vàng bạc giả, các loại đồ mã như ngựa, xe, phòng ốc thậm chí những thứ hiện đại như xe hơi, máy bay, di động.v.v… thiêu đốt thì quỷ thần sẽ thọ dụng được.
 
Thực ra, Phật giáo không cho rằng mọi người sau khi chết đi đều trở thành quỷ, làm quỷ chỉ là một trong sáu nẻo luân hồi mà thôi. Phật giáo càng không tin việc quỷ thần có thể thọ dùng được những đồ mã của chúng ta đốt cho họ. Phật giáo chỉ tin rằng những người thân quyến của người chết nên thay họ làm việc bố thí, cúng dường, trai tăng, hồi hướng công đức cho vong linh được siêu thoát. Còn những việc mê tín trên không chút liên quan lợi ích cho người quá cố.
 
 Phật giáo không những không tin việc đốt đồ mã, mà còn chủ trương khuyên tín đồ đối với người tạ thế, không nên dùng quan tài quý giá, không mặc cho họ những gấm vóc lụa là, không nên phí quá nhiều tiền của sức lực cho việc mai táng. Chỉ nên vì họ thay đổi y phục sạch sẽ thường ngày, đem những tài vật quý giá, những y phục đồ dùng còn tốt bố thí cho người nghèo, nếu như có tiền, nên tăng cường làm việc bố thí cúng dường để hồi hướng công đức cho họ, chỉ có như vậy, vong linh người chết mới nhận được lợi ích thiết thực. Ngược lại, nếu đem những đồ đạc quý giá chôn theo họ thì thật là luống phí mà chẳng lợi ích chi, đó chỉ là hành vi mê tín, càng không phải là việc mà một Phật tử chân chánh nên làm.
 
 Đáng tiếc thay ngày nay, rất nhiều Phật tử không hiểu rõ điều này, thậm chí từ Trung Quốc đến Đài Loan, còn phát minh ra loại giấy tiền gọi là “tiền vãng sanh”, in chú Vãng Sanh bằng chữ Phạn lên trang giấy bạc nhỏ, đem đốt cho người chết dùng. Thật ra, công hiệu của việc tụng chú cùng với tác dụng của việc đốt tiền mã là hai vấn đề khác nhau. Nếu căn cứ kinh Phật mà nói, thì kinh sách được in ra là để truyền bá, để người người cùng nhờ công đức trì kinh mà được an vui giải thoát, nếu kinh in ra mà đem dốt đi là không được, đốt kinh là phải tội.
 
 Hiện nay lại có những Tăng Ni vì cư sỹ tại gia mà tụng kinh, bái sám, cúng thí, làm pháp thủy lục .v.v.. đều phải viết văn sớ, sau khi đọc sớ xong đem đi đốt. Những việc làm đó đều là bắt chước theo phép phù lục của Đạo giáo, họ hướng đến các vị thần mà họ sùng bái tâu sớ, làm phù phép trừ tà đuổi quỷ. Riêng đối với Phật giáo, những việc làm này đều là mê tín, hoàn toàn không có căn cứ.
 
Phật giáo chủ trương nhân quả luân hồi và tất cả đều do nơi lòng chí thành mà có cảm ứng, nếu như tâm nguyện chí thành rồi thì không cần phải dùng đến những việc như đốt sớ và giấy tiền vàng bạc. Nếu đem tiền của để phí phạm vào những việc này thì dù có đốt đi trăm ngàn tờ giấy bạc, nhà lầu, xe hơi cũng chỉ vô ích mà thôi.
 
Trích: “Chánh Tín Phật pháp” - Pháp sư Thích Thánh Nghiêm

Bài viết này không có từ khóa nào

Thư từ,  bài viết, hình ảnh xin gửi về địa chỉ: banbientap@phattuvietnam.net. Để xem hướng dẫn viết, gửi bài và đăng ký cộng tác viên, xin bấm vào đây. Đường dây nóng: 0904.087.882 (Phật sự Hà Nội); 0989.047.041 (Phật sự TP. Hồ Chí Minh); 0907.678302 (Phật sự Tây Nguyên); 0983.376.774 (Phật sự Hải Phòng).

