Báo động đối với PGVN, phần 1: Tâm lý ngại khó, ngại gian khổ
image

Một điều nổi bật mà tôi thấy được trong thời gian qua là tâm lý ngại khó ngại gian khổ của không ít người tu trong thời đại ngày nay. Về mặt hình thức, chúng ta cũng có thể dễ dàng nhận ra một thực tế là ở những chốn thành thị đô hội thì chùa chiền mọc lên nhan nhản khắp nơi, nhưng ở những vùng sâu vùng xa thì chỉ lác đác.

Nếu bạn có dịp về thăm Bạc Liêu hay Cà Mau, để đi từ chùa này đến chùa kia, thời gian quả là dài. Nếu bạn về Thanh Hóa Nghệ An, Hà Tĩnh, những gì bạn thấy là còn nhiều ngôi chùa cổ nhưng không có người tu, mà là nơi để “đồng cốt múa may, bà thầy nhảy nhót”.

Trong khi đó nếu ai tới chốn đô thành như ở Sài Gòn thì ở trên đường sẽ bắt gặp rất nhiều tăng sĩ. Người thì đi xe máy, người thì đi bộ, người thì lái ô tô... nhiều lắm. Nếu chúng ta ít đi ra khỏi thành thị thì ai cũng có cảm giác rằng Phật giáo đang vô cùng hưng thịnh bởi số người xuất gia ngày càng nhiều, và các đạo tràng đều đông nghịt người tham dự. Bản thân tôi cũng có cảm giác ấy cho đến trước khi đi xa một chuyến.

Quê gốc tôi ở Thanh Hóa, đã 6 năm nay rồi tôi mới có thời gian quay lại. Năm nay việc gia đình của tôi cũng nhiều nên thời gian ở lại quê lâu hơn hẳn mọi năm. Thấy tôi ăn chay, gần như cả dòng họ ai cũng bất bình. Mỗi lần tới bữa ăn thì là một lần tôi được trở thành trung tâm của cuộc tranh luận.

Nhưng khi nghe tôi giải thích những điều thắc mắc thì mọi người đều thấy hợp lý. Những điều này chẳng thấy ai giảng giải cho họ nghe suốt mấy chục năm nay, kể từ khi họ được sinh ra trên cõi đời này.

Nói chuyện với tôi, bọn trẻ tỏ ra đặc biệt thích thú, cứ luấn quấn suốt buổi. Tôi hỏi quanh đây có chùa nào không thì câu trả lời là không. Hỏi nhà mình đến rằm hay mùng một có ai đi lễ chùa hay không, thì cũng nói là không.

Thứ nhất là họ cũng chẳng có nhu cầu đi, thứ hai là chùa chiền xa quá, thứ ba là chung quanh cũng chẳng có ai đi cả. Nhìn rộng ra mới thấy là nguyên cả một tỉnh Thanh Hóa, và rộng hơn nữa là những tỉnh thuộc vùng Bắc Trung Bộ này Phật giáo thưa thớt quá. Có những nơi tuyệt nhiên không có chùa chiền gì cả.

Lúc đó tôi thầm ước nếu ai đó có một phép màu nào đó mang được một số chùa ở TP. Hồ Chí Minh, Vũng Tàu hay Đồng Nai về rải rác đặt khắp vùng này thì hay biết mấy.

Những chuyện như thế này những cư sĩ như chúng tôi đều biết thì chắc là các bậc xuất gia biết rất nhiều. Trong khi chùa ở thành phố thì người tu rất đông, mà sao chùa ở nông thôn thì nhiều nơi hoàn toàn vắng bóng tăng ni? Câu hỏi lớn này chắc đã vang lên suốt mấy chục năm rồi.

Thực tế là như thế, vậy nguyên nhân nằm ở đâu?

Không thể phủ nhận một điều là thành thị là chốn tập trung đông dân cư, mật độ cao hơn hẳn những nơi khác, cho nên cũng cần một số lượng nhiều hơn chùa chiền và tăng ni để hoằng pháp và hướng dẫn Phật tử tu tập.

Nhưng hình như sự tăng về số lượng này không tương xứng với sự tăng về chất lượng. Chúng ta thử làm một phép so sánh sẽ thấy. Chẳng hạn trong một quận, số lượng nhà thờ ít hơn số lượng chùa. Một nhà thờ trong ngày chủ nhật phải mở rất nhiều buổi lễ thì mới đón tiếp được hết tín đồ.

Ngược lại một ngôi chùa thì chỉ đông nhất vào thời điểm ngày rằm hoặc mùng một. Số lượng người đến một ngôi chùa trong một ngày chủ nhật nếu đông lắm cũng chỉ bằng số lượng người tham dự một buổi lễ trong ngày của một nhà thờ thôi. Như vậy có nghĩa là tính về mặt “công suất sử dụng” thì một ngôi chùa còn dư khá nhiều, tuy nhiên thay vì tiếp tục nâng “công suất sử dụng” lên thì những chùa khác lại tiếp tục mọc lên. Điều này nếu dùng con mắt quy hoạch mà nhìn thì quả là không ổn.

Hơn nữa, sự phát triển tự phát về số lượng các ngôi chùa trong một khu vực dân cư sẽ đem lại những bất lợi sau đây:

- Chi phí xây dựng rất lớn.
- Các chùa phải cạnh tranh nhau để thu hút Phật tử.

Đối với vấn đề thứ nhất, quả là một sự lãng phí rất lớn tiền cúng dường của Phật tử. Nếu số tiền đó được điều tiết để phục vụ công tác hoằng pháp, mở rộng địa bàn hoạt động của Phật giáo sang những vùng lực lượng còn mỏng và điều kiện vật chất còn thiếu thốn thì người dân sẽ được hưởng lợi nhiều hơn bởi nhận được sự giáo hóa của Phật pháp. Người Phật tử cũng nhờ vậy mà gây tạo được nhiều công đức hơn khi tiền cúng dường của mình được sử dụng hiệu quả hơn.

Đối với vấn đề thứ 2, đây quả là một nghịch lý quá đau lòng. Một ngôi chùa được mở ra là để giáo pháp của Đức Phật đến với chúng sinh nhiều hơn, không gian tu tập cho cả người xuất gia và tại gia nhiều hơn, chứ không phải là một nơi để thu hút được nhiều hơn sự cúng dường của Phật tử.

Vậy nhưng nếu mỗi chùa sau khi được lập nên không ráo riết trong công tác hoằng pháp để đưa thêm nhiều người vào đạo cho xứng đáng với quy mô của mình, mà lại tiếp tục sống trong sự thụ động, chờ đợi những người Phật tử hảo tâm sẵn có đến sinh hoạt thì nghịch lý ấy sẽ ngày càng trầm trọng.

Vì nếu thiếu sự chủ động hoằng pháp và giáo hóa, số lượng Phật tử sẽ tăng lên rất chậm, thậm chí có thể giảm đi khi bị các tôn giáo khác giành giật. Và số lượng Phật tử còn lại trở thành “nguồn tài nguyên” ngày càng ít ỏi khi số lượng chùa vẫn tiếp tục tăng lên. Sự cạnh tranh âm thầm nếu gia tăng thì khuôn mặt của Phật pháp sẽ bị làm xấu đi nhiều.

Đấy là chưa kể nếu các tôn giáo khác có mưu đồ chia rẽ đạo Phật nắm được điểm yếu này, khi họ ngấm ngầm kích động sự chia rẽ này nữa thì hậu quả thật là đáng xót xa.

