Lễ hội Quán Thế Âm – Quê nhà của tôi
Cái lý do tham dự lễ hội thường được tổ chức ở khắp mọi miền đã giúp tôi có dịp chiêm bái nhiều vùng đất vang bóng những huyền thoại và sâu dày tầng vỉa văn hóa và lịch sử.
Tìm hiểu bút hiệu Mặc Giang, thi sĩ Mặc Giang, và “chất hoa” trong...
Để trở thành con người ý nghĩa, danh tiếng và hữu ích trong cuộc đời, ngoài cái tên thế danh ra, chúng ta có thêm một, hai hoặc ba cái tên khác nữa gọi là bút hiệu, đạo hiệu, biệt hiệu…
Buổi sáng khi thức dậy
Mặt trời hừng đông. Ngày mới lại đến. Buổi sáng bắt đầu cho một ngày mới của đời sống. Cô giáo dạy triết của tôi thời năm lớp Đệ Nhất (lớp 12 bây giờ) đã ngoài 60 – mỗi lần đến thăm cô (hay bất ngờ gặp lại cô ở đâu đó) cô đều chép miệng nói : “Cuộc đời sao nhạt nhẽo, vô vị quá, phải không em?”.
Chùm thơ của tác giả Hoàng Anh Thơ
Giọt chuông thánh thót tam quan
Nhành mai gọi chú bướm vàng vờn hoa
Sân chùa tiểu quét lá đa
Khói nhang trầm mặc, la đà câu kinh...
Nhành mai gọi chú bướm vàng vờn hoa
Sân chùa tiểu quét lá đa
Khói nhang trầm mặc, la đà câu kinh...
Những điều cũ kỹ
Trong tôi có muôn ngàn cái cũ
Em muốn nghe không ?
Như ngày hôm qua tôi giã gạo thổi cơm
Những hạt cơm trắng bóc trên tay tôi run run từng nhịp rộp phồng mọng nước
Tôi thì nghĩ về điều khác
Chiếc cối kia liệu có sờn lòng ?
Tiếng hú trên đỉnh cô phong
Không Lộ là một vị thiền sư thời Lý, ông họ Dương, quê ở Hải Thanh, chùa Nghiêm Quang - nay là chùa Keo, thuộc xã Vũ Nghĩa, huyện Vũ Thư, tỉnh Thái Bình; dòng dõi nhiều đời làm nghề chài lưới, sau bỏ nghiệp sông nước, xuất gia tu Phật, thường trì tụng Đà-la-ni.
Xa xứ
Người xa xứ như cánh chim trời mòn mỏi kiếm ăn nơi xứ người, không quay trở về nhà, rồi một ngày khi điểm kết nối giữa sống và chết hiện hữu, chính nơi đó mới là thịnh vượng, thiêng liêng. Thương lắm thay một kiếp nhân sinh.
Rằm tháng giêng nhớ khói
Từ ngày ba mất, mỗi chiều mẹ thường bảo thắp nhang cho ấm nhà ấm cửa. Có thật ba sẽ về trong làn khói nhang thơm nức hương trầm kia không? Nắng cuối ngày liêu xiêu, ngả nghiêng theo từng sợi khói mỏng làm hồn người như đang rơi rớt, sao tránh được những khoảng trống đang chực ùa về.
Đốt rác
Có lẽ do áp thấp nhiệt đới hình thành ngoài biển, sáng ngủ dậy nhìn quang cảnh sân vườn đầy những lá rụng, mới biết đêm qua mưa gió cũng nhiều. Tranh thủ trời đã tạnh mưa, tôi quét gom lá rụng thành đống và đốt. Quét rác rất mệt, nhưng gom được thành đống xong thì khoẻ, còn khi loay hoay đốt lại vui.
Khoảnh khắc bên đời
Rồi mai xa Huế, đi đâu, về đâu, những cơn mưa lạnh lạ trên mấy con đường vàng lá phượng bay vẫn dạt về, có khi, ai biết, cũng như một cô bé từng nói, ai tha phương trong bữa cơm trưa, bất chợt nhớ về, cũng đánh rơi bát đũa để giấu mặt vào đôi bàn tay, bật khóc...







