Truyện ngắn: Chó báo thù về cõi Phật

Sau nhát cuốc bổ thẳng như ánh hào quang rọi vào đầu, Vàng thấy mình bay lên, lòng thanh thản, nhẹ nhàng, không vướng bận, không hình hài, không trọng lượng, bất sinh bất diệt. Em không còn là nỗi lo và gánh nặng của mình và của ai nữa. Bây giờ em có thể thong dong, tự tại về thăm người xưa nơi cũ yêu dấu và mênh mang của mình

Trong ngõ chùa Hạnh Hoa - Cầu Giấy - HN, gần thảo am của Cư sĩ Hồ Ly, hồi 2015, có khu nhà Văn hóa của phường. Văn phòng, hội trường, phòng tập, sân bãi khang trang rộng rãi, học viên tập thể hình, thể thao vào ra tấp nập.

Anh Quang là nhân viên trông nom nhà Văn hóa, nuôi vài con chó, vừa để bầu bạn, cảnh tỉnh kẻ gian vừa để tăng gia cải thiện.Trong đó có Vàng là dữ tợn và khôn lanh hơn cả.
Vàng đang tráng niên, nặng trên 20 cân, thon dài, nhanh nhẹn, sung sức, anh Quang thường xích ở gốc cây lan tận góc sân phía trong hàng rào song sắt, râm mát, đủ đồ ăn thức uống, an lành, tự tại.

Bên ngoài cổng nhà Văn hóa có giàn hoa giấy xưa cũ rậm rạp nhà bác Trực, một cuồng nhân cư sĩ, nghĩ khác người, nói khác người, ăn mặc cư xử cũng khác người. 
Dưới giàn hoa là quán nước tổng hợp của gia đình anh chị Nga; vừa sửa xe, bán tạp hóa, thuốc nước và ghi vé số, tụ họp mọi hạng người, một thông tấn xã vỉa hè sôi động.

Trong ngõ chừng dăm chục thước có một tòa nhà uy nghi, kín cổng cao tường nhà họ Hoàng. Vợ chồng gia chủ là công chức đang đắc thế trên 50 tuổi, có hai con nếp tẻ đầy đủ. Bố mẹ họ trên 70 tuổi, là cán bộ có hạng đã nghỉ hưu, còn đang sung sức, ngày ngày đi thể dục, giao lưu xã hội trong sự thỏa mãn hiện ra mặt. Họ là hàng xóm quen biết của Bác Trực, anh Quang và Vàng.

Đã đôi tháng nay, không hiểu sao, cả gia đình họ Hoàng lại nảy sinh tư thù tư oán với Vàng. Có lẽ do đố kỵ vì Vàng khôn lanh, đẹp mã, cũng có thể do thâm thù nặng oán từ nhiều đời trước, nay oan oan tương báo, tương phùng. 
Họ ra lườm vào nguýt, buông lời châm chọc dọa nạt, khi vắng người, có cơ hội thì đảo mắt, nhanh tay lượm mảnh sành, cục gạch ném đá sát thương Vàng.

Nhanh nhẹn có thừa nhưng do bị cột xích nên Vàng khó tránh khỏi nhiều đòn đau điếng, rướm máu. Vàng càng rên rỉ, lồng lộn quay cuồng quằn quại thì bầy người nhà họ Hoàng càng khoái chí, thỏa mãn. Cứ vậy, cả nhà nhà họ Hoàng ngập mình trong cơn thống khoái và Vàng thì hao mòn, sứt sẹo, bi phẫn trong cảnh đau đớn, xỉ nhục, ê chề.

