Nhật ký Mẹ và Con
Nhiều phụ nữ lên án việc nội trợ, cho rằng bất bình đẳng, trù dập họ. Nhưng rồi họ gặt lại kết quả là đánh mất hạnh phúc gia đình, đánh mất hơi ấm của những bữa cơm, những ngày chung sống. Chồng họ cuối cùng lại đi ăn cơm do người phụ nữ khác nấu. Con họ lại la cà, lêu lổng.
Thăm chùa cũ
Tháng trước có dịp tôi thăm chùa Đồng. Sở dĩ gọi tên chùa Đồng vì chùa ở giữa đồng ruộng bát ngát. Chùa Đồng trông như một cù lao giữa biển lúa mênh mông. Lúc gặp, sư Bản trụ trì vui vẻ hỏi thăm tôi:
Người ngày xưa
Sinh là một anh học trò nghèo kiết xác tha phương cầu học. Anh ở trọ trong một ngôi chùa, ngày đêm dùi mài kinh sử để ứng thí. Quan huyện sở tại cũng là người xứ khác bổ nhiệm đến, thường lui tới chùa vì quan rất mộ đạo.
Mồ hôi của đất
Những ngày đầu Xuân, nhìn cành mai nở rực đầy hoa vàng, thật đẹp. Từng cánh hoa mai như dung chứa và nói đầy đủ sức sống của vũ trụ, trong đó có chúng ta. Đẹp quá, tất cả các Pháp trong quả đất nầy có phải vì chung muôn loài mà có mặt, không có lòng hũy diệt lẫn nhau, luôn tha thứ, bao dung
Trên cao gió bạt tiếng eo sèo
Ngày tôi lên núi Yên Tử lần đầu chưa có cáp treo. Phải trèo. Chín giờ sáng bắt đầu ở chân núi, trèo lên đến Hoa Yên đã hơn một giờ chiều. Đến đấy đã thấm mệt. Tất cả quyết định sẽ nghỉ đêm tại Hoa Yên, sáng mai mới leo tiếp lên chùa Đồng.
Bà Vãi và phiên chợ xuân…
Những ngày giáp tết, tôi vẫn còn tá túc trong chùa Bút Tháp (*), ráng làm cho xong công việc thu thập tài liệu để còn kịp về Nam trước giao thừa. Hai mươi ba tết, trong chùa có lễ, các sư và chú tiểu đều bận bịu. Bà vãi đã già còng lưng khó mà lội bộ chợ xa, nên kêu tôi nhờ xe máy của sư thầy chở bà đi chợ.
Tiểu thuyết “Vòng tay học trò” cùa Nguyễn Thị Hoàng: Từ góc nhìn Phật...
Đọc thấy tựa tiểu thuyết Vòng tay học trò của Nguyễn Thị Hoàng trên một trang web Phật giáo, ắt có nhiều người phải giật mình, nhất là những người trưởng thành ở miền Nam trong thập niên 70. Đây là một tác phẩm, mà ngay khi ra đời, đã bị dư luận xã hội và giới nghiên cứu văn học lúc bấy giờ ở miền Nam Việt Nam coi là có vấn đề đạo đức.
Nhớ cảnh chùa xưa
Ôi trời ơi, anh lại nói cái giọng người già. Hà Nội có hàng trăm cái chùa đấy, anh cứ đến đi. Bao nhiêu là chùa đẹp, bao nhiêu là chùa cổ, anh có chịu đến đâu. Trước thì cứ đi qua chùa nào là vào chùa đấy, bây giờ có rủ anh đi lễ cùng em thì anh cứ nhìn đi chỗ khác. Cứ năm hết Tết đến là lại thở giọng người già
Đầu năm khai khẩu
Vở quên, bút lạc thời vi tính,
Gõ ê a hai ngón phong trần.
Ôi những bạn già Xuân ngó lại,
Một chặng đời mất giữa bâng khuâng.
Bình thơ – Xuân Tha Hương của Nguyễn Bính
Bài Xuân Tha Hương được Nguyễn Bính viết cách đây 60 năm, khi ông còn đang ở Huế. Ngày xưa, Nguyễn Bính sống với mẹ ở quê nhà, khi mẹ mất, Nguyễn Bính bỏ quê lên tỉnh thành – Hà Nội – tìm kiếm chút danh, chút lợi.







