Quê mẹ ngày trở về

Mười năm, hai mươi năm, đã lâu lắm rồi, không còn nhớ rõ. Từ khi hiện hữu trên cuộc đời, nói đúng hơn, từ khi biết nghe bằng lỗ tai, nhìn bằng đôi mắt thì câu kinh đã đi vào tâm hồn thằng Sơn qua lời tụng của mẹ nó.

Sống đời Bát Nhã

<FONT face=Arial size=2>- <I>Pa... ra... mi... ta.</I>  Dạ, đúng rồi đó! <I>Pa-ra-mi-ta... có phải là ba la mật đa </I>không hở ba?</FONT>

Bên cội mai già

Tôi giật mình thức giấc khi nghe tiếng chim hót líu lo líu rít bên ngoài: - “Ôi! Tiếng chim hót ở đâu, sao giống miền quê mình đến thế...” Vươn vai đứng dậy, tôi nói trong tiếng ngáp dài rồi chợt im bặt lại khi kịp nhớ ra... đây chẳng phải là những nơi mà mình từng đến từng đi trong suốt mấy chục năm qua.

Mưa núi trọ mây ngàn

Lần đầu tiên đi A Lưới, tôi hồi hộp và chờ đợi lắm, ấy là một cảm giác rất thật cho bất kỳ ai bước trên những nẻo đường chưa định trước. Mà không hồi hộp sao được, trước khi đi, đứa bạn thân ghé tai nói nhỏ, cậu này, tui đi A Lưới rồi, thôi thì, khỏi chê, không khí chẳng khác nào ở Đà Lạt, lên là thích ngay.

Tản mạn về nghề và nghiệp

Trên chuyến xe từ Đông Hà vào Huế. Xe vừa dừng lại trước Phu Văn Lâu, từ đâu đó chạy đến rất đông những anh, những chú, những bác xích lô, xe thồ hớt ha hớt hải chỉ tay lên xe: người thì "tui chấm chú ngồi ngoài", người thì "tui chấm o áo bông" người thì “tui đón mệ áo nâu”... lòng tôi chợt xao xuyến với bao nỗi suy tư về nghề và nghiệp.

Biển vọng hồn xa

Gió miên man thổi từ phía chân trời. Gió làm xôn xao mặt biển trong một ngày nắng ấm nơi vùng bão táp vừa đi qua. Xa xa, từng cánh buồm chao nghiêng rẽ sóng ra khơi, trông hệt như những con diều lớn đang cơn khát gió cứ lượn lờ qua lại rồi mất hút ngay dưới lớp mù sương lãng đãng...

Bức tranh thay đổi thế giới

Họ là đôi bạn thân kể từ thời còn học ở đại học Sorbonne, sau đó, cùng chọn chuyên ngành khảo cổ học. Jabindu, người Népal; Robinson, người Mỹ. Thời trẻ, cả hai đều say mê công việc khô khan và vất vả của mình. Dấu chân của đôi bạn đã dẫm khắp những di tích lịch sử ở hai bờ sông Nile, sông Hằng, Trung Á, Con Đường Tơ Lụa và cả Nam Mỹ...

Nhụy Nguyên “lập thiền”

Người đời thì lập ngôn còn Nhụy Nguyên thì “lập thiền”. Thú thực tôi chưa hiểu hết dụng ý của Nhụy Nguyên khi đặt tên cho tập thơ đầu tay của mình là Lập thiền. Bản thân từ Hán Việt vốn ẩn chứa nhiều tầng nghĩa.

Băng ngàn

Mùa đông năm ấy tuyết không rơi nhiều, nhưng cái lạnh vẫn theo sương khói ùa về làm xác xơ thêm cho khu rừng mới trải qua một mùa dông bão kéo dài trước đó.

Đoản khúc về Mẹ

Chúng con trở về quê xưa, ngọn lửa yêu thương lại được thắp lên trong mắt mẹ, sưởi con ấm buổi tà miên. Mẹ luôn tha thứ cho con những lỗi lầm, chỉ rưng rưng vui hỏi : “Răng con mẹ ốm rứa?”. Con hiểu. Hạnh phúc là cánh chim bay ngang qua vùng trời bão tố, cất tiếng yêu thương dù đôi cánh rã rời và bờ vai ướt sũng.

Bài xem nhiều