Xin đừng lạy Đức Phật
image

Trước tiên đây chính là những lời của Đức Thích Ca đã dạy các tỳ kheo lúc ngài còn tại thế. Ngài xác nhận ngài chỉ là một bậc đạo sư, với vai trò chánh yếu chỉ là một người hướng dẫn, chỉ ra con đường, và các hành giả phải tự đi và tự chứng nghiệm.

Những lời chân thật của Đức Phật

Trước tiên đây chính là những lời của Đức Thích Ca đã dạy các tỳ kheo lúc ngài còn tại thế. Ngài xác nhận ngài chỉ là một bậc đạo sư, với vai trò chánh yếu chỉ là một người hướng dẫn, chỉ ra con đường, và các hành giả phải tự đi và tự chứng nghiệm. Khác với những hệ thống tôn giáo khác có xu hướng cầu xin các thế lực siêu nhiên, ngài bác bỏ hoàn toàn hệ thống thần quyền mà đã từ bao đời trói buộc con người. Tu tập theo con đường của Đức Thích Ca tức là trở về với bản thể chân thực của mình. Đã biết bao thế hệ, con người bị những thứ: hình thức bề ngoài, những tưởng tượng về bản thân, những giả tạo trong đạo đức quấn lấy. Đi trên con đường đạo của Đức Thích Ca, con người gỡ những trói buộc ấy, gạt bỏ cái “ta”, sống đơn giản. Những thứ phù phiếm bề ngoài, tưởng tượng mình là một loại gì đó, bắt mình phải hành xử theo một lối nào đó hoàn toàn chỉ khiến con người xoay quần trong mớ bòng bong đó, luôn tiếp tục như vậy và không hề có sự an lạc. Ngày nào mỗi người còn đi vào các hình thức, các sự bịa đặt bề ngoài càng nhiều thì họ còn khổ đau nhiều với những thứ ấy.

Con đường Đức Phật Thích Ca đã đi qua là con đường gỡ bỏ tất cả những ràng buộc thế gian, gỡ bỏ tất cả các hình thức bề ngoài, gỡ bỏ tất cả các suy tưởng không cần thiết để đi đến an lạc ngay trong đời sống này. Ngài không chủ trương sau khi chết sẽ đi về đâu, và có những cõi nào hay không. Bản chất của khổ chính là “có”, vì “có” nên mới giữ gìn, vì có những điều kiện ham muốn nên mới còn khả năng ham muốn, vì “có” nên mới lo lắng. Hễ có vui thì sẽ có buồn, hễ có sướng thì sẽ có khổ: một người lúc bình thường thì hưởng những thú vui xác thịt (ăn, uống, quan hệ giới tính…) nhưng lúc đau bệnh lại thì việc sở hữu thân xác là một thảm họa. Có nhiều người đau đớn tới lúc chết, vậy mới biết mang thân nên mới khổ vì thân, còn thân chính là còn nơi để những đau khổ xác thịt và tinh thần xảy ra. Lại có những người tự phụ về nhan sắc của mình, để rồi khi nó mất đi họ lại phiền sầu phiền não.

Con người có những bản tính chân thật, vậy mà họ cứ chạy theo những thứ bề ngoài để rồi mang rắc rối, ưu phiền vì nó. Khi đói con người liền nghĩ tới ăn, khi khát liền nghĩ tới uống, khi đau buồn thì cần người an ủi. Đó, chân thật là đó, chứ cần gì phải bịa ra muôn hình muôn vẻ bề ngoài, đâu phải vì tôi là gia đình giàu có nên tôi phải ngồi trong những quán ăn sang trọng thì mới ngon miệng. Mặc dù những cảm xúc của con người là có thực: sự ngon, dở, sung sướng…nhưng những thứ ấy tồn tại không lâu bền và thường hằng biến đổi, chính vì vậy đừng cố bám víu để tìm lại những cảm xúc ấy. Hãy “đói thì ăn, mệt thì ngủ”, ấy mới chính là đạo. Chính vì mọi thứ đều biến đổi nên Đức Phật không bám víu vào những thứ ấy, chính vì vậy cuộc đời ngài luôn thảnh thơi và không mang bất cứ ưu phiền nào. Nhận biết mọi sự trên thế gian là “vô thường” và không bám víu vào nó là bước cơ bản và quan trọng để con người thoát khỏi những khổ đau ràng buộc.

Những ai đi theo con đường của Đức Thích Ca tức là đi theo con đường của chính mình. Đó là con đường gỡ bỏ mọi sự ràng buộc, gỡ bỏ mọi sự bám víu, gỡ bỏ mọi nhân duyên để tránh phiền nào. Một người hiểu đạo là một người điều khiển được cảm xúc mình, làm chủ nó, vì một khi ý nghĩ nổi lên ta liền nhận ra ý nghĩ đó có mang lại lợi ích gì cho bản thân và mọi người hay không. Chính vì việc làm chủ, phân biệt được ý niệm nào lợi lạc hay không lợi lạc mà Phật Tử sẽ chọn lựa và thực hiện. Đức Thích Ca không bắt Phật Tử làm theo những gì ngài nói. Ngài không dạy điều đó, ngài chỉ dạy mỗi người hãy nghe những lời ngài nói, hãy phân tích những hướng dẫn đó có tốt, có lợi lạc cho bản thân mình hay không. Nếu có, hãy thực hiện những điều ấy với một tấm lòng chân thực. Cũng tương tự như vậy, trước khi làm điều gì mỗi người hãy ngừng lại vài phút. Những điều gì mang lại lợi lạc thì làm, còn không thì nhất quyết không làm.

Tu và sự cởi bỏ bản ngã

Tu là gì? Trước hết tu là tu sửa bản thân. Sao gọi là tu sửa? Ta vẫn là ta nhưng bao nhiêu năm nay vì không phân biệt được điều gì mang lại lợi lạc, không nhận biết được mọi sự là vô thường nên ta bị cuốn vào vòng xoáy cuộc đời, làm những việc mà chúng ta không lường hết hậu quả. Bây giờ thì ta đã biết, đã phân biệt được sự nên hay không nên, vì vậy những điều gì trước đây sai khác với điều đó thì ta hãy ngừng lại. Sau khi ngừng không làm những điều sai trái như trước kia, ta phải tiếp tục làm những việc ngược lại. Đó, tu chính là như vậy, trước kia ta đã sát sanh quá nhiều thì bây giờ ta không sát sanh nữa, ngược lại ta còn tích cực phóng sanh. Trước kia ta quá keo kiệt bủn xỉn không giúp đỡ ai thì nay ta phải thường xuyên giúp đỡ mọi người, bố thí người nghèo. Điều quan trọng là ta hãy làm những hành động ấy với một tấm lòng chân thực, chứ không phải vì tôi muốn đánh bóng tên tuổi mà tôi làm từ thiện cho mọi người biết, không phải vì tôi phóng sanh vì muốn lấy lòng một ai đó. Những người làm như vậy không phải tu, họ chỉ đang làm việc đó vì một mục đích cho bản thân mà không nhằm mục đích an lạc.

