Ký ức về một bậc Trưởng lão

Vào một chiều mùa hè nóng nực, đúng lúc tôi đang chuẩn bị hành trang để đi ra phi trường trở lại Đài Loan thì bỗng nhận được điện thoại của thầy Thanh Vân.

Sau một hồi anh em hàn huyên lâu ngày không gặp, thầy bảo tôi tranh thủ viết một bài về Hoà thượng nhà [1] để đăng trong cuốn Kỷ yếu của Ngài, tôi đã vui vẻ nhận lời và hứa sẽ sớm hoàn thành.
 
Ngay sau khi cúp máy, tôi đã trầm lặng một hồi để tưởng nhớ về Ngài, một bậc trưởng lão, một bậc thiền gia thạch trụ mà bấy lâu nay tôi vẫn thường tôn kính.
 
Thấm thoắt đã bảy mùa thu quẩy dép về tây, nhưng âm dung và đạo hạnh của Ngài vẫn còn hằn sâu trong ký ức của tôi.
 
Lúc này, trong lòng tôi cảm thấy bồi hồi và bỗng trở nên nặng trĩu, nó còn nặng hơn cả đống hành trang đang ngổn ngang trước mặt. Vì đã đến giờ xuất phát, nên tôi đành phải thu gọn hành trang và cảm xúc bồi hồi để lên đường.
 
Ôi! những bước chân của tôi nó nặng làm sao, có cảm giác như Ngài đang níu kéo tôi lại và muốn nhắc nhở tôi rằng: “Gia trung hữu bảo hưu tầm mịch [2]”. Tạm dịch: “Của báu vốn sẵn ở trong nhà, chẳng phải tìm kiếm ở đâu xa”.
 
Như thường lệ, sau khi ăn bữa nhẹ xong là tôi chợp mắt cho đến lúc máy bay hạ cánh. Kỳ lạ thay! hôm nay tôi đã trằn trọc mãi nhưng không sao chợp mắt được và cứ mỗi khi bắt đầu chợp mắt thì hình dáng của Ngài như lại phảng phất trước mặt tôi.
 
Tôi thầm nghĩ, chắc Ngài đang muốn nhắc nhở tôi là hãy luôn luôn sống trong sự tỉnh thức, để sớm thoát khỏi bến mê trở về bờ giác.
 
Như được sự mách bảo và chỉ dẫn của Ngài, bất chợt trong đầu tôi đã loé lên được tiêu đề của bài viết, thế là tôi lập tức lấy giấy bút ra để viết. Trước khi đặt bút viết, tôi đã thầm niệm: “Trên hư không bao la vô tận, ngưỡng mong Ngài hãy chứng giám cho lòng thành kính và ngưỡng mộ của con đối với Ngài”.
 
Và như thế, bằng cảm xúc tự nhiên của mình, tôi đã đặt bút viết một mạch cho đến dấu chấm kết thúc của bài này. Thật là một cảm xúc kỳ diệu, một nhân duyên thù thắng mà xưa nay tôi chưa từng hạnh ngộ.
 
Như mọi người đều biết, tôi và thầy Thanh Vân không chỉ là bạn đồng học của khoá II (khoá 1994 - 1998) Học viện Phật giáo Việt Nam tại Hà Nội, mà giữa hai chúng tôi còn có mối đạo tình thân thiết như huynh đệ, chúng tôi đã cùng nhau sách tấn và chia sẻ ngọt bùi trong suốt bốn năm dưới mái trường Học viện.
 
Một hôm, khi hai chúng tôi đang tản bộ trên đường Lý Thường Kiệt - Hà Nội, thầy đã tâm sự với tôi rằng ngày xưa Hoà thượng Sếu và Hoà thượng nhà [3] là bạn đồng học và hai Ngài cũng thân nhau như anh em mình bây giờ đấy!
 
Sau khi tìm hiểu, tôi mới biết thì ra hai Ngài không chỉ là đồng môn của lớp tu học Phật pháp TW khoá năm 1970 tại chùa Quảng Bá, mà ngay từ những năm đầu của thập niên 60 hai Ngài cũng đã từng tham gia các khoá An cư kết hạ tại chùa Quán Sứ do TW Hội tổ chức.
 
