Sen Huế…!

Áo lam màu Huế

Mồ hôi của đất

Vu lan nhớ má

Đừng lỗi hẹn với thực tại

Vào những ngày nghỉ cuối năm, tôi thường ra tiệm sách gần nhà để ngồi đọc sách. Ở đây, những tiệm sách lớn thường...

Lắng nghe lời sỏi đá gọi…

Đã bao lần, ta gọi vào trăm năm để cho tâm tình lên tiếng nói, như cất lên lời ngọt ngào của đá. Có người cho rằng đá sỏi là vô hồn, vô tình, như vết chai sạn trong tâm, như vật cứng rào cản lối vào, làm xoá mờ tư tưởng rộng xa... nhưng khi chạm vào đá với lời thơ ca tụng, với nâng niu, săn sóc như chạm phải vào trái tim rung động, đánh thức lòng đá, đá sẽ cất lên lời nói.

Xuân muộn

Sau những ngày dài bị hỏa hoạn tàn phá, mưa mới rơi xuống đất này trong vòng một tuần lễ, rỉ rả, lâm râm....

Chái tây

Tôi có thú vui đến nay vẫn còn duy trì. Đó là lúc rảnh rỗi thích viếng cảnh chùa. Viếng chùa để bình trí và tịnh tâm. Mỗi lần viếng chùa như thế, tôi thấy khỏe khoắn trong người và nghiệm ra rằng, chỉ có niềm vui nhạt và không mùi vị của sự tĩnh lặng mới bền vững và không lỗi thời.

Chùa quê

Tôi xa quê trên bốn mươi năm. Do bận nhiều việc nên ít về chốn cũ. Mà có về cũng vội vã quay về thành phố. Nhân dịp về quê lấy cốt người thân, tôi mới có dịp sống lại kỷ niệm tuổi thơ, với bạn bè tóc đã hoa râm.

Ta với ta

Thuở 1948-1950, lúc tôi bắt đầu “quay một vòng hát mà chơi” trong tổ chức Gia đình Phật tử, anh Võ Đình Cường đã cho xuất bản quyển Ánh Đạo Vàng mà thiếu niên chúng tôi hồi đó đều say mê.

Hạnh phúc không phải là sự vắng mặt của khổ đau

Buổi sáng bước ra khỏi phòng, bãi cỏ xanh trải dài đến tận cuối chân trời. Phía xa kia là một dãy núi, nằm...

Thu Hà Nội

Một cái Tết Độc lập nữa lại về trong sắc thu Hà Nội, có nắng vàng dịu nhẹ, có hương cốm mới, có gió heo may vờn qua những cành liễu rủ mặt hồ... Nhân dịp mừng Quốc khánh 2-9 và đón mùa thu về, Phattuvietnam.net xin giới thiệu cảm nhận về mùa thu của một bạn trẻ đất Hà Thành.

Vu lan không mẹ…

Vu lan thứ 16, con không còn mẹ ở bên để được mẹ yêu thương và sẻ chia những vui buồn con gái. Cái ngày mẹ đi, con còn mải xem chương trình phim hoạt hình “nàng tiên cá”, con đâu biết rằng lúc con đang mải chơi, mẹ đã vĩnh viễn lìa bỏ cõi đời bởi một tai nạn rất thương tâm.

Nhà có mẹ già

Một lúc nào đó ta chợt thấy mẹ mình già đi. Hạnh phúc cho người con nào được thấy cha mẹ già. Tại sao tôi nói như thế? Bởi vì có những người mất cha mẹ quá sớm, không kịp phụng dưỡng cha mẹ, cha mẹ không kịp được con cái chăm sóc, được các con của mình vỗ về như ngày xưa cha mẹ chăm sóc vỗ về con cái. 

Bài xem nhiều