Ý tưởng về một kênh truyền hình Phật giáo Việt Nam
image

Bất cứ ai có trách nhiệm với đạo pháp và dân tộc đều không khỏi giật mình chỉ sau vài giờ xem kênh truyền hình SMTV. Hàng đoàn người đủ màu da quỳ mọp vái lạy trước một người phụ nữ ăn mặc diêm dúa, sặc sỡ.

Từ đài truyền hình “Supreme Master” TV

Theo nội dung một trang quảng cáo cỡ lớn đăng trên bìa 3 một tờ báo Phật giáo ở TP.HCM, chúng tôi vào trang web được giới thiệu:

www.suprememastertv.com để xem TV. Hóa ra, đó là đài truyền hình Thanh Hải “Vô Thượng Sư” (SMTV). Trước đây, Pháp Luân cũng đã có bài phê bình việc xem đài trên. Nay có dịp tiếp xúc trực tiếp với đài này qua internet, chúng tôi xin có một số phân tích đi vào chi tiết để từ đó trở lại ý tưởng PGVN trong và ngoài nước cần có một đài truyền hình phục vụ việc hoằng pháp và tu học của Phật tử, đồng thời làm đối trọng với đài truyền hình của “đạo” Thanh Hải, một đạo đang tìm kiếm tín đồ từ giới Phật giáo.

Tên trang web của đài được công bố rộng rãi trên sách báo chính thức, bạn đọc dễ dàng truy nhập để xem và nhận định về nội dung chương trình. Vì vậy, ở đây, chúng tôi chỉ đi sâu vào cách làm chương trình truyền hình và các tổ chức kỹ thuật truyền dẫn, phát sóng đến khán giả.

Xét về cách làm chương trình thì đài SMTV có một kiểu cấu tạo chương trình rất đặc biệt. Chương trình ngắn, đơn giản, lặp đi lặp lại một số nội dung giáo lý cơ bản. Chỉ cần người xem lướt qua vài chục phút/ ngày là đạt yêu cầu. Nó khác với cách làm chương trình thường thấy là có nhiều chuyên mục, chương trình chia ra rõ ràng, mỗi chương trình tùy theo nội dung mà có thời lượng từ vài chục phút đến hơn một giờ. Chương trình truyền hình SMTV nói tiếng Anh, đôi khi nói tiếng Việt, tiếng Hoa và một số thứ tiếng khác. Nhưng điều đáng lưu ý rất hiếm thấy, nếu không muốn nói là trường hợp đặc biệt, là các chương trình truyền hình SMTV có đến hàng chục phụ đề đủ thứ tiếng khác nhau: Tiếng Anh, Pháp, Hoa, Nga, Tây Ban Nha, Việt Nam, Ả Rập, Đức, v.v… chiếm cả một phần đáng kể màn hình. Kết hợp với cách làm chương trình ngắn gọn, lặp đi lặp lại kể trên, có thể thấy chương trình truyền hình SMTV hướng đến đối tượng là khán giả toàn thế giới từ trình độ biết đọc trở lên. Chương trình thiếu hẳn một bề dày trí tuệ, nhưng lại có khả năng lan tỏa, khắc sâu.

Cách thức làm chương trình của đài SMTV còn thể hiện sự đặc biệt ở chỗ giảm vai trò của hình ảnh video, tăng cường vai trò của ảnh chụp kết hợp với động tác lia camera (zoom in, zoom out, lia máy trên ảnh chụp), khai thác triệt để đồ họa vi tính. Đây là cách làm chương trình tiết kiệm chi phí, không cần nhiều phóng viên hoạt động bên ngoài mà chỉ cần một số ít biên tập ngồi bên máy vi tính, với hình ảnh tĩnh có sẵn và không nhiều hình ảnh video. Hình ảnh video có khác biệt về chất lượng, một số đoạn quay công phu trau chuốt, nhưng một số đoạn chỉ quay với mức độ nghiệp dư. Duy chỉ có cách tổ chức đường dây chương trình là khá chuyên nghiệp. Điều này cho thấy chương trình đài SMTV không phải do các tín đồ thực hiện, mà chỉ thuê công ty truyền thông bên ngoài làm theo một số yêu cầu nhất định về mặt nội dung. Như vậy, đài SMTV có một chương trình truyền hình như vậy không có gì khó khăn, không tốn công, tốn sức. Đầu tư chương trình như vậy là nhẹ hơn rất nhiều so với một đài truyền hình địa phương ở Việt Nam.

Chương trình đơn giản, đầu tư giới hạn, nhưng đài SMTV có hệ thống truyền dẫn phát sóng toàn cầu có thể coi vào hàng đầu thế giới. Chuyên gia thiết kế hệ thống truyền hình này đã có một quan điểm đặc biệt hiếm thấy. Mạng phát sóng vệ tinh của đài này, với chương trình thuộc loại đơn giản nhất, lại là mạng đồ sộ nhất. Có thể nói, là đài truyền hình này phát sóng 100% diện tích trái đất có người ở. Nó dùng đến 14 vệ tinh: Galaxy 25, Hyrasat, Intelsat 907, ABS, Astra 1, Asiasat 2, Asiasat 3S, B  Sky B, Intelsat 10 C-band, Intelsat 10 Ku-band, Optus D2, Eurobird, Eurobird 2, Hotbird.

