Tâm thư gửi chị
image

Em viết mấy giòng này cho chị khi mà ngọn gió bấc đang se sắt thổi về. Ngôi chùa nơi vùng ven em ở thời tiết chưa trở lạnh, nhưng khi em về khu Đại Tòng Lâm thăm má mới hay là mùa đông sắp về rồi. Như vậy cũng đồng nghĩa là ngày giỗ chị sắp đến.

Hằng năm em chỉ mỗi phận sự là lo chu toàn cho ngày tưởng niệm của chị. Ngày ấy bạn bè chị cũng có nhiều người hỏi thăm và đến dự. Mọi việc cứ bình thường trôi qua như thế mà cũng đã mừơi năm rồi đó... chị có biết không?

Em nói bạn bè chị hỏi thăm là vì họ không biết năm nay em sẽ làm đám giỗ chị ở đâu. Cứ mỗi năm... tùy theo hoàn cảnh kinh tế, hoặc đôi khi theo sở thích và yêu cầu của nhiều người mà em tổ chức một nơi khác. Chắc chị cũng không lạ lắm về ý tưởng này phải không? Sinh tiền chị vẫn thích đi đây đó, thích trải lòng mình với cuộc sống tha nhân, thì khi trở về cát bụi, được nhiều nơi và nhiều người tưởng nhớ, cũng là niềm hạnh phúc có được cho một kiếp số hữu hạn trong cuộc đời này rồi. Mười năm... thời gian chưa đủ dài cho những đứa cháu chị lớn khôn, nhưng cũng quá lâu cho nỗi lòng thương tiếc của bao người dành cho chị.

Ngày chị mất... bé Uyên Nguyên, Uyên Nhi chỉ mới chào đời. Bây giờ hai đứa cháu mang tên do chị đặt đang học lớp ba và dưới đôi mắt của chúng thì chị là một bà cô thiên thần luôn được tôn thờ kính ngưỡng, dù chưa một lần cô cháu biết mặt nhau. Đã là thiên thần thì đâu thể nào chết được, ít nhất là trong tâm niệm của những người thân yêu nhất.

Bây giờ em sẽ kể cho chị nghe về những chuyện đã xảy ra kể từ ngày chị vắng xa cuộc sống. Với ngần ấy năm thì có bao điều để nói, vô số những lẽ thật điều hư mà chị ắt sẽ không bao giờ nghĩ tới. Nhưng mà thôi đi, chị đã yên vui tự tại trong cảnh sắc không rồi thì còn cần biết gì đến sự đời nhiêu khê ấy nữa.

Cũng có thể chị đã quán xét và nhìn thấu rõ bao chuyện hỉ nộ ái ố nơi cõi nhân gian này rồi. Tuy vậy, em cũng tạm mượn vài dòng chữ này như tâm tình của đứa em nhỏ gởi đến chị nơi phương trời xa xôi. Chuyện đời thì nhiều, chuyện đạo cũng không ít. Thôi thì em chỉ nói cho chị nghe về má của chúng mình. Là người con chí hiếu, chị hẳn muốn biết điều đó hơn cả. Mọi người đều nghĩ rằng, dù em có đóng cả hai vai cũng không thể chu toàn bổn phận làm con như hồi chị còn tại thế. Bởi đứa em gái của chị mất cha từ thuở lọt lòng đã quen với sự nuông chìu của má và anh chị. Khi chị không còn, em hụt hẫng chơi vơi, nhưng cũng tự đứng lên ngay được vào lúc ấy. Sự cứng rắn đã giúp em vượt qua giai đoạn khó khăn nhất trong cuộc đời mình.

Chị mất chưa bao lâu thì má đi xuất gia rồi thọ sa di giới, cũng trải qua vài ngôi chùa như phần đông người tu mình ở giai đoạn đầu học đạo và hành điệu. Tuổi má đã cao, lại thêm căn bịnh ung thư hành hạ bao năm, thế mà về mặt công phu công quả thì chưa một ngày giải đãi biếng trễ. Khuya thức chúng, bà lên chùa đóng chuông công phu xong thì quét dọn bàn Phật. Sáng sớm sau bữa điểm tâm là má đã có mặt ở ngoài vườn, trồng rau nhổ cỏ dọn củi quét sân, rồi cắt rau xanh vào cho quý cô nấu bữa trưa. Quần quật cả buổi mới vào đóng chuông trưa, cúng ngọ, chiều tối thì công phu tịnh độ không bỏ sót một thời khóa nào. Má cũng siêng lạy sám để nguyện cầu cho Quốc thái dân an, và mấy cô vẫn hay kể với em là má hằng ngày vẫn đọc tên chị khi phục nguyện cầu siêu... lại cầu an cho em nữa đấy.

