Hương vườn xưa
Chỉ hai tuần, sau khi dọn tới căn nhà mới, tôi đã biến đổi hoàn toàn mảnh vườn, khi được người chủ nhà bảo: “Muốn trồng gì, làm gì, xin tùy ý!”
Và Phật đã cười
Sao người ta không trích một phần trăm từ mấy ngôi chùa kỷ lục kia để xây dựng cư xá cho tăng ni sinh, để ít ra sau này những ngôi chùa to lớn đồ sộ kia còn có kẻ về quét bụi?
Chân tu
Như là cổ tích ngày xưa / Rêu phong mái cổ nắng mưa chùa làng / Chỉ hoa trái với đèn nhang / Tâm Thiền hướng Phật, Niết Bàn lòng sư...
Nhật Chiêu: đi tìm những “tác phẩm mở”
“Nơi cư trú của anh là ngôn từ” – đó là một câu trong truyện ngắn Mưa xuân, có lẽ biểu hiện được tinh thần sống và viết của tác giả Nhật Chiêu. Nhân tập truyện ngắn thứ ba của ông – Viết tên trên nước – do Phương Nam Book và NXB Thanh Niên ấn hành vào tuần này, ông dành cho phóng viên một cuộc trao đổi…
Chiều muộn
Lá bồ đề rải rác. Lối dốc lên chùa/
Người khách ra về sau cùng/
Kìa bóng mây sóng nước…
Người đi tìm trăng giữa ngày…
Xin dâng tặng những người mang lý tưởng vào đời….
Giọt sen…
Một con đường ngang qua cánh đồng mênh mông lúa và bạt ngàn những đầm sen xanh ngần mùa hạ. Con đường cỏ rặm ướt những bàn chân trần, mỗi sớm đi qua còn nghe đứt gãy tiếng ri ri ri nhẹ như hơi thở được nén lại trong cỏ ướt. Hẳn là những chú dế, chúng tiếc nuối bản tình ca còn viết dở đêm qua...
Hãy là một đóa sen
Hãy là một đóa sen để làm đẹp cho đời.
Hãy là một đóa sen để đem lại tươi mát cho đời.
Hãy là một đóa sen để đem lại thanh tịnh cho đời.
Rước Phật đồi cao
Tịnh Tâm chạy băng lên đồi. Theo sau chú là con Lu Lu đuôi cụt; vừa chạy, nó vừa sục mõm hết chỗ này đến chỗ nọ, như đang tìm kiếm một thứ gì mà chính nó cũng không biết!
Chiếc y mở dòng sông vô tận
Kính dâng những người mang chiếc áo cô đơn, đi vào đời…
nhân mùa mưa nắng Hạ.







