Trang chủ Văn học Tùy bút Hồi ức về mẹ

Hồi ức về mẹ

105
0

 

Đêm nay, một mình trên sân thượng ngắm những vì sao lung linh tỏa sáng , con bỗng thấy nhớ mẹ , nhớ nhà chi lạ. Mẹ của con suốt đời lam lũ, lận đận lo cho gia đình, lo cho anh em chúng con. Mẹ sống giản dị và chơn chất quá chừng , đúng là người mẹ chân quê.

 

Nhớ lúc còn nhỏ, gia đình mình khó khăn, mẹ phải tảo tần hôm sớm. Sáng sớm ba kéo xe cùng mẹ đi chợ bán gạo, trưa về ăn cơm xong mẹ lại kéo xe đi khắp chốn, từ làng này qua làng khác để mua lúa về xay, tối lại mẹ phải dần sàng, chắt chiu từng bao trấu, lon gạo. Suốt năm này qua tháng nọ, ngày nào mẹ cũng vậy , thế mà mẹ không một lời than vãn. Nhờ vậy mới có tiền trang trải cho sinh hoạt gia đình và có tiền mua sách vở, đóng tiền học cho anh em chúng con. Mẹ ơi ! Lúc đó con còn quá trẻ con, ham chơi không giúp gì cho mẹ cả. Đến cả những việc như quét nhà, giặt quần áo, nấu cơm, bồng em… anh Hai con đều làm. Thế mà đôi khi đi chợ về, vì phiên chợ khó khăn, mẹ không mua quà cho con , con lăn ra khóc nhè m giãy nãy, thế là mẹ phải cho con cục đường thất to và dỗ dành mãi, con mới thôi khóc. Con hư quá phải không mẹ ?Hồi ức về mẹ

 

Con lớn dần lên, nhưng tính ham chơi trẻ con ngày nào của mình con vẫn không bỏ được. Với con , bất cứ công việc gì con làm phải có điều kiện đính kèm. Nghĩa là nếu con quét nhà thì sáng đó con được đi chơi, chứ không phải ở nhà đuổi gà kẻo chúng ăn lúa như mọi hôm; nếu con mang quần áo ra mương giặt thì con được cùng lũ bạn cỡi trâu vào lúc chiều tối ; còn đi chợ thì ôi thôi, thật là tội nghiệp cho anh Hai, anh ấy phải cho tiền con ăn hàng, con mới mua đồ về cho anh nấu …Đến mùa hè con thích nhất là được thả diều. Ba bảo anh Hai làm cho con một con diều thật đẹp , lại bay cao nữa, con rất thích ,  nhưng ba cấm con không được thả diều vào buổi trưa dễ bị bệnh. Vậy mà con nhớ có một hôm , ngay giữa buổi trưa hè nắng gắt , thấy chúng bạn thả diều ngoài đồng , ham vui , con vẫn rón rén trốn cha mẹ đi thả diều với cùng bọn chúng. Đúng như tục ngữ có câu: “ Cá không ăn muối cá ươn, con cải cha mẹ trăm đường con hư”. Sau cuộc chơi , buổi chiếu con đã lên cơn sốt miên man, khiến cho cả nhà lo lắng . Mẹ nấu cho con bát cháo trứng nóng hổi để con giảm sốt và đỡ nhạt miệng hơn . Thế mà con chẳng chịu ăn, nằm thù lù một xó. Biết bao lời dỗ dành từ mẹ và kèm theo bao lời nghiêm nghị của cha nhưng con chẳng quan tâm . Cuối cùng ba lên tiếng trách mẹ  chìu con quá khiến con hư . Hai hàng nước mắt của mẹ cứ thế nhỏ giọt hoài . Hôm ấy con đã khóc, con khóc vì hối hận vì biết mình không biết nghe lời lại còn ương bướng, khiến cha mẹ buồn và đay nghiến nhau . Kể từ hôm đó con bắt đầu có những thay đổi .

 

Ngày tháng cứ lần lữa ra đi , rồi một ngày con giã từ ba mẹ , anh Hai cùng hai em, từ giả lũy tre làng để đi theo con đường  mà con cho đó là tuyệt vời nhất. Đêm cuối cùng nằm trong lòng tay mẹ , mẹ còn hôn con và nói trong nước mắt rằng con nhớ phải giữ gìn sức khỏe, nếu cảm thấy cuộc sống không thích hợp với con , thì hãy về bên cah mẹ nha con, ba mẹ lúc nào cũng thương con , luôn sẵn sàng đón con trở về bên cha mẹ.Tiếng côn trùng rả rích trong đêm khuya vắng lặng càng khiến con nặng lòng thêm, nằm lắng nghe  những lời con nói từ con tim của mẹ mà đôi mắt con cảm thấy cay xè . Con đã trằn trọc suốt đêm không ngủ được. Con biết từ đây con sẽ không còn dịp được ngủ ở trong vòng tay của mẹ nữa, chắc con lạc lỏng bơ vơ lắm mẹ ơi !!

 

Lúc tiễn con đi, vì quá thương con nên mẹ lại khẽ khàng ôm con vào lòng; bấy giờ con hơi bối rối và đứng im như một pho tượng, giờ nghĩ lại mà con cảm thấy hối hận. Con biết mẹ không muốn cho con đi nhưng chỉ vì chiều theo ý nguyện của con mà mẹ nén đau thương, chịu nỗi biệt ly tình mẫu tử để con ra đi.

 

Lần đầu tiên sống xa nhà, con nhớ ba mẹ, nhớ quê da diết. Con viết thư cho mẹ , gọi điện cho mẹ , nghe tiếng sụt sùi vì thương con mà khóe mắt của con cũng nhòa lệ. Rồi con không muốn khơi dậy nổi nhớ con trong lòng mẹ nên con cũng ít gọi điện về nhà cho mẹ hơn.

 

Rồi con cũng khôn lớn dần theo thời gian, mười bốn năm trôi qua như một giấc mộng , con đã lớn lên thêm trên mảnh đất thứ hai này, con được nuôi dưỡng bằng tình thương ngọt ngào của thầy và sự yêu mến của chư huynh đệ. Tuy đã chọn đời sống thoát tục, con vẫn thấy mẹ hiện hữu bên mình , mẹ đã cho con một trái tim , một lẽ sống để biết cảm thương, san sẻ cho đời , mẹ luôn theo dõi từng bước chân, nung đúc cho con thêm niềm tin và sức mạnh đề tiến mãi đến bến bờ an vui giải thoát.

Trời bắt đầu đổ mưa , cơn mưa tháng Bảy dìu dặt như lời ru buồn của mẹ , những vì sao lấp lánh cũng nhường chỗ cho những áng mây phủ kín cả bầu trời khiến con nhớ mẹ nhiều hơn. “ Mẹ ơi…!” con nhớ mẹ nào nguôi !!!

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here