Về quy mô, hệ thống này lớn hơn gấp nhiều lần hệ thống phát chương trình truyền hình VTV4 của Việt Nam, phủ sóng toàn cầu với 6 vệ tinh; lớn hơn hệ thống truyền hình VOATV, thể hiện quan điểm của chính phủ Mỹ, phủ sóng toàn cầu với 6 vệ tịnh; cũng có thể coi là lớn hơn đài truyền hình CNN nổi tiếng của Mỹ về mặt quảng bá, vì CNN dùng 15 vệ tinh (theo www.lyngsat.com) nhưng trong đó có một số vệ tinh radio (XM3, XM4) và nhiều vệ tinh thương mại cho thuê bao (xem phải trả tiền). Các đài truyền hình Phật giáo lớn phủ sóng toàn cầu như kênh Đại Ái (Hội Phật giáo Từ tế Đài Loan), phủ sóng toàn cầu với 8 vệ tinh, kênh DMC (Dhamma Channel, Phật giáo Thái Lan) sử dụng 6 vệ tinh…

Về đặc điểm thiết kế hệ thống thì đài truyền hình SMTV đạt mức độ tinh vi rất cao, vừa tỏa sóng rộng, ở đâu trên trái đất đều có thể thu được, vừa có những điểm nhấn vào những nơi đông đảo người Việt, người Hoa sinh sống. Chẳng hạn, ở châu Á, người thiết kế hệ thống phát sóng cho đài truyền hình này dùng đến 4 vệ tinh. Đài Loan, Việt Nam là các điểm nhấn tập trung sóng vệ tinh. Riêng Việt Nam, khán giả có thể thu xem trên băng C, anten thu có đường kính lớn hơn 1,2m từ vệ tinh Asiasat 3S có công suất phát rất mạnh trên diện rộng, vừa có thể thu xem trên băng Ku, anten thu có đường kính 0,6m từ vệ tinh ABS1 tập trung phủ sóng lãnh thổ Việt Nam. Đối với châu Âu, châu Úc… cũng có những thiết kế đạt mức hiệu quả thu hút khán giả cao như vậy. Hệ thống này được coi là tạo thuận lợi tối đa cho khán giả vào bậc nhất thế giới (trong số những kênh truyền hình phát quảng bá).

Đến ý tưởng về một kênh truyền hình Phật giáo Việt Nam

Việc đài truyền hình SMTV truyền “đạo” Thanh Hải chắc chắn làm cho cả phía PGVN lẫn nhà nước đều lo ngại.

Tín đồ “đạo” này phần lớn đều từ Phật giáo và việc phát triển tín đồ “đạo” này cũng theo chiều hướng đó. Một số ít điểm trong giáo lý “đạo” này như cấm sát sinh, ăn chay… có điểm giống như Phật giáo, nên rất dễ ngộ nhận.

Phía nhà nước Việt Nam chắc chắn cũng không muốn thấy việc ngày càng có nhiều tín đồ PGVN trong cũng như ngoài nước cải đạo sang “đạo” Thanh Hải, một đạo chưa được phép hoạt động tại Việt Nam và thường bị báo chí coi là một loại tà đạo, có tác động tiêu cực đến xã hội. Sách báo, băng giảng, đĩa hình, đĩa tiếng của “đạo” này từ trước đến nay vẫn được ngăn chận nhập khẩu vào Việt Nam. Tuy nhiên, khi “đạo” này sử dụng đến truyền hình vệ tinh, đặc biệt là băng Ku, thu sóng bằng anten 0,6m thì vấn đề đã hoàn toàn thay đổi.

Ngoài ra, còn phải kể đến Phật tử Việt Nam sống ở nước ngoài. Kênh truyền hình SMTV đã tạo một áp lực truyền đạo rất mạnh lên nhóm đối tượng này.

Sự thay đổi của tình hình buộc nhà nước Việt Nam cũng như PGVN có những phương thức khác hơn. Chúng tôi hướng đến ý tưởng một kênh truyền hình của PGVN, và tốt hơn hết, được tổ chức thực hiện trong nước, theo Luật báo chí của Việt Nam, thuê vệ tinh Vinasat-1 phát sóng đến Phật tử Việt Nam trong nước và ngoài nước, hoằng pháp và hướng dẫn tu tập đúng theo tinh thần chánh pháp và truyền thống tốt đẹp của PGVN.

Về phía Tăng Ni Phật tử, nhu cầu về những chương trình video, audio hoằng pháp, hướng dẫn tu học đúng theo chánh pháp có tính chất tâm linh là rất cao. Chúng ta có thể thấy điều này qua việc phát hành đĩa thuyết pháp video, CD, MP3 ở các phòng phát hành kinh sách của các chùa, ở các nhà sách Phật giáo, cả ở những chiếu sách trải bán trước cổng chùa và những xe bán đĩa dạo. Cũng có thể thấy một cách định lượng hơn điều này qua số lượng đĩa hình Phật giáo đã được xuất bản chính thức với mức tăng mạnh và đều đặn hàng năm.

Nhưng, những phương tiện như thế mà PGVN đã có đến nay không thể so sánh được với mạng lưới truyền hình SMTV, mà cường độ sóng của nó trên lãnh thổ Việt Nam xấp xỉ với sóng băng Ku phát đi từ Vinasat-1.

Còn đối với những tín đồ tích cực của “đạo” này, họ không còn bận tâm đến việc nhận băng đĩa từ nước ngoài đưa vào, mà việc tiếp nhận các chương trình truyền đạo đã quá dễ dàng từ vệ tinh.

Chúng tôi có trao đổi ý tưởng về một kênh truyền hình PGVN với một số vị Tăng Ni Phật tử, thì nhận thấy có một số ý lo ngại, cho rằng vấn đề lớn lao, phức tập quá, có thể ngoài tầm tay của PGVN. Chúng tôi xin phép được bàn luận như sau:

Về mặt chủ trương, nếu nhìn vấn đề từ sự xuất hiện của đài truyền hình SMTV phát sóng toàn thế giới và tập trung xuống lãnh thổ Việt Nam, thì giữa nhà nước Việt Nam, PGVN trong và ngoài nước đều dễ dàng thống nhất với nhau về quan điểm đối phó, không phải chỉ ở phạm vi trong nước, mà trên toàn thế giới, nhất là những quốc gia có đông đảo người Việt, mà phần lớn là Phật tử, sinh sống. Vấn đề một đài truyền hình cho PGVN, giữ gìn và phát huy truyền thống và bản sắc PGVN chắc chắn không phải là vấn đề làm các bên chia rẽ, mà trái lại, nó còn tăng cường sự đoàn kết, thống nhất ý chí giữa các bên liên hệ. Một sự chậm trễ, dù chỉ vài ba năm, vẫn có thể mang lại những hậu quả tiêu cực cho đất nước và cho PGVN.