Nói về việc sát sanh, những loài sinh vật trên quả địa cầu này không có loài nào là không ham sống cả, không có loài vật nào muốn con người ăn nuốt chúng cả. Ai cũng biết bất kỳ một loại động vật nào cũng biết quẫy vùng, gào thét khi bị con người giết hại. Những hình ảnh đó chúng ta thấy hàng ngày trước mắt, thử hỏi nếu chúng ta ở vị trí của chúng thì như thế nào. Có ai muốn mình bị sát hại hay không? Dĩ nhiên là không. Bản thân mình không muốn mình bị sát hại vậy mà chính chúng ta luôn sát hại các loại động vật (thậm chí là con người với nhau) với lý do “vật dưỡng nhân” thì thật không công bằng. Nếu vật là để dưỡng nhân thì con người để dưỡng cái gì? Con người có lý trí, có tình cảm, chúng ta cảm nhận được sự đau đớn của chúng, chúng cũng là sinh vật, chúng cũng có tình mẫu tử. Vậy thì quyền được sống không phải chỉ dành riêng cho con người, nó cũng dành cho tất cả các chủng loại sinh vật. Hãy dừng lại ngay từ bây giờ, hãy biết yêu thương chúng như yêu thương con người.

Trên con đường tu tập, phương cách tốt nhất mà Đức Thích Ca đã chỉ ra là phải dẹp bỏ hoàn toàn bản ngã: hãy xem thân này không phải là thân của ta, tướng này không phải là tướng của ta. Vì thân này không phải thân ta nên ta không khổ đau khi nó già yếu, tàn phai…Chỉ khi người ta dẹp bỏ được bản ngã thì người ta mới ngừng việc xây dựng cho mình những hình thức bề ngoài, những tưởng tượng vô bổ, những kiến tạo không lợi lạc. Tất cả những kiến tạo không lợi lạc, những sự bày vẽ bề ngoài hoàn toàn không mang lại sự an lạc trong thân tâm. Để đạt được sự an lạc, cần thiết phải tĩnh tâm và thiền định.

Đối với Đức Thích Ca, việc lạy ngài cũng chính là lạy bản thân mình. Đức Thích Ca tượng trưng cho sự gỡ bỏ những ràng buộc, sự giải thoát khỏi các phiền não. Ta lạy ngài có khác chi ta đang lạy hạt giống giải thoát trong bản thân mình. Thân này do tứ đại kết hợp thành, thì rốt cục hàng tỷ thân khác trên quả đất này đều chung một nguồn gốc. Việc quỳ lạy là một sự thể hiện sự tôn kính, nhưng khi chúng ta quỳ lạy tượng của ngài chúng ta cũng phải hiểu rằng ta đang quỳ lạy chính những đức hạnh cao cả của ngài mà chúng ta đang noi theo. Có rất nhiều người hiểu sai và thực hiện sai việc này, họ quỳ lại các tượng đất mà trong lúc quỳ lại họ lại cầu xin một điều gì đó. Họ nghĩ Đức Phật là một thế lực siêu nhiên có thể thỏa mãn những ước muốn ấy. Không phải, nếu quan niệm như vậy thì họ đã sai, đức Thích Ca chỉ là đạo sư cho chúng ta trên con đường giải thoát. Hơn nữa không lẽ Đức Thích Ca sẽ cho chúng ta đạt được một ước muốn chỉ vì chúng ta “hối lộ” bằng việc cầu xin, cúng hoa quả. Đức hạnh chỉ đạt được nếu thực hiện những việc thiện với một hồn chân thực, không cầu cạnh.

Nếu muốn bày tỏ sự tôn kính với Đức Thích Ca, xin đừng quỳ lạy họ, hãy thực hiện những điều ngài đã làm, những hạnh ngài đã giữ, những điều ngài đã dạy với một sự suy xét cẩn thận. Đức Phật dạy con người đừng làm vì si mê. Không phải ta làm theo Đức Phật chỉ bởi vì ông ta đã giải thoát được, đã đạt được những thần thông. Hãy làm theo những lời dạy ấy với một sự hiểu biết rõ ràng. Đừng làm những điều gì chỉ bởi bao đời nay người ta đã làm. Đừng làm những điều gì chỉ bởi những điều ấy được cho là đúng, là hiển nhiên. Không phải tất cả những gì mà nhiều người đã làm bao đời này là đúng, điều đó chỉ đúng nếu nó mang lại sự lợi ích cho bản thân và mọi người, cũng như mang lại sự an lạc. Rốt cục cũng không có đúng và sai, đúng và sai chỉ là những từ ngữ để phân biệt của con người. Cái cốt lõi là nhân quả, hễ có nhân thì sẽ có quả, mà nhân nào thì quả nấy. Người Phật Tử phải hiểu được những việc mình làm để có thể xác định được nhân quả, nếu những quả nào mang lại lợi lạc thì hãy làm.

Hai con đường của Phật Đạo

Đạo Phật chia thành hai con đường chính: xuất thế và nhập thế. Đường mà Đức Thích Ca đã đi tức là con đường thứ nhất. Cội nguồn của việc cứ mãi quanh quẩn ở thế giới loài người là do những duyên nghiệp với thế giới loài người còn nhiều. Hễ ai còn ham thích, còn muốn trả thù, còn muốn tạo dựng sự nghiệp, còn muốn kết duyên nam nữ thì thần thức người ấy con tiếp tục đầu thai ở cõi con người. Mà còn ham tức còn khổ, còn ràng buộc, còn phiền não. Các mối quan hệ duyên nghiệp của con người càng ngày càng sinh ra nhiều hơn cho tới khi nào người ta ngừng lại, cắt đứt việc gieo duyên – gây nghiệp và thực hiện những điều ngược lại. Vì sự luân hồi của các thần thức nên chỉ có một con đường thoát khỏi nó: ngừng gây ra các duyên nghiệp mới và trả hết những duyên nghiệp cũ. Điều đó cũng tương tự với những cõi khác, chính vì thế mà Đức Thích Ca không hề bị cám dỗ bởi quyền lực, bởi dục tình, bởi sự đẹp đẽ của các các cõi thiên. Thậm chí với những thần thông, ngài cũng chỉ dùng nó như là các phương tiện để tu tập và truyền đạo.

Đức Thích Ca đã đi đúng con đường xuất thế, cắt bỏ tất cả ràng buộc. Ngài lúc ấy cũng giống như một con thuyền đã cắt bỏ dây neo, tự do trôi trên biển cả mênh mông.

Con đường thứ hai chính là con đường nhập thế của đạo Phật, con đường mà ngài đã dạy cho hàng Phật tử tại gia. Dù là nhập thế hay xuất thế thì mục đich của Phật Pháp vẫn là giải trừ các đau khổ và phiền não. Thời Đức Thế Tôn còn sống, ngoài các tỳ kheo trong tăng đoàn, ngài còn hướng dẫn cho những người vì những điều kiện nhất định không thể theo tăng đoàn những phương pháp tu tập riêng. Tu đâu phải là vô chùa, tu đâu nhất thiết phải lánh đời, tu là tự bản thân mình. Hễ người nào làm chủ được hành vi, cảm xúc là người đó có thể tự tại thong dong ngay giữa cuộc đời này. Một chủ xưởng – người đảm bảo nuôi sống hàng trăm người thì không thể nhất thời mà bỏ tất cả để theo tăng đoàn khi chưa có người nào có khả năng tiếp tục việc mình đang làm. Trong trường hợp này Phật Pháp trở thành một phương tiện để an lạc, giúp Phật Tử cân bằng giữa đời sống xã hội và đời sống tu tập.

Chính vì vậy người Phật tử và không phải Phật Tử cần phải hiểu rõ con đường mà Đức Thích Ca đã đi, đã dạy để tránh sa vào thần quyền, những rườm rà bày vẽ bề ngoài. Xin hãy đừng lạy, đừng tán dương ngài ngoài miệng, xin hãy thực hiện những gì mà Đức Thích Ca đã làm. Đó mới chính là tu tập vậy.