Subscribe to comments feed Phản hồi (11 bài gửi)

Nguyễn Long Giang 16/01/2012 12:10:20
Chánh pháp được truyền thừa từ hơn 2.500 năm trãi qua bao nổi thăng trầm, nó dung nạp những di tật do một số người vì lợi ích cá nhân cố tình bóp méo, làm mờ mắt một bộ phận phật tử vì tín ngưỡng mà mù quáng tin theo. Muốn loại trừ nó không thể một sớm một chiều, không phải là mệnh lệnh hành chánh được. Mà phải xuất phát từ công tác hoằng dương chánh pháp. Những trụ trì chùa (nói chung), ngững giảng sư, pháp sư, ĐĐ, TT, HT giảng pháp phải vìcha1nh pháp chứ đừng vì muốn tạo uy tín của mình mà chiều theo phật tử mà nói chung chung, phải khẳng định đúng sai mà loại trừ không tiếp tay thì chánh pháp mới trường tồn.
Đặng Văn Cường 04/09/2010 11:01:50
Nam Mô A Di Đà Phật.
Đọc các phản hồi ý kiến của các độc giả, tôi thấy mỗi người đều có một lập luận riêng để bảo vệ chính kiến của mình. Tuy nhiên theo suy nghĩ của tôi, khi đã tin và hiểu Đức Phật rồi thì ta cứ y theo Pháp mà hành trì. Thiết nghĩ một người Phật Tử khi đã tin và hiểu Giáo Pháp của Phật Đà rồi mà còn làm những điều mang tính chủ quan và những điều không có trong giáo pháp thì thà chúng ta đừng theo ai cả và làm những điều mà tự tâm ta cảm thấy cần làm(đúng, sai chưa biết) cho khỏe. Đỡ phải mang tiếng là Phật tử mà không hiểu Chánh pháp. Đức Phật nói " Tin Ta mà không hiểu Ta tức là phỉ báng Ta". Là một Phật tử chân chính khi gặp những chướng duyên như vậy ta cần phải dùng chút trí tuệ của mình(nhờ biết Pháp Phật 1 chút) mà tùy duyên giảng giải cho họ hiểu bởi đa phần nhiều Phật tử đến chùa nhưng chưa hiểu về Phật Pháp. Đó là một thực tế rất đau lòng. Vẫn biết rằng đây đang là "Thời kỳ mạt Pháp". Chính vì vậy, hơn bao giờ hết ngay từ bây giờ những người con Phật cần phải nắm chắc tay cùng nhau bảo vệ Chánh Pháp. Dùng "Bi, Trí, Dũng" của mỗi người để loại bỏ các "Tạp Chất" còn đang pha trộn trong Chánh Pháp(Việc bói toán, xem ngày giờ tốt xấu, đồng bóng, đốt giấy vàng mã..v..v). Phật Giáo Việt Nam được truyền thừa từ Trung Quốc qua nhiều thế kỷ. Ông cha ta khi xưa có thể tin Phật nhưng chưa hiểu Phật thành ra nó hệ lụy cho đến ngày hôm nay. Chúng ta cũng có thuận lợi được sống trong thời đại "Kỹ thuật số" vì vậy việc tiếp cận với những những lời Đức Phật dạy cũng thật dễ dàng, nhanh chóng. Thời gian còn lại để chúng ta hành trì và chứng nghiệm. Qua đây con cũng thỉnh cầu các Chư Tôn Giáo Phẩm, các Chư Vị Đại Đức Tăng, Ni cần phải thuyết giảng cho thật nhiều cho Phật tử những điều mà chúng ta cần loại bỏ(như con đã nói ở trên) làm cho Chánh Pháp được lan tỏa trong mười phương. Nguyện cầu xin thập phương chư Phật, chư vị Bồ Tát gia trì. Nam Mô A Di Đà Phật!
vantoan 09/04/2010 12:14:28
Tôi là người thường xuyên đọc Phật tử Việt Nam.Tôi cũng rất quan tâm đến vấn đề này, vì bản thân tôi cũng không hiểu phải làm thế nào.
thứ nhất theo quan điểm của tôi nếu đã thành tâm thì phật thánh sẽ cảm ứng được lời nguyện của mình không nhất thiết phải cần đến văn sớ. tuy nhiên việc dâng sớ văn cúng thần phật theo tôi để thể hiện thành tâm gửi gắm ước muốn vào đó thì cũng không có gì phải bàn nhiều. Điều này có thể được.
Thứ hai là về vấn đề vàng mã đúng là dâng cúng cũng là để thể hiện thành tâm thôi, thế nhưng việc đáng bàn là liệu người chết có nhận và tiêu dùng được không?.Bởi vì tôi nghĩ rằng người chết có thời gian tồn tại gọi là thân trung ấm chưa đi đầu thai hoặc siêu thoát, thế thì họ có cần đến và dùng được đồ mình đốt đi không?. còn nếu đã đi đầu thai rồi thì dù cúng tế đốt gì cũng vô ích, vì đầu thai lại làm người hoặc súc sinh thì làm sao nhận được mà cúng. tôi hiểu rằng có người chết đi hoặc đặc biệt thiện hoặc đặc biệt ác thì sẽ đi đầu thai hoặc siêu thoát hoặc vào đường ác khổ ngay như địa ngục ngạ quỷ,...còn lại sẽ tồn tại ở thân trung ấm một thời gian nào đó gặp cơ duyên mới đi đầu thai chẳng hạn. Tôi hiểu như vậy không biết có đúng không chân thành xin các bạn chỉ giáo?.
Tinhlien 02/03/2010 11:46:27
Tôi cầu mong tất cả mọi người đều hiểu và có suy nghĩ như Huy Minh. Vì đời này thật giả lẫn lộn theo ma nhiều hơn theo Phật mà vẫn không biết. Và tôi cũng mong rằng các bậc Sư chơn chánh nói rõ về vấn đề này nhiều hơn để mọi người không còn nghi ngờ hay thắc mắc nữa.
Battranh 27/11/2009 06:15:04
Xin tán thán những giải thích của Huy Minh. Cầu mong trong Phật Giáo có nhiều thiện tri thức như Huy Minh. Có vậy thì chúng ta sẽ không làm ma sự nhưng vẫn lần tưởng là làm Phật sự. Khể thủ.
Hien Nguyen 26/11/2009 13:28:16
Ngoài việc tốn tiền, làm tổn hại môi trường, không hợp lý nhân quả thì việc đốt vàng mã lại không hợp lý chút nào. Tiền ở dương thế thì phải có chính phủ bảo chứng, nếu tiền in ra ma không bảo chứng thì là tiền giả. Tiêu tiền giả thì chỉ có vào tù thôi. Nếu vong chẳng biết mà tiêu tiền giả do người thân trên dương thể gửi thì chỉ có thêm tội. Việc đốt nhà, xe, tàu bay,.. cũng tương tự như thế. Kết luận: không nên tiếp tục phí tiền vào việc mua vàng mã để đốt nữa. Thay vào đấy thì nên dùng tiền vào những việc phước thiện và hồi hướng công đức của những việc làm đó cho người đã qua đời.
huyminh 21/10/2009 15:16:06
Kinh thua ban TM đung là kinh Kim Cương có câu Hết Thẩy Các Pháp Đều Là Phật Pháp . Nhưng ngay sau câu đó Đức Phật lại nói :

