Thư gửi mẹ từ nước Mỹ

Rằm tháng 7 lại về. Ở nơi đất khách, cuộc sống bộn bề cứ cuốn con quay theo dòng thời gian, đôi lúc con chợt quên đi một điều, dù đi bất cứ nơi đâu trên thế gian này, trong tim con vẫn đang có một niềm hạnh phúc, là con còn có mẹ, còn được mang trên ngực áo bông hồng đỏ.

Tôi và Mẹ

Khi có mặt trên cuộc đời này, tiếng gọi đầu tiên mà ta gọi đó là Mẹ, tình thương mà ta cảm nhận được trước nhất là tình của Mẹ, hơi ấm nồng nàn làm cho ta cảm thấy không lạnh lẽo giữa cuộc đời được toả ra từ lòng Mẹ, âm thanh mà ta nhận được khi chào đời là hai tiếng “con yêu” chất liệu nuôi lớn ta ngọt ngào dòng sữa mẹ như cam lộ thiên thần dâng cúng Phạm Thiên.

Mẹ không cần hoa hồng Vu Lan!

Ở vùng quê xa và nghèo, nơi ấy, mẹ và nhiều bà mẹ khác không hề biết trong cuộc đời này có một ngày lễ Vu Lan, ngày những đứa con báo hiếu mẹ mình bằng những đóa hồng rực rỡ.

Cảm xúc Vu Lan

Sáng sớm, cơn mưa rào chợt làm dịu đi cái nóng oi bức của những ngày hè nơi thành thị. Mấy ngày này trời dịu xuống không còn oi ả, bức bối như những ngày đầu tháng 6 và con biết một Mùa Vu Lan nữa lại đang về.

Khúc Vu lan

Tiếng chuông chùa ngày đại lễ Vu Lan ngân nga tận tầng không, ánh mắt Cha hiền hòa trong tấm ảnh nhìn con như ngày Cha còn sống. Cha ơi, vẫn căn nhà này, vẫn mảnh vườn mượt xanh những bóng cây Cha trồng ngày trước.

Mùa Vu Lan và những đóa hồng

Mùa Vu Lan lại về trong cái chợt nắng, chợt mưa của Sài Gòn. Ngày rằm tháng Bảy năm nay đúng dịp đầu tuần nên con không thể về quê đi chùa cùng mẹ. Con rất hạnh phúc vì còn được cài hoa hồng đỏ trên ngực áo. Mẹ của con lặng lẽ cài hoa hồng trắng lên tim.

Trái tim sen của Mẹ…

Mẹ còn là tất cả trong trái tim, tấm lòng mở rộng trong đôi tay vũ trụ có hạt giống từ bi, trí tuệ, đem tâm bồ đề đón nhận, chăm sóc, thương yêu con người và quả tinh cầu nầy.

Hương vườn xưa

Chỉ hai tuần, sau khi dọn tới căn nhà mới, tôi đã biến đổi hoàn toàn mảnh vườn, khi được người chủ nhà bảo: “Muốn trồng gì, làm gì, xin tùy ý!”

Người đi tìm trăng giữa ngày…

Xin dâng tặng những người mang lý tưởng vào đời….

Giọt sen…

Một con đường ngang qua cánh đồng mênh mông lúa và bạt ngàn những đầm sen xanh ngần mùa hạ. Con đường cỏ rặm ướt những bàn chân trần, mỗi sớm đi qua còn nghe đứt gãy tiếng ri ri ri nhẹ như hơi thở được nén lại trong cỏ ướt. Hẳn là những chú dế, chúng tiếc nuối bản tình ca còn viết dở đêm qua...

Bài xem nhiều