Bài viết này không có từ khóa nào

Thư từ,  bài viết, hình ảnh xin gửi về địa chỉ: banbientap@phattuvietnam.net. Để xem hướng dẫn viết, gửi bài và đăng ký cộng tác viên, xin bấm vào đây. Đường dây nóng: 0904.087.882 (Phật sự Hà Nội); 0989.047.041 (Phật sự TP. Hồ Chí Minh); 0907.678302 (Phật sự Tây Nguyên); 0983.376.774 (Phật sự Hải Phòng).

Subscribe to comments feed Phản hồi (43 bài gửi)

Nguyễn Quốc Bửu 13/12/2011 14:12:45
Địa chỉ email gửi nhầm. Là nguyenquocbuu@gmail.com
Nguyễn Quốc Bửu 10/12/2011 21:45:52
Mọi người phản hồi ầm ĩ là vì mọi người đọc tiêu đề "Xin đừng lạy Đức Phật" thôi, chứ nội dung thì mình không bảo vậy, mình chỉ nói đừng nên lạy suông mà hãy nên thực hành giáo pháp mà ngài đã dạy. Tất nhiên là mình vẫn lạy bình thường. Bài cũng mình cũng chỉ là góp nhặt những lời của các thầy tổ và ý từ các kinh mà thôi, không có gì khác lạ cả. Có một số lỗi tiếng Việt mình chưa chỉnh sửa cẩn thận, mong mọi người lượng thứ.

Cách hành văn thì muôn màu muôn vẻ, trong bài này mình hành văn bằng cách đặt tiêu đề ngược chứ nội dung bên dưới mình không bảo như vậy,hehe (cười cho vui chứ đọc nãy giờ mỏi mắt lắm).

Mình để lại email: mrpingying@gmail.com để mọi người có thể phản hồi, mong cùng nhau tu tập. Ai giận hay ai khen mình thì cũng như nhau cả, vì chúng ta cùng chung một hạt giống với nhau.

Xin chân thành cám ơn!
Mộng du 19/04/2011 19:21:09
Khi đọc tiêu đề của bài viết, tôi cũng đoán biết người viết sẽ đề cập đến một cảm nhận nào đó khi học Phật.
Đọc nội dung của bài viết, tôi thấy người viết hoàn toàn đúng trên cơ sở lý thuyết.
Chúng ta nên cảm nhận về tâm của chúng ta theo hai chiều:
Một chiều hướng đến tuyệt đối.
Và chiều kia là hướng đến tương đối.
Khi tâm hướng đến chiều tương đối thì chúng ta đang bị ngoại cảnh chi phối mãnh liệt, ví dụ, thấy tiền ham tiền, thấy danh ham danh, thấy tượng Phật thì ham thành Phật liền nên mới có chủ trương tu tắt, thấy sắc ham sắc. Nói chung là tự mình thả nổi tâm tánh theo dòng sông mê, đi ngược lại với chơn tâm. Đó là lời của bài sám Quy mạng : "Đệ tử tự vi chơn tánh, uổng nhập mê lưu, tùy sanh tử dĩ phiêu trầm", tạm phỏng dịch : đệ tử tự mình làm trái ngược lại với chơn tánh của mình, nên rớt xuống dòng nước u mê một cách oan uổng, rồi từ đó, trôi nổi bập bềnh trong dòng sanh tử luân hồi".
Điều ấy có nghĩa rằng, chỉ trong một ngày thôi, mình trôi nổi trong sáu đường, chứ không đợi đến lúc tim ngừng đập, máu ngừng chảy.
Khi tâm đi vào chiều tuyệt đối là lúc mà mình cảm nhận không thương không ghét, thảnh thơi với ngoại cảnh, rỗng lặng với sắc trần. Tuy nhiên, không phải bỗng dưng mà tâm đi theo chiều tuyệt đối được. Phải có học hỏi từ lý thuyết, rồi tham vấn với thiện tri thức, từ đó, đem vào thực hành để đào luyện tâm. Trong thời gian thực hành thì tâm mình thảnh thơi, rỗng lặng; Nhưng khi trở lại sinh hoạt thường nhật, tâm ấy vẫn như con khỉ chuyền cành, như con ngựa chạy rong. Cho nên, chúng ta thấy, có nhiều người khi đang thực hành tu tập thì rất dễ thương, dễ mến, dễ gần; nhưng khi bình thường, gặp việc trái ý, họ vẫn nổi tam bành lục tặc.
Khi tâm đi theo chiều tương đối, là lúc chúng ta sống với tướng là phần nhiều.
Khi tâm hướng theo chiều tuyệt đối, là lúc sống với phần tánh là chính.
Phật trãi qua muôn ngàn kiếp, thực hành vô vàn hạnh bồ tát, phát nguyện vô lượng độ sanh, mới thành bậc Lưỡng túc tôn, tức là Phước đức và Trí tuệ vẹn toàn, cho nên Ngài thị hiện thường trực trong thể tánh của vạn pháp.
Chúng ta phước thì mỏng như băng, trí thì cạn như lạch nước mùa hè. Nên bản thể Phật tánh thì đồng với chư Phật, còn tướng của chúng ta trôi nổi, biến đổi vô chừng. Trong nhà là tướng ông chồng, ông cha...ra đường là tướng ông giám đốc, thằng ăn trộm...Lúc thì hiền như Bồ tát, khi thì dữ như a-tu-la.
Chính thế, phải biết vị trí của mình đang đứng ở đâu trong sáu cõi, và khi từ giã vị trí trong cõi ấy, biết rõ mình sẽ đi về đâu thì hãy xa rời tướng. Còn nếu chưa được thì khoan vội.
Hữu tình thì có Phật tánh; Vô tình thì có pháp tánh. Cái nào cũng quan trọng, và hỗ trợ cho nhau trong duyên khởi, để cuối cùng giúp chúng ta đập nát võ vô minh, tát cạn sông phiền não.
Trong Hồng danh bảo sám có câu:
"Tánh tướng Phật, pháp cập Tăng già, nhị đế dung thông tam muội ấn"
là cái ý nghĩa này đây.
Vị nào muốn hiểu hai câu đó, thì hãy đi tham vấn.
Đừng cầu mong cái gì cũng dễ hiểu, dễ làm, dễ thành.
Học 12 năm bầm dập mới biết cái râu ria của môn toán, môn hóa. Phật pháp cao siêu rất nhiệm màu, không lẽ lại muốn đọc đâu hiểu đó, làm đâu thành đó. Không có cái chuyện giỡn như bỡn vậy được.
Trường hợp của thầy Thông Lạc rơi vào giai đoạn đang tích lũy tư lương trên đường tu, mà không gần thiện tri thức, không có bậc Thầy hướng dẫn, nên bị loạn tâm, phát ngôn bừa bãi là cũng vì vậy mà ra. Tức là, trứng gà ấp không đủ ngày, nhiệt độ bị thiếu nên thành trứng ung.
Tu mà bị sai, không có người hướng dẫn thì dễ bị "tẩu hỏa nhập ma" lắm.
Người tẩu hỏa nhập ma thì võ công không phải là tệ, nhưng không kiểm soát nổi hành vi của mình.
Ăn mà không tiêu hóa được sẽ bị bội thực, sình bụng.
Con đường tu cũng thế mà thôi.
Chúng ta rồi ra ai cũng sẽ thành Phật. Cứ tu đi rồi sẽ thành.
Đi cũng thành, chạy cũng thành.
Nếu ai có sức thì chạy cho nhanh, nhưng phải kiểm soát được nhịp tim nhé. Nếu không thì ngợp mà chết, hoặc đến đích thì mắt hoa, gối mõi, thở hồng hộc thì chẳng thảnh thơi, vui vẻ gì.
Hãy tự lượng sức mình mà thực tập Phật pháp, thì hiệu quả sẽ tăng dần. Miễn sao, trong lúc tu thấy an lạc là được.
Kính chúc an lạc
Ngọc Huy 19/04/2011 16:20:37
nam mô bổn sư thích ca mâu ni phật!!

tôi tu học phật giáo chĩ vì 1 câu của chính ngài nói, 1 lời nói mà không bao giờ các đạo giáo khác làm được ;
" hôm nay ta là phật đã thành, còn chúng sanh là phật sẽ thành "
vậy phật ở đâu? chính tâm ta là phật ..... nam mô bổn sư thích ca mâu ni phật
Thanh Nghiêm 25/03/2011 18:04:55
Ngay như Bồ Tát Phổ Hiền còn cho rằng NHẤT GIẢ LỄ KÍNH CHƯ PHẬT, NHỊ GIẢ XƯNG TÁN NHƯ LAI.