Trưa muộn một ngày thứ Bảy nọ, nắng nóng mùa hạ và bia rượu của các cuộc liên hoan ngày nghỉ đã đưa mọi người vào giấc ngủ mệt mỏi trong tiếng ro ro của máy lạnh. 
Nhậu về, anh Quang dựng xe máy, quay lại khóa kỹ cổng, rồi hạ túi đồ ăn thừa, đổ ra chiếc tô lớn mang lại cho Vàng. Vàng giật mạnh xích sắt, muốn đi vệ sinh. Do trời nắng gắt và ngấm hơi men, Quang không dẫn Vàng đi như mọi khi mà bấm xích thả Vàng ra, chắc mẩm cu Vàng đi xong sẽ nhanh chóng quay lại nhập tiệc. Đâu ngờ...

Vàng ta nghi binh phốc ra sau nhà đi đồng rồi nhanh nhẹn qua lỗ chó chui bờ rào kín đáo, lượn "sang thăm" nhà họ Hoàng. Cổng nhà họ khép hờ, Vàng khẽ lách vào, mấy con chó nhép thấy Vàng thì bỏ chủ chạy lấy thân, bắng nhắng vài tiếng nhách nhách rồi lủi nhanh vào gậm trạn, xó vườn. 
Vàng đột nhập phòng khách trước, thấy ông bà già đang coi ti vi - sang phòng ăn thấy anh chủ - qua bếp thấy chị chủ - bình tĩnh và quả quyết, nhanh hơn cắt, tặng cho mỗi người một cú tớp đích đáng, họ bàng hoàng ú ớ chưa kịp kêu cứu thì Vàng đã tót ra sân, cậu chủ nhỏ đâu đó nhào ra liền được Vàng cho một đợp nơi gần con giống... 
Theo lối cũ nhanh như chớp Vàng lượn về bên tô đồ ăn, nhập tiệc ngon lành, như bữa ăn cuối cùng của kẻ tử tội.

Tiếng la thét thất thanh từ nhà họ Hoàng náo động kinh hoàng cả ngõ, giữa cơn ngủ mệt trưa hè, nắng như đổ lửa. Mọi người xô sang nhà họ Hoàng, sát trùng, bông băng cấp cứu, rồi tá hỏa kéo sang bu kín cổng nhà Văn hóa. 
Sập trời đến nơi rồi. Họ gào gọi anh Quang mở cổng để họ phanh thây Vàng.

Vậy nhưng tình gian mà lý ngay. Anh Quang bình tĩnh coi Vàng ăn hết tô thức ăn vốn tú ụ, giờ hiền lành đứng nép sau chân chủ trong cổng khóa kỹ.
Anh bảo, các bác nhầm nhọt thế nào chứ, làm gì có chuyện con Vàng nhà tôi sang sát thương cả nhà họ Hoàng, nó đây, tôi đây, cổng khóa kỹ, mèo còn không chui lọt huống hồ con chó to thế này. 
Hơn nữa trong thiên hạ ngày nay, chó má nhan nhản, giống nhau là bình thường, nhà họ Hoàng lâu nay lại ác cảm, thâm thù, ghen tị với con chó lương thiện nhà tôi, nhân đây định mượn gió bẻ măng à? 
- Anh Quang nói không phải là không có lý, chòm xóm giảm nhiệt được vài phần, quay sang chỉ trích thái độ và hành vi của nhà họ Hoàng, Tội ác của nhà họ với Vàng đâu có qua mắt xóm giềng được, những người nhàn rỗi luôn coi việc theo dõi người khác là bổn phận thiêng liêng và cao cả của mình.

Nhà họ Hoàng đâu có lép vế, họ hạ quyết tâm tiêu diệt Vàng, phải ăn cho được thịt Vàng họ mới hả lòng hả dạ. 
Đơn kiện được viết ngay tắp lự, gửi tận tay ủy ban phường, công an phường, xếp nhà văn hóa và không quên photo gửi từng nhà trong ngõ. 
Trưởng lão nhà họ Hoàng vốn là người "thông tuệ" nên chữ nghĩa như có móc có gai, như có máu có lửa, làm anh Quang, vốn luôn sợ mất việc, chỉ đọc qua đơn kiện liền bị ma lực của con chữ làm cho "tẩu hỏa nhập ma", nao núng và thỏa hiệp đến cùng cực. 
Anh ra công an phường đưa bao thơ, xin bảo lãnh; qua nhà họ Hoàng đưa bao thơ tạ lỗi rồi đưa cho họ coi phiếu đã tiêm phòng dại cho Vàng để 5 người nhà họ yên tâm.

