Phật tại lòng mình

“Hãy ví khổ như rác và hạnh phúc như những đoá hoa…Chuyển hoá khổ đau chính là biết cách biến rác trở lại thành hoa” (Thiền Sư Nhất Hạnh).

Tình yêu thương đầu đời

Kinh nghiệm về tình thương yêu đầu đời, khi ta nhập vào cuộc hành trình trên trái đất này, là tình thương yêu gia đình. Tình thương đó bắt đầu bằng sự gắn bó có tính cách bản năng giữa cha mẹ và con cái.

Nghi ngờ giới tính thật của chồng mới cưới

Các ứng dụng khác trừ Facebook, anh đều theo dõi các chàng trai, cặp đôi đồng tính, những hình ảnh khoe hình thể. Cảm xúc...

Thái độ sống

Tôi gửi đến bạn đọc Ba Câu chuyện dưới đây tôi viết ra từ đáy lòng, bởi những gì tôi đã được chứng kiến, đã trải nghiệm. Những câu chuyện, tự nó đã là điều tôi hằng muốn chia sẻ với các Bạn…

Bị đeo bám ở chỗ làm dù đã có chồng con

Ngày 14 tháng 2 vừa rồi bạn tặng hoa và quà, bảo: "Em có tình cảm với chị, không cần hồi đáp". Tôi 34 tuổi,...

Tu và học

Tôi là một Ni sinh, hiện đang học Trường TCPH TP.HCM. Trước đây, khi học xong chương trình phổ thông, huynh đệ và bạn bè đều khuyên thi đại học (các trường đại học bên ngoài) nhưng tôi nghĩ học đạo ở các trường Phật học là đủ rồi nên vẫn giữ quyết định của mình. Đến nay, được tin sư chị thi đậu đại học thì vừa mừng cho chị ấy, vừa cảm thấy tủi cho bản thân mình. Đôi khi, trong lòng cũng gợn buồn vì huynh đệ và gia đình có phần xem tôi là người thất bại trong chuyện học hành. Trong bối cảnh các Tăng Ni trẻ hiện nay học hành tất bật ở cả trường đạo lẫn trường đời, cả trong nước lẫn ngoài nước khiến tôi phân vân không biết quyết định trước đây của mình là đúng hay sai?

Sám hối tội bất hiếu

Tôi hiện là Phật tử, có tìm hiểu giáo lý nhưng không am tường lắm. Trước đây, tôi phạm phải một sai lầm rất lớn là đã chửi mắng cha mẹ. Vì thời ấy, theo cách nghĩ “duy lý” của tôi thì làm như thế là đúng. Bây giờ, nghiệm lại biết mình đã sai. Tôi không biết với những tội lỗi ấy, tôi sẽ chịu những quả báo gì? Cách sám hối như thế nào? Xin Tổ Tư vấn cho tôi biết để gửi trọn niềm tin.

Tình người ở lại

Người mẹ cứ khóc nói, chú G ơi, đến bây giờ tôi mới tin là em nó mất thật rồi. "Mùng 1 mưa dầm Ngày đầu...

Hãy im lặng mở rộng vòng tay cảm thông

Bạn tôi thất thần báo cho tôi biết một tin sét đánh rằng con gái của cô đã "không chồng mà chửa! Cô cho biết thật là hãi hùng, trời đất như sụp đổ khi nghe đứa con gái cưng của mình thú nhận như vậy với vợ chồng cô. Họ đã trách mắng nhau, đổ lỗi cho nhau về việc "Làm sao mà lại ra nông nỗi như thế được chứ !?".

Lời với một người bạn trước khi ra đi

Trong bài điếu văn đọc trước hương linh của một người bạn thâm thiết (có vợ là người Đức), với nhận thức sâu sắc về cuộc sống, và là một Phật tử, Tiến sĩ Nguyễn Tường Bách đã nghĩ về cuộc đời của một trí thức người Việt sống tại CHLB Đức đầy trí tuệ và nhiều ước vọng cho quê hương. Nhân giỗ đầu (10-2005) của người bạn, tác giả đã gửi cho VHPG bản tiếng Việt vừa được dịch từ nguyên bản tiếng Đức. Đây không chỉ là bài điếu văn thường tình mà còn là tâm tư của giới trí thức người Việt ở nước ngoài. VHPG trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

Bài xem nhiều