Trang chủ Người thời nay Nghệ sĩ Ca sĩ trẻ Quang Vinh: Tu tâm mới đúng là tu

Ca sĩ trẻ Quang Vinh: Tu tâm mới đúng là tu

142
0

Thế nhưng cũng chính thế hệ 8x (và cả 9x) đang có những biểu hiện, hiện tượng khiến nhiều người lo âu. Hãy lắng nghe một đại diện của thế hệ ấy nói gì, để hiểu thêm tâm tư của thế hệ trẻ mà người lớn chúng ta cần quan tâm sâu sắc…


PV: Chào Quang Vinh, hoàng tử Sơn ca của bao cô gái tuổi mới lớn. Nổi tiếng từ khi còn là một “hoàng tử bé”, Vinh thấy mình có quá nhiều thuận lợi và may mắn hơn các ca sĩ trẻ khác không?


Ca sĩ Quang Vinh (QV): Em thấy mình có may mắn, có thuận lợi, nhưng cũng chỉ là một phần. Còn lại là em phải có năng khiếu, rèn luyện, ước mơ và nỗ lực.


PV: Nghe rất… bài bản đấy! Thế nhưng ai cũng biết Quang Vinh sinh ra trong nhung lụa, và có được tất cả những thuận lợi về vật chất do gia đình mang lại…


QV: Đúng là em may mắn hơn nhiều người khác vì được sự ủng hộ vật chất lẫn tinh thần rất lớn từ gia đình, ít va chạm cuộc sống. Tuy nhiên, bây giờ, em đã là người đàn ông 25 tuổi, em phải tự lập lấy. Em phải tự trang trải cuộc sống cũng như các khoản phục vụ cho con đường ca hát như làm album, chụp hình, trang phục, học tập. Thấy vậy chứ nhiều thứ phải lo lắm. Có thể nói em rất tự hào là mình lo được cho mình bằng nghề ca hát.



PV: Quang Vinh rất kén show, trong khi các ca sĩ trẻ khác phải bôn ba nhận lời hết nơi này đến nơi khác để kiếm sống và khẳng định tên tuổi. Điều này một lần nữa cho thấy Vinh rất sung túc, thong thả và hình như là không cần tiền cho lắm?


QV: Điều này chỉ khẳng định một điều duy nhất: Em phải có sự chọn lọc cho chính mình. Còn ai nói gì cũng được, em vẫn chỉ là em thôi.


PV: Nổi tiếng từ bé, con đường ca hát trải đầy hoa thơm, nhưng Quang Vinh chưa bao giờ là ngôi sao của sân khấu ca nhạc Việt Nam? Đây có là nỗi canh cánh trong lòng Vinh?


QV: Em biết mình chưa bao giờ là “vơ-đét” nhưng em có lượng khán giả riêng. Và em cũng không muốn mình là người ở trên đỉnh. Ở trên đỉnh rồi cũng có lúc phải xuống thôi. Em thích một con đường bền bỉ như chị Cẩm Vân, chị Cẩm Ly dù không là diva nhưng bao năm qua các chị ấy vẫn được khán giả yêu mến. Em cũng muốn mình ca hát thật nhẹ nhàng, thảnh thơi. Cuộc đời vốn đã nhiều nỗi khổ rồi, thì mình nên sống sao thật thoải mái là được.



PV: Nghe như Vinh đang có một cuộc sống rất bình yên dù đang hoạt động trong một lĩnh vực được xem là phức tạp. Thế mà tại sao lại có tin đồn là hồi nhỏ Quang Vinh đã từng muốn đi tu? Có cú sốc gì chăng?


QV: Thật ra là chỉ một vài chuyện buồn linh tinh thôi, chủ yếu là em cảm nhận được sao mà cuộc đời này nhiều phiền muộn quá. Đúng thiệt “đời là bể khổ”. Lúc đó em chỉ nghĩ đơn giản đi tu là cạo đầu, mặc áo tràng nâu, vô chùa rồi là quên hết mọi sự. Nhưng bây giờ lớn thì em hiểu khác. Tu tâm mới đúng là tu.