Nhưng họ nhất quyết yêu sách: Mai Chủ nhật, mười nhà trong xóm và cả anh Quang là 11, mỗi nhà đóng 100k mua lại đúng con Vàng, vị chi là triệu mốt cả thảy, trả tiền cho anh Quang đàng hoàng, và góp thêm 50k mua mắm tôm, giềng, mẻ, rau húng, bún tươi, chanh ớt... để ngả Vàng ra liên hoan cho thật vui vẻ, có vậy mới mong hả được cơn sầu bi oán hận, giải được vận đen cho cả ngõ..
Riêng nhà họ Hoàng sẽ tài trợ toàn bộ các loại rượu bia nước ngọt trà thuốc, cần gì có nấy. Nếu anh Quang không nghe thì nhà họ họ Hoàng sẽ làm mọi cách để anh̃ bị kỷ luật và mất việc.

Ôi! Vàng đã bị xích kỹ thêm nữa, nằm sóng xoãi buông xuôi dưới bóng mát chiều tà thứ bảy mà lã chã đôi hàng. Trên: không oán trời, dưới: không trách người nữa, chỉ sám hỗi bản thân, một phút bùng cháy lửa sân si mà đến nỗi vong thân, nhục chủ, cứ vậy thì oan oan tương báo đến bao giờ?
Mong sao có phép màu nhiệm nào đó cứu độ thân chó này thôi!

Chiều hạ nhạt dần, bóng đêm đậm dần, rồi lại nhạt đi trong sự chan chứa ánh vàng của điện cao áp. Ngõ phố nơi đây tranh tối tranh sáng, ma quỷ người ngợm, thiện ác cài răng lược, xoắn bện vào nhau.

Dưới giàn hoa giấy nhà bác Trực, hơn chục trai đinh trong ngõ đang trần trùng trục như nòng nọc, mặt đỏ gay, vừa bia tiếp, vừa rôm rả bàn về bữa giết chó ngả vạ ngày mai, ai nấy giờ đây đều đứng cả về nhà họ Hoàng, thịt Vàng là thứ họ thèm muốn đã lâu, mai mới xơi mà nay đã nuốt nước bọt ừng ực.

Bác Trực đi ra đi vào, lòng rối bời.

Vàng nằm trong sân, nghe cả xóm bàn bạc toan tính và hiểu hết. Em cô đơn và tuyệt vọng. Giờ này ở đây nào có ai hiểu và thương em!

Anh Quang nhấp nhổm không yên, lấy xe máy lượn đi lượn lại, ngó Vàng rồi lại ra quán nước chị Nga ngồi, bấm độn không biết chuyện ngày mai có ổn và sau đó có yên không.

Tầm 9h, bác Trực cởi trần ngồi trầm ngâm hút thuốc lào vặt trên chiếc chõng tre cũ nát dưới giàn hoa giấy loang lổ ánh vàng cao áp thì Cư sĩ Hồ Ly đến.

Nghe bác Trực xôi đỗ kể lại chuyện như trên xong, Hồ Ly nhìn sâu vào trong sân nhà Văn hóa, phóng mắt đến chỗ gốc cây lan, nơi có Vàng đang nằm tuyệt vọng. Nhìn xoáy vào như quờ quạng, tìm kiếm.

