Nắng không rọi bên tôi

Người con Phật không bao giờ ghen tị với sự thành công của người, thèm khát và tìm cách chiếm đoạt những cái hay, cái đẹp của người. Đó là ý của bài thơ này

Nắng không rọi bên tôi buổi sáng,
Mà chiếu qua nhà người hàng xóm lung linh.
Cho nên dù đã bình minh,
Bên tôi vẫn tối hỏi mình buồn không ?
♦ ♦ ♦
Nếu đã hỏi tôi xin thưa rõ:
Lòng của tôi sáng tỏ trăng sao.
Chẳng buồn chẳng chút ghen nao.
Nắng bên nhà bạn khác nào như tranh.
♦ ♦ ♦
Tranh tươi đẹp khi tôi mở cửa.
Cảnh nên thơ gội rửa tâm hồn.
Nên tôi chẳng chút lòng tham,
Chiếm mua nhà bạn như hàng thường nhân.
♦ ♦ ♦
Có một thứ mình chung bạn nhỉ ?
Dù bên này hay ở bên kia.
Đó là tiếng của con chim,
Líu lo đang hót trên vòm cây cao.
♦ ♦ ♦
Nên tôi chẳng bao giờ có ý,
Phải tìm mua chiếm ngụ căn nhà.
Bởi vì buổi sáng bước ra,
Nắng không chiếu dội chan hoà bên tôi.
 
Đào Văn Bình
                                           (Atlanta, Georgia 2002)

Bài viết này không có từ khóa nào

Thư từ,  bài viết, hình ảnh xin gửi về địa chỉ: trisu@phattuvietnam.net. Để xem hướng dẫn viết, gửi bài và đăng ký cộng tác viên, xin bấm vào đây. Đường dây nóng: 0904.087.882 (Phật sự Hà Nội); 0989.047.041 (Phật sự TP. Hồ Chí Minh); 0907.678302 (Phật sự Tây Nguyên); 0983.376.774 (Phật sự Hải Phòng).

Subscribe to comments feed Phản hồi (0 bài gửi)

tổng cộng: | đang hiển thị:
Tên người gửi:
Địa chỉ mail:

Bộ gõ tiếng Việt Bật Tắt
Captcha
  • email Gửi bài viết này cho bạn bè
  • print Xem dưới dạng bản in
  • Plain text Xem dưới dạng thuần văn bản
Thông tin tác giả
image Đào Văn Bình Sinh năm 1942 tại Hải Phòng. Năm 1954 theo gia đình di cư vào Nam. Năm 1966 tốt nghiệp Cử Nhân Luật Khoa, Ðại Học Luật Khoa Sài Gòn. Năm 1968 tốt nghiệp Cao Học Hành Chánh, Học Viện Quốc Gia Hành Chánh, Phó Tỉnh Trưởng các tỉnh: Quảng Ngãi, Kiến Hoà. Hiện định cư tại tiểu bang California, Hoa Kỳ.