PV: Nhưng bỗng nhiên sao lại nảy ra ý định đi tu, nghe thật “ngộ”…


QV: Thật ra là vì từ thủa ấu thơ em đã được sống trong không khí của chùa chiền, của đạo Phật. Hồi còn bé, em thường theo ba mẹ và ông nội đi chùa lạy Phật. Em còn nhớ lúc đó mẹ có may cho em cái áo tràng màu nâu, em thích lắm, cứ đòi mặc chiếc áo đó hoài.


PV: Không ngờ một QV bây giờ ăn vận rất đúng mốt, rất có gu, rất hiện đại thế mà ngày xưa lại thích mặc áo nâu sồng. Nghe thật thú vị. Thế Quang Vinh có giữ những cái sở thích ấy cho đến ngày nay không?


QV: Bây giờ làm ca sĩ mà mặc áo nâu sồng kiểu hồi mẹ may cho lúc nhỏ chắc khán giả của em chạy hết trơn. Em nói đùa thôi, chứ em vẫn còn mặc mỗi khi đi chùa lễ Phật. Đặc biệt là những lúc em thấy thật sự mệt mỏi, cần một thời gian bình yên, em ra Huế, đến ngôi chùa mà cả gia đình em quy y để nghe thầy trụ trì trò chuyện, để được mặc áo tràng và sống trong không khí an lành.



Những rằm lớn như Vu lan, Phật đản em thường đi chùa khắp nơi, rồi phóng sinh nữa, thích lắm. Sau đó em thấy như bỏ hết mọi phiền muộn và tự tin tiếp tục con đường ca hát đầy phức tạp, đầy cảm xúc.


PV: Là ca sĩ, tại sao em lại cho là con đường ca hát đầy phức tạp, nghe có vẻ mâu thuẫn…


QV: Có nhiều cái em rất khó diễn tả. Nhưng em sẽ lấy một ví dụ để chị hiểu cảm xúc của em cũng như nghệ sĩ diễn trên sân khấu nói chung. Chị đang hát giữa một sân khấu tràn ngập ánh đèn, tràn ngập tiếng vỗ tay, hoa của khán giả.



Bỗng nhiên, sau đó, chị về phòng mà chỉ có một mình. Cảm giác như đang sụp xuống một cái hố. Đó là chưa kể biết bao chuyện phức tạp như xì-căng-đan, rồi tin vịt rồi nào là hát lót cho người ta khiến cho người nghệ sĩ thấy mình trở nên mệt mỏi. Em nói thật, nếu như không theo đạo Phật, không được các thầy dạy cho những giáo lý đúng đắn, em khó mà có được thăng bằng trong nghề như ngày hôm nay.


PV: Quang Vinh đang nói của sự chiêm nghiệm thực tế hay là nói theo công thức?


QV: Thật sự là em nổi tiếng từ lúc nhỏ. Khi bắt đầu lớn, em bỗng thấy sao con đường ca hát phù du quá. Thậm chí có khoảng thời gian em mất niềm tin vào cuộc sống. Hồi đó em thấy chuyện ca hát không phù hợp với mình, em không thích đi hát. Nhưng bây giờ thì em lại nghĩ khác. Con đường ca hát chính là nhân duyên lớn nhất trong đời em.



Em từng đi du học tại Mỹ, sau đó về lại Việt Nam theo đuổi con đường ca hát. Rồi được sự động viên của gia đình, nhất là ông nội, người mà từ nhỏ đã dạy em ca dao, tục ngữ, hát vè. Tuy chỉ mới hai mấy tuổi, nhưng em đi hát từ khi còn là thiếu nhi nên em nghĩ rằng mình có đủ trải nghiệm.


PV: Vậy điều gì để ca sĩ Quang Vinh sống và hát thấm nhuần tinh thần Phật giáo?


QV: Em không quan tâm đến việc lên hay xuống của danh tiếng, vì điều này rất vô thường. Em chỉ biết lao động nghệ thuật hết mình, hát hết mình cho khán giả nghe. Ai yêu mến mình thì mình vui, mà không yêu mến mình vì giọng hát mình chưa chinh phục được họ, vậy thôi. Em không làm mọi cách để leo lên đỉnh.