Nhanh phoóc, Vàng nhổm ngồi dậy dõi mắt ra cổng nhìn thẳng vào mắt Hồ Ly, chứa chan. 
Chó là loài không thể nói tiếng người nhưng những cá thể tinh anh như Vàng thì nghe, hiểu được hết, đặc biệt là nhạy cảm về tâm linh. Vàng nhìn xoáy lại Hồ Ly và hiểu hết. 
Thần giao cách cảm, đồng khí tương cầu, Hồ Ly cũng hiểu hết, bèn quay lại bảo bác Trực: “Bác có oai và có tín ở đây, vô luận thế nào tôi và bác đêm nay cũng phải giải thoát cho được con Vàng này, không làm được thì sáng mai, khi Vàng chết thì tôi và bác, thấy người gặp nạn sắp bị giết mà không cứu, sẽ vào vô gián địa ngục nhanh như tên bắn…” – và cứ thế... cứ thế nhé....

Ngay lập tức Bác Trực gặp Quang, vừa đem nhân quả ra dụ, vừa đem tiền ra nhử, vừa lấy uy tín ra đảm bảo. Cân nhắc thiệt hơn rồi chốt, anh ta đồng ý bán lại Vàng cho Hồ Ly với giá 1triệu2 ngay sớm mai để mang đi giúp việc cho Phật Tổ.
Thế là, ba mặt một nhời khá hoan hỉ, Quang nổ máy lên xe về nhà. Hồ Ly thì nối máy nói chuyện với sư ông Tải ở chùa Nhạn – Hưng Yên, xin phép ông hoan hỉ cho đưa Vàng về nơi ấy lánh nạn. Ông hài lòng.

Bỗng Hồ Ly rợn tóc gáy, nghe loáng thoáng bên tai rằng, "việc này phải làm ngay, để đến mai là hỏng, hãy xem lại sự tích cây huyết dụ mà cảnh giác".

Choàng tỉnh, Hồ Ly giật giọng gọi bác Trực: “Bác gọi Quang quay lại ngay, tiền trao cháo múc, rồi phải đưa Vàng đi luôn!” 
Vùa lúc anh Tráng từ trên lầu đi xuống, sẵn lòng cho giật nóng 1triệu4. Quang cũng vừa quay lại, bèn đưa trả ngay cho Quang 1triệu2, còn 200k phòng bị đi đường, rồi Quang mở cổng nhà Văn hóa để Hồ Ly đón Vàng đi.

Ôi! con chó tên Vàng - kẻ tử tội của xóm ma quỷ, người ngợm, Thánh phàm, Tăng tục lẫn lộn đây rồi. Lần đầu gặp một con chó vừa mới đả thương 5 người, to lớn, dữ tợn mà Hồ Ly thấy bình an, thân thiện vô chừng, cúi xuống ôm choàng lấy nó, kéo vào lòng mà nước tâm trào nhòa đôi mắt thịt. 
Vàng khẽ dụi đầu, thè lưỡi dài và ấm ra liếm đôi mắt ướt của Hồ Ly. Giây lát rồi đẩy Vàng ra, bảo anh Quang cởi hết xiềng xích, bảo Vàng chào anh Quang để đi về nơi ấy. Vàng liếm liếm tay anh Quang như sám hối, rồi lũn cũn theo Hồ Ly ra ngõ.

Bác Trực khoác vội tấm áo mỏng, ôm con Vàng to lớn không xích không cũi, như đã thân từ lâu lắm rồi, ngồi sau xe máy Hồ Ly để đi về chùa Nhạn, xa chừng 40km.

Phố xá Hà Nội đêm hè thứ bảy hơn 10h vẫn đông đúc như mắc cửi, ồn ào náo nhiệt vậy mà Vàng ngồi giữa hai người con Phật xa lạ, ngoan hiền màu nhiệm. Thi thoảng nó lại thè lưỡi liếm nhẹ lên cổ, lên má Hồ Ly. Lo Vàng sợ hãi mà nhảy xuống đường, không dây xích thì giữ sao nổi, nên Hồ Ly đi thật chậm, thật nhẹ, và nhẹ tiếng niệm Ngài Quán Âm nâng đỡ.