Má của mình là vậy đó chị à! Lớn tuổi dù có ham tu nhưng vẫn chưa dứt được tánh cố chấp sĩ diện. Tuy vậy, nhờ má suốt ngày niệm Phật, lại rất mực tin tưởng và trì tụng Đức Bồ Tát Quan âm nên cũng vượt qua mọi bịnh tật khổ hoạn, để vui sống cho đến bây giờ! Hồi mới xuất gia, em gọi má bằng cô theo pháp trong nhà Phật thì bà giận suốt mấy ngày liền. Em không được ở gần bên má để phụng dưỡng bà trong buổi xế chiều, chỉ thỉnh thoảng cùng các cháu ra thăm ở lại vài hôm.

Nhưng chị biết đó, má vốn sợ phiền lụy đến con cháu, và cũng chỉ ưa một mình tĩnh tu nên cũng không thích ai đến thăm nhiều. Bây giờ thì má đã yên tu trong chốn Đại Tòng Lâm, và có vẻ bằng lòng với cuộc sống như vậy. Nhờ duyên của chị em mình nên má mới xuất gia. Cũng như ngày xưa, người phụ nữ góa bụa trẻ đẹp phải dắt díu mấy đứa con thơ đi hết chùa này đến chùa khác làm công quả để tránh điều nghi kỵ sàm tiếu của bên chồng cùng những cặp mắt si tình của bao gã đàn ông.

Nhờ những tháng ngày bé thơ đuợc ở chùa mà chúng mình thấm mùi đạo rồi phát tâm xuất gia. Đời má đã khổ nhiều. Má chỉ mong ước các cô con gái đi trọn con đường đạo, dứt hết bao mối ràng buộc nơi cảnh duyên trần. Chị thì đã sớm rời bỏ cuộc sống, má và em cũng đang hướng trọn lòng trong ánh đạo yên vui.

Mười năm vắng xa chị, em mới viết lá thư này. Bao niềm nhớ thương đã theo lẽ thường tình tan biến. Điều đọng lại trong em chính là giây phút được lắng lòng để tưởng nhớ đến chị. Những lúc như thế em mới cảm thấy thật sự an lạc và thanh thản hơn cả. Thời gian chị em mình sống bên nhau không lâu, dù cùng chí hướng mà hành điệu ở hai phương trời, chỉ đến khi vào thành phố tu học mới có dịp về chung một ngôi chùa. Vậy mà chỉ được vài năm thì chị mất. Cuộc sống ngắn ngủi của chị, hay niềm hạnh phúc có chị bên đời của em chỉ được bấy nhiêu. Khoảnh khắc gặp gỡ nhau đã trở thành niềm thiên thu bất tận.

Những vần thơ khóc chị được em viết qua tâm tưởng. Những vòng hoa bạn bè gởi tặng như một lời kính điếu cho một kiếp tài hoa mệnh bạc. Tất cả rồi cũng qua nhanh. Mười năm hay bao nhiêu năm đi nữa, thì ánh đạo từ bi và niềm tin của em đối với chị vẫn nguyên vẹn như cái thuở chúng ta cùng hiện hữu trên cõi đời này.

Vậy thôi chị nhé! Em viết thư cho chị chính là muốn nhắc nhở với riêng mình. Dòng đời khác nào con nước chảy xuôi, nhưng lý đạo thì muôn trùng sáng tỏ. Mười năm... biết bao lần em tự hỏi - Phải chăng chị mang tâm hạnh của loài hoa vô ưu nhẹ bước vào đời chỉ để nỡ rộ lên trong khoảnh khắc rồi tan biến vào hư vô. Nhưng dù thế nào thì việc đến đi của đời người trong cuộc thế vẫn có ý nghĩa và giá trị riêng của nó.

Nơi cõi miên trường chắc chị cũng trải lòng mình đón nhận một mùa xuân thế gian sắp trở về. Khi gió đông tàn thì hương xuân kịp đến, cánh nhạn theo về mặc tình ai ghét... ai thương.

Bài viết này không có từ khóa nào

Thư từ,  bài viết, hình ảnh xin gửi về địa chỉ: trisu@phattuvietnam.net. Để xem hướng dẫn viết, gửi bài và đăng ký cộng tác viên, xin bấm vào đây. Đường dây nóng: 0904.087.882 (Phật sự Hà Nội); 0989.047.041 (Phật sự TP. Hồ Chí Minh); 0907.678302 (Phật sự Tây Nguyên); 0983.376.774 (Phật sự Hải Phòng).

Subscribe to comments feed Phản hồi (0 bài gửi)

tổng cộng: | đang hiển thị:
Tên người gửi:
Địa chỉ mail:

Bộ gõ tiếng Việt Bật Tắt
Captcha
  • email Gửi bài viết này cho bạn bè
  • print Xem dưới dạng bản in
  • Plain text Xem dưới dạng thuần văn bản
Thông tin tác giả