Cổ nhân đã nói rằng “Tiên trách kỷ, hậu trách nhân”, đứng trước vấn đề này thì rõ ràng lỗi nằm ở trong chính nội bộ Phật giáo. Tại sao chùa ở nông thôn, vùng sâu vùng xa, và vùng đồng bào dân tộc thì ít, mà ở thành phố thì quá nhiều đến vậy?

Bởi chính là nhiều tăng ni sau khi trưởng thành đã nghĩ tới bản thân mình hơn là nghĩ tới chúng sinh, và muốn ở lại thành phố bởi cuộc sống ở đây dễ dàng hơn, điều kiện cúng dường cao hơn. Trong khi đó, vùng nông thôn xa xôi kia có bao nhiêu là khó khăn: nào là dân trí thấp, nào là điều kiện vật chất nghèo nàn, thu nhập eo hẹp, giao thông đi lại khó khăn v.v.. khiến cho cuộc sống của người xuất gia sẽ vất vả hơn nhiều.

Nhưng nếu sợ gian khổ như vậy thì đạo và đời đâu có khác gì nhau, trong khi lẽ sống của người đời là vì vật chất, còn lẽ sống của người tu sĩ là buông bỏ xả cả, vì cứu độ chúng sinh thậm chí phải bỏ thân mạng cũng chẳng từ nan.

Nếu thành thị là nơi có đầy đủ điều kiện để người tăng ni học tập và nâng cao trình độ thì nông thôn sẽ chính là nơi để họ trau dồi đạo hạnh, dấn thân theo hạnh Bồ tát để làm lợi ích cho cuộc đời.

Nếu người tu còn chuộng thuận cảnh thuận duyên thì chắc chắn không thể nào thăng tiến được, mà ngược lại sẽ dễ bị rơi vào con đường chướng ngại, bị cuộc đời lôi kéo trở lại. Vả lại chốn thị thành là nơi con người quay cuồng trong lòng tham, điều kiện xã hội tuy thuận lợi về vật chất nhưng lại là nơi ồn ào, sôi sục, không dễ tịnh tâm.

Rồi những hình ảnh quảng cáo, truyền hình với đầy ngôn ngữ của dục vọng hàng ngày đập vào tai mắt mọi người, kích động lòng tham sân si đến cao tột, nếu không phải là những bậc tu hành có đạo hạnh sâu dày thì khó ai có thể trụ lại nổi. Tôi thầm băn khoăn là trong bối cảnh ấy, những tăng ni trẻ sẽ phải chống chọi lại sao đây?

Một biểu hiện khác của sự ngại gian khổ này chính là tâm lý hưởng thụ. Hình như có một số người tìm đến cửa chùa để tìm sự an nhàn cho cuộc đời thì phải. Tôi đã có dịp ghé thăm nhiều ngôi chùa thì thấy tăng ni sống thảnh thơi quá.

Thời gian rảnh của họ rất nhiều, và thay vì dùng thời gian đó để tu tập, để làm Phật sự, thì tiêu phí thời gian đó vào các cuộc điện thoại, nhắn tin, tán gẫu, thư họa... Ngày xưa Phật không cho đệ tử phải vất vả lao động kiếm sống vì muốn họ dành toàn bộ thời gian vào thiền định và trau giồi giới hạnh. Có như thế họ mới trở thành phước điền thật sự của nhân thiên. Đệ tử Phật ngày xưa chỉ có 3 việc chính: Thiền định, giáo hóa chúng sinh, và khất thực. Thời gian còn lại là để nghỉ ngơi dưỡng sức.

So với ngày xưa, người xuất gia đã sung sướng hơn nhiều, bởi họ không phải vất vả đi khất thực nữa, mà chỉ cần ở tại chùa cũng có người tới cúng dường. Như vậy lẽ ra thời gian dành cho công phu tu tập phải nhiều hơn, số lượng người đắc đạo phải nhiều hơn, số lượng chúng sinh được giáo hóa phải nhiều hơn chứ?

Người đời bình thường lãng phí thời gian đã là điều đáng trách, nếu người tu sĩ lãng phí thời gian thì sự đáng trách còn gấp ngàn lần. Bởi khi lãng phí thời gian như vậy, trong lòng họ là đang sống cho bản thân mình, hay sống cho chúng sinh, trong khi từng miếng cơm manh áo đều là của đàn na tín thí?

Tôi không muốn nói đến sự nghỉ ngơi để hồi phục sức khỏe và lấy lại thăng bằng, mà muốn nói tới những thời gian thay vì có thể dùng vào làm lợi ích cho bao người thì họ lại lãng phí. Nếu lúc đó họ nghĩ tới những chúng sinh đang còn chưa biết nhân quả tội phước ngoài thế gian, và tìm đến với họ với sự chủ động tùy duyên giáo hóa thì có lẽ xã hội đã trở nên tốt đẹp hơn thế này rất nhiều.

Nếu họ cảm thấy chưa tự tin vào đạo hạnh và trình độ của bản thân để đi tới giáo hóa con người thì nên dành thời gian ấy để nỗ lực tu tập thêm. Nếu ai đó xuất gia theo Phật với động lực ban đầu là lòng vị tha, muốn hy sinh cống hiến cho Phật pháp, nhưng sau một thời gian thì cái ý chí đó bị mòn đi và tư tưởng an hưởng cho bản thân mình lớn dần lên, vậy thì lỗi đó nằm ở đâu? Điều này con xin được dành câu trả lời cho các bậc Hòa thượng Tôn túc.

Một trong những nguyên nhân nữa sinh ra tâm lý ngại khó ngại gian khổ của nhiều người xuất gia ngày nay, đó là bị nhiễm tâm lý bi quan yếm thế, chán bỏ thế gian. Chủ đề này lâu nay đã tốn quá nhiều giấy mực rồi, chắc người viết không cần phải tranh luận liệu tâm lý bi quan yếm thế ấy có phải là bản chất của Phật giáo hay không.

Nhưng nguyên nhân sinh ra tâm lý bi quan yếm thế là từ đâu ra, có lẽ cũng là điều cần phải tìm hiểu rõ đến tận gốc rễ, bởi thực trạng này quá phổ biến trong Phật giáo, kể cả người xuất gia và tại gia.

Theo như hiểu biết nông cạn của tôi, chính cái tư tưởng cái gì cũng quy kết cho “hữu duyên” và “mạt pháp” là thủ phạm. Trong bài viết trước, tôi đã trình bày rõ sự sai lầm trong việc vận dụng triết lý “hữu duyên” và “mạt pháp” đã đem lại một đạo Phật yếu ớt như thế nào. Con chân thành mong những bậc xuất gia chân chính sớm cảnh tỉnh những tăng sĩ và Phật tử đang bị những sai lầm này gây chướng ngại tâm.

Một biểu hiện khác của tâm lý ngại khó, ngại gian khổ là sự dễ chùn bước trong truyền bá giáo lý nếu quần chúng chưa chịu tiếp thu. Quả là giáo lý đạo Phật không dễ truyền bá, nhất là trong thời đại ngày nay khi con người tôn sùng vật chất tối đa. Nhưng khó không có nghĩa là không làm được.

Nếu không làm được thì làm sao có những đạo tràng đông nghịt quần chúng Phật tử đến tu tập như ở chùa Hoằng Pháp, chùa Phật Quang, đạo tràng Pháp Hoa, hệ thống Thiền viện Trúc Lâm khắp trong Nam ngoài Bắc v.v..