Qua cầu Chương Dương sang sông Cái rồi xuôi đê Bát Tràng về Hưng Yên, đường mỗi đi mỗi khuya, mỗi tối, “vó câu khếp khểnh, bánh xe gập ngềnh”. Bỗng nhiên, Vàng quậy mạnh, trằn xuống đường tối vắng, chạy nhanh ra vệ đê, mất hút.

Dừng xe, ngó nghiêng, Hồ Ly và bác Trực đều buông câu, thôi nó đi rồi.
Vậy nhưng, mấy phút sau Vàng quay lại, lên xe đi tiếp, bác Trực cười khà: hóa ra anh cu chàng đi vệ sinh, là chó mà mày có Lễ ra phết, không tử tế thì nó đã bĩnh ra tòa sen rồi.

Về đến chùa Nhạn đã hơn 12h khuya, tối thui, mù mịt mặt hồ cây cỏ, một ngôi chùa gần như hoang tàn, ma quái ngoài đê, trên bãi sông Hồng. Sư ông đã đi nghỉ, Hồ Ly chạy xe thẳng vô sân sau.

Sư ông dậy, quy y cho Vàng, đặt pháp hiệu là Pháp Nạn. Vàng vui mừng khôn xiết, cất tiếng sủa ông ổng vang vọng giữa đêm trường thanh vắng, át hẳn tiếng kêu lách nhách của bầy chó con nơi cửa Phật.
Vàng ngoáy tít đuôi, quấn quýt lấy Hồ Ly và bác Trực rồi chịu buộc dây, xích tạm nơi cột bếp sau chùa.
Đêm đã quá khuya, người đã quá mệt, lại ngại đường xa nên nghỉ lại chùa Nhạn, uống trà cùng sư ông và nghe mưa rơi trên bãi tha ma ngoài cửa sổ.

Sáng sớm Chủ Nhật, tạm biệt sư ông và ôm Vàng lần cuối, anh em về nhà.

Qua cầu về phố, bụng đã đói mèm, Hồ Ly mời bác Trực ăn sáng gì đó mang hương vị Hà Thành. Bác tủm tỉm, ranh mãnh hỏi: “Thế phi vụ này chú mày kiếm được của sư ông mấy lít?” – Hồ Ly sững người, chớp chớp mắt rồi xóa đi đôi mắt thịt, quay lại nhìn bác Trực mà rằng: “Không ít như bác nghĩ đâu, chả cần dùng đến số đó thì cũng còn 200k vay dư của anh Tráng đêm qua, phở Bát Đàn hay mì vằn thắn Nguyễn Biểu, thêm đồ uống thì vẫn thênh thang mà!” .
Nghe Hồ Ly nói vậy, biết mình lỡ lời, bước hụt, Đạo đời chênh vênh, bác Trực bảo, thôi về ngủ lại cho khỏe. Đưa bác Trực về đến cổng chùa Hạnh Hoa rồi ai về nhà nấy.

Được biết rằng, đêm qua, khi Vàng vùa được đưa đi thì tai mắt nhân dân đã báo ngay cho nhà họ Hoàng, họ chạy ra chạy vào cổng nhà Văn hóa nhưng không còn ai ở đó. Bi hài kịch đã hạ màn, chuyện đánh đập chó, bị chó cắn và định cắn lại chó đã là dĩ vãng. Năm trong sáu người nhà họ Hoàng chỉ còn biết giậm chân bình bịch, nguyền rủa thiên hạ chó chết và tiếc rẻ rằng miếng ngon đến miệng rồi mà bị chậc lấc.

