Tăng, ni cũng tần tảo làm ruộng
Kích thước chữ: Decrease font Enlarge font
image

Nhiều nhà chùa ở Thừa Thiên - Huế tự túc lương thực bằng việc cày cấy. Những tăng ni của chùa cũng tần tảo ruộng vườn không khác nông dân thực thụ.

Làm ruộng không thuốc sâu

Chùa Từ Hiếu nằm trên đường Lê Ngô Cát, TP. Huế, là một trong những ngôi chùa còn sở hữu nhiều ruộng ở tỉnh Thừa Thiên- Huế. Đây là ngôi chùa do các thái giám trong cung xây dựng dưới thời Nguyễn, nên ruộng đất cũng do thái giám cúng dường. Hiện chùa có tổng cộng 10,5 mẫu ruộng, tập trung ở các phường Tây Lộc và Thuận Lộc của TP. Huế. Số ruộng này được nhà chùa xác lập quyền sở hữu từ thời Tự Đức và nay đã được Nhà nước cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất.

Các tăng ni chùa Từ Hiếu nô nức trong mùa gặt.

Cũng như hơn 100 tăng, ni khác của chùa Từ Hiếu, từ khi còn là chú điệu, sư thầy Thích Mãn Hạnh đã quen với việc cày ruộng, bón phân, cấy lúa và gặt lúa. Thầy Hạnh cho biết, với diện tích ruộng lớn và thực hiện lời chư tổ dạy “nhất nhật bất tác, nhất nhật bất thực”, nên các sư của chùa là những nông dân áo nâu, đầu nhẵn.

Mỗi năm hai vụ, sau khi cày, ruộng của chùa được bón phân hữu cơ thật đều và bừa nhuyễn, phẳng như mặt giấy rồi mới cấy. Việc cấy lúa cũng hết sức tỉ mỉ. Cây lúa được cấy thẳng như kẻ chỉ, đứng trên bờ nhìn xuống sẽ thấy từ cây đầu tiên của hàng đến cây cuối cùng.

Mùa gặt, tất cả tăng, ni của chùa đều ra đồng, không phân biệt sư lớn hay sư nhỏ. Một ngày theo chân các sư ra ruộng gặt lúa, chúng tôi bất ngờ khi thấy tăng, ni gặt lúa chuyên nghiệp không thua gì nông dân. Giữa thửa ruộng trũng, các sư xắn quần ngang gối, tay thoăn thoắt cắt, bó và gánh lúa, áo nâu đẫm mồ hôi.

Điều đặc biệt trong hoạt động làm ruộng của các chùa là không bao giờ sử dụng thuốc trừ sâu bọ và thuốc diệt cỏ, vì Phật giáo quan niệm không sát sinh. Do đó, cây lúa ở các ruộng chùa sinh trưởng và phát triển tự nhiên, không có sự can thiệp của hóa chất. Cũng vì vậy mà kết quả sản xuất có tính may rủi, bởi nếu gặp năm sâu bọ nhiều thì lúa coi như mất trắng. Nhưng theo nhà sư ở nhiều chùa, mặc dù không sử dụng hóa chất, nhưng lúa của chùa rất ít khi mất mùa.

“Dĩ nông vi thiền”

Theo sử liệu, khác với chùa ở những địa phương khác, ngay từ buổi đầu xuất hiện, các chùa ở Thừa Thiên- Huế đã có chủ trương “dĩ nông vi thiền”, tức là lấy việc cày cấy làm thiền. Do đó, cuộc sống của các chùa khá sung túc, các tăng, ni không phải hổ thẹn vì đã sống bằng sự lao động cật lực của mình.

Cũng như chùa Từ Hiếu, ở các chùa Phước Duyên, Tường Vân, Pháp Hải, Long Thọ... tăng, ni cũng là những nông dân thực thụ.

Dưới thời Nguyễn, ruộng của các chùa gồm nhiều loại, như ruộng do vua cấp; ruộng do các hoàng tử, công chúa và quan lại cúng dường; ruộng do các trụ trì chùa mua về hoặc do các tín đồ phật tử giàu có mua cúng; ruộng do làng xã trích cúng… Tuy nhiên, đến nay, trong số hơn 150 ngôi chùa ở tỉnh, số chùa còn làm ruộng chỉ còn ở con số vài chục.

