Truyện ngắn: Chó báo thù về cõi Phật

Sau nhát cuốc bổ thẳng như ánh hào quang rọi vào đầu, Vàng thấy mình bay lên, lòng thanh thản, nhẹ nhàng, không vướng bận, không hình hài, không trọng lượng, bất sinh bất diệt. Em không còn là nỗi lo và gánh nặng của mình và của ai nữa. Bây giờ em có thể thong dong, tự tại về thăm người xưa nơi cũ yêu dấu và mênh mang của mình

Niệm Phật trong giấc mộng

Thương mẹ lắm, nhớ mẹ nhiều nhưng con nào có ngờ mẹ qua đời sớm như vậy! Đó là nỗi đau mất mát lớn nhất trong đời con. Lòng con cảm giác đau tê tái và chợt tỉnh chợt mơ giữa ban ngày.

Mẹ có nghĩa là duy nhất!

Tình cờ tôi lại đọc được những vần thơ cũ, tưởng đã thấm, đã quen nhưng khi ôn lại thì thấy mới tinh nguyên, xúc động rơi nước mắt. Chắc tại đó là vần thơ về mẹ, một định nghĩa giản dị nhưng gần gũi xiết bao.

Con đã là Phật Tử

- Dì ơi ngày mai mấy giờ thì lên chùa ạ

Biển xanh như lòng Mẹ

Nhà thơ Raxun Gammatôp có viết, người của quê mình xứ Dagextan có câu rủa sả độc địa là cầu cho ai đó, sau đêm ngủ thức dậy mắt không nhìn thấy mẹ, quên mất tiếng mẹ đẻ. Tình cờ ý đó lại giống như kinh viết về Bồ tát giới, cho đó là quả báo: “quả báo của tội phạm nặng nề nhất đến nỗi trong hai ba kiếp không nghe hai tiếng cha mẹ”.

Lắng nghe trăng đùa hát

Làn tóc rối trải dài trên thềm vắng / Trăng có về, ngây ngất bức thảm hoang / Người lữ hành trên đường đời cô quạnh / Từng bước chân nghe nặng nỗi vô thường

Nụ cười Thiền sư

Nhân mùa Đại lễ Vesak  Liên Hiệp Quốc năm nay tại VN, tôi về nước và chứng kiến một Đại Lễ Phật Đản 2552 lớn nhất từ trước giờ. Tôi như đứa trẻ choáng ngợp trong hạnh phúc giữa rừng cờ và hoa sen thanh thoát tuyệt đẹp trong những con đường và những vòm cây dẫn đến các chùa…từ Sài Gòn ra đến Huế.

Vu lan không có Ba

Ba đã ra đi rất tuyệt vời, khiến con cảm thấy Phật pháp thật nhiệm mầu và hiểu rõ mình cần chuẩn bị tư lương cho tôt trước khi xác thân tan rã. Ba ơi! Con cũng muốn chia sẻ với mọi người về kinh nghiệm quý giá này.

Chén trà trong sương sớm

Nâng chén trà, ít ai uống vội vàng, uống một hơi (như người cày đồng về nhà, khát nước, “kéo gáo” bên vò nước lã) mà thường uống khoan thai, chậm rãi để lắng nghe hương vị của trà: Trà có vị đậm đà? Có hương thơm? Trà lài hay trà sen? Trà ngây hay trà ngọc lan? Trà Lâm Đồng hay trà Bắc Thái?...

Lòng hiếu chim oanh vũ

Thuở xưa ở dãy Tuyết Sơn Có chim oanh vũ dễ thương, hiền hòa

Bài xem nhiều