Theo tôi nhận thấy, sự truyền bá được ít hay nhiều hiện nay mới chỉ phụ thuộc vào từng chùa, chứ chưa trở thành một hiệu ứng chung của đạo Phật. Chùa nào mà vị trụ trì khéo léo thuyết pháp, tổ chức đạo tràng, hướng dẫn tu tập, tổ chức các hoạt động từ thiện xã hội thì chùa đó truyền bá được giáo lý đến cho nhiều người, và số lượng Phật tử quy tụ về đông đảo. Còn chùa nào vị trụ trì không làm được điều đó thì dễ rơi vào cảnh “đìu hiu gió lạnh”, người đến chùa chủ yếu để vãn cảnh thanh tịnh mà thôi.

Viết đến đây tôi chợt băn khoăn tại sao các chùa đang thành công hiện nay không cùng chung sức lại với nhau xây dựng nên một công nghệ hoằng pháp để tất cả các chùa khác, các tăng sĩ khác đều có thể học được, và áp dụng được.

Nếu có một đường lối chung, một kỹ năng chung, một công nghệ chung thì chùa nào cũng có thể tự đẩy mạnh sự nghiệp hoằng pháp. Ngay như tôi nhận thấy như hàng cư sĩ chúng tôi, tuy đức hạnh còn khiếm khuyết rất nhiều, cuộc sống còn phải chật vật lo toan nhiều mà cũng tranh thủ vận động được nhiều người về với Phật pháp, thì tại sao những bậc xuất gia đạo hạnh dành cả cuộc đời phụng sự Như lai lại phải chịu cảnh chùa mình đìu hiu vắng vẻ, cộng đồng dân cư xung quanh chùa mình ít người biết đạo?

Đến đây chúng ta có thể nhận thấy tương đối rõ thực trạng đáng báo động của tâm lý ngại khó ngại gian khổ đang đe dọa đến sự phát triển của Phật pháp như thế nào. Con mạo muội thay mặt cho tầng lớp cư sĩ ngưỡng mong các bậc Hòa thượng Tôn túc hãy có những hành động thiết thực để thay đổi hiện trạng này.

Chúng con chỉ có thể nêu ra được những điều tai nghe mắt thấy và góp phần nhìn nhận một cách khách quan nguyên nhân của vấn đề thôi, còn thay đổi hiện trạng này đó là cả một sự dày công và nỗ lực không mệt mỏi của những bậc xuất gia chân chính mà chúng con luôn ngưỡng mộ.

(Còn nữa)

Lời thưa của tác giả

Kính thưa các bậc Hòa thượng, Tôn túc và quý Phật tử,

Trước hết người viết vô cùng tri ân các độc giả khắp nơi đã có những hồi âm tích cực về chùm bài “Những trăn trở của một người cư sĩ về sự nghiệp hoằng pháp của Phật giáo”, để từ đó người viết có thêm được những hiểu biết quý báu, và sự động viên để tiếp tục đóng góp ý kiến của mình.

Tôi cũng vô cùng xin lỗi vì sự im lặng trong suốt thời gian 1 năm qua. Để đáp lại tấm lòng yêu mến của những độc giả có tâm huyết với sự nghiệp phát triển Phật giáo của Việt Nam trong thời đại mới, cũng như để tạ lỗi với quý độc giả, tôi xin được tiếp tục nêu lên những trăn trở của mình.

Thời gian qua, tôi có dịp hòa nhập sâu hơn vào đời sống tu tập, được đến nhiều chùa trong đất nước, cả thành thị và những vùng sâu vùng xa. Những điều trực tiếp tai nghe mắt thấy cũng nhiều, khiến lòng tôi vui buồn lẫn lộn.

Vui vì thấy còn rất nhiều người tu chân chính, cống hiến cả cuộc đời vì sự nghiệp hoằng pháp độ sinh. Vui vì thấy ở đâu đạo tâm của con người Việt Nam cũng sâu đậm, giống như những mảnh đất tốt đang chờ ngày được gieo mầm giác ngộ. Vui vì diện mạo Phật giáo có nhiều khởi sắc, băng đĩa bài giảng rất nhiều, đạo tràng tu tập mọc lên khắp nơi...

Nhưng nỗi buồn thì cũng không ít. Quá nhiều lời phàn nàn về đạo hạnh của một số người tu sĩ thời nay. Có những nơi tôi qua chùa chiền vắng vẻ, quần chúng ít viếng thăm, trở thành những chốn tuy nằm giữa phố thị tấp nập mà vẫn như nơi heo hút. Có những nơi vùng xa chùa chiền quá thưa thớt, chẳng ai biết đạo, ở đó người ta còn gọi tu sĩ bằng “thằng nọ thằng kia”.

Có những nơi thì chùa chiền chi chít nhưng lại mải miết tranh giành tín đồ lẫn nhau. Rồi chuyện người ta coi đạo Phật là đạo của người già, là đạo của người chết. Ở đâu có tu sĩ áo vàng xuất hiện thì ở đó có đám ma v.v...

Bản thân tôi, trở về Hà Nội, bạn bè nhìn thấy tôi là một Phật tử thì họ ngạc nhiên lắm, bởi lâu nay người ta quen coi chỉ có những người thất tình thất chí thất bại và ít học thì mới tìm đến cửa chùa để nương náu, sống lay lất cho qua hết một đời trong bi quan và nhàm chán. Vậy thì không buồn sao được. Những điều đó càng nung nấu trong tôi quyết tâm viết phần tiếp theo này.

Cư sĩ Nghiêm Minh Kiên

 

Bài viết này không có từ khóa nào

Thư từ,  bài viết, hình ảnh xin gửi về địa chỉ: banbientap@phattuvietnam.net. Để xem hướng dẫn viết, gửi bài và đăng ký cộng tác viên, xin bấm vào đây. Đường dây nóng: 0904.087.882 (Phật sự Hà Nội); 0989.047.041 (Phật sự TP. Hồ Chí Minh); 0907.678302 (Phật sự Tây Nguyên); 0983.376.774 (Phật sự Hải Phòng).

Subscribe to comments feed Phản hồi (29 bài gửi)