Tôi rất không đồng ý với quan điểm của bài viết. Khi luận về Phật Giáo, ta cố tìm những điểm đột phá để theo kịp thời đại, chứ không phải nói những câu gây sốc, đặt những tiêu đề "bom tấn".
Nam Định 09/03/2011 22:27:30
Trước khi Đức Phật nhập Niêt bàn ,cũng đã có đệ tử của Ngài xin bạch Phât ,phật cũng đã nói ,các thầy hãy lấy giáo Pháp của ta làm thầy của các Thầy. Hay Pháp ta không có thời gian để thấy.vậy cốt ta nên tu tập theo giáo lí của ngài ( Bát chánh đạo), tổng kêt lại dễ hiểu là : Không làm khổ mình ,không làm khổ người và không làm khổ chúng sinh.Chắc Phật đã vui ,mà phật cũng chẳng cần phải lậy suông như các bạn nói.
trần thị honghanh 29/12/2010 14:33:18
Qua bài đọc của tác giảcho tôi hiểu biết thêm rất nhiều về cách sống trên dời k nhung cho mình mà con cho cả nhung nguòi xung quanh & và các loài sinh vat k sát sinh chúng
Dovanquan 19/11/2010 09:57:27
Theo toi lay Phat la de hang phuc than va tam cua minh
Ngọc Linh-Hoa Tâm 14/11/2010 09:35:09
Tôi là một Phật tử tu tại gia,nhưng đọc bài viết này tôi lại thấy hổ thẹn cho mình."Vì chính tôi đã Phạm những sai lầm trong tu tập như: Đứng trước Đức Phật tôi lại cầu nguyện những điều lành cho mình và những người thân trong gia đình, tôi hay nghĩ đến lợi lộc cho bản thân và còn tham sân si nữa (vậy mà tôi thường sám hối rồi tiếp tục gây lỗi). Nhưng qua bài viết này tôi đã thật sự giác ngộ về những hành động của mình và tôi hiểu rằng:"Đã là Phật tử thì không chỉ có lời hứa suông với Phật mà phải hành động theo lời Phật dạy, Sám hối rồi thì phải dừng ngay hành động lỗi lầm đó".Ngài là Đắng cứu thế để giải thoát mọi chúng sanh thì tôi, các bạn và mọi loài chúng sanh điều là con của Ngài thì cớ chi mà lại không thương yêu nhau và cùng nhau giải thoát và sống một sống an lạc.
Tôi có lời cảm ơn chân thành đến tác giả bài viết này,và lời phản hồi của các bạn cũng góp phần thêm bài học, kinh nghiêm trên con đừơng tu học của tôi.
Chúc các bạn là Phật tử và các bạn gần xa luôn thực hiện đúng tâm niệm của Phật cũng như của chính mình thành hiện thực và tu tập ngày càng an lạc và hạnh phúc.
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Nam Mô A Di Đà Phật.
Hoàng Nhân 03/11/2010 19:55:41
Trước hết tâm nguyện của tôi là: Quốc thái dân an,thiên hạ thái bình,chư tai tiêu diệt,bệnh tật tiêu trừ,mong mọi khổ đau của con người chúng ta mau đến bến bờ giải thoát, mong mọi người bình an,an lạc, sức khỏe và thành công.
Mình muốn nêu vài ý kiến về việc lạy: Đức Phật Bổn sư Thích Ca như sau:
- Đức phật thích ca cả đời hi sinh để tìm ra phương thuốc giác ngộ cho chúng sinh, và cho đến ngày hôm nay không ai phủ nhận chân lý đó và trên vũ trụ ngày chẳng có người thứ 2 nào có 1 chân lý khác tối thượng hơn, như vậy chứng minh 1 điều Phật Thích Ca là đấng thầy giác ngộ,(tui đáng để quỳ lại, tui bái phục và tui kính trọng nhất )

Phật thích ca luôn tìm ra các phương cách cho tôi để tiêu trừ đau khổ(quý vị xem tứ diệu đế),đã giúp tui bớt đau khổ,tham lam,sân hận, si mê v.v...và sáng suốt nhìn nhận mọi sự việc đều là " tĩnh không" (tui cần quỳ lại phật )

- Trong các cõi,cõi phật là cao nhất, (nên tui phải quỳ lại Phật(A Di Đà)tui cũng muốn cầu về tây phương cực lạc vậy

