Người ta thường tìm đủ mọi cách để gán một nhãn hiệu nào đó lên các lời giáo huấn của Đức Phật
Người thì cho rằng Đạo pháp – Dharma – do Đức Phật thuyết giảng là một tôn giáo, kẻ lại cho đấy là triết học, có người xem Đạo pháp là một nền luân lý, thế nhưng cũng có người quả quyết Đạo pháp của Đức Phật là một khoa học tâm linh. Thật ra thì không có nhãn hiệu nào hàm chứa đầy đủ ý nghĩa để biểu trưng cho Đạo pháp một cách trung thực.
Thật vậy, dù đã tu tập và thấm nhuần Đạo pháp từ hàng nghìn năm thế nhưng các dân tộc Á châu tuyệt nhiên không hề thắc mắc đấy là ton giáo, triết học, luận lý hay khoa học… Chữ “Phật giáo” (Bouddhisme-Buddhism) là một thuật ngữ hoàn toàn mới mẻ mang ý nghĩa ngoại lai và vay mươn, do người Tây phương đặt ra vào khoảng năm 1825, bằng cách ghép thêm chữ isme-ism vào chữ Bouddha – Buddha tên của Đức Phật để tạo ra từ Bouddh-isme – Buddh-ism khi “Phật giáo” bắt đầu thâm nhập và bành trướng tại Âu châu. Vì thế, để chỉ giáo lý của Đức Phật, ở đây xin được dùng chữ Đạo pháp – tiếng Phạn là Dharma – thay vì chữ “Phật Giáo”. Thật ra chữ Dharma cũng là chữ mà các học giả Tây phương lỗi lạc nhất về “Phật giáo” sử dụng từ lâu nay để nói về giáo lý của Đức Phật, vì họ đều ý thức được ý nghĩa hạn hẹp và lệch lạc của chữ “giáo” (isme – ism) vốn có nguồn gốc văn hóa phương Tây.
Bài viết này sẽ phân tích và tìm hiểu xem Đạo pháp có phải là một tôn giáo hay không.
Trước hết chúng ta cần tìm hiểu xem chữ “giáo” hay “tôn giáo” tức là ”ism” mang ý nghĩa như thế nào. Chữ ism (isme) xuất phát từ chữ ismo trong cổ ngữ Hy-lạp, và sau đó thì ismo trở thành ismus khi chuyển sang tiếng La-tinh. Chữ ism (tiếng Anh), chữ isme (tiếng Pháp) được sử dụng trong ba trường hợp sau:
1- Chỉ định một giáo lý hay chủ nghĩa, một giáo điều hay một luận thuyết, thí dụ như: communism (chủ nghĩa cộng sản, giáo điều cộng sản), hedonism (chủ nghĩa hoan lạc), darwinism (luận thuyết darwin)…
2- Chỉ định một phẩm chất hay một thể dạng nào đó, thí dụ như: anachronism (tình trạng lỗi thời), professionalism (tính cách nhà nghề)…
3- Chỉ một cách cư xử hay một bệnh lý, thí dụ như: narcissisism (tính cách trau chuốt chính mình), somnambulism (bệnh mộng du hay miên hành).
Như vậy trên phương diện thuần túy ngữ học thì chữ ism mà người Tây phương ghép thêm vào tên của Đức Phật có phản ánh được chữ Dharma hay không? Nếu hiểu chữ ism là một thứ “giáo điều” hay “giáo lý” thì cũng nên xem ý nghĩa của nó có phù hợp với ý nghĩa của chữ Dharma tức là Đạo pháp hay không?
Chữ “giáo” hay “ism” tương đương và đồng nghĩa với chữ religio trong tiếng La-tinh. Chữ religio phát sinh vào thời cổ đại (thế kỷ thứ III-II trước Tây lịch) thuộc nền văn minh La-Mã, thế nhưng ý nghĩa không được rõ rệt. Bước sang thời hậu cổ đại, một nhà lãnh đạo chính trị và học giả người La-Mã là Marcus Tullius Cicero (thế kỷ thứ I trước Tây lịch) mới định nghĩa chữ religio là “hành động hướng vào một cái gì tối thượng mà người ta cho là thiêng liêng và phải tôn thờ”. Kể từ đó chữ religio chỉ định sự tương quan giữa con người và Thượng đế. Chữ dîn trong kinh Coran / Koran của hồi giáo mang ý nghĩa là “những lời chỉ thị” của Trời (Allah), do đó cũng có thể xem như đồng nghĩa với chữ religio trong tiếng La-tinh.