Nhờ đạo tình huynh đệ giữa tôi và thầy Thanh Vân, mà tôi đã có phúc duyên được diện kiến và đỉnh lễ Ngài ba lần tại Tổ đình Đống Cao - Hải Dương, lần đầu tiên là nhân dịp về dự lễ khánh thành nhà thờ Tổ chùa Bằng (tức chùa Bình Lâu) vào tháng 11 năm 1996.
 
Khi thoạt nhìn thấy Ngài, tôi đã có phần run sợ và lúng túng, vì trước mặt tôi là một bậc Trưởng lão tuy với dáng vóc nhỏ bé và bộ nâu sòng cũ kĩ, nhưng đã toát lên vẻ trang nghiêm và đạo phong cốt cách của một bậc xuất trần thượng sĩ. Đứng trước mặt Ngài, tôi cảm thấy mình như một kẻ cùng tử [4] đã lãng đãng phong trần bấy lâu, nay được trở về bên sự đùm bọc yêu thương của một người cha giàu lòng nhân ái.
 
Viết đến đây, tôi lại chợt nhớ đến hai câu thơ của vua Trần Thái Tông là: “Vĩnh vi lãng đãng phong trần khách, nhật viễn gia hương vạn lý trình [5]”. Tạm dịch: “Lang thang làm khách phong trần, quê hương ngày một muôn lần cách xa”.
 
Đúng vậy, hiện vẫn còn biết bao những chúng sinh đang dong duổi đường gió bụi, đang đắm chìm nơi biển khổ sông mê mà chưa biết quay đầu tìm về bờ giác.
 
Một ấn tượng khiến tôi không thể nào quên là khi tôi chắp tay đỉnh lễ Ngài, thì lập tức Ngài cũng đã chắp tay vái lại tôi, động tác này của Ngài đã khiến cho tôi run sợ bội phần và cảm giác như mình đã bị tổn phúc khi để một bậc trưởng lão chắp tay vái mình. Nhưng sau khi lấy lại trấn tĩnh, tôi mới hiểu ra rằng Ngài đã vái cái Phật tính thanh tịnh vốn có trong tôi, chứ không phải là vái cái thân xác Tứ đại nhỏ bé này của tôi.
 
Dù chỉ là một động tác nhỏ, nhưng đã hàm chứa sự thấu triệt về chân lý viên minh bất nhị và tâm vô trụ của Ngài. Với giọng nói ấm áp và chậm rãi, Ngài hỏi tôi: “Thầy là đệ tử của ai ?”.
 
Tôi trả lời: “Dạ bạch Hoà thượng, con là đệ tử của Hoà thượng Đọ ở Ninh Bình ạ! ”. Khi nghe đến từ “Hoà thượng Đọ”, Ngài đã ngước lên nhìn tôi với một ánh mắt chìu mến và ân cần hỏi tiếp: “Hòa thượng nhà có khoẻ không? Khi nào về chùa thì cho tôi gửi lời hỏi thăm Hoà thượng nhé!”.
 
Lúc này, sự xúc động và bồi hồi đã trào dâng lên trong trái tim tôi, hai khoé mắt của tôi dường như đã rươm rướm lệ. Với ánh mắt chìu mến và giọng nói ấm áp của Ngài, đã xua tan đi sự giá lạnh trên một chặng đường dài đi bằng xe máy từ Hà Nội về Hải Dương của tôi.
 
Qua một hồi hỏi thăm sức khoẻ của thầy tôi, Ngài đã ôn lại những kỷ niệm giữa Ngài với thầy tôi trong khi còn ngồi dưới mái trường chùa Quảng Bá.
 
Tuy đã ở tuổi ngoài chín mươi, nhưng Ngài vẫn còn minh mẫn lạ thường và dường như những kỷ niệm giữa Ngài và thầy tôi vẫn còn in đậm trong kí ức của Ngài.
 
Hầu chuyện Ngài một hồi, không chỉ sự run sợ và lúng túng trong tôi đã dần tan biến, mà sự cách biệt giữa một bậc trưởng lão và một kẻ hậu học như tôi dường như cũng không còn nữa.
 
