Việc một sản phẩm mì do một công ty sản xuất hẳn hòi thì không có việc gì phải nói . Nếu có phải nói chăng , thì cũng chỉ nói về giá cả và chất lượng .
Mấy công ty sản xuất mì gói rất giỏi trong việc nắm bắt thị trường , đối tượng sử dụng sản phẩm . Ngoài các sản phẩm mì cao cấp dành cho người có tiền , thì cũng có những sản phẩm dành cho giới bình dân .
.jpg)
Hoan hô mì gói . Sản phẩm tiêu biểu của thế kỷ 20 . Sản phẩm dành cho mọi người , mọi giới . Không phân biệt đẳng cấp . Không phân biệt tôn giáo . Chay , mặn đều dùng , đều có cả . Tôi sung sướng khi sanh nhằm thế kỷ có thật nhiều loại mì đóng gói .
Nhưng gói mì chiều nay tôi bắt gặp lại là một gói mì mà chỉ nhìn qua là tôi muốn nổi Bồ Đề Gai . Mang gói mì này về nhà cho vợ xem , thì cô ta nói : “ Mì nào thì cũng gọi là mì , nhưng gói mì này em đố anh ăn xong thì anh vứt cái bao bì vào đâu cho phải phép , không sợ mang tội ”
.jpg)
Cô ta nói đúng , thực tình là tôi cũng chẳng biết để cái bao bì đó ở đâu . Vì cái bao bì đó có cái tên : mì chay A DI ĐÀ . Vứt cái bao bì này mà không đúng chổ thì chắc chắn lúc vô thường thì cũng khó mà được …. vãng sanh .
Không hiểu ai “ tối kiến ” đưa ra cái tên sản phẩm này , làm khó cho người sử dụng . Đặc biệt là tôi một phật tử thì lại càng khó vô cùng . Vì lòng tôn kính Phật của tôi không cho phép tôi làm một điều gì bất kính . Một cái chân nhang trên bàn thờ tôi cũng không dám quăng bừa bãi mà phải đốt . Huống hồ trên cái bao bì mà tôi đang cầm có danh hiệu Phật .
.jpg)
Tôi hy vọng rằng người chủ của công ty này không phải là người đạo Phật . Người của đạo Phật mà làm ra sản phẩm này thì đoạ xứ không xa .
Vợ tôi buông một câu trước khi đi nấu cơm cho tôi ăn , để khỏi phải xé gói mì : “ Người ta coi thường Đạo Phật của mình quá đi …
Tôi yên lặng ăn cơm mà không nói gì .Biết nói gì bây giờ . Mọi người lên tiếng nói dùm tôi đi …
.jpg)
.jpg)








