Và Phật đã cười

Chậm rãi, tôi bước dọc theo hành lang, thực hành một thời thiền ngắn trước giờ đi ngủ. Mảnh trăng đầu tháng đã xuôi về bên kia cánh đồng, để vương lại một chút ánh sáng nhàn nhạt trên những tàn bồ đề đang vào mùa trút là.

Cánh sen hồng vừa nở trong tâm…

Là người con Phật, trong đời sống bận rộn vì mưa sinh, sự hiểu biết kém cỏi, có chút sự tu học, đem lời Phật áp dụng vào đời sống hàng ngày, dù là tâm vẫn luôn thường chao đảo, nhiều vọng niệm.

Sự giao thoa của tư tưởng Nho giáo và Phật giáo trong Truyện Kiều...

Tiếp cận Truyện Kiều chúng ta cũng sẽ thấy rõ hơn những biểu hiện của tư tưởng Nho giáo và Phật giáo ở nước ta vào một giai đoạn lịch sử nhất định - giai đoạn cuối thế kỷ XVIII đến nửa đầu thế kỉ XIX.

Ai hay

Ai hay trong một tách trà Có hồ sen ngát mượt mà dâng hương

Người bạn trẻ và Phật pháp

Vào mùa này, buổi sáng sớm, khi bắt đầu thức giấc lúc trời tờ mờ sáng, căn phòng ngủ còn chìm trong bóng tối, tôi nằm thao thức trong cái không gian se lạnh, cái lạnh của mùa thu len lén trở về trong không khí.

Bên bờ chân vọng

Ôm tâm /chân vọng/Bóng dáng/đường xưa/mây cao/núi ngủ/vực sâu/chân vọng/mảnh mai/cuộc đời

Biển cuốn trôi đời nhau

Giữa gió cát phù du, sóng đời đã bao lần thổi đến. Gió lạnh, cát mềm, sóng đẩy đưa ướt đẩm thân tâm, nghe lòng chơi vơi như bãi cát hoang vu, đón những cơn sóng vỗ về, rát da rát thịt. Đời người ư, vô thường như những gì không nắm bắt được, cho đời hắt hiu, cho tâm say sóng, cho mộng tìm về.

Lá xa mùa

Hình ảnh một thiền sư chậm rãi thiền hành trong nắng mai hay an nhiên lặng lẽ tĩnh tọa giữa rừng chiều là tặng phẩm tuyệt đẹp cho những ai có tâm hồn nhạy cảm, chợt tình cờ nhìn thấy.

Uống trà giữa mưa gió mùa thu …

Một thoáng mây bay, một huơng trà thoảng, một tấm lòng vừa khơi dậy qua con người thô thiển, cục mịch, kém ăn kém nói, hay làm nhiều người ghét… giống như tôi, nhưng với lời chân thành nầy, dù bạn có đồng ý với những tư tưởng hạn hẹp như trên hay không, cũng xin nhận nơi đây một tấm lòng chia sẻ cùng nhau… vì chúng ta đều là con người, có đau khổ và có hạnh phúc…

Chùa Châu Long trong ký ức của tôi

“Tháng năm chưa nằm đã sáng”, chưa nghe tiếng nhạc thể dục từ cái loa của đài truyền thanh Hà Nội mà tiếng gà của nhà ai ở Phố Cửa Bắc đã gióng lên giục giã. Tiếng hô chạy bộ của bộ đội biên phòng “Một, hai, ba… bốn” cùng những bước chân rầm rập nhẹ đều gọn xa xa đầu phố rồi rõ dần khi qua cửa nhà tôi xuôi hướng chợ Châu Long.

Bài xem nhiều