" Này Ông Tu Bồ Đề Ơi! Cái ta nói là hết thảy pháp đó tức không phải là hết thảy pháp vi thế nên gọi là hết thảy pháp." và Đức Phật còn nói: Chính Pháp còn bỏ huống hồ phi pháp" Cái thứ vàng mã đó Tam Tạng Kinh Điển một chữ cung không được nhắc đến ,thứ đó coi la phi pháp còn chẳng được huống hồ phương tiện ư ????
Ban mói nghe được câu trước mà đã nghĩ vậy thì oan cho ba đời Chư Phật quá " LY KINH MỘT CHỮ ĐỒNG HÀNG MA THUYẾT"
Ban có công tìm hiểu Duy Thức Học Phật Giáo thì nên tìm hiểu cho chắc thật .Thần thúc con người khi chết vui buồn sướng khổ gì cũng biết cảm giác hệt như lúc sống sao bảo không nghe ,không nhìn , không thấy,???
Nếu người sống có lòng sao không Y GIÁO PHUNG HÀNH tụng kinh niệm phật,thiết lập đàn tràng cung thỉnh chu tăng chú nguyện,làm các công đức hồi hướng người chết??? Tôi hỏi bạn đem tiền đốt mã để Ấn TỐNG KINH ĐIỂN,CÚNG DƯỜNG TAM BẢO, BỐ THÍ PHÓNG SINH việc nào nên làm? việc nào tốt hơn?

