Tư tưởng Phật giáo trong truyện Tấm Cám
Song song với triết lý "ở hiền gặp lành", "thiện thắng ác" là triết lý "ác giả ác báo", "trèo cao ngã đau". Nó như hồi chuông cảnh báo cho những ai đã và đang sống không đúng với lương tâm của một con người.
Ước được về mà thấy Mẹ!
Mẹ đã đi thật xa. “Nhà”của mẹ cũng đã xây xong. Chiều nào ba con cũng đến để “lau chùi” cho qua đi mấy lớp bụi. Viếng mộ mẹ, thắp 3 cây nhang ba không chịu, đòi thắp cả nén “Cho mẹ mi ấm. Tội nghiệp, con đông rứa mà tối ni phải nằm đây một mình lạnh lẽo.”.Con ngậm ngùi gạt nước mắt vào trong.
Hoa Thiền
Từ cõi hư không nhập thế hà/Bè lau rẽ sóng vượt trùng xa
Nhớ chùa Kim Liên
Khi còn bé, mỗi lần thấy cô đơn, tôi lại chạy ra cánh đồng sau nhà, chạy thật xa, cho đến khi biết mình chỉ còn là một chấm nhỏ trên đồng.
Vì người, thu lại phải luân hồi…
Mỗi năm qua, thu đã hắt hiu hơn, vàng sậm hơn, tiêu điều hơn, ngắn hơn…vì mưa gió cuộc đời. Thu thường khẩn khoản kêu gọi chúng ta, là vì chúng ta, thu lại phải chịu luân hồi đi bên cạnh con người để bảo hộ … Thu chỉ mong muốn luân hồi vì nguyện chứ không phải nghiệp lực do loài người gây ra, tác hại đến…
Đường Tăng trong tâm ta
Sư ông tôi bản tính thích trào lộng trong khi giảng dạy, Sư ông thường nói “Người tu đừng để tắt nụ cười trong tâm thức mình”. Vừa nói Sư ông vừa chỉ tay vào tivi nơi bọn tôi đang xem phim Tây Du Ký trong giờ thư giản, Sư ông phá lên cười: “Nơi nào có trí tuệ nơi đó có an lạc, nơi nào không trí tuệ nơi đó dễ điên loạn”.
Mái chùa che chở hồn dân tộc
Hình ảnh ngôi chùa trong thi ca, văn học… đã được nhiều tác giả nhắc đến, hướng về, như hướng về cội nguồn quê hương, với bao tình cảm, kỷ niệm sâu sắc khó quên trong đời.
Nhớ mẹ
Con đi bao độ thu rồi
Tu hành trường lộ đất trời viễn phương
Ghập ghềnh cuộc thế nhiễu nhương
Vẫn thường nhớ Mẹ niềm thương...
Tức cảnh ở chùa
Một ngày, Thảo Am cùng bạn bè lên chùa chơi. Các cụ biết ông có tài tiểu xảo, liền thách ông làm bài thơ tức cảnh ở chùa, và đòi phải đưa vào đầu những câu thơ mấy chữ huyền, sắc, nặng, hỏi, làm sao cho hợp nghĩa lý nhà Phật. Nhà thơ suy nghĩ một chốc rồi đọc:
Mùa Vu lan nhớ mẹ
Tháng bảy về rồi, nơi quê nhà của mẹ đã thu chưa? Nơi con ở bây giờ gió đã chuyển mùa, để rồi chiều nay khi lang thang trên con đường xứ người, con chợt thảng thốt nhận ra chỉ còn vài ngày nữa thôi mùa Vu lan sẽ lại về.