Ở đây cần nói thêm, “đạo” Thanh Hải về hình thức là một tôn giáo, có giáo chủ, giáo lý, nhưng hoạt động thực tế thì còn có nhiều khuất tất. Xem SMTV, chúng rất bất bình và khó hiểu khi đài này không gọi nước ta là nước Việt Nam, mà lại gọi là “Âu Lạc”. Trong khi lãnh thổ của nước Âu Lạc khác xa với lãnh thổ Việt Nam hiện nay.

Về mặt truyền dẫn phát sóng, thì không như trước đây, một đài truyền hình cần phải xây dựng tháp anten phát, mua máy phát sóng, mà hiện nay theo chủ trương xã hội hóa truyền hình thì tổ chức, đơn vị, hay công ty truyền thông chỉ có thể lo phần sản xuất chương trình, phần phát sóng có thể liên kết với các đài truyền hình. Để phát toàn thế giới, PGVN có thể thuê một kênh trước hết trên vệ tinh truyền thông quốc gia Vinasat-1. Chi phí thuê một kênh thông qua hạ tầng của một đài truyền hình đã thuê trọn bộ phát đáp (có thể phát đến hơn 20 kênh theo tiêu chuẩn DVB-S2) là 100.000 - 120.000 USD/năm và trong thực tế có thể hạ hơn. Số tiền này là không quá lớn đối với một tôn giáo có nhiều chục triệu tín đồ như PGVN.

Chi phí để đầu tư trang thiết bị cho một kênh truyền hình, tùy theo giá trị thiết bị có thể từ vài chục ngàn USD đến vài trăm ngàn USD. Về mặt này, PGVN có thể thuê các công ty truyền thông phụ trách phần kỹ thuật, không làm bận bịu việc tu học của Tăng Ni. Tại Việt Nam, các công ty dịch vụ truyền thông hoạt động ngày càng nhiều, cạnh tranh ngày càng quyết liệt, nên giá dịch vụ ngày càng giảm. PGVN đã ra báo chí, lập nhà in, trường đại học với quy mô lớn thì không lẽ nào không quản lý được một kênh truyền hình như Phật giáo Thái Lan, Phật giáo Tích Lan, Phật giáo Đài Loan…

Hàng trăm buổi thuyết pháp, diễn giảng của chư tôn đức khắp cả nước hàng tuần là kho chương trình vô tận của truyền hình PGVN. Nhưng trước hết số lượng các đĩa hình thuyết pháp và các chương trình khác của Phật giáo được xuất bản chính thức trong những năm qua sẽ là những chương trình sẵn có trong bước đầu tiên. Các chùa có thể tự ghi hình các chương trình thuyết pháp gởi đến để phát. Kinh phí làm chương trình truyền hình không phải là gánh nặng. Ngoài ra, chương trình truyền hình Phật giáo từ nhiều kênh trên thế giới đều miễn phí về bản quyền, dành cơ hội khai thác sử dụng gần như vô tận và cũng không tốn chi phí (chi phí phiên dịch so với chi phí sản xuất chương trình truyền hình là không đáng kể).

Cơ sở truyền hình Phật giáo có thể bố trí trong tổ chức những tờ báo Phật giáo chính thức hiện có. Xu thế phát triển thành những tập truyền thông đa phương tiện với nhiều phương thức truyền thông như truyền hình phát thanh, báo giấy, bảo điện tử là xu thế của báo chí thế giới và báo chí Việt Nam. Nhà nước và luật báo chí của Việt Nam cũng hướng tới điều này và trong thực tế một số cơ quan báo chí đã vừa có thể có phát thanh, vừa có truyền hình, vừa có trang báo điện tử, vừa có một hay nhiều tờ báo giấy.

Các chùa, chư vị tôn đức có thể góp phần quan trọng vào kinh phí hoạt động của kênh truyền hình và ngược lại kênh truyền hình sẽ phát sóng chương trình thuyết pháp của chư liệt vị tôn đức từ các chùa.

Hoạt động truyền hình trong thực tế là một hoạt động dễ vận động kinh phí hơn cả. Một chương trình gây quỹ từ thiện của các đài truyền hình lớn tại Việt Nam trong một đêm có thể quyên góp đến hàng chục tỉ đồng. Kênh truyền hình không là một gánh nặng tài chính, mà thực tế nếu khéo sử dụng sẽ là một phương tiện hoạt động từ thiện hết sức hiệu quả.

Hoạt động theo luật báo chí Việt Nam, các kênh truyền hình đều có nguồn thu nhập từ quảng cáo. Nguồn thu này cũng góp phần vào việc trang trải kinh phí hoạt động. Trong thực tế, phần lớn các kênh truyền hình tại Việt Nam đều có lãi. Doanh thu quảng cáo của các đài truyền hình lớn tại Việt Nam lên đến hàng ngàn tỷ đồng một năm và gia tăng trung bình 20-30% mỗi năm.

Tùy theo phương thức phát sóng, mà phía khán giả đầu tư thiết bị cho việc thu xem có giá trị cao hay thấp. Nếu truyền hình phát sóng qua mạng cáp, thì người xem chỉ trả phí chung cho việc thuê bao nhiều kênh. Nếu phát qua vệ tinh theo tiêu chuẩn DVB-S hay bằng truyền hình số mặt đất tiêu chuẩn của DVB-T, chi phí cho việc thu xem không đến 1 triệu đồng (luôn cả chi phí lắp đặt). Nếu phát sóng quảng bá analog thì khán giả không tốn kém gì. Tất cả đều nằm trong khả năng tài chính của Tăng Ni Phật tử, kể các các chùa quê, hay vùng còn khó khăn.