TuVoTu 10/01/2010 14:44:51
Cám ơn tác giả cũng như các bạn đã phản hồi vì những đóng góp cho PGVN.
tuy nhiên TVT nhận thấy mấy điều sau :
1. Đức Phật la 1 con người đã Tự Giác - Giác Tha - Giác Hạnh vien Mãn. còn các Tăng ni ( nhất là Tăng ni trẻ ) vẫn còn đang Tự giác, vì thế vấn đề Giác tha còn thiếu sót là điều không tránh khỏi.
2. Có một số bài phản hồi nói về vấn đề tín đồ giàu nghèo : xin thưa vấn đề này thời Đức Phật cũng đã có, trong 10 đại đệ tử của Ngài có 2 vị 1 chỉ thuýet pháp cho người giàu, 1 chi tp cho người nghèo (cả 2 đầu bi Phật chê mắng cả )
3. Đối với các phương tiện hiện đại : ngày xưa mấy người có ngựa mà đi, nhưng trong luật có quy định Tăng ni khi cưỡi ngựa thì phải cưỡi ngựa đực kìa ( chắc để tránh giới Dâm?) vậy thi so với ngày nay có người có máy bay, oto thi chuyen phương tiện đi lại của các thày chỉ là phương tiện mà thôi.
4. Đức Phật khuyến khích đề tử ăn chay vì lòng từ bi chứ không cấm các đệ tử ăn mặn vì thời đức Phật là khất thưc, tùy thí đắc thọ. tư tưởng bắt tăng sĩ trong giáo đoàn ăn chay là của Đề bà đạt đa ( các bạn tìm đọc trong Phật học phổ thông hoặc Phật học tinh yếu sẽ thấy vấn đề này )
5. Mình thấy nhiều bạn nói đúng : chưa chắc vì các thày ngại khó mà có khi là do thủ tục vướng mắc nen các vị không thể về các vùng miền xa. chứ PGVN luôn khuyến khích Tăng ni về vùng sâu vùng xa và cũng không ít các vị Tăng ni trẻ về vùng sâu vùng xa. ma tiện đây xin hỏi luôn : sao các vị cao niên đã có kinh nghiệm không về vùng sâu xa nhỉ mà cứ khuyến khích mấy người còn đang Tự Giác? Trí tuệ vi sự nghiệp, hoằng pháp vi gia vụ, chưa có sự nghiệp thì gia vụ sao dc?
6. Nói rằng các thầy vị lợi ích kt mà ở thành phố, rồi thì thuyết pháp, mở đạo tràng thu hút Phật tử rồi chê trách các thầy, thế tại sao chúng ta đua nhau đến các đạo tràng nghe pháp rồi cúng dường các thầy rõ nhiều, trong khi có rất nhiều các để nghe pháp. Thời đức Phật có những khi Đức Phật đi thuyết pháp nhưng cũng rất nhiều lần tín đồ rồi cả ngoại đạo đến hỏi Pháp (vấn nạn).Hơn nữa con người ai cung có sở trường sở đoản, có những người nói được những cũng có những người không có duyên ăn nói, vậy những người không giỏi ăn nói là những người không biết tu hay sao? Vì vậy nếu bạn thực sự là người cầu pháp thì hãy chủ động tìm đến các quý thày, đừng ngồi đó mà đợi các quý thày tổ chức thuyết pháp rồi mới đến nghe. Đơn cử như cố Hòa Thượng Vĩnh Nghiêm, Ngài viết sách rất hay nhưng thuyết pháp thì ( xin xám hối ) nghe rời rạc chả đâu vào đâu.
Tôi đồng ý vơi bạn Minh Nhật ở điều : do nhân duyên của mỗi người mà có được gặp Phật Pháp hay không. Đức Phật trước khi đi thuyết Pháp Ngài còn quán chiếu nhân duyên kìa .
Còn một điều nữa, nhân dân ở các vùng xa xôi thường gặp tất nhiều khó khăn về kinh tế, thời gian kiếm tiền còn chả đủ lấy đâu thời gian đi nghe pháp. Mà trong 12 hạnh của Ngài Dược sư thì đối với họ, cần phải cho ăn no đã rồi mới cho nghe pháp. Bạn đã được nghe câu nói chùa chúng tôi không cần sư bao giờ chưa, vậy mà có đấy , tôi đã từng gặp khi đưa quý thày đi thăm 1 số chùa ở các vùng quê trong tỉnh.
Tóm lại : nhân tu vạn hạnh. các quý thày và chúng ta đều là những người đang tập tu, mỗi người theo một cách khác nhau, Phật tử chúng ta muốn câu fphaps thì hãy chủ động tìm đến với các quý thày, nhưng trước hết phải ăn no đi đã.
chan khong 29/12/2009 07:22:07
Hien tai co hai dieu rat ket ma qui dao huu khong nam ro nen noi nay noi no,cai gi la hai?-noi ma chut tang hop voi chuyen tu hanh va hoang duong chanh phap ,thi khong hop voi thu tuc hanh chanh ,noi hop voi thu tuc hanh chanh{noi thuong tru}thi khong hop voi thien tri thuc,khong hop voi hoai bao cua minh v.v...cung co nhieu thay rat dao tam nhung chua bao gio duoc dap ung voi dao tam ay,con nhieu dieu muon noi ...nhung thoi xin qui Phat tu nen hieu noi kho tam cua qui Thay;con ai khng tu thi phai bi luat nhan qua ,xin quy vi cho nen ban tam......................toi cung xin doan chac voi qui dao huu rang"Mot ngay rat gan dao phap VN se rang ngoi khap nam chau".xin chuc qui vi mau ngo phap Vo Sanh,cho chi thau triet le sanh diet cua van huu de cung ra cuu doi".Dang luc sang loc ,thoi nay ai vuot qua duoc moicam do vat chat moi dang qui.NM Thuong tinh tan Bo tat MHT
Văn Long 18/12/2009 02:51:39
Tâm lý ngại khó ngại gian khổ
trong một bài pháp thoại mà tôi được nghe trước đây năm 2007 một vị hỏi TS Thích Nhất Hạnh đại ý là như thế này
ra tới nơi là thấy nhà lầu xe hơi ra tới nơi là thấy mọi phương tiện hiện đại thế mà cái chia sẻ của HT là không cho một Tăng ni trẻ nào có ĐTDĐ riêng đại để câu hỏi là như thế,nếu bây giờ bảo họ vào vùng sâu vùng xa thì thử hỏi các vị ấy làm sao có được những điều kiện và phương tiện trên,họ đã quen rồi khó lắm
Trần Thanh Tuấn (Nha Trang) 05/12/2009 08:34:55
Cám ơn tác giả bài viết, cảm ơn những ý kiến trăn trở về hiện trạng hoằng hóa giáo pháp của Đức Phật hôm nay để hàng Phật tử chúng ta tỉnh thức, cố gắng hơn. Nhưng cũng rất vui vì đâu đó vẫn có những Sư Thầy, Sư Cô dấn thân mà không hề lên tiếng. Tôi được biết Sư Cô Chơn Ánh, người phát hành tạp chí Văn Hóa Phật Giáo tại Nha Trang, sắp tới nhận đi trú trì tại một ngôi chùa nghèo, thực chất là một Niệm Phật đường đã 20 năm, ở Đắc Lắc, Địa chỉ: Chùa Phước Thiện, thôn Tân Lợi II, xã Ea Uy, huyện Krông Pách, tỉnh Đắc Lắc, chúng ta tán thán và cùng trợ duyên cho Sư Cô.
yến thanh 05/12/2009 00:53:13
A Di Đà Phật !
Trước tiên tôi cảm ơn Phattuvietnam đã đăng bài viết này.bài viết rất hay !và tôi cũng rất cảm ơn khi đọc bài phản hồi của bạn Nguyên Minh.Tôi hoàn toàn ủng hộ bạn,cảm ơn bạn Nguyên minh rất nhiều.Bạn dã nói lên những gì tôi muốn nói.vì tôi là người xuất gia,cũng la 1 người xuất gia tại Tp.HCM .Sau khi học xong, tôi quyết định rời xa Sư phụ để về trụ 1 ngôi Chùa ở vùng quê, với tâm nguyện đem những gì hiểu biết của mình để hướng dẫn cho Phật tử.nhưng gặp kg it khó khăn.Có một điều thật đáng đau buồn là kg phải ở phía chính quyền mà là ở phía ...thậm chí có vài lần dồn tôi đến bước đường cùng,nhưng tôi đã nguyện với lòng mình dù trên bước đường tu tập gặp chướng duyên thế nào tôi cũng sẽ cố gắng để vượt qua.Tôi tin vào sự mầu nhiệm của Phật Pháp, tôi chỉ sợ mình kg có sức khỏe để lo cho Tam Bảo ,kg đủ sức để vượt qua những chướng duyên ấy,và tự an ủi mình âu cũng là cái nghiệp.Cố gắng lạy Phật,tu tập để tiêu nghiệp chướng.hihi...Nên hôm nay tôi vẫn đang ở đây,ở một chỗ mà ai đã từng đặt chân đến đều thấy xót xa ...Xin cảm ơn tất cả!có vậy cuộc đời xuất gia mới thi vị làm sao....
Nam Mô Hoan Hỷ Tạng Bồ Tát Ma Ha Tat.
Trương Quang Hưng 02/12/2009 11:59:35
Cho đến bây giờ, vẫn chưa thấy một lời giải thích nào, một góp ý nào từ các tu sĩ? Đó cũng là một trong những nguyên nhân khiến cho Đạo Phật không phát triển thêm.
Một lần nữa, những tâm huyết này có nguy cơ bị quên lãng theo thời gian.
yellow leaf 30/11/2009 23:08:28
Ngày xưa, trong một quốc gia có bao nhiêu người thạo chữ? tỷ lệ rất ít. Như thế mà các quốc gia vẫn sống, vận hành yên ã.
PGVN ngày xưa cũng vậy. Xã hội VN vào thời xưa chỉ là những lủy tre làng, tôn giáo thời đó cũng chỉ có Tam Giáo. Người Phật tử chỉ cần đến Chùa làng đốt nhang, học vài câu Kinh, tiếp thu vài câu giáo lý từ Sư Thầy, . . thế là an nhiên tồn tại.
Xã hội ngày nay hoàn toàn khác. Nếu con người không được biết Chánh Đạo thì tà đạo sẽ nhảy vào lạc dẩn họ ngay.