Theo sư thầy Thích Pháp Chân Đăng - giáo thọ chùa Từ Hiếu, làm ruộng không chỉ giúp chùa tự túc lương thực, mà còn hỗ trợ cho việc tu hành. Bởi lẽ, tăng, ni làm ruộng thì mới thấu hiểu và cảm thông được sự vất vả của quần chúng, từ đó mới có thể gần gũi để cảm hóa, dìu dắt quần chúng trở về chánh pháp, tạo nên cuộc sống tốt đẹp hơn. Ngoài ra làm ruộng còn giúp người tu hành tập được cái tính kham nhẫn, cẩn thận và đây là tiền đề để đi đến các Phật sự lớn.

Thượng tọa Thích Trí Tựu - trụ trì chùa Thiên Mụ tâm sự rằng, nhiều lão nông tri điền khi thấy sư của chùa cày cấy, gặt hái bằng đức tính kiên nhẫn, tỉ mẩn cũng phải đem lòng nể phục. Khi đó, các “nhà sư nông dân” giải thích: nông dân làm ruộng để có lương thực, còn nhà chùa làm ruộng là vừa để tăng gia sản xuất, vừa nhằm đào tạo ra những thầy tu để giúp đời.

Theo: Dân Việt
Đánh dấu lên: Chia sẻ trên Facebook Facebook | Twitter bài viết này Twitter | Chia sẻ trên Google Google |

Thư từ, tin tức, bài viết xin gửi về địa chỉ trisu@phattuvietnam.net. Để biết hướng dẫn viết tin, gửi tin, đăng tin, xử lý hình ảnh, xin bấm vào đây. Rất mong nhận được sự cộng tác của chư Tôn đức Tăng Ni, quý Phật tử và độc giả gần xa

Subscribe to comments feed Phản hồi (5 bài gửi):

Người Ăn Mày Thế Kỷ vào lúc 30/01/2012 15:44
avatar
Một ngày không làm - Một ngày không ăn là: Bác Sĩ phải làm theo chức năng của Lương Y “cho Thuốc trị thân”, Nhà Giáo cho Chữ trị Dốt, Nhà Nông cho Cơm trị Đói, Nhà Vua cho Luật Pháp trị Nước, Nhà Tu cho “GIỚI trị Dục”. Như vậy chúng ta phải hiểu 12 bến nước cũng phải Nhất Nghệ Tinh - Nhất Thân Vinh, còn bá nghệ thì sẽ thành bá láp.
Một ngày không làm, thì đối với bậc Xuất Trần phải hiểu là LÀM ĐẠO "Dạy Đạo Đức "Giới Luật", không thế thì không đủ phước ăn của tín thí.
Thế nhưng người tu thời đại lao vào những việc hoàn toàn Đời, bởi không đủ khả năng để hiếu là BẮT LÀM VUA CŨNG KHÔNG LÀM: Tóc vừa cạo tơ lòng đoạn phủi, Cuốn sổ đời tên tuổi đã bôi, Nợ trần ngày ấy dứt rồi, Tây Phương Cực Lạc là nơi kề gần.
Một vài vị Thầy hay Sư lao vào cả Chánh Trị - Chính Em, Thương Mại Kinh Doanh trong cửa Chùa, biến Chùa thành CHỢ, chưa nói là làm gì mà không gián tiếp sát hay trực tiếp hại sâu bọ, côn trùng.
Muốn mang lại phước cho chư Thiên và loài Người thì bậc Tu hành phải giữ GIỚI, mỗi sáng Ôm Bát xin ăn thì lợi ích cả hai, “thà NGỦ mà giữ Giới còn hơn Thức mà phá Giới”, còn ngược lại thì có làm trăm tỷ mẫu ruộng thì cũng chỉ NO BỤNG nhưng ĐÓI LÒNG.
Phản hồi hay Phản hồi dở
0
Thích Thanh Giảng - Nam Định vào lúc 30/01/2012 22:58
avatar
Môi trường tu hành mà Người Ăn Mày Thế Kỷ nói đấy là như trong phản ứng hóa học người ta nói : Phản ứng xảy ra trong phòng thí nghiệm
Nguyên ủy của Phật giáo, đến bếp núc trong chùa còn không có, nói chi đến thóc gạo?
Cảnh sách dạy :
Tổ Tào Khê siêng năng giã gạo
Tổ Tuyết Sơn tần tảo làm cơm
Tổ Quy Sơn bếp núc chăm nom
Tổ Kính Sơn quét tước thường làm vệ sinh
Tổ Bách Trượng thanh minh trong chúng
Ngày không làm thời cũng không ăn
Tổ Thọ Xương cày cấy chung thân
Đều là những bậc vĩ nhân cửa Thiền
Gương xưa sáng mãi còn truyền