Đến bữa ăn, Ngài bảo tôi: “Thôi đi ăn cơm đi và nhớ phải ăn cho no kẻo trên đường về lại đói”. Giọng nói của Ngài nghe từ bi và gần gũi làm sao, nó gần gũi như những lời mà thầy tôi vẫn thường nhắc nhở trong mỗi lần tôi được nghỉ học về chùa Đọ.
 
Trước khi từ biệt, tôi đã đến chắp tay và đỉnh lễ Ngài, Ngài đã không quên căn dặn tôi là: “Hãy cố gắng tinh tiến tu học để mai sau còn hoằng dương Phật pháp, tương lai của Phật giáo nước nhà đang trông đợi vào các thầy đấy!”.
 
Không dừng ở đó, Ngài còn nói tiếp: “Nhân năng hoằng đạo, phi đạo hoằng nhân[6]. Tạm dịch: “Đạo là do con người nghiên cứu, tu tập và truyền bá; đạo mà không có người truyền bá thì cũng chỉ giống như một thứ đồ cổ để trong bảo tàng cho mọi người chiêm ngưỡng mà thôi.
 
Mặc dù đã ở cái tuổi lão giả an chi, nhưng Ngài vẫn luôn canh cánh trong lòng về một tương lai rạng rỡ của Phật giáo nước nhà. Lời căn dặn ân cần của Ngài vẫn luôn văng vẳng bên tai tôi và nó đã trở thành một thứ hành trang vô hình dong duổi bên tôi trong những tháng năm đèn sách ở trong nước cũng như suốt thời gian đi tu nghiệp ở nước ngoài.
 
Khi về chùa Đọ, tôi đã đem chuyện được diện kiến và đỉnh lễ Ngài ra kể với thầy tôi [7]. Tôi mới nhắc đến từ “Hoà thượng Sếu”, thầy tôi đã rất phấn chấn và ân cần hỏi: “Cụ có khoẻ không? Đã lâu lắm rồi anh em không gặp được nhau, khi nào có dịp thì đưa tôi ra thăm Hoà thượng nhé, Hoà thượng đạo hạnh và quý hoá lắm!”.
 
Nói đến đây, thầy tôi bỗng tĩnh lặng một hồi và dường như đang hồi tưởng về một điều gì đó, phải chăng là những kỷ niệm đẹp giữa thầy tôi với Ngài.
 
Tiếp theo, thầy tôi đã kể một loạt những kỷ niệm khi hai Ngài còn học với nhau dưới mái chùa Quảng Bá như: ăn vỏ xu hào kho, đốt những nén hương thừa để soi chữ học v.v…Nhìn ánh mắt và giọng nói của thầy tôi, tôi có thể cảm nhận được mối đạo tình thân thiết giữa hai Ngài trong những tháng năm trúc song đèn sách.
 
Có thể nói, mối đạo tình thân thiết giữa tôi và thầy Thanh Vân dường như đã được phiên bản từ mối đạo tình thân thiết của hai bậc trưởng lão - Hoà thượng Sếu và Hoà thượng Đọ. Quả là một sự tiếp nối kỳ diệu và nhân duyên hy hữu giữa hai thế hệ.
 
Viết đến đây, tôi cảm thấy lòng mình như bị quặn đau và có phần day dứt vì đã không tạo dựng được một cuộc tái ngộ giữa hai Ngài. Quả thực, tôi đã để mất đi duyên lành ngàn năm khó gặp.
 
Lúc này, câu nói: “Khi nào có dịp thì đưa tôi ra thăm Hòa thượng” của thầy tôi bỗng lại vang vọng bên tai tôi. Tôi thực sự cảm thấy là mình đã có lỗi đối với hai Ngài, vì sự lơ đễnh của tôi mà cuộc tái ngộ giữa hai Ngài đã trở nên vĩnh viễn bỏ ngỏ.
 
Nhưng không, tôi luôn tin tưởng rằng, với hạnh nguyện cao cả của Bồ tát, chắc hẳn hai Ngài đã thừa nguyện tái lai và cùng dắt tay hồi nhập cõi Sa bà để tiếp tục cứu độ cho muôn vàn chúng sinh còn đang ngụp lặn trong biển khổ sông mê.
 