đây là vài dòng suy nghĩ của chính bản thân, mong đóng góp chia sẽ

Om Pa Ni Pad me hum
congdanh 21/10/2010 16:06:11
Danh thấy nên lạy Phật vì công ơn của Người đã mở ra con đường tu tập cho chúng ta nhằm thoát đau khổ. Ta có lạy Phật chân thành tức la 2chung1 ta biết ơn Phật sâu sắc. Tốt hơn nữa nếu chúng ta lạy Phật rồi hồi hướng công đức lạy Phật cho những người xung quanh (điều này không dễ, vì chính tôi đôi khi lạy Phật lại nghĩ là để được phước cho mình, mà như vậy thì tôi nghĩ còn tổn phước hơn,). Tôi và bạn cùng nhau tu tập, rèn luyện lạy Phật chân thành, vì lợi ích mọi người xung quanh nhé.
Xin cảm ơn mọi người.
timphan 14/08/2010 17:59:07
Đọc được những bài viết trong đây và những lời bình của mọi người, tôi cảm thấy mình sáng ra rất nhiều so với trước đây.Xin chân thành cảm ơn.
Chuyện là thế này, tôi năm nay 23 tuổi, nữ. Tôi chưa từng học về Phật, tôi lại chẳng phải là sư sãi gì cả, chỉ là một người bình thường, cũng kg năn đi lễ Phật vào những ngày đặc biệt: rằm, ba mươi hay Vu Lan, hay hái lộc đầu năm...
Hiện tôi chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường.
Cách đây 3 năm,lúc gia đình tôi đang khó khăn nhất và chính tôi cũng đang khốn cùng trên con đường cơm áo( tôi chỉ học đến lớp 12)tôi có 2 lần mơ thấy Bồ Tát Quan Âm, 1 lần thấy vào chùa đang lạy Phật. Gần đây, cách đây một năm, cũng là lúc khó khăn, tôi mơ thấy đức Phật. Nói thật là tôi kg phân biệt được Phật Thích Ca hay...Vì tôi kg rành lắm, tôi chỉ biết và mô tả được vì giấc mơ rất rõ. Tôi mơ thấy tượng Phật bằng vàng thật lớn( gần kín cả bầu trời), ánh hào quang sáng cả bầu trời, đang dần dần hạ thế. Tôi và những người dân ở làng nào đó nhìn thấy rất sợ. Mọi người đều mọp xuống( vì Phật to lớn quá), một số người thì quỳ xuống cầu nguyện. Đức Phật hạ xuống gần tôi cầm bông lúa bằng vàng ban cho tôi, tôi quỳ xuống dâng đôi tay đón nhận. Sáng hôm sau tôi kể lại cho bà nghe. Bà nói rằng vì tôi có duyên với Phật.
Tôi kg hiểu "có duyên với Phật" là thế nào? Tại sao tôi lại được? Tôi kg năng đi chùa, kg giỏi cúng kiến, kg am hiểu về Phật, kg tu hành, kg ăn chay...
Mong được các vị kiến thức thâm sâu cho ý kiến giúp. Đây cũng là thắc mắc rất rất lâu của tôi mà không được giải đáp chính xác.
Xin cảm tạ.
sonlamcoc 23/06/2010 10:10:57
Tại sao chúng ta lại "đừng lạy Phật" nhỉ? Nếu chúng ta muốn đi theo con đường giải thoát giác ngộ của đức Phật, nếu chúng ta muốn thành tựu được đức hạnh viên mãn như đức Phật, nếu chúng ta tôn kính đấng đạo sư đã không tiếc thân mình chỉ dạy cho chúng ta con đường giác ngộ giải thoát với mục đích cuối cùng là ngộ nhập tri kiến Phật ngay chính xác thân phàm phu của mình thì chúng ta lễ lạy Ngài với tất cả tâm thành thì có gì là sai? Tuy sắc thân của Ngài đã hoại, nhưng ai nói Ngài không còn ở thế gian? Tôi vẫn khuyến khích mọi người lễ lạy Phật. Lễ lạy Phật để thể hiện lòng tôn kính, lễ lạy Phật để tiêu trừ tâm kiêu mạn, lễ lạy Phạt để học và thực hành những lời chỉ dạy đại từ đại bi của đức Phật và lễ lạy Phật để nhận ra ông Phật của chính mình. Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Quang Đạt 01/04/2010 07:06:46
Thân chào các Đạo hữu .

Bài viết “ Xin đừng lạy Đức Phật “ của tác giả Nguyễn Quốc Bửu dễ gây phản cảm cho độc giả và không theo đúng với tinh thần đạo Phật . Do vậy tôi gửi các Đạo hữu bài viết có ý nghĩa về “ Thờ Lạy Phật ”

THỜ LẠY PHẬT

1. Đức Phật là bậc đáng tôn thờ :
Chư Phật là những bậc đã dày công tu luyện phước đức và trí huệ cho nên đã được hoàn toàn sáng suốt và có đầy đủ đức hạnh cao quý. Các Ngài đã dùng cái đức và cái trí ấy để dắt dẫn chúng sanh ra ngoài biển khổ sanh tử luân hồi và đưa đến địa vị sáng suốt an vui. Trong công việc độ sanh ấy, các Ngài lại không giữ thối chuyển ngã lòng mặc dù gặp trở lực khó khăn. Các Ngài đã nguyện độ cho toàn thể chúng sanh, cho đến khi nào không còn một chúng sanh nào để độ nữa mới thôi. Thật là đúng với câu: "Tự giác, giác tha, giác hạnh viên mãn".
Một bậc có đủ ba đức tánh quý báu là Bi, Trí, Dũng, ba đức tánh căn bản mà một con người muốn được hoàn thiện, toàn mỹ, toàn chân, không thể thiếu được. Một bậc siêu phàm xuất chúng có những lời dạy quý báu, những cử chỉ cao thượng, những hành động sáng suốt, một đời sống gương mẫu như Phật mà chúng ta không lễ lạy tôn thờ, thì tôn thờ ai nữa ?

2. Nhưng chúng ta phải thờ Phật như thế nào mới đúng ý nghĩa ?
Như trên đã nói, chúng ta lạy Phật , thờ Phật là để tỏ lòng tri ân của chúng ta đối với một vị đã có ân đức lớn với nhân loại. Chúng ta lạy Phật là để có luôn luôn ở trước mặt một gương mẫu sáng suốt trọn lành để khuôn rập tư tưởng, lời nói và hành động của chúng ta được chân, thiện, mỹ như Phật vậy. Người ta thường nói: "Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng". Chúng ta thờ lạy Phật là muốn luôn luôn được có bên mình cái ngọn đèn trí tuệ của Ngài, cái từ bi của Ngài để được sáng lây, thơm lây, chứ không phải chúng ta có mục đích cầu cạnh Ngài để Ngài ban phước, trừ họa, để Ngài che chở cho chúng ta mua may bán đắt một cách bất lương, hay để chúng ta dựa vào thế lực của Ngài mà tha hồ làm những điều bất chính.
Nếu chúng ta thờ Ngài với mục đích sai lạc như vừa nói ở trên thì chúng ta đã tự tạo tư tưởng không tốt , tạo bất thiện nghiệp cho chúng ta rồi .

3. Phải thờ lạy Đức Phật nào?
Đức Phật nào cũng có nghĩa vô lượng quang, vô lượng thọ bao la cùng khắp và công đức tu hành phước trí vô lượng vô biên cả; nên hễ thờ một Đức Phật là thờ tất cả các Chư Phật trong khắp pháp giới .
Nhưng chúng ta cũng nên tùy theo thời kỳ giáo hóa của mỗi Đức Phật và pháp môn tu hành mà thờ cho xứng lý, hợp cơ. Thí dụ như hiện nay, chúng ta ở vào thời kỳ giáo hóa của Phật Thích Ca Mâu Ni thì lẽ cố nhiên, chúng ta phải thờ lạy Ngài trước hết.
Nếu tín đồ nào tu về "Tịnh Độ Tông", chuyên về pháp môn "trì danh niệm Phật" để cầu vãng sanh, thì tín đồ ấy phải thờ lạy đức Phật A Di Đà.
Hoặc giả, nếu Phật tử muốn thờ đủ tất cả các Đức Phật trong ba đời, thì thờ đức Thích Ca, Đức A Di Đà và đức Di Lặc, gọi là thờ "Tam Thế Phật ".