Thưa tieu_tang,
Bạn nói không chỉ giảng pháp mới gọi là tu? Đúng đấy. Nhưng nếu có tu, có học, có hiểu, có ăn cơm của đàn na tín thí mà ù lì, ích kỷ thì KHÔNG đáng làm đệ tử của Như Lai.
Nếu bạn chưa hiểu tu là gì thì bạn tìm đọc loạt bài có nội dung "Tu Là gì" được đăng trên PTVN này. Còn hoằng pháp là trách nhiệm của những người đã "tu".
Lý tưởng tu hành của Đạo Phật là nếu đã qua được bờ giác thì phải quay lại bờ mê để độ người còn mê. Nếu trình độ dạy được lớp 1 thì ta dạy lớp 1, nếu trình độ dạy đại học thì ta dạy đại học; còn nếu đã mang danh "tu" rồi mà còn mê hoàn toàn thì miễn bàn ở đây.
Vì sao hàng Phật tử và "người lương" bị các hữu thần giáo cải đạo? Vì họ không có kiến thức về Phật pháp, không phân biệt chánh/tà, thiện/ác, . . .
Phản hồi, góp ý trên 4-rum này là bàn luận của những người có trách nhiệm, có trăn trở với nền PGVN. Còn tư tưởng theo kiểu "hoằng pháp là chướng ngại cho Phật pháp" thì thuộc loại nói càn.

* * *
Trong tăng Chi Bộ kinh (Anguttara Nikaya) có liệt kê về bốn hạng người thiết nghĩ cũng nên biết đến ở đây. Gì là bốn hạng người đã được đề cập?

Hạng người thứ nhất thì "sống như đã chết" nghĩa là không đem đến lợi ích cho ai cả, buông trôi ngay cả chính cuộc đời mình. Đây là loại người không có một định hướng nào trong cuộc sống, (maladjudgement and inadequate).

Hạng người thứ hai thì chỉ lo cho lợi ích của người khác mà không mấy quan tâm đến lợi ích của chính mình. Những người kiểu này thường bị chế giễu là "ăn cơm nhà vác ngà voi" trong dân gian vì họ quá năng nổ trong các công việc xã hội mà lại quên đi bổn phận với chính mình và gia đình mình.

Hạng người thứ ba thì lại chỉ chăm chăm vào lợi ích của chính mình mà không quan tâm đến lợi ích của người khác. Những người như vậy thì hay bị chỉ trích là ích kỷ và thủ phận. Những chỉ trích này có xác đáng hay không chúng ta sẽ thấy trong phần sau.

Hạng người thứ tư thì làm việc vì lợi ích của chính mình và đem lợi ích đến cho những người khác nữa. Các vĩ nhân nhân trên thế giới là những người có nhân cách, trí tuệ và tinh thần phục vụ tuyệt vời này.