Bên ngoài khung cửa sổ của máy bay là cả một bầu trời xanh xa thẳm, nhìn về miền xa thẳm ấy tôi mới thấy con người nó bé nhỏ làm sao. Đúng vậy, chỉ có máy bay mới biết được bầu trời mênh mông nhường nào. Một thế kỷ tuy không phải là dài so với dòng thời gian vô tận, song tròn một thế kỷ trụ thế Ngài đã dành chọn tâm huyết cho việc phụng sự Đạo pháp và Dân tộc.
 
Ngài quả là một tấm gương sáng, là một Bắc đẩu tinh luôn luôn soi rọi cho Tăng - Ni, Phật tử Hải Dương nói riêng và Tăng - Ni, Phật tử cả nước nói chung. Có lẽ, do đã thấu triệt được tính hư dối và luôn biến đổi vô thường của mọi sự vật hiện tượng [8], nên ba vạn sáu nghìn ngày ở đời Ngài đã không để lại bất kỳ một trước tác nào.
 
Đúng như lời Hương Hải (1627 - 1715) thiền sư đã nói: “Nhạn vô di tích chi ý; Thủy vô lưu ảnh chi tâm”. Tạm dịch: “Để dấu: nhạn không có ý; giữ bóng: nước cũng vô tâm”.
 
Tuy nhiên, với những pháp âm vi diệu và những việc làm mang đậm tính thân giáo của Ngài cũng đã đủ làm hành trang, tư lương để bồi đắp và vun trồng cho hàng hậu học. Ngài đã luôn coi việc tiếp dẫn hậu lai, báo Phật ân đức như một nhiệm vụ cấp bách và thường xuyên.
 
Trong tất cả những công trạng lớn lao của Ngài, chúng ta không thể không kể đến công lao giáo dưỡng, hun đúc của Ngài đối thầy Thanh Vân. Tuy đã quẩy dép về Tây, nhưng Ngài đã để lại cho Phật giáo Hải Dương nói riêng và Phật giáo Việt Nam nói chung một tài sản quý giá đó chính là thầy Thanh Vân, một sứ giả của Như lai, một bậc pháp khí của chốn Thiền môn trong tương lai. Thật là xứng đáng với câu: “Tổ đức liên huy”. Tạm dịch: “Đức tổ luôn được nối tiếp và sáng mãi”.
 
Ánh đèn chiếu sáng từ trên trần máy bay đã rọi soi cho tôi viết, giống như Ngài đang soi đường chỉ lối cho tôi đi trong bóng đêm tăm tối. Tôi càng viết thì càng thấy lưu loát và có cảm giác như Ngài đang chỉ bảo cho tôi từng câu, từng chữ, chỉ trong vòng gần hai giờ đồng hồ mà tôi đã viết kín gần bốn trang giấy.
 
Vẫn biết sự hạn chế của ngôn ngữ văn tự, vì nó không thể chuyển tải hết được những cảm xúc, những ký ức sâu đậm của tôi về Ngài. Thêm vào đó, cho dù tôi có viết, có tả bao nhiêu về Ngài đi chăng nữa thì cũng chỉ là thừa, giống vẽ rắn thêm chân mà thôi. Bởi lẽ, ở nơi Ngài đã “bặt dứt đối đãi”; “siêu việt nhị nguyên”; “khen cũng không tăng, mà có chê cũng chẳng giảm”.
 
Tuy nhiên, văn dĩ tải đạo, tôi vẫn phải dùng ngôn ngữ văn tự và mượn bút mực làm phương tiện để bày tỏ lòng tôn kính và ngưỡng mộ của tôi đối với một bậc chân tu khả kính như Ngài.
 
Khi Cơ trưởng của chuyến bay thông báo máy bay đang chuẩn bị giảm độ cao để hạ cánh, thì cũng chính là lúc tôi đang mải mê viết lời kết của bài. Khi tôi nắp bút và gấp chiếc bàn ăn trước mặt thì ánh đèn chiếu sáng trên trần máy báy cũng dần dần khép lại.
 