Việc truyền dẫn nối dài đến Phật tử ngoài nước tùy hoàn cảnh mà thực hiện. Nếu được sự hỗ trợ cao của các tu viện, tự viện PGVN ngoài nước thì có thể theo hình mẫu của kênh truyền hình VTV4. Việc sử dụng đến 14 vệ tinh như đài SMTV, theo phỏng đoán của chúng tôi, chi phí có thể lên đến hơn một triệu rưỡi USD mỗi năm. Việc thuê vệ tinh để truyền dẫn nối dài, phủ sóng toàn cầu là điều dễ dàng, vì hiện nay, vệ tinh cần kênh truyền hình chứ không phải truyền hình cần vệ tinh.

Thời gian không ủng hộ PGVN trong và ngoài nước cũng như cả đất nước chúng ta. Bất cứ ai có trách nhiệm với đạo pháp và dân tộc đều không khỏi giật mình chỉ sau vài giờ xem kênh truyền hình SMTV. Hàng đoàn người đủ màu da quỳ mọp vái lạy trước một người phụ nữ ăn mặc diêm dúa, sặc sỡ. Trước đây chúng tôi vẫn nghĩ rằng một kênh truyền hình tôn giáo phủ sóng toàn cầu sẽ là một kênh truyền hình của đạo Thiên Chúa La Mã, hay của một giáo phái Tin Lành Hoa Kỳ. Nhưng mọi việc lại bất ngờ, ngoài dự đoán. Vị giáo chủ của tôn giáo có hệ thống phát hình toàn cầu vào bậc nhất thế giới lại là một người phụ nữ Việt Nam bằng xương bằng thịt, xưng danh theo tiếng Việt như một vị Phật: “Vô Thượng Sư”. Những ai trong số các tín đồ đang quỳ trước vị giáo chủ đó là Phật tử, đã thiền định theo phép tu nhà Phật, rồi nay học thiền theo một kiểu gì đó không hiểu nổi. Và với kiểu truyền đạo với một đài truyền hình phát sóng toàn thế giới bằng 14 vệ tinh này sẽ còn có bao nhiêu Phật tử cải đạo theo vị “Vô Thượng Sư” này, để cứ khăng khăng gọi nước Việt Nam của mình là xứ Âu Lạc một cách đầy khó hiểu.

Bài viết này không có từ khóa nào

Thư từ,  bài viết, hình ảnh xin gửi về địa chỉ: trisu@phattuvietnam.net. Để xem hướng dẫn viết, gửi bài và đăng ký cộng tác viên, xin bấm vào đây. Đường dây nóng: 0904.087.882 (Phật sự Hà Nội); 0989.047.041 (Phật sự TP. Hồ Chí Minh); 0907.678302 (Phật sự Tây Nguyên); 0983.376.774 (Phật sự Hải Phòng).

Subscribe to comments feed Phản hồi (19 bài gửi)

vannguyen 04/03/2010 19:40:37
Nam Mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Việc hoằng dương Phật Pháp nhanh nhất,hiệu quả nhất và sâu rộng nhất là truyền hình và trên đài phát thanh.Khi chính Pháp được nhiều người biết đến thì Phật giáo phát triển vững mạnh thì chắc chắn đất nước ta sẽ hùng cường ,dân ta sẽ được hưởng cuốc an lạc.
Chúng con thỉnh cầu TƯGHPGVN hãy khẩn trương xúc tiến việc cho phát sóng truyền hình PGVN.Việc này con tin rằng sẽ được nhà nước Việt Nam giúp đỡ và bà con Phật tử sãn sàng ủng hộ.
Nam Mô Quán thế Âm Bồ Tát.
van danh 24/10/2009 23:33:20
nam mô bổn sư thích ca mâu ni phật từ lâu con đã co ý muốn là pgvn nên tổ chức thành lập một kênh truyền hình phật giáo để cập nhật những thông tin mới nhất và nhanh nhất cho tất cả các phật tử trên khắp việt nam . bởi vì trong cuộc sống ngày nay việt truyền bá thong tin trên mang rất nhanh nhưng còn những phật tử ở lứa tuổi già thì sao ko lẽ 1 bà cụ phải lên mạng để xem thông tin sao ? con mong muốn mau chóng hình thành nên kênh truyền hình phật giáo để đem ánh sáng phật pháp đến tất cả phật tử trong cả nước . công nhân khi hình thành kênh truyền hình thì rất là khó khăn trong việt tài chinh nhưng ko co 1 khó khăn gì co thể ngăn cản được tinh thần hoằng pháp hết mong rằng kênh truyền hinh pg sẽ mau chóng thành lập. nam mô bổn sư thích ca mâu ni phật
hongnhung 15/08/2009 01:06:21
tôi cũng tán thành quan điểm của bạn minh ngọc và bạn tuấn anh. thành công hay không là do ở mỗi tăng ni phật tử chúng ta hoằng dương và dẫn dắt con em chúng ta vào đạo một cách nhẹ nhàng mà chất lượng chứ đâu phải cần đến đến đài truyền thông làm gì. theo thiển ý của tôi thì dẫn dắt com em vào đạo theo đúng nghĩa thì ngay ở trong gia đình của mỗi người con phật tử của chúng ta.hiện nay các pt đi chùa chỉ có một khái niệm duy nhất là sau này mình chết thì nhờ chư tăng ni về tụng niệm cho ấm cúng là được rồi. vô hình chung đạo phật là đạo chết chư không phải đạo chân chính của đức thế tôn để lại. có nhiều gia dình mẹ đi chùa sau khi nghe quý thầy cô thông báo vào mỗi dịp lễ lớn là quy y 05 giới cho pt thì họ dều đăng ký cả một danh sách dài tới khi thọ giới đọc tên thì có mà người thì không. hỏi ra mới biết mẹ nghe giới giùm cho con. như vậy làm sao gọi là pt dược và làm sao họ biết được lợi ích của sự giữ giới thanh tịnh của người pt tại gia. cho nên tôi mong chư tăng ni khi truyền giới cho pt tại gia nên kiểm tra lại đúng tên đúng người thì mới cho thọ giới có như vậy sự truyền giới mới có chất lượng và đúng nghĩa của thọ và truyền giới, còn ở mỗi gia đình là pt thì các bậc phụ huynh cúng nên tát động đến tưởng con em mình, làm sao cho hiễu về đạo phật bằng nhiều thông tin băng đĩaPG phát hành thì đó là kênh tuyền hình hữu hiệu nhất. chúc an lạc
nguyễn quốc trung 07/08/2009 14:52:56
Theo tôi việc truyền pháp của Đức Thế Tôn có hơn 84 000 pháp,chúng ta đã vận dụng hết chưa .Cốt lõi việc học pháp Phật là để đi đến chỗ HIỂU để THƯƠNG,chia sẻ những nỗi khổ niềm đau,điều cốt lõi này không có chỗ cho việc chỉ biết nói hay mà không tập tu.
Thầy Nhất Hạnh đã chỉ ra một pháp tu hãy ngồi bên nhau uống ly trà trong Chánh Niệm,không cần nói câu nào với nhau mà sao vẫn có sự hiểu và thương yêu nhau hơn ,giữa mọi người khác sắc tộc tại tu viện Làng Mai.
Vậy việc có cần hay không một kênh truyền hình riêng theo tôi không thật sự cần thiết,việc hoằng dương chánh pháp đâu chấp vào phương tiện nào,hãy làm việc với những phương tiện phù hợp với môi trường xã hội của đất nước,phù
hợp với các phương tiện mà các tăng ni,phật tử toàn quốc đang có.Chúng ta đừng đặt vấn đề đòi hỏi nên có hay không có kênh truyền hình riêng,mà hãy làm tốt việc tu tập hàng ngày bằng các phương tiện sẵn có.
Trần Tứ Hải 07/08/2009 06:37:03
Tất cả những người con Phật chúng ta hảy nổ lực chuyển đạt lời Phật dạy đến với mọi tầng lớp nhân dân qua nhiều hình thức truyền thông, báo chí, film ảnh. TiVi truyền hình là một trong những con đường truyền thông tốt nhất. Nếu được Phật Giáo chúng ta nên có một Kênh hặc nhiều Kênh đễ chuyển tải các thông tin phật sự, giáo lý tu tập đến với quần chúng thì xã hội sẽ lợi lạc biết bao nhiêu. Xin bắt tay vào ngay. Tôi là người xin được ghi tên ủng hộ trước.
Mô Phật