Trong bốn hạng người kể trên, Phật nói rằng hạng người thứ tư là tuyệt vời nhất, đáng ca ngợi và khâm khục nhất. Điều này thật dễ thấy, trong bất cứ cộng đồng hay xã hội nào, hạng người năng động, sáng tạo và đầy thiện chí như vậy cũng được tán dương.
{trích từ Vô Ngã, Vị Tha - Pháp Hỷ}
huong 29/11/2009 23:33:04
tôi nhận thấy rằng các bạn trẻ thời nay ma có điều kiện được tiếp xúc với Đạo Phật thì các bạn trẻ đó sẽ sống, hành động và suy nghĩ tốt hơn, vì Đạo Phật dậy cho ta rất nhiều về cách sống cachs qan tâm có hiếu với cha mẹ, con người với nhau... Theo tôi Đạo Phật nên được phát trển dộng dãi trên kháp đất nước. Tôi ao ước rằng ở tỉnh Hà Giang xa xôi chúng tôi có được những đạo tràng để chúng tôi được tới và nghe các Sư Phụ giảng và thuyết pháp.
tieu_tang 29/11/2009 22:20:57
"Nhân tu vạn hạnh" xin quý vị Phật tử đừng đứng trên một phương diện phiến diện mà đánh giá người khác ( nhất là Chư Tăng) Theo tôi, người tu muôn hạnh khác nhau. Người giảng đạo chưa hẳn đã làm được như lời thầy rao giảng! Cái căn bản là thực tu - thực chứng. chứ không phải chỉ có giảng pháp mới là tu! Bậc Cổ đức của PG miền bắc ngày xưa các ngài đâu có cần phải thuyết giảng ầm ầm...rồi làm gì có cd, vcd ? Nhưng từ đức hạnh, từ hạnh mật tu của mình ngài vẫn giáo hóa được cho cả hàng triệu Phật tử! Đâu đó cái hay cái giỏi của pháp sư trong Nam lại chính là chướng ngại cho phật pháp đấy!
nguyên minh 29/11/2009 21:35:59
tôi đọc bài của tác giả nghiem minh kiên trước hết xin cãm ơn bạn đã có những ưu tư về sự thịnh suy của đạo phật nói chung và giáo hội phật giáo VN nói riêng nhưng tôi thấy cũng cần chia sẽ với bạn vài điều. trước hết xin thưa với bạn rằng những gì bạn nêu lên không phải giờ này mới có mà thời xa xưa đã có rồi, thưa bạn tổ chức nào mà không có người này kẻ khác không thể vì nhình thấy một vài cá biệt rồi phủ nhận những điều tốt của tổ chức đó hơn nữa xin thưa với bạn khi một chư Tăng ni muốn về vùng miền nào đó sinh hoạt thì thủ tục rất nhiêu khê chứ không phải muốn về là về. có không ít những vị Tăng Ni vấn thân về những nơi như bạn nói nhưng chính những thủ tục cư trú và mọi thứ khác nữa đã làm cho những vị ấy phải rời bỏ, tôi đồng ý với bạn có 1 số ít Tăng Ni thiếu chí nguyện muốn sống an nhàn nhưng cũng có rất nhiều Tăng Ni có chí nguyện vấn nhưng không thể nào ở được thưa bạn nói nghe thì dễ nhưng đi vào thực tế mới thấy không dễ họ là tu sĩ muốn hành đạo thủ tục rất khó chứ không phải cởi ngựa xem hoa như bạn đâu tôi thấy bạn có lòng nhưng bạn chỉ đứng trên phương diện phê phán hơn là thông cãm và góp ý xây dựng thưa với bạn chư Tôn đức lãnh đạo giáo hội là những bậc tu hành đức độ và trí tuệ nên các ngài biết lúc nào phải làm gì lúc nào không làm gì việc nào nên làm việc nào không nên làm bạn nhình lại đi từ những lúc khó khăn nhất của phật giáo những năm đầu đất nước vừa độc lập cho đến hôm nay phật giáo phát triển như thế nào đành rằng còn những điều chưa làm được cũng như đất nước vậy mặc dù còn những điều chưa khắc phục được nhưng rỏ ràng những thành tựu to lớn mà đất nước và nhân dân ta đạt được cũng làm cho bạn bè thế giới phải thừa nhận, cho nên tôi khuyên bạn muốn nói vấn đè gì cũng nên nhìn một cách toàn diện không nên có tâm định kiến nhìn một cách phiếm diện Đức Phật dạy cái gì cũng có nhân và duyên của nó bạn an tâm kể từ khi có mặt trên cuộc đời này đạo phật đã gặp vô số ngoại đạo phá hoại nhưng sự mầu nhiệm của đạo phật những kẻ tầm thường không thể hiểu được và không ai có thể làm gì được đâu
Minh Nhật 29/11/2009 21:35:38
kính thưa đạo hữu Nghiêm Minh kiên,cùng quí vị đạo hữu.Tôi là một Phật Tử đang tu hành theo giáo Pháp của đức Như Lai,Tôi cũng rất xót xa khi nghe,thấy những hiện tượng bôi bác Phật Pháp.Tuy vậy theo tôi những vùng ít chùa là do dân ở đấy ít phước,ví như không thể so lương của ngành may mặc với nghành dầu khí vậy.Hơn nữa trong các Kinh Phật Đức Như Lai không cho đệ tử vào các nơi hiểm nạn.Nơi có nhiều chùa là do đó là đất Thánh.xây chùa to phần lớn không phải do ý các thầy mà chủ yếu do nguyện vọng của người cúng dường.các thầy không được phép làm trái.Pháp cúng dường theo tôi được biết có các dạng sau:Cúng dường cầu phước báu nhân ,thiên.Bố thí Ba La Mật.Bố thí đến bờ kia.Bố thí đến bờ cao thượng.Theo quí đạo hữu cho rằng Phật đạo giống như các đạo khác,là không đúng. Vì Đức Bổn Sư đã dạy trong kinh Đại Bát Niết bàn ,sau khi Phật nhập diệt lấy giới làm thầy,lấy Pháp làm ngọn đèn,tự thắp đèn lên mà đi,vì vậy không có ai làm thầy thay Đức Bổn Sư được,cũng không phải vì thế mà Phật giáo sẽ diệt vong.Vì Tam Bảo trường tồn.Tôi tu hành đã hơn mười năm,tôi may mắn được gặp các vị chân tu,thực chứng .Trong kinh Thủ Lăng Nghiêm Đức Phật đã cấm các vi thánh khi ra đời không được xưng mình là Thánh ,nên có nhiều vị A La Hán xuất hiện ở đời mà ta không biết.xin Hầu Quí Đạo hữu Bài Kệ Sau đây :"Pháp Thí thắng mọi thí.
Pháp vị thắng mọi vị.
Pháp hỷ thắng mọi hỷ.
Dứt ái lìa khổ đau".
Xin các vị bớt lo lắng,giữ tâm trong lặng niệm Phật,niệm pháp,niệm Tăng,niệm thiên,niệm giới ,thực hành Tứ Niệm Xứ,tu tứ vô lượng tâm ,Tứ chánh cần,tứ như ý túc,ngũ căn,ngũ lực,thất bồ đề phần ,sống theo Bát Chánh Đạo,tu phước huệ-tu định tuệ ...,xin cho Phật pháp thường còn để cho chúng con nương theo tu học nhằm giải thoát mọi khổ đau ,ngộ Đạo,Chứng Quả.
tue dang 29/11/2009 20:19:30
Tôi đọc bài của bạn và có một đôi điều góp ý thế này:
1. Để xây dựng được chùa thì vấn đề đầu tiên là kinh phí, ở những nơi thị thành thì dân cư đông đúc, kinh tế khá giả hơn những vùng nông thôn nên việc huy động bà con xây dựng chùa sẽ dễ dàng hơn những vùng nông thôn.
2. Ở một số tỉnh như Thanh Hóa chẳng hạn, sở dĩ chùa nhiều mà Tăng Ni thì ít không phải là vì không có những Tăng Ni đến đó, mà đến đó thì gặp quá nhiều rào cản. Phật giáo tỉnh Thanh Hoa đâu có khuyến khích, chiêu hiền đãi sĩ Tăng Ni từ nơi khác đến chứ.
3. Nói thì bao giờ cũng dễ hơn làm, nếu bạn là người xuất gia thì bạn mới có thể hiểu hết được những vấn đề bên trong.
tamchanh87 27/11/2009 13:37:56
Bài viết từ chính con tim mình bao giờ cũng hay.Vài tháng trước em có đi thăm vài chùa ,thấy tình hình như sau: có chùa cả thầy trò đều ăn mặn hút thuốc,có chùa sư cô đặt tấm bẫy ruồi làm chết cả trăm "chúng sinh",có chùa được tặng nhiều sách chỉ để trong tủ "khoe",có chùa thầy vừa viết sớ vừa xem ti vi,vừa tiếp khách...Nói chung chúng ta thường coi 1 vị xuất gia có vẻ thần thánh quá,trên thực tế người tu sĩ phải tiếp xúc với các "thí chủ" đầy phiền nào như chúng ta có lý gì mà không bị nhiễm.Xuất gia có thể là dễ tu nhất nhưng cũng có thể là nơi khó tu nhất.Cái gì cũng có hai mặt mà.
VÔVÔ 27/11/2009 13:15:40
NGỒI NHÌN MÀ CỨ LẮC ĐẦU
CÁI THỜI MẠT PHÁP THIỆT RẦU LÀM SAO
LÂU LÂU LÒNG THẤY NHÓI ĐAU
KHI NHÌN CON PHẬT LAO ĐAO LUÂN HỒI.

ĐÂU RỒI TUỔI TRẺ THANH XUÂN
ĐÂU RỒI NHIỆT HUYẾT ĐÃ TỪNG SỤC SÔI
NGÀY ĐÊM KINH PHẬT TRAU DỒI
NHỮNG MONG THẤY CẢNH TU RỒI HẾT TRƠN.

HẾT TRƠN NGÃ ÁI LỢI DANH
HẾT TRƠN HẾT SẠCH TANH BÀNH VÔ MINH
NÀO NGỜ THẾ SỰ TÀI ĐÌNH
KHIẾN TÔI VƯỚNG BẬN GIA ĐÌNH NGƯỜI THÂN
KHUYÊN TÔI VỨT BỎ CÁ NHÂN
LÒNG TÔI CỨ VƯỚNG ÂN NHÂN XÂY CHÙA
KHUYÊN TÔI VỨT BỎ CỦA CHÙA
NHƯNG TÔI CỨ GIỮ LÀM BÙA HỘ THÂN
KHUYÊN ĐỪNG CHIA RẼ TĂNG THÂN
NHƯNG TÔI CHƯA BỎ THÙ HẰN ĐANG DÂNG
KHUYÊN ĐỪNG MÀNG TỚI CÔNG DANH
NHƯNG TÔI CỨ QUYẾT GHI DANH BẢNG VÀNG
KHUYÊN ĐỪNG NHIỀU NẾN NHIỀU NHANG
KHUYÊN ĐỪNG PHÂN PHÁI HỘI BANG QUÁ NHIỀU
XIN DÀNH RẤT ÍT THỜI GIAN
LỄ NGHI CÚNG KIẾN ĐỪNG MANG QUÁ NHIỀU
CHÍNH PHỦ CHỈ ĐẠO NHIỀU ĐIỀU
ĐỪNG NÊN MÊ TÍN LẮM ĐIỀU ĐA ĐOAN
TU PHẬT ĐỪNG MÊ ĂN NGON
ĐỪNG HAM NGỦ KỸ TO TRÒN TẤM THÂN.
...................
NHIỀU ĐIỀU TÔI RẤT BÂNG KHUÂNG
KÍNH XIN ĐÓNG GÓP BẦN TĂNG NƯƠNG NHỜ
CỬA PHẬT LUÔN SẴN SÀNG CHỜ
NHỮNG NGƯỜI XÂY DỰNG PHỤNG THỜ TĂNG THÂN
NGƯỠNG ƠN CHƯ PHẬT HIỄN DANH
CÙNG NHAU ĐÓNG GÓP PHÚC LÀNH LẮM THAY
CÙNG NHAU GÓP SỨC CHUNG TAY
LẬP NÊN MỘT HỘI OFFLINE NGOÀI TRỜI
CÙNG NHAU THẢO LUẬN CHUYỆN ĐỜI
ĐEM NGAY PHƯƠNG HƯỚNG MỜI NGƯỜI LỚN XEM.