Tôi bắt đầu chợp mắt và thả hồn về một phương trời xa thẳm bao la. Lúc này, hình bóng của Ngài bỗng lại tràn ngập trong não hải của tôi…
                           
Viết trên chuyến bay VN924 bay từ Hà Nội đi Đài Bắc Mùa Vu Lan năm Kỷ Sửu 
 
Hậu học Thích Minh Quang Nghiên cứu sinh khoa Triết học, Trường Đại học Quốc gia Đài Loan


[1] Tức là cố đại lão Hòa thượng Thích Minh Luân, Viện chủ Tổ đình Đống Cao (tức chùa Sếu) - Hải Dương. Hoà thượng nhà, là từ thân mật mà tôi và thầy Thanh Vân bấy lâu nay vẫn thường tôn xưng đối với hai Ngài: Hoà thượng Sếu (Đống Cao) và Hoà thượng Đọ.
[2] Trích thơ Thiền của vua Trần Nhân Tông.
[3] Tức là cố đại lão Hoà thượng Thích Thanh Hào, Viện chủ Tổ đình Đỗ Linh Quang (chùa Đọ) - Ninh Bình.
[4] Trong kinh Pháp Hoa có câu chuyện “Người cùng tử”. Kinh có đoạn chép như sau: “Hỡi người giàu sang bậc nhất, tha phương cầu thực xưa nay. Hãy thôi làm thân cùng tử, về đây tiếp nhận gia tài”. Gia tài, đó chính là bản tính thanh tịnh vốn có của mỗi con người.
[5] Trích trong bài “Tứ Sơn Kệ Tự Tính” của vua Trần Thái Tông.
[6] Câu này được trích trong thiên Vệ Linh Công của sách Luận Ngữ.
[7] Hòa thượng Viện chủ Tổ đình Đỗ Linh Quang (chùa Đọ).
[8] Như Kinh Kim Cương đã chép: “Phàm sở hữu tướng giai thị hư vọng, nhược kiến chư tướng phi tướng, tức kiến Như lai”. Tạm dịch: “Cái gì có hình tướng đều là giả dối, chỉ khi nào thấy được các hình tướng chẳng phải là thực có. Lúc đó, mới thực sự thấy được Như Lai”.

Bài viết này không có từ khóa nào

Thư từ,  bài viết, hình ảnh xin gửi về địa chỉ: trisu@phattuvietnam.net. Để xem hướng dẫn viết, gửi bài và đăng ký cộng tác viên, xin bấm vào đây. Đường dây nóng: 0904.087.882 (Phật sự Hà Nội); 0989.047.041 (Phật sự TP. Hồ Chí Minh); 0907.678302 (Phật sự Tây Nguyên); 0983.376.774 (Phật sự Hải Phòng).

Subscribe to comments feed Phản hồi (21 bài gửi)

