Chiếc áo cũ

Bức tranh cuối cùng

Thầy tôi, phần 1

Hạnh phúc

Chị về muộn còn rẽ vào chợ mua thêm một số thức ăn cho bữa cơm chiều nay rôm rả. Tới nhà mới thấy cu Thảo đi học về, con Thơm được chị bạn đón giúp từ nhà mẫu giáo. Chị lo cơm nước tắm giặt cho con, thấy con đói, chị cho ăn trước để chúng học bài rồi ngủ. Đợi mãi mười giờ đêm chiếc xe taxi đưa anh về, bước vào nhà anh đặt chiếc cặp lên đầu giường rồi nằm lăn ra y nguyên giày mũ áo quần với hơi rượu khê nồng.

Bức họa chân thật về sự thanh thản lúc cuối đời (phần cuối)

"Trong những ngày tháng cuối cùng, những người đã gặp, những việc đã làm đều khiến Thầy cảm thấy rất mãn nguyện. Cuộc sống của Thầy lúc cuối đời thực sự vô cùng an lạc và thanh thản" .

Băng ngàn

Mùa đông năm ấy tuyết không rơi nhiều, nhưng cái lạnh vẫn theo sương khói ùa về làm xác xơ thêm cho khu rừng mới trải qua một mùa dông bão kéo dài trước đó.

Cuộc sống thanh thản lúc cuối đời (1): Bệnh của tôi

"Năm 2002, qua kết quả xét nghiệm tại hai bệnh viện ở Đài bắc và Newyork, phát hiện thận của tôi bắt đầu biểu hiện có những triệu chứng khác thường, họ yêu cầu tôi phải tiến hành lọc thận. Các bác sĩ khoa huyết dịch và khoa ung bướu còn nghi ngờ rằng trong cơ thể tôi có tế bào ung thư...."

Bí mật võ đạo

PTVN - Tajima lấy tấn, loang kiếm một đường theo thế Yogo rồi thu kiếm đứng bất động giữa làn mưa tuyết. Mắt y nhòa đi...

Truyện Ngắn : Ngôi chùa cổ dưới chân núi Lĩnh Nam

Ở phía Đông chân núi Lĩnh Nam có một ngôi cổ tự, vào năm câu chuyện này xẩy ra nó đã cũ lắm mà câu chuyện thì cũng cách ngày nay những mấy đời người. Đến ngày Phật tử hoằng dương kính tín, nó mới được xây cất lại trên nền chùa xưa. Sư thầy Nhất Tâm được hoà thượng trên chùa tỉnh phái về nắn lại hướng chùa rồi ở luôn trông nom việc xây cất. Lão thợ cả bàn:

Dưới chân tượng Di Lặc Từ Thị Tôn Phật

Chuyện kể vào những năm dân cư đồi núi nơi đây còn thưa thớt. Vùng đất của cao nguyên Lâm Đồng khi ấy hãy còn đượm vẻ hoang sơ, mới chỉ có lác đác những bước chân của bà con vào đây lập nghiệp, xây dựng vùng kinh tế mới.

Con đã là Phật Tử

- Dì ơi ngày mai mấy giờ thì lên chùa ạ

Truyện Bóng Áo Nâu (Phần cuối- Cành lá bồ đề )

Buổi sáng, thầy đi thể dục vòng quanh sân chùa với thầy Minh Thanh. Bao nhiêu năm rồi vẫn vậy. Cứ  năm giờ sáng là thầy Minh Thanh từ trên lầu xuống, dừng chân trước cửa sổ phòng thầy. Nếu không nhìn thấy thầy ngồi ở bàn viết thì cất tiếng gọi: Thầy Thanh ơi! Hoặc có khi cũng không cần gọi, cứ đứng đó vài giây là thầy cảm thấy có bạn đến chờ, ra ngay. Chỉ cần thoáng thấy bóng nhau là đủ, đôi khi đi bên cạnh suốt buổi mà hai người chẳng cần nói điều gì, lặng lẽ đi bên nhau thế thôi, vậy mà rất hiểu ý. Có những tình bạn thân thiết như anh em ruột thịt, điều gì ta cũng có thể nói cho bạn nghe, chia sẻ đến từng ý nghĩ, quan niệm.

Mảnh trăng tiền kiếp

PTVN - Hoàng đế Mễ Sa thả lỏng dây cương cho con long câu chậm vó lại. Con lương mã tinh khôn đang phóng nước đại, chợt cảm...

Bài xem nhiều