4. Cách thức thờ Phật :
Như vậy, trong nhà Phật Tử , nếu muốn thờ tượng Phật thì nhiều nhất là ba vị. Và nên nhớ rằng, trong khi thờ Tam thế Phật, phải sắp đặt chung một bàn. Nếu tượng lồng kiếng thì nên treo ngay thẳng, không được cái cao, cái thấp, cũng không được cái to, cái bé; còn như tượng gỗ, tượng đồng, tượng sành, thì để ngang hàng đồng bực, không nên để từng trên, cấp dưới. Bàn thờ Phật phải đặt chính giữa nhà, bàn thờ ông bà, thì nên thờ một bên. Nếu nhà lầu thì thờ Phật ở tầng trên. Tại bàn thờ Phật không nên để tạp vật nào khác, ngoài bình bông, lư hương, chân đèn và đĩa quả. Những vật này, nên thường xuyên săn sóc lau quét sạch sẽ luôn.
Lần đầu tiên thỉnh tượng Phật, tín đồ Phật Tử phải làm lễ thượng tượng, cũng gọi là Lễ an vị Phật. Lễ này không bắt buộc tổ chức linh đình, chỉ nên làm một cách đơn giản, nhưng không kém vẻ trang nghiêm và tinh khiết. Muốn được hai đặc điểm ấy, chủ nhà phải dọn mình sạch sẽ: ăn chay, giữ giới và mời thêm thiện hữu tri thức đến hộ niệm một thời kinh. Hoặc để các hình tượng Phật ở chùa 3 ngày để các Sư Thầy chú nguyện , đọc các thời kinh , rồi mới mang về thờ phượng trong nhà .
Và bắt đầu từ ngày làm lễ an vị Phật trở đi, tất cả mọi người trong nhà, mỗi ngày ra vô trong thấy tượng Phật, nên nghĩ nhớ đến đức hạnh cao cả của Ngài mà chỉnh đốn lại thân tâm mình. Mỗi ngày đều lo cải thiện lại sự cư xử với nhau, đối nội cũng như đối ngoại, phải luôn thấm nhuần tinh thần từ bi, bác ái và bình đẳng. Như thế mới xứng đáng với danh nghĩa của một gia đình Phật Tử có thờ phượng Phật.
Thờ phụng lâu năm, tượng Phật bị hư rách, không thể sơn phết hay sửa chữa lại được, thì nên thay đổi tượng mới rồi thì tượng cũ phải dâng vào chùa để chờ dịp nhập tháp, chứ không nên bạ đâu bỏ đó, mà mang tội.

II. LẠY PHẬT :
1. Ý nghĩa lạy Phật :
Ngày xưa, khi Đức Phật còn tại thế, các đệ tử từ Vua quan cho đến dân chúng, mỗi lần được may mắn gặp Đức Phật Thích Ca, đều cúi xuống ôm chân Phật và đặt trán mình lên chân Ngài để tỏ lòng ngưỡng mộ, tôn thờ một bậc tối thượng: Bi, Trí siêu phàm. Cử chỉ ấy là một cử chỉ vô cùng khiêm tốn, nhu thuận và hoàn toàn tin cậy đối với Đức Phật.
Sau khi Phật nhập diệt, toàn thể tín đồ Phật Giáo vẫn xem Ngài như tại thế, và cái cử chỉ cúi xuống ôm chân Phật vẫn còn tiếp nối tồn tại cho đến ngày nay và muôn ngàn năm sau. Cử chỉ ấy chỉ có cái công dụng làm cho tín đồ bao giờ cũng hình dung như Đức Phật còn ngồi trước mặt mình để chứng giám cho tấm lòng thành kính thiết tha của mình.

2. Phải lạy như thế nào mới đúng ý nghĩa ?
Để cho đúng với ý nghĩa trên, khi lạy Phật phải quỳ xuống, ngửa hai bàn tay ra như đang nâng hai chân Phật và cúi lưng xuống đặt trán mình lên trên hai lòng bàn tay.
Trước khi lạy Phật, phải dọn mình cho sạch sẽ: rửa mặt, súc miệng, lau chân tay, thay y phục và mặc áo tràng. Xong xuôi, mới đốt hương ra trước bàn Phật, đứng ngay thẳng, tay chắp để trước ngực, mắt nhìn tượng Phật, tâm tưởng đến tướng tốt và những đức hạnh cao cả của Ngài, và tỏ bày nguyện vọng chân chánh của mình, xá rồi cắm hương vào lư, đánh tiếng chuông và lạy Phật 3 lạy.
Lễ Phật như thế mới đúng phép: trong Kinh gọi là " Thân Tâm cung kính lễ " nghĩa là thân thì hăng hái tề chỉnh, nghiêm trang, tâm thì hớn hở vui mừng và hết lòng thành kính như gặp được Phật còn tại thế.
Trái lại, nếu chúng ta lễ Phật với lòng ngã mạn ( trong kinh gọi ngã mạn lễ ), hay với Tâm cầu lợi danh ( trong kinh gọi là cầu danh lễ ), thì đã không có kết quả gì, mà còn mang thêm tội.
• Ngã mạn lễ là khi lạy Phật mà trong tâm còn ngạo nghễ, kiêu căng, năm vóc (đầu, hai tay, hai chân) không sát đất, đứng lên cúi xuống một cách cẩu thả, qua loa cho có chuyện.
• Cầu danh lễ là khi thấy có đông người thì miệng liền to tiếng dài hơi xưng danh hiệu Phật, thân lại siêng năng lạy không ngừng nghỉ, có ý để được mọi người khen ngợi. Trái lại, khi không có người thì thân lại biếng nhác, tâm lại giải đãi, không muốn lễ bái gì cả.
Hai cách lễ bái trên này rất giả dối, vậy những ai muốn tiến trên đường Đạo, phải nên tránh ngay.

3. Bốn phép lại (thuộc về lý) :
Về phương diện Lý, thì có 4 phép lễ.
a) Phát Trí Thanh Tịnh Lễ. Trong phép này, người hành lễ phải thấu suốt rằng cảnh giới của chư Phật đều tùy tâm hiện bày nên lạy một Đức Phật, tức là lạy tất cả chư Phật, lạy một lạy là lạy tất cả các Pháp Giới, vì Pháp thân của Phật dung thông.
b) Biến Nhập Pháp Giới Lễ. Trong phép này, người hành lễ phải tự quán thân, tâm cùng tất cả các pháp, từ hồi nào đến bây giờ đều không rời pháp giới.
c) Chánh Quán Lễ. Trong pháp này, người hành lễ lạy Đức Phật ngay nơi tự tâm của mình, chứ không duyên với Đức Phật nào khác, vì tất cả chúng sanh từ xưa đến nay, đều sẵn có Phật tánh viên mãn, bình đẳng và chân giác.
d) Thật Tướng Bình Đẳng Lễ. Trong phép lễ này, người hành lễ không thấy có tự, có tha; người và mình là một, phàm và Thánh nhứt như; thế và dụng không hai. Do đó, Ngài Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát có nói: "Năng lễ, sở lễ tánh không tịch", nghĩa là người lạy và Đấng mình lạy, thể tánh đều vắng lặng. Như thế mới thấu đáo và hợp với lý Bát Nhã.
Bốn cách lễ này, lý cao khó nghĩ bàn, nếu chẳng phải là bực thượng căn thượng trí, thì không thấu nổi và khó làm theo được.

III. CÚNG PHẬT :
Cúng Phật là nói tắt, nói cho đủ là cúng dường Tam Bảo: Phật, Pháp, Tăng. Cúng dường có nghĩa là cung cấp và nuôi dưỡng.
1. Ý nghĩa về cúng Phật :
Có người sẽ hỏi: Tại sao Đức Phật đã là bất sanh, bất diệt mà còn lại cúng dường?
Thật ra, Đức Phật đã thoát ra ngoài vòng sanh tử, thì đâu còn hạn hụt trong sự ăn uống. Nhưng, đây chỉ là hình thức để ngụ ý rằng, mặc dù Phật đã nhập diệt lâu rồi, nhưng đối với chúng ta, bao giờ cũng xem như Ngài còn tại thế. Xưa, các đệ tử, các đàn na thí chủ đã cúng dường Ngài như thế nào, nay chúng ta vẫn cứ tiếp tục cử chỉ ấy. Sự cúng dường này làm cho chúng ta gần với Phật, có cảm tưởng như bao giờ cũng ở bên cạnh Phật. Cũng vì sự thờ phụng, lễ bái , cúng dường này mà chúng ta được kết duyên lành với Phật, hình dung rõ rệt được cuộc đời của Ngài để quyết noi theo bước chân của Ngài mà về bến bờ hạnh phúc an lạc viên mãn . .