Trần Tứ Hải
Chánh Nghĩa 05/08/2009 10:01:20
Đạo Phật là luôn tùy duyên chứ đâu cố chấp phải như thế này như thế kia ???

Vào giữa thế kỷ 19, miền tây đa số tầng lớp công nông tay lấm chân bùn không biết chữ, Đạo Phật thời đó đâu có phương tiện truyền thông báo chí . . . thế mà chư vị tiền bối chúng ta cũng có cách hoằng pháp qua Giáo lý văn dần lục bát, hoặc song thất lục bát, giọng điệu dân ca (gọi là đọc Sám) để cho người không biết chữ họ dễ thuộc lòng và truyền miệng cho nhau để cảnh tỉnh tu hành.

Điều quan trọng ở chỗ là Tăng già hòa hợp, giới luật luôn là kim chỉ nam trong đời sống hằng ngày. Bởi quần chúng nhìn Phật giáo qua hình bóng Tăng già.

Hoằng pháp cũng phải là nhân duyên nữa, nếu như ai đó không có duyên với mình thì làm sao độ họ được ?????

Như vậy Tăng ni Phật tử, tứ chúng Phật giáo chúng ta tự mỗi người làm tròn bổn phận của mình theo giới pháp đã thọ, cũng là tròn bổn phận của một công dân tốt; góp phần nhân rộng hoa thơm trong hoa viên xã hội Việt Nam, luôn tỏa hương cho thế giới ngắm nhìn. . .
vancouver 05/08/2009 08:45:33
ben Vancouver Canada, chung toi cung co kenh truyen hinh cac ton giao va ho chia ra theo gio. Phat giao tu 7am den 8am, Cong giao tu 8am den 9am.....and so on.
Viet Nam nen co mot kenh truyen hinh tat ca cac ton giao, tat ca deu binh dang.
minh ngọc 05/08/2009 00:46:46
Tôi có cùng quan điểm với bạn Tuananh va Chitto B.Rõ ràng việc mở 1 kênh truyền hình Phật giáo lúc này là chưa phải lúc. Cái quan trọng là phải làm cho mọi người, nhất là gới trẻ quan tâm đến Phật pháp, đến chùa chiền lễ bái, thay đổi cách nhìn của mọi người về Phật giáo ...Thử hỏi nếu mở một kênh truyền hình Phật giáo mà không thu hút được mọi người, nhất là giới trẻ thì vừa lãng phí, vừa nguy hại. Thực tế, các buổi thuyết pháp ở chùa có mấy người trẻ tham dự đâu, ngoại trừ một vài chùa là thành công mà thôi. Cái quan trọng là ở con người thôi. Ngày xưa, Đức Thế tôn và các vị tổ sư tiền bối có kênh truyền hình nào hỗ trợ đâu, mà vẫn hoằng dương chính pháp thành công rực rỡ. Theo thôi, mội một tu sĩ, một cư sĩ Phật tử nếu là sứ giả hoằng pháp tốt thì còn tốt, còn hay hơn nhiều so với mở một kên truyền hình Phật giáo khá tốn kém. Nếu cứ chạy đua theo thiên hạ mà không biết người, biết ta, không biết được cái yếu,cái mạnh của mình thì cũng không hay ho gì, có khi còn thất bại ngay trên sân nhà. Vì nếu so với các tôn giáo bạn vốn rất giàu, lại được nước ngoài viện trợ thì sự thua thiệt nghiêng về phía Phật giáo là điều không tránh khỏi.
Yến Thanh 04/08/2009 20:21:40
Năm 2007 tôi cũng có dịp sang Han Quốc chơi và được xem truyền hình trực tiếp.Được biết nước Hàn Quốc có kênh truyền hình của Phật Giáo và kênh của Công Giáo,lúc đó tôi cũng thầm mơ ước làm sao PGVN cũng có kênh truyền hình như ở Hàn Quốc vậy.
Hôm nay,trang nhà phattuvietnam.net đưa tin này tận đáy lòng tôi rất hoan hỷ...
Như ý kiến của bạn Citto B ,vẫn biết rằng PGVN có hay không có 1 kênh truyền hình riêng thì ở phía của Nhà Nước.Nhưng tôi tin tưởng rằng nếu GHPGVN tha thiết thì Nhà Nước không hẹp hòi gì đâu.Vì hiện nay Nhà Nước cũng luôn ũng hộ cho GHPGVN đó hay sao???(nhân chứng là năm vừa rồi Đại Lễ Phật Đản Liên Hợp Quốc đăng cai tại Việt Nam)
Minh Thuan 04/08/2009 18:58:00
Góp ý thêm bài ban Tuananh.
" Tiên trách kỷ, hậu trách nhân". Đúng là chúng ta nên tự trách mình là chính. Một quốc gia có ngàn năm PG, cùng hàng chục triệu tín đồ đang cầu viện 1 phương tiện truyền thông mới mà chưa biết chắc đối phương có ưu thế như thế nào ?