Việc đốt mã còn làm hại người chết hết sức ghê gớm !!! Người mất có tu tịnh nghiệp cầu vãng sinh tây phương hoặc cảnh giới cao nếu người thân đốt vàng mã sợ Phật Cảnh Chưa Hiện Ma Cảnh Đã Đến Tâm ý BUÔNG Lung DUYÊN Theo Ma Giới.. Thật Phí một đời tu !chẳng đáng lo ngại sao?? chẳng đáng nguy hiểm sao?? Vì chua gì mà đồ dùng vật dụng,của cải tiền bạc của cõi ma đã đầy dẫy. Cả đời Duyên Theo CẢNH Phật Lúc quan trọng lâm trung Thì người thân lại Phô Bày CẢNH MA LÀM VƯỚNG BẬN!!Kẻ tâm trí thuần thục còn bị ảnh hưởng huống hồ người ngu lòng còn tạp niệm ư??

Lại nữa để làm ra tờ giấy ít hồ( làm mã phải dùng hồ gián nấu từ gạo) biết bao cánh rừng bị chặt hạ ?phá vỡ chỗ cư chú của biết bao loài con trung, giun rế,kiến mối, chim chóc chúng có phải là chúng sinh không? người Phật Tử có nên đốt giấy bừa bãi nữa Không? còn chẳng phải nói quý vị cũng biết để có hạt gao chúng ta phải phun không ít thuốc trừ sâu. Bọn chúng đã hy sinh thân mang minh cho ta có sản phẩm hưởng thụ thì phải cẩn trọng lâng lưu tiết kiêm chứ đem đốt đi vô ích thế khác gì đang HÀNH ĐẠI SÁT SINH hơn cả đồ tể mà vẫn tưởng là hiếu thảo có tình với người chết.
Người chết nào mà được đốt cho lắm vàng mã thì oán nghiệp thêm lớn, gốc tội thêm sâu. Còn người đem đốt tội còn lặng hơn . Hơn nữa với một việc làm vô ích còn làm đó cũng là chồng cái nhân si mê lầm lạc sao chánh khỏi quả báo tà kiến ngu si???
Việc đầy sấu ác như vậy Phật Giáo đâu thể Tuyên Dương mà các tôn giáo tín ngưỡng tiến bộ cũng chẳng đề sướng! Chỉ lầm đường lạc nối muốn theo ma đạo mới chịu tin làm. Đó là mây lời tâm huyết cùng trao đổi với quý Phật tử .
NAM MÔ CẦU SÁM HỐI BỒ TÁT MA HA TÁT
T.M. 26/06/2009 17:27:50
Trong các kinh Đai thừa (Kim Cang, Lăng Già, Hoa Nghiêm, v.v...) Phật dạy "Nhất thiết thế gian pháp, giai thị Phật Pháp" (tất cả các pháp thế gian đều là Phật Pháp). Tăng Xán, đệ tam tổ Thiền Tông, cũng từng dạy trong Tín Tâm Minh: "các pháp không tốt xấu, tốt xấu tự nơi tâm". Việc đốt giấy tiền và hàng mã không nên cực đoan phê phán một chiều mà bỏ qua khía cạnh tích cực của nó.