Đặc biệt, hơn 3 năm nay, em bắt đầu tập thiền, thiền cả trong khi hát. Nghe rất mơ hồ phải không chị? Nhưng thật sự là em được các thầy dạy về thiền khá nhiều, rằng thiền mọi lúc chứ không phải ngồi một chỗ xếp bàn mới là thiền.


PV: Quang Vinh quả là có những suy nghĩ rất chín chắn hơn tuổi của mình rất nhiều. Thế Quang Vinh có nghĩ gì về bạn bè đồng trang lứa như em, còn gọi là thế hệ 8x hiện nay?


QV: Em cho rằng nhiều bạn trẻ ngày nay đang chạy theo cái bề ngoài hơi bị nhiều. Một số bạn cạnh tranh nhau quần áo, xe cộ, hình thức, thích được người khác chiêm ngưỡng hình thức của mình hơn là cạnh tranh về kiến thức, nghề nghiệp.



Em nghĩ nguyên nhân sâu xa là họ không có đời sống tâm linh, hoặc có nhưng còn hời hợt. Như thế, họ dễ mất cân bằng và có những hành động sai lầm đáng tiếc. Em nghĩ rằng nếu như người lớn hiểu được vấn đề này mà có cách chỉ dạy cho thế hệ trẻ thì tình hình sẽ ổn hơn. Chẳng hạn như em, cũng nhờ quý thầy trong chùa và gia đình dạy về đạo Phật mà em dung hoà được nghề ca hát đầy hào quang bên ngoài, đầy phức tạp và cuộc sống đời thường.


PV: Nói thì dễ lắm nhưng thực tế thì khá phức tạp. Bởi vì hiện nay, thế hệ 8x, 9x được hưởng những tiện ích của cuộc sống hiện đại, nên tất nhiên họ phải chịu hệ luỵ từ mặt trái của sự hiện đại. Làm bạn với nhau chỉ bằng cú click add trong blog, hay chat trong messenger. Rồi nào là phim ảnh từ nước ngoài nhập vào không phù hợp với văn hoá Việt Nam, nào là thoải mái tung hứng, nhào nặn với web dẫn đến những việc làm quá giới hạn. Là người trẻ thuộc thế hệ 8x, Quang Vinh nghĩ sao về vấn đề này?


QV: Em nghĩ việc người lớn làm gương và dạy dỗ là cần thiết. Em thấy cuộc chơi nào cũng dẫn đến nhàm chán. Như em ngày xưa, hễ stress là càng đi chơi nhiều, mà ngộ là càng chơi càng buồn, càng stress như cái vòng luẩn quẩn. Sau đó em học cách chấp nhận nỗi buồn theo triết lý nhà Phật mà ba mẹ, ông nội, các thầy dạy cho, rằng đời là bể khổ, hãy biết chấp nhận và dung hoà, đừng than trách hay chạy trốn nó.


Em nghĩ nếu các bạn trẻ ham chơi hoặc làm điều gì đó chưa đúng, thậm chí là rất sai chẳng qua là chưa được quan tâm đúng mức. Đặc biệt là giáo dục về đời sống tâm linh. Có đời sống tâm linh tốt thì nội tâm sẽ bình ổn, sẽ sống nghiêm túc hơn.


PV: Nói như thế là Quang Vinh hoàn toàn khẳng định những mặt vô cùng tích cực của đời sống tâm linh đối với mỗi chúng ta?


QV: Em rất tin vào đời sống tâm linh, tin vào nhân duyên và nhân quả.


PV: Cảm ơn Quang Vinh. Rất vui vì một người trẻ như em lại quay về với đời sống nội tâm, để biết dung hoà mọi lẽ. Chúc em thật nhiều an lạc trên con đường ca hát của mình.


QV: Em cũng mong các bạn cùng trang lứa như em, dù làm bất cứ công việc gì cũng sẽ tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn, tất nhiên là phải được người lớn quan tâm và chỉ bảo sâu sắc.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here