Tiếng hú trên đỉnh cô phong

Không Lộ là một vị thiền sư thời Lý, ông họ Dương, quê ở Hải Thanh, chùa Nghiêm Quang - nay là chùa Keo, thuộc xã Vũ Nghĩa, huyện Vũ Thư, tỉnh Thái Bình; dòng dõi nhiều đời làm nghề chài lưới, sau bỏ nghiệp sông nước, xuất gia tu Phật, thường trì tụng Đà-la-ni.

Xa xứ

Người xa xứ như cánh chim trời mòn mỏi kiếm ăn nơi xứ người, không quay trở về nhà, rồi một ngày khi điểm kết nối giữa sống và chết hiện hữu, chính nơi đó mới là thịnh vượng, thiêng liêng. Thương lắm thay một kiếp nhân sinh.

Rằm tháng giêng nhớ khói

Từ ngày ba mất, mỗi chiều mẹ thường bảo thắp nhang cho ấm nhà ấm cửa. Có thật ba sẽ về trong làn khói nhang thơm nức hương trầm kia không? Nắng cuối ngày liêu xiêu, ngả nghiêng theo từng sợi khói mỏng làm hồn người như đang rơi rớt, sao tránh được những khoảng trống đang chực ùa về.

Đốt rác

Có lẽ do áp thấp nhiệt đới hình thành ngoài biển, sáng ngủ dậy nhìn quang cảnh sân vườn đầy những lá rụng, mới biết đêm qua mưa gió cũng nhiều. Tranh thủ trời đã tạnh mưa, tôi quét gom lá rụng thành đống và đốt. Quét rác rất mệt, nhưng gom được thành đống xong thì khoẻ, còn khi loay hoay đốt lại vui.

Khoảnh khắc bên đời

Rồi mai xa Huế, đi đâu, về đâu, những cơn mưa lạnh lạ trên mấy con đường vàng lá phượng bay vẫn dạt về, có khi, ai biết, cũng như một cô bé từng nói, ai tha phương trong bữa cơm trưa, bất chợt nhớ về, cũng đánh rơi bát đũa để giấu mặt vào đôi bàn tay, bật khóc...

Nhớ Thầy

Đã hơn 10 năm kể từ khi học trường cơ bản Phật học đến nay, cứ vào dịp tết nguyên đán, Tăng ni chúng tôi lại trở về các tự viện đỉnh lễ chư tôn đức thân giáo sư, chư tôn đức lãnh đạo Giáo Hội, trong đó không thể không ghé qua ngôi chùa Từ Quang thân quen.

Đời Ngõ

Về đêm, cái ngõ nhà tôi yên tĩnh lắm, thi thoảng mới có tiếng xe máy nhà ai về muộn rẹt qua. Trong ngày Đông giá lạnh và lất phất mưa bay, chợt nghe trong khuya vắng một tiếng rao: “Bánh mỳ nóng ơ… nóng ơ…!” khà khàn, khê đục mà thấy nao lòng! Đời Ngõ lại thêm một mùa xuân...

Con trâu và chú Tư

Chú Tư nhai với trâu, nhai một hồi thấy đúng là mình đang nhai cỏ; chú vừa nhai cỏ vừa ngước mắt nhìn trời xa xăm, đăm chiêu, tư lự như trâu. Một hồi, chú phì cười: "Trâu à, tao thấy có cái gì cứng cứng trên trán, không chừng sừng mày mọc trên trán tao rồi!" 

Phật Hoàng Trần Nhân Tông và một góc thơ thiền

Nhìn lại lịch sử mười thế kỷ của chế độ quân chủ trung ương tập quyền Việt Nam, có thể mạnh dạn khẳng định rằng, thời đại Lý - Trần là thời đại phát triển rực rỡ nhất với những chiến công chống ngoại xâm vô cùng oanh liệt và những thành tựu to lớn về chính trị, xã hội, văn hóa, kinh tế.

Và lời phụng hiến

Đằng sau âm vọng thi từ, vẫn còn khoảng mênh mông ý tứ cho mỗi riêng lòng hỏi tâm cảm nhận. “Bút ta cùn thơ không còn ngọt nữa”, người thơ tâm đạo Triều Tâm Ảnh hòa vào “Cửu niên diện bích”, âm thầm tình Sơ Tổ hôm nao…

Bài xem nhiều