Tri ân người gieo hạt
“Có một nghề bụi phấn bám đầy tay
Người ta bảo đó là nghề trong sạch nhất
Có một nghề không trồng cây vào đất
Mà mang...
Nếp sống thiên nhiên
Mùa xuân ở Xóm Mới Làng Mai luôn ngập tràn hoa với đủ các loại, đủ mọi màu sắc và đua nở khắp nơi....
Bút ký: Thỉnh an bậc Thiền lâm thạch trụ
Vu Lan- Mùa Hiếu Hạnh, tưởng nhớ đến Cha Mẹ đã khuất bóng, nay về từ đường không còn được ôm Cha hôn Mẹ...
Tri ân thầy cả cuộc đời tôi
Trong cuộc đời, ai cũng có ít nhất một Người Thầy: Thầy dạy ta tri thức, Thầy cho ta những bài học ứng xử...
Bụt trong con sinh chưa?
Tháng Tư là mùa Bụt sinh, mùa sen nở. Trong tâm mỗi chúng ta đều có một đức Phật. Cũng giống như trong một...
Học ở hoa quỳnh
Có cô bé hàng xóm cắt cho tôi một nhánh quỳnh. Về cắm trong mảnh sân nhỏ. Vuông sân chỉ nhỉnh hơn chiếc chiếu hoa mà chen chúc đủ thứ - ba cây cau, một cây nguyệt quế, một cây mai tơ và những thứ lôm côm khác. Có chút đất như có chút vàng, lấy xanh tươi làm của nả, không gò bó, tuyển chọn.
Dù có ra sao ..cũng vẫn còn một tấm lòng
Khi khổ cảnh xẩy ra, chúng ta nhìn thấy những vị Bồ tát xuất hiện, những người vì sự đau khổ của đồng loại đến chia sẻ bằng những gì có thể, nơi đó không có màu da, sắc tộc, tôn giáo, chính kiến, tranh giành địa vị, danh vọng, tiền tài… mà nơi đó, chỉ còn có tình người..
Thư gửi mẹ từ nước Mỹ
Rằm tháng 7 lại về. Ở nơi đất khách, cuộc sống bộn bề cứ cuốn con quay theo dòng thời gian, đôi lúc con chợt quên đi một điều, dù đi bất cứ nơi đâu trên thế gian này, trong tim con vẫn đang có một niềm hạnh phúc, là con còn có mẹ, còn được mang trên ngực áo bông hồng đỏ.
Ký ức chùa làng
Không biết tự bao giờ, người dân vùng quê tôi đã hình thành tập tục ngày Tết lên chùa thắp hương khấn Phật ban cho mưa thuận, gió hòa, mùa màng bội thu, xóm làng đồng lòng làm ăn tấn tới. Tuổi ấu thơ, mỗi lần lên chùa thắp hương niệm Phật, bà nội thường đưa tôi đi cùng.
Viếng Thị Ngạn Am
Được LHQ đồng ý cho tổ chức ở VN là điều vinh dự cho Phật giáo VN, vì chuyện này không phải dễ. Phật giáo VN đã có từ ngàn năm trước, đã qua bao nhiêu chế độ, từ quân chủ đến thực dân, từ công hòa đến cộng sản, sao lại đem cái vô hạn mà lồng vào với giới hạn?