Nhìn vào các nền văn hóa Á châu người ta không thấy có thuật ngữ nào tương đương với từ religio. Mãi đến đầu thế kỷ XX, người Trung hoa mới dùng chữ zōng jiào (宗 教) để dịch chữ religio. Jiào (giáo) có nghĩa là lời giảng hay lời dạy, zōng (tông) có nghĩa là tông phái hay những gì thuộc về tổ tiên. Thật ra thì hai chữ zōng jiào đã có từ thế kỷ thứ X dưới dạng ghép chung vào nhau thành một chữ duy nhất để chỉ giáo huấn của Đức Phật. Tóm lại trong cả hai trường hợp chữ tôn giáo hay tông giáo (zōng jiào) không tượng trưng cho sự tương quan giữa con người và Thượng đế đúng với ý nghĩa của chữ religio trong ngôn ngữ Tây phương.
Chữ tôn giáo (religio) lại mang ẩn ý nói lên lòng tin tưởng vào sự hiện hữu của một vị Trời (Chúa Trời, Thượng để, Allah…) đã sáng tạo ra thế giới và con người. Do đó thuật ngữ “tôn giáo” nhất thiết dùng để giải thích “các hiện tượng bên ngoài” mà con người phải chịu đựng mà nhất là phải ngoan ngoãn “thích ứng” với những hiện tượng đó. Muốn được “cứu rỗi” phải thực hiện được sự “giao tiếp” với vị Trời của mình và phải tuân thủ các “giáo điều” bất di bất dịch của vị ấy “đưa ra”.
Trong khi đó Dharma của Đức Phật trước hết nêu lên “cách nhìn định hướng vào bên trong”của mỗi cá thể con người để tự cải thiện lấy chính mình, sau đó là “cách nhìn vào thế giới chung quanh” để quán nhận bản thể đích thực của mọi hiện tượng hầu ý thức bổn phận của chính mình đối với người khác và môi trường thiên nhiên. Mỗi con người phải gánh chịu hậu quả khổ đau phát sinh từ những ảo giác do chính mình tạo ra, và chính mỗi con người cũng phải tự giải thoát cho mình khỏi các ảo giác ấy dựa vào Đạo pháp như một phương tiện. Vậy Đạo pháp của Đức Phật trước hết là một phương tiện giúp cho con người tự tu tập loại bỏ mọi ảo giác và theo cách hiểu đó thì Đạo pháp – Dharma – không phải là một “tôn giáo” theo ý nghĩa của chữ religio trong ngôn ngữ Tây phương. Có lẽ chúng ta cần phải tìm ra một chữ khác chẳng hạn như chữ tín ngưỡng để “dịch” chữ religio trong tiếng La-tinh để gọi các tôn giáo “hữu thần”.
Thế nhưng “Phật giáo” dưới một vài khía cạnh nào đó lại rất giống như một “tôn giáo” vì “Phật giáo” cũng chủ trương sự sùng kính, nghi lễ, kinh kệ, có chùa chiền, tượng ảnh và “Phật giáo” cũng có “đức tin”…
Trước hết các nghi lễ trong “Phật giáo” tượng trưng cho sự sùng kính và tưởng nhớ đến Đức Phật như một vị Thầy tối thượng. Các hình thức lễ lạt như nhang đèn, hương hoa, lễ vật… là phương tiện để thể hiện và cụ thể hóa lòng yêu thương của người Phật tử đối với vị thầy của mình, không phải là một hình thức “mua chuộc” ân huệ. Trên một khía cạnh khác, các hình thức lễ lạc cũng tượng trưng cho những “phương tiện thiện xảo” (tiếng Phạn: upaya) giúp vào việc tu tập. Thật vậy, lễ lạc, tụng niệm cũng có thể xem như một phương tiện thiền định. Vai trò của chùa chiền, tượng ảnh… cũng nhầm vào mục đích đó tức “thay mặt” cho Đạo pháp nhắc nhở và khích lệ chúng ta.
