Dẫu thác vẫn còn
image

Hồi nhỏ, tôi từng chứng kiến các bạn đồng niên của bác Ba tôi đến nhà chơi rồi cùng đàm đạo cái đẹp trong nghệ thuật thư pháp, thư họa chữ Nho.

Theo họ, viết đẹp chữ thánh hiền quý lắm và ai cũng khen bác tôi chữ tốt, tốt trong trường hợp này được hiểu là đẹp. Hẳn vì lẽ đó,ông cụ thường được bà con trong làng nhờ viết văn bia, trướng liễn. Đặc biệt ,những văn tự trong đám tang như lá triệu treo trên  bàn thờ người quá cố, tờ sớ (bằng chữ Nho) đặt trên quan tài trước khi hạ huyệt…của cả làng, hầu như đều do bác tôi thủ bút. Ông coi đó như việc của mình; nghe nhà nào có người qua đời là ông liền đem bút mực tới và soạn giấy ra rồi cặm cụi viết.Thù lao tất nhiên không bao giờ được nhắc đến trong việc này.Thời gian dần qua ,người biết chữ Hán cổ trong làng nối nhau thành người thiên cổ; bác tôi cũng không còn đi lại dễ dàng sau vụ tai nạn.

Bữa đó, bác từ đồng về, bị một thanh niên đang tập chạy xe máy tông vào. Tưởng không qua khỏi nhưng sau hai tháng nằm viện, sức khỏe ông dần bình phục, đầu óc trở lại gần bình thường; nhưng ông chỉ có thể nhúc nhắc đi lại trong nhà. Hôm ông từ bệnh viện về, trong làng có một cụ” ra đi” Thân quyến người mất đến nhờ bác tôi viết những văn tự quen thuộc nhưng ông đi lại sao được. Nghĩ một lát, ông bảo đem vải, giấy đến nhà để ông viết.Bác gái tôi không đồng ý cho sửa soạn văn vật đám tang ngay tại nhà mình. Nhìn nét mặt lo lắng của bác gái, tôi biết bà sợ việc này sẽ ảnh hưởng không hay đến gia đình, theo quan niệm tâm linh nào đó. Thuyết phục bác gái không được, bác trai buồn rầu:” Việc nhiều người không làm được mà mình làm được. Mình làm được nhưng không làm thì sống khác nào đã chết?!”. Thấy chồng ứa nước mắt, bác gái hoảng quá, đành chiều theo ý ông. Cũng từ đấy, trong làng có đám tang, bác tôi ngồi tại nhà viết những văn tự tiễn đưa người quá cố hoặc giúp người khác việc gì đó lien quan đến chữ Hán cổ. Được làm những việc ấy, ông như khỏe ra và còn vui vầy bên con cháu đến đại thọ.

Giờ đây, cỏ đã xanh trên mộ bác tôi từ lâu;nhưng mỗi khi làng có đám tang hoặc cần người viết văn bia hay gia phả từ Hán cổ ra Quốc ngữ, người ta lại nhắc ông.Họ thường xuýt xoa tiếc nuối : “Gía như ông Ba còn sống…’’ rồi trân trọng kể những việc tốt đẹp ông từng làm cho chòm xóm,gia tộc. Vậy là,dẫu thác nhưng bác tôi vẫn làm nhiều người tưởng nhớ. Điều đáng quý ấy đâu phải tự nhiên có được- Anh em tôi thường nhắc nhau như thế mỗi khi nhớ về người bác kính yêu.

Bài viết này không có từ khóa nào

Thư từ,  bài viết, hình ảnh xin gửi về địa chỉ: banbientap@phattuvietnam.net. Để xem hướng dẫn viết, gửi bài và đăng ký cộng tác viên, xin bấm vào đây. Đường dây nóng: 0904.087.882 (Phật sự Hà Nội); 0989.047.041 (Phật sự TP. Hồ Chí Minh); 0907.678302 (Phật sự Tây Nguyên); 0983.376.774 (Phật sự Hải Phòng).

Subscribe to comments feed Phản hồi (0 bài gửi)

tổng cộng: | đang hiển thị:
Tên người gửi:
Địa chỉ mail:

Bộ gõ tiếng Việt Bật Tắt
Captcha
  • email Gửi bài viết này cho bạn bè
  • print Xem dưới dạng bản in
  • Plain text Xem dưới dạng thuần văn bản
Thông tin tác giả