2. Phải cúng Phật với những gì ? (về sự)
Vẫn biết rằng chúng ta nên cúng dường Phật để hình dung như Ngài còn tại thế, nhưng nếu chúng ta, mỗi khi cúng Phật, lại bày biện đủ mọi thức ăn uống, nào yến tiệc cỗ bàn linh đình thì thật là phí của, phí công mà lại còn làm sai lạc ý nghĩa sâu xa của sự cúng Phật Vậy, muốn cúng Phật đúng ý nghĩa thì chỉ nên dùng hương thơm, đèn sáng , hoa tươi, trái cây tốt, nước trong và đôi khi thêm cơm trắng là đủ.

3. Năm món diệu hương để cúng Phật :
Đoạn trên là nói về Sự, về hình tướng bên ngoài khi cúng Phật. Còn về phương diện Lý, thì phải dùng năm món diệu hương để cúng Phật như sau:
a) Giới hương. Pháp thân của Phật rất thanh tịnh, nếu về Sự, chúng ta đã dùng hương trầm đốt cúng, thì về mặt Lý, chúng ta cũng phải trì giới cho trang nghiêm thanh tịnh, để lễ cúng dường được đủ cả về Sự và Lý.
b) Định hương. Thân tâm chúng ta bị mê nhiễm và thường loạn động trong mọi hoàn cảnh. Nếu để buông trôi mãi trong tình trạng ấy, thì chúng ta chẳng tu hành gì được. Vậy hằng ngày, hằng giờ, hằng phút, hằng giây, hằng sát na chúng ta phải cố gắng tập định tỉnh tâm hồn, đừng để cho những ý nghĩa, hành động không tốt xâm chiếm tâm hồn và làm cho chúng ta phải loạn động. Làm cho tâm tư lắng xuống thanh tịnh , như thế gọi là dùng Định hương cúng Phật.
c) Huệ hương. Huệ hương cúng Phật là lúc nào cũng phải lưu tâm vào ba món sáng tỏ: Văn huệ, Tư huệ và Tu huệ.
Văn huệ là hằng nghe những lời giáo hóa quý báu của chư Phật và Chư Thánh Hiền Tăng.
Tư huệ là đem những lời giáo hóa quí báu nói trên ra suy xét, nghiền ngẫm, biết thế nào là phải, thế nào là quấy, cái nào là chân thật, cái nào là luống dối để thực hành chánh pháp , khỏi lầm lạc vào đường tà.
Tu huệ là quyết tâm thực hành những điều mà mình cho là phải, trừ bỏ những điều cho là trái, thực hiện đúng đắn giáo lý sáng suốt của Đức Phật.
d) Giải thoát hương. Giải thoát hương cúng Phật là quyết tâm phá trừ ngã chấp ( chấp có cái Ta ) là nguồn gốc của bao sự đau khổ luân hồi. Chúng ta phải luôn luôn quán vô ngã, không nhận chiếc thân tứ đại này là mình, cũng không nhìn cái nghiệp thức phân biệt là mình, để được thoát lý ra ngoài vòng sanh tử luân hồi.
đ) Giải thoát tri kiến hương. Chúng ta đã biết quán vô ngã, để phá trừ ngã chấp thì được giải thoát, song vẫn còn "Pháp chấp" ràng buộc, nên chưa đến được cảnh giới tự tại, vô ngại như Phật. Còn Pháp chấp nghĩa là còn thấy các pháp như: đất, nước, gió, lửa là có thật; còn thấy vui, buồn, sướng, khổ là có thật. Khi nào chúng ta thể nhận được rằng tứ đại sở dĩ in tuồng có thật là vì chúng ta còn ở trong nghiệp người, chớ đối với các loài khác, như cá chẳng hạn, thì nước đâu phải là nước như chúng ta quan niệm, mà chính là lâu đài, nhà cửa; đối với loài mọt, thì gỗ đâu phải là chúng ta quan niệm, mà là thức ăn nhà ở; cho đến vui, buồn, sướng, khổ đều là đối đãi với nhau mà sanh ra. Vậy thì Pháp cũng như Ngã, đều là không có thật, mà chỉ là những danh từ suông mà thôi. Luôn luôn quán như thế, để được giải thoát ra khỏi sự chấp Pháp, như thế gọi là "Giải thoát tri kiến hương" cúng Phật.

4. Cúng dường Tăng bảo :
Nếu chúng ta đã thành tâm thờ cúng Phật, thì tất nhiên chúng ta phải kính trọng Tăng. Chư Tăng đã thay Phật mà truyền giáo lý của Ngài lại cho chúng ta, lẽ nào chúng ta lại làm ngơ không biết đến? Chúng ta không nên phân biệt Tăng ở xứ nào, chùa nào, hay phái nào. Vị Tăng nào có đủ giới đức chúng ta cũng sẵn lòng cung phụng cả, như thế gọi là cúng dường Tam Bảo.

KẾT LUẬN :
1. Lợi ích của sự thờ, lạy và cúng Phật :
Như các đoạn trên đã nói, chúng ta thờ lạy và cúng Phật là do lòng tri ân sâu xa của chúng ta đối với bậc đã hy sinh tất cả hạnh phúc vĩnh cửu cho chúng sanh; lý do thứ hai của sự thờ lạy và cúng ấy là để chúng ta luôn luôn có trước mắt, trên đầu chúng ta, một cái gương mẫu hòan toàn chân, thiện, mỹ để noi theo.

Sự thờ, lạy và cúng Phật, nếu thực hành một cách thành tâm, thiện trí và đúng ý nghĩa, thì sẽ đem lại cho người rất nhiều lợi ích trong hiện tại và vị lai:
1. Trong hiện tại, mỗi chúng ta và gia đình chúng ta bao giờ cũng như sống trong bầu không khí sáng lạn, trong ảnh hưởng tốt lành, đạo vị của chư Phật. Chúng ta luôn luôn sống trong nghiêm chỉnh, trong lễ nghi, trên thuận dưới hòa, vì mỗi ý nghĩa, mỗi cử chỉ, mỗi lời nói của chúng ta như được đôi mắt sáng suốt của đức Phật soi xuống. Chúng ta không dám sống tham sân si khi Đức Phật đang ngự trị trong gia đình và trong lòng mỗi chúng ta. Chỉ những tâm hồn trống rỗng, không tin tưởng, không tôn thờ một Vị thiêng liêng cao cả nào mới tạo bất thiện nghiệp . Cho nên gia đình, muốn có hạnh phúc trong hiện tại, muốn sống một đời sống có ý nghĩa, thì người gia chủ nên thiết bàn Phật để ngày lể bái và cúng dường Ngài và tập cho con em sống hiền lương và đạo vị.
2. Khi lâm chung, nghiệp lành mà chúng ta đã huân lập trong hằng ngày của chúng ta sẽ cảm ứng lòng từ bi của chư Phật và Bồ tát. Do "luật đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu", chư Phật và Bồ tát sẽ tiếp dẫn giác linh chúng ta về cỏi Phật an vui tự tại.
3. Khuyên phát chánh tín trong sự thờ, lạy và cúng Tam Bảo
Muốn có được kết quả tốt đẹp như trên, chúng ta phải phát tâm chánh tín. Nếu thờ, lạy và cúng dường Tam Bảo một cách sai lạc không những không ích lợi gì cho ta lại còn mang thêm tội, và trôi lăn mãi trong cảnh sanh tử luân hồi.