Kế đến thì “đức tin” trong “Phật giáo” không phải là một đức tin mù quáng bất chấp sự thật mà đúng hơn chỉ là sự tin tưởng vững chắc vào Dharma tức những lời giáo huấn của Đức Phật. Xin tóm lược một câu phát biểu rất nổi tiếng của Đức Phật như sau:”Phải nghi ngờ tất cả, không nên tin vào những lời thuyết giảng của Ta. Hãy xét đoán những lời ấy bằng kinh nghiệm trực tiếp của mình, cũng như người thợ kim hoàn đem vàng ra để thử bằng cách nung , cắt, và đập…”. Các lời giảng của Đức Phật đã được các đệ tử của Ngài và các vị đại sư trên dòng lịch sử phát triển của Đạo pháp mang ra thử nghiệm và chứng thực. Đức Đạt-lai Lạt-ma chẳng phải là một nhân chứng và một tấm gương cho nhân loại noi theo hay sao?
Tóm lại, Đức Phật không phải là một nhân vật toàn năng để chúng ta cầu khẩn mà đúng hơn là một tấm gương cho chúng ta nhìn vào. Tuy Đạo pháp – Dharma – của Đức Phật mang một sắc thái khá tương tợ với một tôn giáo, thế nhưng nếu muốn gọi Đạo pháp của Đức Phật là một “tôn giáo” thì chữ này phải mang ý nghĩa của chữ zōng jiào (宗 教), chứ không phải là một “tôn giáo” theo ý nghĩa Tây phương của chữ
religio.
Các tin khác
- Quan hệ giữa Nho giáo và Phật giáo ở Việt Nam (18/12/2011 08:47)
- Triết lý nhà Phật sâu sắc ở 'Tây du ký' (09/12/2011 16:08)
- Đại sư Giám Chân và chuyến hoằng pháp huyền thoại tại Nhật (09/12/2011 16:04)
- Tâm từ bi trong Phật giáo, phần 6 (07/12/2011 10:11)
- Tâm từ bi trong Phật giáo, phần 5 (07/12/2011 09:30)
- Ma trong Phật giáo (06/12/2011 13:39)
- Thiền quán PG và trường phái nghệ thuật hiệu ứng gián cách của Bertolt Brecht (05/12/2011 08:46)
- Một đặc trưng rất riêng của Phật giáo (04/12/2011 08:09)
- Con đường tu hành của Đức Kyabje Gosok Rinpoche (27/11/2011 07:47)
- Tâm từ bi trong Phật giáo, phần 4 (26/11/2011 21:25)
|
|
Thần chú của Mật Tông (Phần 1)
27/05/2007 12:13 |
|
|
Tiến trình giải thoát của đức Phật khi Ngài thành đạo
19/05/2006 00:00 |
|
|
Trao đổi về “hiện tượng” Hòa thượng Thích Thông Lạc, kỳ 1
17/12/2010 11:09 |
|
|
Thiền là gì?
17/07/2009 19:51 |
|
|
Thực trạng nghi lễ PG hiện nay: Lễ rước vong lên chùa - Phần 1
12/08/2009 14:21 |
|
Đức Phật của chúng ta - HT.Thích Minh Châu
28/04/2006 18:45 |
|
|
Vì sao đạo Phật suy tàn tại Ấn Độ ? (Tiếp theo và hết)
03/08/2009 22:05 |
|
|
Đắc quả thời hiện đại
08/03/2009 11:04 |
|
|
Ái và vấn đề đoạn Ái
16/06/2006 13:16 |
|
|
Mặt trái của thiền: Đưa hành giả tới sự chối bỏ thực tại
19/08/2009 22:39 |
- Thần chú của Mật Tông (Phần 1)
- Bồ Tát, Lý tưởng trong Phật giáo
- Trao đổi về “hiện tượng” Hòa thượng Thích Thông Lạc, kỳ 1
- Từ Bi đối thoại với Bác Ái
- Năm hình ảnh trước cửa tử
- Ái và vấn đề đoạn Ái
- Mặt trái của thiền: Đưa hành giả tới sự chối bỏ thực tại
- Quan điểm của đạo Phật
- Ý nghĩa bảy bước sen
- Đạo nghĩa vợ chồng theo quan điểm Phật giáo
- Tường thuận Tang lễ Đức Pháp chủ Giáo hội Phật giáo Việt Nam- Đại lão Hoà thượng Thích Đức Nhuận (21/05/2006 10:28)
- Thông cáo đặc biệt Hướng dẫn Tổ chức Lễ truy niệm Đức Pháp chủ Giáo hội Phật giáo Việt Nam (27/06/2006 09:09)
- Đạo Phật và Mô hình giáo dục con người toàn diện (14/07/2006 11:42)
- Hình ảnh ngày đầu tổ chức Đại Giới Đàn tại TP. Hồ Chí Minh (28/11/2006 22:22)
- Ghi nhanh và hình ảnh: CLB Thanh niên Phật tử Việt Nam tại miền Bắc bầu ban chủ nhiệm (17/12/2006 08:07)





Facebook
Twitter
Google

Viết bài luận bàn về những lời dạy của đức Phật để mọi người hiểu và hành theo là một việc làm rất trân quý, xứng để mọi người tán thán công lao.