(NGƯỜI VÔ ĐẠO - MONG ĐÓNG GÓP MỘT NGỌN LỬA NHỎ THỔI BÙNG CHO NHỮNG AI CÒN CHÚT TÂM HUYẾT TIN RẰNG MẠT PHÁP Ở ĐỜI CHỈ ĐƠN GIẢN LÀ NHỮNG KHÓ KHĂN VỐN LÀ ĐẶC TÍNH CƠ BẢN CỦA CÕI NGƯỜI VÀ CHO NHỮNG AI TIN RẰNG CÓ THỂ CHÈO CHỐNG CON THUYỀN PHẬT PHÁP BẰNG HAI TAY CHỨ KHÔNG PHẢI BẰNG CÁCH CHẤP TAY LẮC ĐẦU...THỜI MẠT PHÁP!)
Nguyen Nhu Hien 27/11/2009 05:12:57
Cang doc nhung y kien cua cac Phat tu nhan xet ve van de hoang phap va phat trien tin do toi cang xot xa nhung khong biet lam sao de bay to tam nguyen cua minh den nhung vi trach nhiem cua Giao hoi cac cap voi cac tinh trang sau day:
-Toi den tham Chua Xa loi vao nhung chieu CN hang tuan trong long rat xot xa khi thay tren giang duong thuong co nhung vi Giang su co uy tin trong Giao hoi den giang phap voi nhung nghi le cung don rat uy nghi,nguoi nghe cung duoc ngoi thoai mai trong phong giang co quat may,am thanh...trong khi do ngoai san chua ben canh goc tuong,hanh lang nho hep cac em tuoi tre lai cham chu nghe nhung nguoi Phat tu lon hon dang quay quan ben nhau de tu hoc,sinh hoat mot cach vua hang say,vui nhon vua "toi nghiep" ma chang thay bat cu Tu si nao truc tiep day do va quan tam den cac em nho.Phai chang quy Thay chi giang giao ly cho nguoi lon tuoi,nhung nguoi co dieu kien...con tuoi tre thi khong quan tam?thu hoi neu hoang phap theo "dieu kien nhu the thi tuong lai cua Phat giao se di ve dau?Khong phai day la dien hinh ma tinh trang nay la pho bien khiCAC TU SI CHI NHAM DEN PHAT TU LON TUOI CHU TANG LOP CON EM TIN DO DUOC XEM NHU LA NGOAI DAO?
-Trong nhung dip di tham Chua tai nhieu noi va trao doi voi mot so Phat tu thi moi biet hinh nhu cac Chua chi quan tam den nguoi lon vi nhung vi nay co nhung dieu kien can thiet de nghe giang giao ly vi co dao tam va co dieu kien cung duong co so vat chat con nhung con em cua ho thi khong bao gio duoc luu y vi tre em den chua "chang co loi gi ma con bat loi do cac em hay pha phach va lam on nen anh huong den viec hoang phap cua Chu Tang ni?
-Khi doc trong Hien chuong cua Giao hoi ve cac Co cau to chuc hoat dong ...toi thay co ghi den hoat dong cua Phat tu voi to chuc Ban Huong Dan Phat tu gom co Cu si Phat tu va Gia dinh Phat tu toi het suc vui vi thay Giao hoi co quan tam den tuoi tre nhung di nhieu Tinh Thanh o Mien Nam toi khong thay bong hinh cua cac "tin do nhi" .Khong le Giao hoi chi co cau nhu the cho co hinh tuong?Hay la gioi tre khong chiu tu hoc?Tai sao chung ta khong to chuc lua chon nhung Phat tu co tam huyet de tham gia vao hang ngu nhung nguoi HANG PHAP de phu trach va Giao hoi can quan tam dao tao nhung Cu si phu trach huong dan sinh hoat,tu hoc va giao duc cho tuoi tre?Tai sao nhung nguoi Phat tu di chua,nghe giang giao ly lai khong nghi den dieu nay ma chi lo tu hanh cho rieng minh ma khong nghi den nhung nguoi con,nguoi chau cua chinh minh khong den Chua tu hoc nhu minh ma tham gia vao cac te nan xa hoi?Giao hoi khong co trach nhiem to cuc va ho tro nhung "doi tuong " nay thi ngay mai Phat giao se ra sao?Mot vai lan toi den mot ngoi Chua lon o gan San bay TAN SON NHAT thay nguoi lon duoc to chuc tu hoc rat dong duc va qui tu may Vi Thay den giang giao ly...nhung tim bong hinh tre em,trung nien hoc dao thi khong the thay duoc.Phai chang nhung Chua nhu the nay noi rieng va chu truong cua Phat giao la chi hoang phap cho nguoi lon tuoi,nguoi co dieu kien di Chua,cung Chua...con tuoi tre thi giao cho xa hoi voi nhieu sinh hoat ,nhieu te nan loi cuon?Trach nhiem nay thuoc ve ai?
-Vua qua khi den mot ngoi Chua tai Mien Tay Nam bo toi gap mot Bac lon tuoi den Chua nghe giang phap nen den lam quen va thac mac chuyen nay thi Bac nay bay to tam su rat dang suy nghi;"May Chua chi giang phap cho nguoi lon tuoi chu con chau chung toi lam sao co dieu kien nghe phap,tai que toi cung co nhung nguoi trong Gia dinh Phat tu nguyen o Mien Trung vao day to chuc sinh hoat qui tu tuoi tre de thanh lap to chuc Gia dinh Phat tu nhung xin mai cac Thay khong cho".Bac nay lai con nhan dinh:"Ma nghi cung dung thoi,qui tu cac em nho lai thi con thoi gio dau de cac Chua lo quy tu nguoi lon tuoi moi can thiet cho Chua,tre em den da khong ich loi gi ma con gay tro ngai nua".Toi moi thac mac trong long:Vay ngay mai nguoi lon qua doi tuong lai cua Phat giao se di ve dau nhi?
Nhan duoc doc bai viet nay cua Phat tu Viet nam toi co mot so phan van gui den nhung Vi Xuat gia dang lam nhiem vu truyen dao nghien cuu:
Khong le Phat giao chi quan tam den nguoi lon tuoi,nguoi co dieu kien thoi gian va vat chat den chua con nhung the he tre la con em cua nhung Phat tu nay chiem so dong lai khong duoc Giao hoi giao duc,hoang phap?Vo tinh hay vo cam khi Phat giao de cho so dong con em cua tin do Phat giao "bo vo" va do la nguyen nhan dan den Phat giao "tao dieu kien cho con em tin do minh tim den nhung ton giao khac hoac tim vao con duong sa nga truoc cam bay cua cac te nan,mat van hoc...cua xa hoi?
Neu Giao hoi cho rang viec nay chua co loi hoac giao duc tuoi tre kho khan,nhoc nhang....thi khong le cac Vi Tang Ni chi chon lay nhung dieu de dang,thuan loi...con kho khan thi khong quan tam?Chac chan nhung nguoi xuat gia theo Phat khong den noi thieu trach nhiem nhu the?
Van de co nhieu Vi Tu si chi chon Thanh thi,duoc dao tao trong cac Truong Phat giao ra truong roi dung hoc vi va uy tin cua minh de co nhung vi tri,chuc vu,cong viec nham muu cau ca nhan,co nhung bieu hien huong thu va lam mat niem tin voi quan chung ma bai viet tren de cap thi chuyen nay Giao hoi co trach nhiem quan tam;nhung Tu si tre co nhung bieu hien khong xung hop voi nguoi tu hanh tham chi con dua doi,nga mang,sinh hoat khong giong ai...thi nhung Phat tu khac va tac gia bai viet co le biet ro hon toi?Neu can du khong phai la mot nguoi Phat tu co trach nhiem nhu Quy Tu si va Giao hoi...chung ta cung co the cung cap cho Giao hoi nhung dien hinh cu the neu can...de lam cho Phat giao duoc ngay cang phat trien hon
cpt 27/11/2009 00:02:23
Một bộ phận tu sĩ thì có tư tưởng an bài. Khi nào tư tưởng đi tu để trốn đời được loại bỏ thì sinh hoạt PGVN sẽ sinh động hơn.
Cần nhớ rằng Đức Phật bỏ cung vàng điện ngọc để đi tìm chân lý, tìm phương thuốc trị bệnh "khổ đế" cho chúng sinh. Khi tìm ra "thuốc" rồi, Ngài hành nghề "chữa bệnh miễn phí" cho chúng sanh trong suốt 45 năm.
Đáng tiếc là các Chùa ít nêu tấm gương sáng về Đức Phật Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni cho mọi người học tập mà chỉ chú tâm cầu nguyện.
Nguyên nhân trì trệ của PGVN cũng có phần bắt nguồn từ "cách hành trì" cầu nguyện là chính.
Chúng ta dẹp bỏ tính bảo thủ, sẳn sàng tiếp thu kiến thức mới, ngay trên PTVN này, chúng ta cứ đọc mục [nghiên cứu], [chấn hưng] để tìm sự thật và gắng nghĩ ra phương cách làm cho PGVN hồi sinh thật sự.
Lê Cao Úy 26/11/2009 22:38:29
Tổ chức Giáo hội cần phải chấn chình lại cho phù hợp với thời đại.Hiện nay Giáo hội không có một quyền lực gì đối với tu sỹ,ai ưng tu gì thì tu làm gì thì làm Giáo hội không nghiêm cấm được.Chùa chiền nhiều nơi như là ngôi nhà riêng của một số thầy nên bất khả xam phạm.thật quá buồn thay!
Lê Hải Dương 26/11/2009 20:50:13
Cảm ơn tác giả Nghiêm Minh Kiên , Xin mời bạn Cẩm ly nên xem kỹ bài viết của các bạn " Phản hồi".Mình lên có những lời chủ chỉnh góp ý cho Đạo Phật ,bạn có muốn PGVN thịnh vượng không mà thủ tiêu các bài viết .

