Chùa Nguyên Ngộ (Q.12) một năm nhìn lại
Khi ta thành thật ‘Thưa mẹ con đi’
Những “chiếc tem phiếu” mùa dịch
Lời với một người bạn trước khi ra đi
Trong bài điếu văn đọc trước hương linh của một người bạn thâm thiết (có vợ là người Đức), với nhận thức sâu sắc về cuộc sống, và là một Phật tử, Tiến sĩ Nguyễn Tường Bách đã nghĩ về cuộc đời của một trí thức người Việt sống tại CHLB Đức đầy trí tuệ và nhiều ước vọng cho quê hương. Nhân giỗ đầu (10-2005) của người bạn, tác giả đã gửi cho VHPG bản tiếng Việt vừa được dịch từ nguyên bản tiếng Đức. Đây không chỉ là bài điếu văn thường tình mà còn là tâm tư của giới trí thức người Việt ở nước ngoài. VHPG trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.
Tùy duyên giáo hóa
Tôi là người xuất gia đang hành đạo ở vùng sâu vùng xa. Có nhân duyên là các cháu học sinh hàng ngày đi học về thường ghé chùa và tôi thường khuyên dạy các cháu về hiếu nghĩa, đạo đức và nhất là vâng lời cha mẹ, thầy cô, chăm ngoan học hành. Tôi nghĩ mình đang góp phần làm điều lợi ích cho xã hội bởi trao truyền đạo đức cho các cháu là cần thiết. Thế nhưng một vài bậc phụ huynh không hài lòng, đã ngăn cấm không cho các cháu vào chùa. Tôi mong muốn các bậc phụ huynh nhận thức rằng việc các cháu được gần gũi môi trường đạo đức là điều cần thiết nhưng chưa biết làm sao!
Sám hối tội bất hiếu
Tôi hiện là Phật tử, có tìm hiểu giáo lý nhưng không am tường lắm. Trước đây, tôi phạm phải một sai lầm rất lớn là đã chửi mắng cha mẹ. Vì thời ấy, theo cách nghĩ “duy lý” của tôi thì làm như thế là đúng. Bây giờ, nghiệm lại biết mình đã sai. Tôi không biết với những tội lỗi ấy, tôi sẽ chịu những quả báo gì? Cách sám hối như thế nào? Xin Tổ Tư vấn cho tôi biết để gửi trọn niềm tin.
Phản hồi về bài tư vấn “Tự lợi và lợi tha”
Đọc báo Giác Ngộ số 349 ra ngày