Bác Trực vừa về, Quang cũng vừa đến thì trưởng lão nhà họ Hoàng ra nói lời lăng mạ, khiêu khích và đe dọa. Bác Trực hỏi gằn: Tóm lại là cha con, ông cháu nhà ông muốn gì? – Ông ta, không vừa, hỏi lại: Thế ông muốn gì? – Bác Trực bảo: Điều tôi muốn tôi vừa xả xong, giờ muốn nằm ngủ mà không bị trẻ con làm phiền. 
Bao nhiêu người chứng kiến a tòng xung quanh cười ồ - Ông già họ Hoàng phùng má tía tai, nghiến răng rồi chắp tay sau đít mà về.

họ Hoàng có chữ nên mưu hèn kế bẩn thế nào nữa thì chưa thấy thể hiện. Nghe hàng xóm nói nhà họ cũng đã bí mật theo đạo Phật, từng có mấy vị sư Mật tông cải trang vi hành đến nhà họ làm lễ yểm bùa và gia trì cát tường để đời đời nhà họ được vinh hiển.

Chuyện kể tiếp, Vàng sau khi được quy y Tam bảo thì chấp tác, trông nom, canh trộm ở chùa Nhạn dưới sự dạy dỗ của sư ông Tải, bên dưới có hai vãi già, người trong làng ra giúp quét tước, hương khói và cơm nước. Vàng thành khắc tinh của bọn vô lại vốn mong lem quẹm chốn này.

Loạn âm loạn dương, chó vốn được nuôi để trông trộm thì nay lại có bọn trộm chuyên đi bắt chó. Trước đây chùa Nhạn chỉ có mấy chú cún nhỏ nhách gầy còm thì chúng tạm bỏ qua. Từ khi có Vàng về tu ở chùa thì chúng thèm rỏ rãi, qua lại liên tục, trở thành gần gũi với sư ông và các vãi, nhằm có cơ hội thì chớp mà thịt Vàng.

Vàng đã tu luyện và gặp nạn ở ngõ chùa Hạnh Hoa kinh kỳ nên càng thấy rõ nguy cơ mất mạng của mình. Vì cảm cái ân cứu mạng nên một lòng một dạ phòng trộm trông chùa. Mỗi tội cơ thể Vàng to khỏe lại đang độ lớn nên ăn hơi tốn, đến nỗi sư ông và các vãi ta thán, có ý dần ghét bỏ.

Đêm nọ, sư ông đang mê mê thiu thiu sau bữa tiệc tối thì có điện thoại, trong phương trượng, sóng chập chờn, câu được câu chăng nên đi ra sân chùa nghe nói. Vàng quanh quẩn gần đó, thấy 2 tên trộm bịt mặt, có hung khí, (Vàng nhận ngay ra là người thân quen) đang định lẻn vào phòng.

Nguy cấp, Vàng không làm sao được liền cất tiếng sủa nhặng lên, náo động ầm ĩ làm sư ông không nghe nói điện thoại được. Điên tiết, sẵn đang nóng người, ngài vận hết nội lực chạy đến chỗ Vàng, sút một phát trăm cân, Vàng chỉ kịp ẳng 1 tiếng rồi như 1 trái bóng, bay vút lên ngọn cau rồi rơi bịch xuống vườn, ngất lịm.

Hai tên trộm nhà lẩn nhanh vào vườn đêm xào xạc gió thu.

Tảng sáng, Vàng tỉnh dậy, lết mãi, lết mãi mới đến được cửa phòng sư ông. Ngài thấy ấm mềm nơi bàn tay bởi Vàng đang liếm nhẹ như sám hối đã làm phiền lòng chủ nhân.

Ông ôm Vàng vào lòng, mới hôm nào mà giờ Vàng đã xao xác, giẹo giọ, tàn tạ. Duy chỉ có đôi mắt là trong veo như chưa từng vướng bận. Sư ông sụt sùi và bảo, Vàng ơi, mày khổ nhưng tao nào có sướng gì. Mày khổ hơn vì mang thân chó nhưng lại sướng hơn vì người ta không kỳ vọng nhiều vào mày. Tao là sư nên không ăn thịt chó, nhưng ở đây trộm chó đến chùa này rình mò làm thịt mày, rồi lân la thứ này thứ nọ, đếm không hết được. Giờ biết làm sao?