Chúng ta chỉ sẽ thành công nếu NN cho phép một mình PG sử dụng phương tiện này. Nhưng điều này thật ko dễ chút nào như bạn Chitto B đã phân tích ở trên vì VN đã gia nhập WTO nên phải sòng phẳng trong " luật chơi và sân chơi".
Nói thật, tôi rất tâm huyết với PG nước nhà . Nhìn những người xung quanh hoặc qua trung gian, tôi biết có nhiều người bỏ đạo Phật, đặc biệt là khi cưới người ngoại đạo ( Đạo CG ). Tìm hiểu thì biết mặc dù lý lịch là đạo Phật nhưng chưa 1 lần đến Chùa( chúng ta đâu có quy định chặt chẽ như TG bạn đâu?) cho nên trách TG Bạn đã dụ dỗ đạo Phật của mình, chúng ta thử nghĩ lại đã trang bị Kiến thức tối thiểu gì về Phật Pháp cho con em theo đạo Phật ( chưa là Phật tử).
Còn về phương tiện truyền thông, rõ ràng chúng ta ko thể bì với TG bạn đâu nếu tát cả cùng truyền bá phương tiện này? Tôi biết có TT trên núi DINH hoằng pháp rất đông và hiệu quả vì Bài giảng của Thầy có dùng kĩ xảo, minh họa cả Tiếng Anh và hình ảnh thật sinh động...So sánh trên cùng Giáo lý, cùng Tôn Giáo mà đã thấy sự mến mộ khác nhau rồi huống chi giữa TG này & TG khác, QG này và QG khác. Đương nhiên ở đây , ko thể phủ nhận lôi giảng hết sức thu hút của Thầy.
Các bạn a! Đạo Phật chúng ta là Trí Tuệ và Từ Bi, chúng ta phải nhìn lại Trách nhiệm chính vẫn là ta và GIẢI QUYẾT TỪ GỐC . Chúng ta như gã Khổng Lồ so với bé Tí Hon là các Tôn Giáo khác; như đàn Anh so với đàn Em. Thử hỏi : họ có gì (hoặc phương tiện gì )hơn chúng ta để mà chúng ta phải trông đợi vào sự giúp đỡ NN. Chúng ta có THIÊN THỜI ( Nhà nước quan tâm ); ĐỊA LỢI (VN gần là Quốc Giáo) và… thiếu NHÂN HÒA ( mấu chốt nằm ở đây …đó)
Mong chúng ta phải sớm có Đài TH trong lúc này là..chưa cần thiết, nếu ko nói là dại dột, như chuyện ÔNG Lão đánh cá & con cá vàng ( mất cả Chì lẫn Chài)
hải đăng 04/08/2009 09:46:17
Theo đoạn mở đầu của bài báo, Tôi có một thắc mắc rằng: Tại sao một tờ báo Phật giáo tại Tp. HCM lại đi quảng cáo cho đài truyền hình của bà Thanh Hải?
Thanh Cẩm 04/08/2009 07:39:54
Trước hết Tôi hoàn toàn đồng tình với độc giả Lê Minh Hiền.Kính thưa BBT và Quý độc giả: Năm 1995 Tôi có duyên được Tiếp nguyên Bộ trưởng Bộ nông nghiệp: Nguyễn Ngọc Trìu . Khi đó Tôi đã trao đổi:" Nhà nước Việt Nam ,Đài tiếng nói Việt Nam nên mở chuyên mục phát thanh về TÔN GIÁO VÀ DÂN TỘC,Nhân tài của Đất Nước và của các Tôn giáo được phép hành Đạo trên Đất Nước VN không thiếu gì để làm chương trình theo Phương trâm: Đạo pháp và Dân tộc ,Sống Phúc âm trong Lòng Dân tộc... và có Tôn chỉ,mục đích rõ ràng... nhằm cống hiến cho người nghe có Tư duy thiện cảm về các chương trình được phát.

Nay trên Phật tử Việt Nam nét Lại có Bài viết xác đáng,có Lý,có tình,có lập luận rõ ràng như thế thì không có Lý do gì mà trậm trễ, chần chừ để làm phân Tâm các Phật tử ở ngoài Nước cũng như ở trong Nước.

Tôi thiết nghĩ: Nhà Nước phải có trách nhiệm giúp đỡ...và Giáo hội PG VN Phải bắt tay ngay vào khâu Tổ chức,phương châm, nội dung...để Nhà Nước Phê chuẩn theo Luật báo chí.để sớm ra mắt khán,thính giả .

Xin chân thành cảm ơn " Ý tưởng" của bài báo.
tuananh 04/08/2009 06:52:34
Tôi rất tán đồng ý kiến bạn Chitto B ,còn các ý kiến khác rất hay nhưng thật viển vông trong lúc này. Riêng bạn Mun Bok, Korera tôi dám chắc với bạn ngoài Đài phát thanh truyền hình Phật giáo Hàn quốc, còn có tất cả các Đài phát thanh truyền hình các Tôn giáo khác. Đúng ko?