Người Phật tử cần những lời từ dễ hiểu để học và hành, mà tác giả là người có học uyên thâm đã thay Phật, thay Thầy truyền giảng lại.
Thế nhưng, như trong bài viết, tác giả có một số điều tôi thấy băn khoăn:
- Tác giả thay từ “Phật Giáo” bằng từ “Đạo Pháp”, có thể khiến nhiều người xa thêm sự hiểu biết về đức Phật. “Đạo Pháp” có thể là Pháp của đạo Thiên Chúa, Tin Lành, Hồi giáo… cũng chẳng sai. Liệu có thể hiểu từ “Phật Giáo” bằng từ “Pháp Phật dạy” hay ngắn gọn là “Pháp Phật” có được không?
- Câu: “Vậy Đạo pháp của Đức Phật trước hết là một phương tiện giúp cho con người tự tu tập loại bỏ mọi ảo giác và theo cách hiểu đó thì Đạo pháp – Dharma – không phải là một ‘tôn giáo’…”.
Theo tôi nghĩ, Pháp Phật dạy là những lời cụ thể, rõ ràng để mọi người học và hành. Không phải là “phương tiện” rất mơ hồ mà bao lâu các vị thầy Tổ vẫn dùng. Nào là “như chiêc bè”, “như ngón tay chỉ trăng”… khiến nhiều thế hệ người tu trải qua nhiều thế kỷ mà chẳng kết quả gì.
- Câu: “Thế nhưng ‘Phật giáo’ dưới một vài khía cạnh nào đó lại rất giống như một ‘tôn giáo’ vì ‘Phật giáo’ cũng chủ trương sự sùng kính, nghi lễ, kinh kệ, có chùa chiền, tượng ảnh và “Phật giáo” cũng có ‘đức tin’…”.
Những nghi lễ trong Phật Giáo không hẳn là không cần thiết. Bày tỏ lòng tôn kính đức Phật mà không có nghi lễ thì không có gì làm chứng. Nhưng quá cầu kỳ rình rang, van xin… thì lại thành mê tín, lãng phí, nhảm nhí. Đức Phật dạy: “Người thực hành đúng theo Giáo Huấn của Như Lai nhất, là người tôn sùng Như Lai nhất”.
- Câu: “Tóm lại, Đức Phật không phải là một nhân vật toàn năng để chúng ta cầu khẩn mà đúng hơn là một tấm gương cho chúng ta nhìn vào…”.
Đức Phật thực sự là Đấng Vô Thượng, Toàn Năng, nhưng chúng ta cầu khẩn Ngài thì Ngài cũng không giúp được gì. Ngài không giúp ai nếu không tự lực mà chỉ suốt ngày tụng niệm cầu xin, vì Ngài hiểu Luật Nhân Quả hơn ai hết.
Hạng thứ nhất rất ít, đó là những nhà cách mạng, tiên tri, giáo chủ, bác học... Hạng thứ hai là đa số quần chúng, từ giàu sang tỷ phú cho đến nghèo hèn ăn xin, từ chủ hãng giám đốc cho tới nhân viên, cu li. Tất cả những người chạy theo tiền bạc, sắc đẹp, danh vọng, tham lam ích kỷ. Không bao giờ tự hỏi tại sao ta sinh ra ở đời, để làm gì, v.v...
Ðức Phật là một nhà cách mạng, ngài đã không thỏa mãn với những giáo điều cổ truyền bà la môn nên đã tự mình tìm ra một Ðạo lý mới. Ngài cũng cách mạng chống lại sự phân chia giai cấp của xã hội Ấn thời bấy giờ. (trích Đạo gì? - Tác giả: Thích Trí Siêu).
Gửi phản hồi của bạn