Đành rằng, như H.T. Thánh Nghiêm viết:"Phật giáo chủ trương nhân quả luân hồi và tất cả đều do nơi lòng chí thành mà có cảm ứng, nếu như tâm nguyện chí thành rồi thì không cần phải dùng đến những việc như đốt sớ và giấy tiền vàng bạc". Tuy nhiên, đối với người không biết Phật Pháp, hoặc biết Phật Pháp, nhưng không có định lực, thì sao có thể nhiếp tâm chí thành chuyển những ước muốn của mình cho người đã chết, khiến họ cảm nhận được? Vì vậy, nếu chúng ta xem giấy tiền vàng bạc và hàng mã như là 1 PHƯƠNG TIỆN, 1 sợi dây tâm linh kết nối giữa người sống và người đã chết, có tác dụng chuyển tải những mong muốn (của người sống) mong sao cho người chết được ấm no đầy đủ về ăn , mặc, ở, sinh hoạt, ... thì có sao đâu. Có cảm có ứng mà.

Theo Đạo Phật, thần thức của người chết chính là Hành uẩn [khát vọng sống], Thức thứ 7 [tâm chấp ngã] và thức thứ 8 [cái ngã]. Trong khi đó phần Sắc uẩn, Thọ uẩn, Tưởng uẩn, và 6 thức đầu đều đã tan rã. Như vậy người chết không có lỗ tai để nghe người sống tụng kinh, không có mắt để nhìn thấy kinh điển, họ chỉ có thể cảm nhận và đọc được tư tưởng, ước muốn của người sống mà thôi. nếu người sống tụng kinh, niệm Phật cho lớn tiếng, lập đàn tràng cho vĩ đại, mà không nhiếp tâm thì người chết cũng đành chịu thua mà thôi. Vì lẽ đó nên khi Phật còn tại thế, Ngày dạy đệ tử Mục Kiền Liên phải tìm cho được những Thầy A-la-hán "Sơn lâm thiền định, thọ hạ kinh hành" về tụng kinh chú nguyện cho Mẹ mình thì bà Thanh Đề mới "nghe" được "tư tưởng" của quý Thầy mà thoát khỏi địa ngục. Ngày nay , có được bao nhiêu Tăng Ni có được "tứ thiền, bát định" để có thể chuyển tải được nội dung bài kinh mà mình đang tụng cho người chết "nghe" đây, huống hồ gì thân nhân người chết với tâm trạng rối bời của sầu, bi, khổ, ưu, não, và ái biệt ly khổ. Lúc đó, "giấy tiền và hàng mã" chính là phương tiện hữu hiệu nhất, đơn giản nhất để người sống cảm thấy nhẹ nhàng thoái mái vì đã làm dược gì đó cho người chết; và thần thức người chết cũng sẽ bớt cô đơn, hốt hoảng, lạnh lẽo vì họ cảm ứng được sự lo lắng, quan tâm của người sống đang dành cho mình.