Đấy nhé, bậc là Tổ, là vĩ nhân của nhà Thiền còn thế, thì sao ta lại chê bai việc Tăng Ni chùa Từ Hiếu? Gì chứ Phật giáo Huế là nhất hiện nay rồi

"Hạt gạo nặng như núi", thôi thì đời Mạt Pháp, "rắn rồng hỗn tạp, Thánh phàm đồng cư", nếu có mắc tội phá giới nhưng không nợ tín thí, thì không mất chủng tử Phật vậy.

Tăng và Ni Sơn môn miền Vĩnh Nghiêm tỉnh Nam Định chúng con xin thành tâm tán thán, kính ngưỡng và noi gương quý Thầy chùa Từ Hiếu vậy! Thầy Bản sư của chúng con chính là một phân thân của quý Thầy Từ Hiếu vậy!

Nam mô A Di Đà Phật
Phản hồi hay Phản hồi dở
0
vào lúc 31/01/2012 08:17
avatar
- Có thời Phật giáo ở Trung Quốc bị quy kết là thành phần ăn hại vì do không lao động. Một số vị nghĩ rằng thà vừa lao động vừa tu còn hơn là cứ ngồi đấy chỉ lo tu mà nghe thiên hạ phê phán.
- Phật giáo truyền vào Việt Nam, từ bao đời nay nhiều bậc thầy tổ cũng vừa tu hành vừa lao động. Không phải đức Pháp chủ cũng từng được gọi là "Nông tăng" đó sao? Nhưng có vị tăng nào sánh được với ngài?
- Ở Việt nam bây giờ "mỗi sáng ôm Bát xin ăn" thì chắc chỉ còn sư giả.
- Các sư Nam tông ở miền Tây cũng phải cày cấy, trồng trọt để mà độ nhật.
- Vừa lao động vừa tu, dù không trọn vẹn thì cũng không có gì sai trái. Chỉ sợ là không lao động, mà chỉ toàn nói dốc tu hành thệ nó thế kia.
- Có những người chỉ biết một, không biết hai nhưng lại thích huấn đạo...
Phản hồi hay Phản hồi dở
0
Thanh Tùng vào lúc 02/02/2012 10:49
avatar
Tùy duyên mà sinh hoạt, tu tập, hoằng pháp thôi. Cốt yếu là có tiến nhanh trên con đường giải thoát sinh tử, thượng cầu Phật đạo, hạ hóa chúng sinh không thôi!
Mong các vị khi đánh giá nên nhìn lại tâm mình, vì người có kiến thức ít khi đứng trước các vấn đề trái ngược những gì mình biết thường dễ nổi sân đó, rất nguy hiểm!!!
Phản hồi hay Phản hồi dở
0
minh ngọc vào lúc 02/02/2012 22:17
avatar
"...Muốn mang lại phước cho chư Thiên và loài Người thì bậc Tu hành phải giữ GIỚI, mỗi sáng Ôm Bát xin ăn thì lợi ích cả hai, “thà NGỦ mà giữ Giới còn hơn Thức mà phá Giới”,..."
--->Bây giờ thì tôi đã hiểu tại sao nạn sư giả đi khất thực ở Việt Nam không thể nào dẹp được, vẫn có đất sống, vẫn có người cho tiền mặc dù báo chí, Thành hội nhiều lần lên tiếng cũng không ăn thua.
Và giờ đây tôi đã hiểu được sự im lặng sấm sét của Giáo hội trước những vấn nạn bức xúc gần đây trong Phật giáo mà các vị vẫn lặng yên.
Phản hồi hay Phản hồi dở
0

Gửi phản hồi của bạn comment


Bộ gõ tiếng Việt Bật Tắt

Xin hãy nhập vào mã bạn nhìn thấy trong hình dưới đây:

  • email Gửi bài viết này cho bạn bè
  • print Xem dưới dạng bản in
  • Plain text Xem dưới dạng thuần văn bản
Đánh giá bài viết
3.67
Thông tin tác giả
Admin

Từ khóa trong bài
Bài viết này không có từ khóa nào
Powered by Vivvo CMS v4.1.1