Xin thưa, nếu NN cho phép có Đài phát thanh truyền hình Phật giáo thì phải có Đài phát thanh truyền hình các Tôn Giáo khác cùng phát triển. Lúc đó, các bạn cảm thấy thế nào? Nói thật các bạn có lường hết không : chúng ta có khi càng thua xa thêm...

Các bạn đã biết hết gì về "tiềm lực " Tôn Giáo bạn chưa ? Với hàng ngàn bộ phim đặc sắc từ ngày hình thành nước Chúa, cơn Đại Hồng Thủy trong Kinh Thánh, nguồn gốc tổ tiên loài người... do các nước Châu Âu, Mỹ, Á , Phi sản xuất từ bao thế kỷ nay cùng với KHKT hiện đại, chắc chắn sẽ hấp dẫn giới trẻ các tôn giáo khác.

Còn về Giáo lý à ! Quả thật ko có Giáo Lý nào hay như đạo Phật nếu như cùng NGHIÊN CỨU TRÊN SÁCH VỞ. Nhưng qua phương tiện thông tin KHKT truyền bá tôi dám chắc chúng sanh sẽ lẫn lộn (giống như tôi hay bạn bị tiếp thị lừa khi mua sản phẩm QC trên TV vậy). Ko tin bạn cứ So Sánh về ca sĩ trẻ ngày nay với ca sĩ ngày xưa ( Giọng ca ngày nay nhờ Kỹ Xảo rất nhiều )thì cách truyền bá họ sẽ dùng kỹ xảo để mê hoặc tín đồ.

Các bạn ạ! nói vậy ko phải tôi bàn lui đâu, nhưng mong mọi người thực tế 1 chút. Đài Phát Thanh, Truyền Hình chỉ dành cho kẻ yếu, kẻ thất thế ( có khi chúng ta nghĩ PG chúng ta mong mỏi 1 còn họ mong mỏi phương tiện này gấp 10 không ?) Tại sao chúng ta ko dựa vào nội lực của chính mình là con người ? Đất nước ta có đến 70% đến 80% theo Đạo Phật thế mà ngày càng bị thu hẹp dần... Lỗi do ai?

Chắc các bạn biết và tôi cũng biết nhưng ngại ko nói ra. Nói thật tôi là 1 PT thuần thành, những dịp Quy y cũng rủ rê được nhiều người, nhưng sau đó thấy họ ít đi Chùa hoặc ko đi nữa? Vì sao vậy ? GHPG ko có qui định ràng buộc họ phải đến chùa các ngày nào ngoài lá phái Quy định: Tam Quy, Ngũ Giới. Không nhắn nhủ họ phải có trách nhiệm với Tiền đồ Phật Pháp...

Tôi biết hiện nay, vai trò Cư Sĩ, PT tại gia trong việc Hoằng Pháp là nhiệm vụ quan trọng. Nhưng khi đưa được người mới đến Chùa thì trách nhiệm tiếp theo thuộc về ai ? Họ ít đến Chùa ; Con cái họ ko đi Chùa, học hỏi ... và đó là nguyên nhân sâu xa bị tôn giáo bạn ( ngoại đạo) lôi kéo bỏ đạo, nghĩa là họ chỉ dụ lớp trè mà thôi.

Theo tôi, cách làm hay nhất trong lúc này là nên bắt chước Tôn Giáo bạn (vì chính họ bắt chước cái hay của ta mà ta ko biết như gần đây nhất là xây nhà thờ y như ngôi Chùa...)

-Lá phái Quy y mặt sau còn để trống nên có thêm Trách nhiệm hay Điều lệ của người Phật tử đối với Phật Pháp ( do GHPG biên soạn thống nhất)

-Hằng tháng phải đi Chùa các ngày...

-Có nghĩa vụ đóng phí Tự hằng tháng theo qui định của GH các Tỉnh ,Thành hay Quận , huyện( điều này dù tế nhị nhưng rất quan trọng) còn hơn để Chùa lúc nào cần thì vận động Phật tử gây ko ít hiểu lầm cho PT khi so sánh Chùa này, Chùa kia......

Hiện đang có diễn đàn dùng DTDĐ để phổ biến Phật Pháp của bạn Minh Thanh rất thực tế. Chúng ta nên theo hướng đó trước để thử nghiệm thì hay hơn. Còn truyền hình online như trang web kia nếu sử dụng cho PG chưa chắc hiệu quả nhiều vì mấy ai nhà có nối mạng & nếu có chỉ có PT thuần thành hay Cư sĩ mới lên các trang đó thôi.

Riêng tôi các phương tiện truyền thanh, truyền hình chỉ là tha lực, còn tự lực vẫn là chính chúng ta . Nếu được kết hợp song song cả hai nhưng xin hỏi tự lực chúng ta đã làm được gì ?