Nam Mô A Di Đà Phật
minh ngọc 01/06/2009 23:05:01
Phật tử Minh Ngọc cũng có suy nghĩ giống như bạn Bạch Tăng Kha vậy. Dâng sớ không có lỗi gì cả mà chỉ làm cho buổi lễ thêm phần trang trọng. Giấy tiền vàng mã cũng không nên đốt một cách hoang phí vô tội vạ, chỉ tượng trưng một phần nhỏ thôi. Trong các buổi trai đàn chẩn tế, các chùa vẫn đốt đấy thôi .Vì xét về một khía cạnh khác nó là phong tục lâu đời, một nét văn hóa cổ truyền trong dân gian khó mà bỏ ngay một sớm một chiều được. Mọi người hãy xem hình ảnh lễ cầu siêu ở Phú Quốc- một đại lễ quy mô như thế mà các thầy vẫn đốt xe lăn, đàn...cho các chiến sĩ trận vong. Vấn đề là chúng ta đốt như thế nào, và cách nhìn của chúng ta như thế nào mà thôi...Tôi thấy trong các lễ hội dân gian vẫn có đọc sớ. trong Đại trai đàn bình đẳng chẩn tế 2007, ở chùa Vĩnh Nghiêm, Thượng tọa Thích Lệ Trang có tuyên sớ thỉnh Phật chứng minh, thỉnh linh về dự pháp hội... Rõ ràng, việc dâng sớ là một nét đẹp trong văn hóa Phật giáo, làm cho buổi lễ thêm phần tôn nghiêm trang trọng. Chúng ta cần có cái nhìn thoáng hơn về vấn đề này. Trên đây chỉ là vài suy nghĩ riêng của tôi, cũng mong chư Tôn đức và mọi người góp ý về vấn đề này. Trân trọng kính chào.
Bạch Tăng Kha 28/05/2009 20:15:39
Vàng mã là vàng mã. Sớ là sớ. hai cái khác nhau. đừng nhầm lẫn. Buổi lễ có sớ thì nó tôn nghiêm thêm. Đành rằng thời Phật không có sớ, nhưng Phật giáo đi đến đâu thì hòa nhập vào văn hóa nước đó. Dâng sớ không có lỗi gì cả, mà chỉ làm cho buổi lễ thêm tôn nghiêm. Vấn đề là nội dung bên trong sớ như thế nào. Nhưng tờ sớ ghi luộm thuộm, ko đúng với tinh thần PG thì ta nên loại trừ. Chỉ thế thôi. Chứ cái gì cũng đòi bác bỏ một cách cực đoan thì PG trở thành một tôn giáo khô khan đến mức nào?
Tung Bach 27/05/2009 06:47:06
Sau khi đọc bài này con đã hiểu ra nhiều điều. Con nhớ đã có lần Trung ương giáo hiệu ra công văn cấm đốt vàng mã nơi các tự viện. Nhiều lần đọc kinh Địa Tạng con không thấy một câu, một từ nào ngài Đại Tạng dạy chúng ta đoót vàng mã để gởi cho ông bà chúng ta dưới cõi âm thọ dụng cả. Ngài chỉ dạy chúng ta tụng kinh, trì chú, làm việc thiện để hồi hướng cho người quá cố thôi.
Còn việc văn sớ con nghĩ cũng chỉ là hình thức chứ thực chất đức Thế Tôn nào có bảo mình đọc sớ dâng Ngài những điều cầu xin. Tất cả hình thức văn sớ điều không phải của Phật Giáo cần sớm loại trừ. Thiết nghĩ để nhanh chóng dẹp bỏ các hình thức tạp lại không đúng với chánh pháp, con cho rằng các vị giảng sư, trụ trì luôn luôn nhắc nhở, giảng giải cho phật tử địa phương từ bỏ, và đặc biệt chư vị cũng chẳng dùng văn sớ trong các khóa lễ.
Hiểu rõ được điều này, hiện nay tại chùa Kim Quang chúng con, Ban Hộ Tự đã yêu cầu Ban Nghi Lễ không tụng, đọc sớ trong các lễ và khi đi cúng đám tại các tư gia cũng không đọc. Hàng tháng Ban Hộ Tự luôn nhắc nhở phật tử bổn đạo điều này, nên đa phần phật tử đã hiểu được và cũng chẳng có ai phàn nàn hay thắc mắc về việc này.
tổng cộng: 11 | đang hiển thị: 1 - 11
Tên người gửi:
Địa chỉ mail:

Bộ gõ tiếng Việt Bật Tắt
Captcha
  • email Gửi bài viết này cho bạn bè
  • print Xem dưới dạng bản in
  • Plain text Xem dưới dạng thuần văn bản
Thông tin tác giả
Thích Minh Thuận Thường trực Ban Biên tập Phattuvietnam.net