Nguyễn Linh Hương(Đàm Hưởng) 11/05/2011 23:22:34
A di đà Phật con bạch thầy! Quả thực đọc bài viết của Thầy con thấy rất xúc động và kính ngưỡng tình bạn đạo thật đẹp của 2 cố Hòa thượng nhà ta cũng như tình bạn của Thầy và Thầy Thanh Vân. Quả thực là những tình bạn đẹp như thế rất hiếm có phải không thầy? Con chợt nhớ đến câu nói của Hòa thượng Trí Hải đã nói: "Quen biết khắp thiên hạ, tri âm chẳng mấy người".Con nghĩ câu nói của Hòa thượng cũng rất đúng bởi trên đời này rất hiếm những tình bạn chân thành bền đẹp. Thế vậy mà 2 cố Hòa thượng nhà ta đã có 1 tình bạn đẹp biết bao. Phải chăng đó chính là nền tảng để xây dựng lên tình bạn của Thầy và Thầy Thanh Vân?...Con cầu Chư Phật gia hộ cho thầy luôn mạnh khỏe luôn là 1 cây cao bóng cả che mát cho chúng con và đặc biệt con cầu chúc cho tình bạn của Thầy và Thầy Thanh Vân mãi luôn tươi đẹp. Để từ đó con và nhiều người khác nữa sẽ cố gắng xây dựng cho mình những tình bạn đẹp như thế. Con chào Thầy! ĐH-N2.
Thich Minh Quang 05/05/2011 22:53:32
Cảm ơn bạn Thiền Phong. Rất hân hạnh được làm quen với bạn. Khi nào lên TP thì ta gặp nhau nhé! Chúc luôn mạnh khỏe và an lành. TMQ
Thiền Phong 05/05/2011 20:44:34
Mô Phật! nghe về thầy Minh Quang đã lâu! nay chợt đọc được bài viết của thầy, do anh Thọ Đức chuyển. Rất mong có nhân duyên nào đấy, thầy trò gặp nhau ở taibei, hoặc tainan.Gửi lời chúc sức khỏe tới thầy và sự tinh tấn trên đường đời, đường đạo!
Thiền Phong kính ngưỡng!
Thich Minh Quang 03/05/2011 19:28:16
Rất cảm ơn bài phản hồi của "sắp" TS NTĐ. Bài PH rất sâu sắc, rộng và hay. Bao trùm cả Phật, Nho và Lão. Quả là không đơn giản chút nào. Chúc NTĐ mạnh khỏe và học hành thành đạt. Chào TB. TMQ
Thich Minh Quang 03/05/2011 19:24:15
Cám ơn SCO H.AN rất nhiều. Chúc SCO an lạc và học hành tiến bộ. TMQ
thich hanh an 03/05/2011 18:22:08
Cám on thầy TQ nhiều!
đọc bài của thầy mà con thấy lòng ấm lại, con mong thầy có nhiều bài hay hơn nữa;
chúc thầy mạnh khỏe!
Nguyen Tho Duc 03/05/2011 17:45:29
Vài cảm nhận về bài viết “Ký ức về một bậc Trưởng lão”
của Thầy Thích Minh Quang
Cảm nhận đầu tiền về bài viết, đó là những dòng tâm sự của một cảm xúc chân thật, lai láng, dạt dào của tác giả về những miền kí ức xa thẳm nhưng vẫn luôn ấm nóng trong lòng tác giả về người thầy muôn vàn kính trọng và người bạn tri kỉ của mình. Nhưng điều đáng quí hơn, khiến người đọc ấn tượng hơn nữa là, ẩn chứa đằng sau và bên trong những tâm sự và cảm xúc đó, là những thuyết giảng phong phú về Phật tính, Chân như, Vô Ngã, Niết bàn, cũng như con đường giác ngộ “minh tâm kiến tính”, “trực chỉ nhân tâm”, thoát khỏi bến mê.... Những nguyên lí Phật pháp tối căn bản như : “Gia trung hữu bảo hưu tầm mịch”, “Nhân năng hoằng đạo, đạo phi hoằng nhân”, “Nhạn vô di tích chi ý; Thủy vô lưu ảnh chi tâm”, “bặt dứt đối đãi”, “siêu việt nhị nguyên”… đã được tác giả khéo léo gửi gắm vào trong cảm xúc chân thực của mình. Sự đan xen, hòa quyện nhất thể giữa cảm xúc của “nhân tâm” với “Thiền tâm” khiến người đọc cảm nhận được không chỉ là tâm sự của cảm xúc “nhân tình” nơi cõi tục, mà bao trùm lên cảm xúc đó là cả một thế giới Phật tính lung linh. Sự kết hợp, đan xen, nhất thể giữa “nhân tình” với “Phật tính”, giữa “cõi tục” với “niết bàn”, giữa “siêu việt” với “nội tại” vốn là một trạng thái không dễ đạt được của các tín đồ Phật gia trên con đường tu hành khổ luyện. Đó là trạng thái “hòa quang đồng trần” (Lão tử), “vô sở đãi” (Trang tử), “Lạc đạo” (Nho gia), là “vô chấp”, “nhậm duyên tùy tục”, là “cư trần lạc đạo” theo cách nói của Phật gia.