Vàng nghe và hiểu hết. Em lại liếm nhẹ, mềm và ấm lên bàn tay sư ông, chủ nhân yếu đuối và bất lực, rồi em tập tễnh đi ra.

Trời đã sáng, cuối thu heo lạnh, Vàng nhấm nháp mấy mảnh bich- quy vụn, uống mấy hớp trà lạnh nơi ấm chén còn bừa bộn dưới sàn của bữa tiệc chủ nhân đãi khách chiều qua, rồi em thong thả lê tấm thân ê ẩm, rệu rã lên nằm sưởi ấm, di dưỡng tinh thần nơi chân tượng Mẹ Quán Âm.

Quá trưa, bất chợt Vàng tỉnh, nhỏm dậy, với thính giác tự nhiên ban cho loài chó, em nghe thấy tiếng trẻ con kêu cứu ở bờ sông. Vừa hồi sức, Vàng phi thân về phía bến nước, cách vài trăm mét.

Một em gái nhỏ đi lấy rau ban trưa bị sảy chân chết đuối đang giã gạo sắp chìm cách bờ mươi thước. Vàng lao xuống dòng nước lạnh, gắng hết sức cắn áo lôi em vào bờ. Kéo đến chỗ đất khô, em bé vừa tỉnh thì Vàng lịm đi...

Cha mẹ em bé và đôi người hớt hải chạy đến, Mẹ ôm thốc lấy con, tru lên mừng rỡ. 
Người cha ngó quanh thấy Vàng ướt như chuột lột, nằm bẹp gần đó thì rú lên sung sướng rồi nhanh như chớp giơ cuốc đập mạnh xuống đầu Vàng. 
Cả nhà hỉ hả rằng, tối nay có món cầy tơ liên hoan mừng cho em gái chết hụt trở về làm người, còn bao nhiêu thì cho hàng xóm ăn đụng, kiếm bộn tiền, đang cuối tháng Chín âm, trời khí mát người ta mấy ai chả thích ăn thịt chó.

Sau nhát cuốc bổ thẳng như ánh hào quang rọi vào đầu, Vàng thấy mình bay lên, lòng thanh thản, nhẹ nhàng, không vướng bận, không hình hài, không trọng lượng, bất sinh bất diệt. Em không còn là nỗi lo và gánh nặng của mình và của ai nữa. Bây giờ em có thể thong dong, tự tại về thăm người xưa nơi cũ yêu dấu và mênh mang của mình./.

[HM mong Quý vị, ai đó thấy hình bóng của mình trong truyện thì niệm tình hoan hỉ! HM trân quý tất thảy mọi người! ]

Bài viết này không có từ khóa nào

Thư từ,  bài viết, hình ảnh xin gửi về địa chỉ: trisu@phattuvietnam.net. Để xem hướng dẫn viết, gửi bài và đăng ký cộng tác viên, xin bấm vào đây. Đường dây nóng: 0904.087.882 (Phật sự Hà Nội); 0989.047.041 (Phật sự TP. Hồ Chí Minh); 0907.678302 (Phật sự Tây Nguyên); 0983.376.774 (Phật sự Hải Phòng).

Subscribe to comments feed Phản hồi (0 bài gửi)

tổng cộng: | đang hiển thị:
Tên người gửi:
Địa chỉ mail:

Bộ gõ tiếng Việt Bật Tắt
Captcha
  • email Gửi bài viết này cho bạn bè
  • print Xem dưới dạng bản in
  • Plain text Xem dưới dạng thuần văn bản
Thông tin tác giả
image Cư sĩ Huệ Minh - Lê Minh Nghĩa Thành viên Ban Biên tập, Phụ trách chuyên mục Văn hóa. Cư trú tại Cầu Giấy - Hà Nội. ĐT: 0989.329.597 Gmail:hueminhnghiavn@gmail.com