Tử sinh chép lại lời thơ…
Mỗi đời người là một bài Kinh thật đẹp, dù đau khổ, dù hạnh phúc, dù thành hay bại, dù cao sang hay thấp hèn, dù học thức hay vô tâm …cũng vẫn là sức sống mãnh liệt, uy dũng, kỳ diệu của con người đối diện trước dòng sinh mệnh của chính mình.
Lắng nghe lời sỏi đá gọi…
Đã bao lần, ta gọi vào trăm năm để cho tâm tình lên tiếng nói, như cất lên lời ngọt ngào của đá. Có người cho rằng đá sỏi là vô hồn, vô tình, như vết chai sạn trong tâm, như vật cứng rào cản lối vào, làm xoá mờ tư tưởng rộng xa... nhưng khi chạm vào đá với lời thơ ca tụng, với nâng niu, săn sóc như chạm phải vào trái tim rung động, đánh thức lòng đá, đá sẽ cất lên lời nói.
Ngày tháng, chuyện vô thường ….
Giáo pháp của đức Phật luôn là suối nguồn tươi mát, là cơn mưa vẫn hằng tuôn rơi, tưới tâm cho những mảnh đời tìm đến, như tình thương của người mẹ dành cho đứa con yêu của mình. Nhận chân được tánh Phật trong mỗi một con người, một hữu tình, trước những biến ảo, biến thiên của các Pháp, quả là cuộc tìm kiếm vinh dự, cao quí để giải quyết sanh tử, an lạc trên từng bước vào đời..
Tình yêu quê hương
Ai sinh ra trên cõi đời này ắt hẳn có ít nhất một quê hương, nơi để lại bao kỉ niệm, bao giá trị tinh thần khó quên. Dòng đời nổi trôi đã khiến bao người phải tìm đến những phuơng trời xa lạ để tiếp tục duy trì cuộc sống và nơi đó hiển nhiên trở thành quê hương thứ hai, hay thứ ba.
Phù du
Hãy yêu lấy cuộc đời này. Hãy lấy sự đau khổ làm chất liệu trong cuộc sống. Hãy lấy sự buồn vui để hiểu chuyện con người. Hãy đứng vững giữa giông tố cuộc đời. Đừng vì một cảnh chia ly tử biệt mà sầu khổ. Bởi vì sao? Tôi cũng không và em cũng không...
Ký ức tuổi thơ
Tôi còn nhớ như in cảm giác ngày hôm ấy, một cảm giác rộn ràng, phấn chấn một cách kỳ lạ khi tôi được ba mẹ cho phép đến với Gia Đình Phật Tử. Ấy là ngày rằm tháng bảy, ngày Vu Lan năm thứ hai của thập kỉ sáu mươi.
Người tu sĩ và âm nhạc
Có những bài hát như ánh lửa bừng lên rồi chợt tắt, không còn đọng lại gì ở người nghe. Tuy nhiên cũng có những bài hát, mặc dù tiếng nhạc đã dứt hẳn nhưng âm hưởng của nó vẫn còn đọng lại ở trong ta.
Nếu ta cứ thế đó…
Tôi lại như bạn tự mình tập tính kiên nhẫn, tự mình tập “thiền” giữa đám khói bụi, giữa trưa đổ lửa mà xe cộ nêm chật không nhúc nhích nổi, lại tụng thầm câu chú trong đầu: “Đừng nổi nóng! Đừng gây gổ...”. Nhưng chẳng phải ai cũng “hành thiền” thành công, đắc đạo trong khung cảnh éo le như thế.
Về Yên Tử
Tôi về Yên Tử vào một buổi sáng giá lạnh, mưa phùn rơi lất phất. Nói về là vì ngót bốn mươi năm trước, tôi đã đến đây. Lúc đó, ngọn núi nổi tiếng này vẫn còn hoang sơ, gợi nhớ thời vua Trần dứt áo đi tu năm, bảy trăm năm trước...
Mồ hôi của đất
Những ngày đầu Xuân, nhìn cành mai nở rực đầy hoa vàng, thật đẹp. Từng cánh hoa mai như dung chứa và nói đầy đủ sức sống của vũ trụ, trong đó có chúng ta. Đẹp quá, tất cả các Pháp trong quả đất nầy có phải vì chung muôn loài mà có mặt, không có lòng hũy diệt lẫn nhau, luôn tha thứ, bao dung