Đọc bài viết về tình cảm thầy trò, bằng hữu mà ta lại thấy phương pháp và con đường giác ngộ Phật tính hiện ra trước mắt. Bài viết như một bài thuyết giảng sống động thấm đậm giáo lí Phật pháp, hướng ta đến con đường giác ngộ. Điều đó khiến người đọc tự vấn rằng : sự tuôn trào tự nhiên của cảm xúc, sự hòa quyện đan xen rất đỗi tự nhiên hồn hậu giữa “cảm xúc nhân tình” với “hào quang Phật tính” trong bài viết, phải chăng là kết quả của một quá trình tinh tiến giác ngộ? Phải chăng khi tâm ta thanh tịnh, siêu việt ngã chấp, mặc cho ánh hào quang Phật tính soi rọi trong tâm, thì những cảm xúc chân thật, hồn hậu vốn vẫn bị giam hãm kìm kẹp bởi ngã chấp cứ mặc sức tuôn trào, hòa quyện và nhất thể với Phật tính trong tâm.
Bài viết cũng cho ta thấy sự luyến tiếc của tác giả với người thầy muôn vàn Kính yêu của mình, chỉ là cảm xúc trần tục của nhân gian, và dường như tác giả đã vượt qua cái ngã chấp trần tục đó, để xóa bỏ sự ngăn cách của không gian và thời gian, vượt qua sự ngăn cách giữa “niết bàn” và “cõi tục”. “Cư trần” đấy, nên có buồn vui, nhưng cũng “thoát trần” đấy, nên buồn vui không còn. Thân thể “vô thường” của người thầy tuy không còn hiện hữu trong cõi tục, nhưng cái Phật tính “thường hằng” của thầy lại luôn hiện hữu trong thế giới niết bàn, luôn ngự trị trong tâm khảm của tác giả. Cũng bởi một lẽ : “mạc vị xuân tàn hoa lạc tận, đình tiền tạc dạ nhất chi mai”. Bông hoa mai của mùa xuân chỉ là hiện hữu “vô thường” của người thầy nơi cõi tục, bông hoa mai của bốn mùa mới là hiện hữu “thường hằng” của người thầy trong cõi niết bàn siêu việt và thế giới Phật tính nội tâm của tác giả. Có lẽ, cái cảm xúc “chân suất tự nhiên” đó, chỉ có được khi người ta đạt trạng thái ung dung với tâm thái “cư trần lạc đạo”.
Mấy dòng lan man của người ngoại đạo
Đệ : Nguyễn Thọ Đức mạo muội lạm bàn. Mong thầy Minh Quang chỉ giáo!
2011/05/03.
P/s : Lâu rồi không gặp thầy, chúc thầy luôn mạnh khỏe và có nhiều bài viết tâm đắc.
Thích Minh Quang 02/05/2011 23:21:47
Cảm ơn PT HanHan đã quan tâm tới bài viết của TQ. Chúc bạn luôn mạnh khỏe và thành công. TMQ
Thích Minh Quang 02/05/2011 23:18:00
Cảm ơn Việt Tiến nhiều nhe! Danh từ của nhà Phật đôi khi hơi khó hiểu một chút, nhưng không sao cả, dần dần rồi sẽ hiểu mà. Chúc mạnh khỏe và thành đạt. TMQ
HanHan 02/05/2011 13:14:25
bài viet cua thay qua sau sac ,chân thật, là phật tử con rất cảm động trước tình cảm cao dep , thiêng liêng của quí Thầy.Con cầu nguyện hồng ân Tam Báo gia hộ cho quí Thầy luôn luôn sức khoe
Nguyễn Việt Tiến 02/05/2011 11:32:35
Thầy viết rất xúc động và chân thực, việc đã nhiều năm mà thầy nhớ như mới hôm qua. Tuy nhiều câu chữ con chưa hiểu hết nhưng con cảm nhận được tình cảm thành kính của thầy dành cho người thầy đã khuất. Chúc thầy luôn mạnh khỏe để kế tục sự nghiệp của các bậc tiền nhân.
Thích Minh Quang 02/05/2011 08:49:47
Tình bạn là thế, sống phải chân thành và tôn trọng nhau. Dù ít gap nhau nhung trong lòng luôn nghĩ về nhau. Cảm on Nghị (Danie Pham ) nhiều nhe! Chúc mạnh khỏe và học hành thành đạt. TMQ
Danie Pham 02/05/2011 00:08:59