Thực rự những bài viết của các quí vị quá hay ,từ người viết đến người phản hồi.Tôi đã đi khắp các chùa Miền bắc ,đã chứng minh được mọi sự hoạt động của GHPGVN ,nhất là ở Miền bắc ,Ở Miền Bắc bị mấy nghìn năm Đạo Phật của Phong kiến ,mang sắc thái của Trung Quốc truyền vào.Nên Đạo Phật chủ yếu là Cúng lễ cho người chết xóc thẻ ,xin âm dương,người muốn chết ,và người xin được chưa chết.hay chủ yếu là Xây chùa to ,nhiều cụ Phật " nhiều tượng là để dọa chúng sinh phải đến cúng lễ".

Rồi có địa phương các Thầy lớn nuôi đệ tử,hoặc y chỉ cho đệ tử, rồi làm ,giữ phần chùa cho con ,cánh tay vươn xuống tận cơ sở ,dù rừng núi ,hay đồng bằng mục đích là cho kín bản đồ Chùa.

Các bạn nên nhớ rằng ,những người theo Phật thuần thành hiện nay chưa nổi 1% quân số của các tỉnh.Vây nếu tính Đạo ki tô là ta thua rồi ,họ tuy tỷ lệ dân số ít ,nhưng họ được đạo tạo Tín đồ từ bé " Đã đến nhà thờ".Vậy mong các bạn nên suy gẫm.
Anh Tuan 26/11/2009 19:21:51
Bài viết quá hay, không còn điều gì phải bàn thêm.
Rất cám ơn tác giả !
DIEUYEN 26/11/2009 10:34:27
toi tu be den nam 20tuoi toi ko biet gi la phat giao ko biet o phat la ai o ta nhu the nao den nam toi duoc 21tuoi o noi toi mat toi moi duoc ba con dem den nha mot o thay tu de tung kinh cau sieu cho o noi toi va cung tu o thay đo da day cho toi the nao la dao phat o phat cao sieu nhu the nao va nhung gi o phat noi tu xa xua nhung den nay van ung dung va cung tu do toi thuong di chua hoc giao ly biet an chay tang cuong lam them nhieu viec thien toi luon coi phat giao la mot dao trong sang va tot nhat tren doi nay ban than toi cung thuong ra nuoc ngoai di den dau toi luon noi tot ve dao phat va dua ra nhieu viec co that de moi nguoi duoc nghe va hieu dao phat cua toi tot va trong sang cung co mot so ban be than va ko than rat muon dc vao dao ho da lam va tiep tuc huong dan nguoi khac cung tu tap vay ma toi rat buon khi biet duoc mot vi cao tang tuoi doi tuoi dao rat cao va co nhieu uy tin trong phat giao da lap ra mot dao trang ten PHAP HOA toi cu nghi da la dao trang thi moi nguoi deu duoc tham gia nhu ko phai vay phat tu luon bi doi su theo giai cap khi ngai xuat hien noi nao thi y nhu rang sau ngai la mot doan phat tu that dai toan la xe hoi that tot that sang toi tim moi mac cung ko thay mot chiec xe HONDA nao ca toi muon noi len day trong phat giao chung ta con nhung viec nhu the thi that buon va that dang ho then voi cac dao khac vi cac dao khac ho luon doi su binh dang voi nhau ko phan biet toi yeu dao phat rat nhieu nen luon muon dao phat luon duoc trong sang va duoc doi su binh dang nhu nhau de con la noi nuong tua cho lop tre sau nay hoc tap va song tot doi dep dao
kinh can on NGHIEM MINH KIEM
da noi len nhung gi goi la hat san trong phat giao
phat tu DIEU YEN
1 2 next tổng cộng: 29 | đang hiển thị: 1 - 20
Tên người gửi:
Địa chỉ mail:

Bộ gõ tiếng Việt Bật Tắt
Captcha
  • email Gửi bài viết này cho bạn bè
  • print Xem dưới dạng bản in
  • Plain text Xem dưới dạng thuần văn bản
Thông tin tác giả