Chúng ta phải tin tưởng một cách mạnh mẽ rằng:
1. Đức Phật là bậc hoàn toàn giác ngộ, *siêu thanh, thoát tử, có năng lực độ chúng sanh thoát khỏi nẻo luân hồi và xứng đáng làm Thầy chúng sanh khỏi nẻo luân hồi, xứng đáng làm Thầy chúng sanh trong ba cõi ( Dục giới , Sắc giới , Vô sắc giới ) , sáu đường ( Trời , Người , A Tu La , Địa Ngục , Ngạ Qủy , Súc Sanh ) . Vì thế nên chúng ta thờ phượng Ngài.
2. Phật Pháp là phương pháp thần diệu, trừ được tất cả căn nguyên đau khổ của chúng sanh vì thế cho nên chúng ta phải thờ Phật .
3. Chư Tăng nếu có đủ giới tính thanh tịnh, là những Thầy sáng, bạn lành của chúng ta. Vì thế, chúng ta phải kính thờ, thân cận các Ngài là các bậc Thiện Tri Thức để học hỏi đường lối tu hành và cách sống có ý nghĩa giữa cuộc đời .
4. Tất cả chúng sanh đều có Phật tánh sáng suốt, nếu chí tâm tu luyện theo Phật Pháp thì vị lai chắn chắc sẽ thành Phật.
5. Lý nhân quả rất chuẩn xác tuyệt đối , không hề sai chạy, nếu tạo nhân lành thì hưởng quả tốt. Trong các nhân lành, không có nhân lành nào thù thắng hơn là nhân " thờ Phật, lạy Phật và cúng dường Tam Bảo", đủ Sự và Lý. Vẫn biết rằng thờ, lạy và cúng đủ cả hai phương diện Sự và Lý là rất khó cho phàm phu như chúng ta , nhưng xung quanh chúng ta, ở trong thế giới này sẵn có vô lượng vô số Kim Cang Bồ Tát và Hộ Pháp Thiên Vương đồng phát tâm giúp đỡ, hộ niệm cho tất cả những người phát tâm chánh tín thờ cúng Phật, thì lo gì công của chúng ta không tròn, quả của chúng ta không mãn ?
Namo Sakya Muni Buddha .
bình 28/01/2010 10:39:38
trong mỗi con người chúng ta :Phần CON chiếm quá lớn Phần người quá nhỏ về cả trọng lượng và thể tích .Vì sao vậy :_
- tạo hoá
-sự đấu tranh sinh tồn
-Sự phát phát triển của nhân loại
KÍNH MONG ĐƯỢC QUÝ BUDDHIST cùng tranh luận trên FORUM này để giúp tôi thấu hiểuhiểu
Lê kiến Như 01/01/2010 23:14:51
Mê nhiều thì lạy bụi bờ
Mê vừa thì lạy miểu thờ lộ thiên
Bớt mê đến lạy chùa chiền
Hết mê thì giữ tâm điền tịnh thanh
(Tùy duyên)
aphong 03/10/2009 22:23:54
tác giả chỉ muốn nói lạy Phật cho đúng thôi mà, ý đó tốt sao nhiều người lại phản đối. Mà các tôn giáo điều chung một cội, các giáo chủ mỗi tôn giáo đạt đến giác ngộ hoàn toàn hay chưa nhưng dù sao cũng mang đến an lạc cho chúng sinh. Tôi tôn kính đức Phật nhất nhưng đồng thời cũng kính trọng thiên chúa giáo, hồi giáo...
03/07/2009 12:08:23
Tôi có cùng quan điểm voi ban Lan Phuong.Chúng ta nên bình tâm suy xét và suy nghi sâu hơn ẩn ý của tác giả.Theo như tôi hiểu thì tác giả muốn nhắn nhủ với chúng ta là khi lạy Phật, phải thật sự thấu hiểu Phật pháp và giác ngộ phải lạy bằng cả cái tâm trong sáng và thanh tịnh.Lạy Phật ngoài sự tôn trọng,chúng ta còn củng cố đức tin của mình vào Phật pháp,và quan trong là phải tu tập được theo Phật pháp.Không phải lạy Phật để cầu xin quyền lợi, xin Ngài phù hộ việc kinh doanh, thăng tiến ...( Điều này rất nhiều Phật tử chúng ta mắc phải).Tác giả đã rất đúng vì Đức Phật Thích Ca Mâu Ni là một đạo sư, người soi đường và dẫn lối cho chúng sanh ở cõi Ta Bà về cõi Tây Phương Cực Lạc của Đức Di Đà thông qua con đường tu tập và trì niệm danh hiệu Đức Di Đà.Ngài không thể đưa tất cả chúng ta,những người vẫn thường quỳ lại Ngài sang Tây Phương được,mà còn tùy vào sự giác ngộ ,duyên nghiệp và công phu tu hành của mỗi người."Pháp Phật cao siêu lý rộng sâu" có lẽ từ đó sẽ sinh ra nhiều trường phái, nhiều quan điểm và cách nghĩ nhưng hỡi tất cả quý Phật Tử chúng ta không nên kì thị và có những từ ngữ không hay khi bất đồng ý kiến với người khác.Hãy đề cao tinh thần " Từ Bi Bác Ái" của Phật Pháp.
Tôi xin ngắn gọn lại là lạy Phật chỉ là 1 điều kiện cần, chưa phải là điều kiện đủ của người Phật tử chân chính.
Tôi cũng đồng ý là bài viết của tác giả là sự tổng hợp lòi giảng của các vị sư đi trước.
Nam Mô Bổn Sư THích Ca Mâu Ni Phật
Nam Mô A Di Đà Phật
27/05/2009 10:40:02
Toi co quan diem ve bai viet nay giong ban Lan Phuong.
Doc cac nhan xet ve bai viet nay, toi thay so dong moi chi tap trung phan tich,danh gia ve mot goc do cua bai viet chu ko phai la nhan xet tren toan bo noi dung bai viet cua tac gia.
Day la bai viet co noi dung tot doi voi nhung nguoi hieu biet va dang trau doi Phat phap. Nhung co the gay mot su hieu nham voi nguoi chua hieu biet day du ve Dao Phat.
Neu nguoi doc ko phai la Phat tu thi khi doc xong ho cung se hieu thong diep cua bai viet nay la ko nen lay Phat voi muc dich muu cau loi lac rieng cho minh...
Toi cam on tac gia da noi len quan diem cua minh de moi nguoi cung nhau tham khoa, tu xac dinh thai do dung dan khi thuc hanh viec tu tap cua minh.
thanhlong 24/05/2009 09:37:08
nếu chúng ta là những người Phật tử hoc Phật thi chúng ta nên lấy Phật làm căn cứ cao nhất,Phật diệt rồi thì lấy giáo pháp của Phật làm căn cứ,chúng ta không nên chỉ dựa vào sự hiểu biết chủ quan cá nhân của mình ma nói năng linh tinh!tac giả đặt tựa đề là"xin đừng lạy Phật" không biết tác giả dựa vào kinh luận nào(có kinh văn rõ ràng)hoặc tư tưởng của bộ kinh luận nào(tư tưởng bộ kinh ấy nói về vấn đề gì và trong hoàn cảnh nào) Nếu nói ngoài kinh điển thi chỉ là ngoại đạo mà thôi.xin tác giả hãy đưa ra căn cứ cho bài viết của mình?
1 2 3 next tổng cộng: 43 | đang hiển thị: 1 - 20
Tên người gửi:
Địa chỉ mail:

Bộ gõ tiếng Việt Bật Tắt
Captcha
  • email Gửi bài viết này cho bạn bè
  • print Xem dưới dạng bản in
  • Plain text Xem dưới dạng thuần văn bản
Thông tin tác giả