Tốt nhất là truyền bá giữa người với người; tay trao tay cùng với các điều lệ Quy định bắt buộc của GH VN. Chắc chắn chúng ta sẽ thành công.
LE MINH HIEN 03/08/2009 22:15:27
TÔI VỪA ĐỌC QUA BÀI BÁO ,TÔI CẢM NHẬN ĐƯỢC TÍNH CẤP BÁCH CŨNG NHƯ TRÁCH NHIỆM CỦA NHÀ NƯỚC VIỆT NAM CŨNG NHƯ TÍN ĐỒ PHẬT GIÁO, CẦN PHẢI CÓ 1 BƯỚC TRIỂN KHAI ĐỘT PHÁ THẬT NGỌAN MỤC, CHO CẢ THẾ GIỚI BIẾT RÕ CÁI CHÂN THẬT CỦA PHẬT GIÁO VIỆT NAM, SỰ XUẤT HIỆN CỦA ĐÀI TRUYỀN HÌNH <THANH HẢI>GIỐNG NHƯ MỘT QUẢ ĐẠN PHÁO NHẮM VÀO ĐẤT NƯỚC VÀ CON NGƯỜI VN NÓI CHUNG VÀ TÍN ĐỒ PHẬT GIÁO CHÂN CHÍNH NÓI RIÊNG ,ĐÂY CÓ LẼ LÀ MỘT TIN XẤU CHO NHỮNG NGƯỜI CHÂN CHÍNH, NHƯNG THEO TÔI NGHĨ ĐÂY CŨNG CHÍNH LÀ NGỌN LỬA ,ĐỂ CHÂM NGÒI CHO CON TÀU VŨ TRỤ PHẬT GIÁO VIỆT NAM VÀO KHÔNG GIAN BAO LA VÔ TẬN,<NẾU NHƯ CHÚNG TA BIẾT NHANH CHÓNG NHẬN NGỌN LỬA NÀY>,CÓ NGHĨA LÀ CHÚNG TA ĐÃ CHUYỂN TỪ CÁI ÁC SANG CÁI THIỆN
Chitto B 03/08/2009 19:37:55
Việc kênh truyền hình không phải nằm ở phía Phật giáo, mà là ở phía Nhà nước.

Điều không dễ cho Nhà nước, đó là nếu Phật giáo có kênh truyền hình (hoặc chương trình truyền hình trên kênh phát sóng hiện có), thì các tôn giáo khác cũng phải được có.

Hãy nghĩ đến việc truyền hình sẽ có thêm kênh Phật giáo, kênh Công giáo, kênh Tin lành, kênh Cao Đài, kênh Hồi giáo, khi đó Nhà nước quản lý như thế nào?

Còn nếu Phật giáo có kênh truyền hình mà Công giáo, Tin Lành không được, thì Nhà nước sẽ bị Quốc tế coi là thiên vị, phân biệt đối xử tôn giáo, vi phạm tự do tôn giáo. Đó không phải chuyện nhỏ.

Do đó, tại sao trong khi muốn có kênh truyền hình (rất khó có được trong giai đoạn này) thì lại không làm truyền hình online như trang web kia ? Không cứ phải có kênh trên sóng truyền hình đâu ạ.
Mun Bok, Korera 03/08/2009 17:59:45
Phật giáo Hàn quốc đã có một kênh phát thanh truyền hình riêng lâu lắm rồi, để chuyển tải thông tin đại quần chúng về tin tức Phật sự, cũng như thuyết pháp giảng kinh. giới thiệu, quảng cáo . . .

Đài phát thanh truyền hình Phật giáo Hàn quốc : www.btn.or.kr
www.btn.co.kr/news/main.asp

Cơ chế xã hội Việt Nam, thì tất cả hệ thống đài phát thanh truyền hình đều do nhà nước quảng lý hết. Chưa cho phép tư nhân hóa phát đài phát thanh, truyền hình thì làm sao PGVN xin có được một kênh phát thanh truyền hình ????

Tổ chức GHPGVN chúng ta thừa khả năng làm việc đó, thế nhưng biết chờ đến bao giờ ??

Năm 2007 Ngài Trí Siêu - Lê Mạnh Thát sang Hàn Quốc, cùng tôi đó đây giao lưu thăm viếng các trường Đại học Phật giáo Hàn quốc, trong thời gian 1 tuần lễ, tối nào cũng xem đài truyền hình Phật giáo Hàn quốc, Ngài luôn ước mơ PGVN mình cũng phải có một kênh phát thanh truyền hình như nước bạn.

Nguyện cho chính phủ Việt Nam thấy nguyện vọng chính đáng của PGVN là một tôn giáo dân tộc, luôn gắn bó và đồng hành cùng dân tộc trãi bao thăng trầm cùng vận nước, đặt biệt quan tâm ưu ái cho PGVN có một kênh phát thanh truyền hình riêng, để thông tin đại chúng, tiếp tục hơn nữa trong việc phát huy truyền thống yêu nước "tốt đạo - đẹp đời".

Cám ơn tác giả và trang nhà phattuvietnam.net đã đưa tin này.

Rất mong thay !!!!
Thanh Huy 03/08/2009 15:18:51
Một ý tưởng từ lâu nay có người viết hộ. Nguyện cầu hồng ân Tam bảo gia hộ sở cầu như ý. Nam mô Hộ Pháp tạng Bồ tát.
C.V 03/08/2009 14:02:25
Đọc bài viết này, tôi rất cảm kích tấm lòng vì đạo của tác giả. Nếu Giáo hội trung ương có ý thức về sự phát triển sâu rộng và lâu dài của Đạo Phật thì sự ra đời của các hình thức truyền bá như báo chí, truyền thanh, truyền hình...đã có từ lâu. Cứ xem Phật giáo Đài Loan, người ta đâu có một Giáo hội thống nhất toàn quốc như Việt Nam ta, nhưng với sứ mạng truyền thừa Phật Pháp, PG Đài Loan đã làm được tất cả các hình thức truyền bá đó.
Lê Trọng Tám 03/08/2009 12:23:48
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Đã từ lâu con đã thầm mong ước có 1 kênh truyền hình Phật Giáo để thuyết pháp và tuyên truyền giáo lý tốt đẹp của đạo Phật. Giáo dục thế hệ trẻ làm điều thiện và có đạo đức, giúp ích cho quê hương đất nước. Con mong muốn Giáo hội Phật Giáo VN sớm đưa kênh truyền hình Phật giáo thành hiện thực, chúng con thực sự hoan hỉ.
tổng cộng: 19 | đang hiển thị: 1 - 19
Tên người gửi:
Địa chỉ mail:

Bộ gõ tiếng Việt Bật Tắt
Captcha
  • email Gửi bài viết này cho bạn bè
  • print Xem dưới dạng bản in
  • Plain text Xem dưới dạng thuần văn bản
Thông tin tác giả
image Minh Thạnh Được đào tạo các ngành sư phạm, thư viện, ngữ văn, lý luận phê bình sân khấu điện ảnh, quay phim và biên tập truyền hình. Cư ngụ tại TP.HCM