Trang chủ Thời đại Giáo dục Chập chờn những giờ học online trên sông Hồng

Chập chờn những giờ học online trên sông Hồng

9
0

Thiếu điện thoại thông minh, đường truyền mạng không ổn định…, nhiều phụ huynh ở xóm Phao (quận Long Biên, TP. Hà Nội) mỗi sáng phải chạy vạy khắp nơi để mượn điện thoại cho con kịp giờ vào học online.

Những giờ học bị gián đoạn

Phải nghỉ việc do dịch COVID-19 đã gần 2 tháng nay, anh Nguyễn Hồng Cường (SN 1987, xóm Phao) thấp thỏm không yên khi nghe tin nhà trường thông báo các con phải chuyển sang học bằng hình thức online.

Hôm nào con có lịch học online, anh Cường cũng như phải “đánh vật”, chuẩn bị dò sóng trước 30 phút cho con kịp giờ vào lớp. Có những hôm đường truyền mạng chập chờn, anh cũng phập phùng lo lắng, chỉ sợ con không kịp tiếp thu bài. Điện thoại cũ, đang học thì mạng quay mòng mòng, nhiều khi bọn trẻ trong xóm đứa nào cũng nhảy cẫng lên bắt đền bố mẹ.

Do đường điện chưa ổn định nên mỗi ngày, hầu hết các hộ gia đình có con đang tuổi đến trường ở xóm Phao đều phải thủ sẵn từ 3 – 5 bình ắc quy trong nhà, họ thường í ới nhắc nhau tích trữ điện thắp sáng cho con học bài buổi tối.

Anh Cường chia sẻ: “Gia đình chỉ có duy nhất một chiếc điện thoại truy cập vào mạng Internet, trong khi 2 cháu Nghĩa và Linh đang trong độ tuổi đi học. Không lo đủ thiết bị cho con học tập, tôi cũng xót ruột lắm.

Nhiều hôm hai vợ chồng phải chạy đi hỏi khắp xóm để mượn điện thoại cho con kịp giờ vào học online. Riêng bé Nguyễn Hiểu Nghĩa đang học lớp 3 thì gia đình đành phải xin phép cô giáo chủ nhiệm sẽ trao đổi kiến thức và làm bài tập qua những cuộc gọi trực tiếp bằng điện thoại”.

Không máy tính, thiếu điện thoại thông minh, gia đình anh Đỗ Văn Sơn cũng đang phải chật vật lo cho 4 đứa con ăn học. Để việc học online của con không bị gián đoạn, mỗi buổi sáng, anh Sơn đều phải tranh thủ mượn điện thoại của người quen cho con học nhờ.

Nếu hôm nào mượn được đủ thiết bị thì các con của anh sẽ được vào học cùng giờ với các bạn trong lớp, cô giáo không phải giảng lại bài nữa.

Tìm mọi cách để xoay sở

Không chỉ riêng gia đình nhà anh Cường, anh Sơn, nhiều hộ gia đình khác trong xóm Phao hầu như chỉ có điện thoại “cục gạch”. Cứ đến giờ học, những đứa trẻ ở đây lại thấp thỏm chờ đợi bố mẹ đi mượn thiết bị để học trực tuyến. Có những em đang trong giai đoạn chuẩn bị chuyển cấp cũng phải tìm cách xin lên phố, ở lại nhà người quen để tiện học nhờ.

Hơn nửa đời người phiêu bạt trên sông, bà Lê Thị Mai (SN 1954, quê ở Phú Xuyên) cũng tâm sự: “Người dân trong xóm Phao hầu hết đều sinh sống trong cảnh không có giấy tờ tuỳ thân đã nhiều năm nay. Việc học tập của các cháu cũng vì thế mà chật vật vì rất ít trường dám nhận vào học”.

Tuy không phải là “dân gốc”, thế nhưng trong dịch COVID-19, cán bộ chính quyền địa phương cũng đã nhiều lần động viên, giúp đỡ bà con trong xóm Phao. Bà Mai cũng mong rằng, dịch bệnh sẽ sớm qua đi, các cháu nhỏ trong xóm cũng được tiêm vaccine, có điều kiện ăn học tốt hơn để sau này thoát khỏi cảnh lênh đênh trên sóng nước.

Trao đổi với Lao Động, ông Nguyễn Đăng Được (Trưởng xóm Phao) cho biết: “Ảnh hưởng của dịch bệnh COVID-19, nhiều trẻ em ở đây cũng phải ở nhà học trực tuyến. Thế nhưng do điều kiện thiếu thốn, đường truyền mạng chập chờn nên việc học của các cháu ở xóm Phao cũng bị gián đoạn”.

Theo ông Được, không chỉ thiếu thốn về vật chất, xóm Phao ở bãi giữa sông Hồng còn thiếu cả nước sạch, điện thắp sáng. Các hộ gia đình tại đây phải dựng nhà bè, phao nổi để sinh sống nhiều năm nay trên sông Hồng.

Hiện tại, xóm Phao đang có hơn 30 hộ gia đình sinh sống với hơn 100 nhân khẩu. Người dân trong xóm chủ yếu mưu sinh bằng đủ thứ nghề như nhặt ve chai, rửa bát thuê, bốc vác,…


Đình Trường – Lan Nhi/ Theo Tiền Phong

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here