Bài viết của thầy hay và cảm động quá, phần chú thích cũng rất tỉ mỉ, chi tiết. Con đọc liền 1 mạch 2 lần và cảm thấy thực sự xúc động trước tình bạn lớn của những hòa thượng lớn, những người khả kính luôn dành trọn tâm huyết cho Phật giáo. Con cung rất trân trọng tình bạn giữa thầy và thầy Thanh Vân, con nghĩ tình bạn giữa 2 thầy cũng sẽ tiếp nối giống như 2 vị hòa thượng tiền bối đáng kính kia. Chúc 2 thầy luôn mạnh khỏe.
Thich Minh Quang 01/05/2011 18:15:16
Rất cảm ơn sự quan tâm của PT Mùa Thu Buồn. Cuộc đời này cần có sự chân thành và cảm thông. Nếu không có sự chân thành và cảm thông thì chúng ta dù có đi cùng một con đường thì cũng chỉ như khách qua đường mà thôi. Chúc PT luôn tinh tiến và an lạc. TMQ
Mùa Thu Buồn 01/05/2011 13:53:36
Là một người phật tử con rất cảm động trươc tình cam chân thành của quí thầy , văn thầy viết rất thật, quí thầy mãi là tấm gương sáng cho hang phật tư chúng con noi theo.Adidaphat
Thich Minh Quang 30/04/2011 23:24:06
Rất cảm ơn bạn sanhotim đã đọc bài của TQ. Chúc bạn luôn thân tâm an lạc, vạn sự cát tường. Chào thân ái! MQ
sanhotim 30/04/2011 18:51:48
bài viết của thầy rất hay, rất ấn tượng
Thích Minh Quang 30/04/2011 11:40:43
Cám ơn bạn Thanh Tùng rất nhiều! Có được người bạn tri âm là TQ mừng lắm rồi (mặc dù chúng ta chưa biết mặt nhau). TQ đang viết một số bài và sẽ tiếp tục đăng lên mạng. Có gì chúng ta cùng trao đổi và học tập nhé! Chúc bạn thành công và mạnh khoẻ. Chào thân ái! TMQ
nguyen thanh tung 30/04/2011 08:37:43
con rất co ấn tượng với bài viết của thầy.con thấy rất hay, nội dung bài viết đã để lại được cảm xúc chân thật cảa người viết với 1 tình bạn mộc mạc thuần khiết....
khiến mọi ngừơi phải noi theo quý ngài.đây chính là 1 bài học về tb cho tất cả thế hệ bây giờ,nó rất cần trong cuộc sống công nghiệp hóa này.
cảm ơn thầy đã cho chúng con biết đến bài viết này,con hy vong rằng con sẽ được đọc nhiều bài viết của thầy hơn nưa
Thich Minh Quang 30/04/2011 02:27:59
Thành thật cảm ơn bạn đã quan tâm đến bài viết của TQ. Đúng vậy, để viết được một bài văn trên tàu xe, hay nơi đông người ồn ào quả là khó khăn. Tuy nhiên, nếu chúng ta biết tập trung tư tưởng và có cảm hứng về điều ta muốn làm thì mọi chuyện sẽ trở nên dễ dàng. Lúc đó, sợ bạn sẽ viết mãi và viết mãi, phanh không kịp đâu. Có thể nói, nguồn cảm hứng nó gợi cho ta nhiều điều tưởng như đã bị lãng quên trong ký ức. TQ có thói quên hay học thuộc những câu văn, câu thành ngữ và ngạn ngữ hay, do vậy khi viết thì cứ thế viết thôi, ít phải suy nghĩ. Trong sách Luận Ngữ có câu: “Bất học thi, vô dĩ ngôn” (tạm dịch: không học thơ thì chẳng biết lấy gì để mà nói chuyện hay đối đáp). Thơ ở đây nên được hiểu là những đoạn văn, những câu thành ngữ hay…Do vậy, khi dạy học TQ rất chú trọng đến việc học sinh phải học thuộc những câu nào hay và bổ ích trong cuộc sống. Thêm vào đó, nếu bạn luyện tập được thói quen: “việc bận, nhưng tâm không bận” thì khi xử lý công việc sẽ không bị lẫn lộn, hoặc lúng túng như gà mắc phải tóc. Chúc bạn luôn mạnh khoẻ và thành công. Chào thân ái. TMQ
1 2 next tổng cộng: 21 | đang hiển thị: 1 - 20
Tên người gửi:
Địa chỉ mail:

Bộ gõ tiếng Việt Bật Tắt
Captcha
  • email Gửi bài viết này cho bạn bè
  • print Xem dưới dạng bản in
  • Plain text Xem dưới dạng thuần văn bản
Thông tin tác giả