Những mùa xuân ngọt

Nhớ mùa xuân năm nào, khi nhà cậu tôi còn chưa xuất cảnh, năm đó đột nhiên trời rất lạnh. Mợ tôi gom mớ bột mì, viên lại thành những viên tròn, thêm ít gừng, ít đường phèn nấu món “bánh lùng”. Vì những viên bánh cứ sôi là “lùng bùng” nổi từ đáy nồi lên nên chúng tôi gọi là “bánh lùng”.

Hơi thở mùa Xuân

Những tia nắng giữa cái lạnh của mùa đông len qua từng chiếc lá, vươn lên trong buổi sớm mai, báo hiệu một mùa xuân đang đến. Những giọt sương đêm còn vương lại trên cành lá cũng đung đưa theo sức bật của mùa xuân. Đâu đó nhà ai có nụ hồng, nhành mai nở sớm, báo hiệu một mùa xuân đang về khắp đất nước.

Giao thừa, ta thèm nụ cười quê hương

Chợt nhận ra, vào thời khắc thiêng liêng nhất, ta không khao khát được ăn, được uống, được ngắm hoa, được nhận lì xì... mà lúc đó thực sự nhớ về quê nhà, thèm được nhìn thấy người thân, nhìn thấy nụ cười của mọi người, nghe được lời chúc Tết.

Xuân thời gian

Trong một năm, thời khắc thiêng liêng đầy xúc cảm, đó là đêm giao thừa, thời điểm giao thoa giữa năm cũ và năm mới, cảm xúc giữa cái cũ và cái mới.

Vị Tết xa

Vị tết tôi thích nhất là vị mứt gừng. Mứt này làm bằng gừng già, củ to bằng bàn tay xòe ra, có lóng có đốt như những ngón tay mũm mĩm. Tôi không biết làm, chỉ thấy gần Tết dì tôi thường ngồi cả ngày xâm gừng, chốc chốc lại phải ngừng, ngâm hai bàn tay đỏ au vào nước vo gạo cho đỡ nóng.

Bài xem nhiều