Những bữa cơm muộn

Là những bữa cuối tuần, con  tong tả chạy từ cơ quan về  nhà với má. Lúc mới ra  trường, con đi làm ở cơ quan chỉ cách nhà mình hơn 30 cây số, nên hầu như cuối tuần nào, con cũng nôn nao. Và hầu như, cuối tuần nào ở nhà, má cũng trông đợi con về.

Tận tụy

Ta về sớm nhặt ân tình vung vãi
Giữa đôi bờ ngồi vẽ lại chân dung
Mầu đã cạn mà lòng ta cứ mãi
Xóa trăm năm bằng ý nhạc muôn trùng

Chân Sen

Tiếng gà gáy có làm tan mộng mị
Để giang hồ dừng gót cuối chân đê
Hồn sơ nguyệt gối đầu trên vô thỉ
Miền vô chung suối tóc đổ câu thề

Phật giáo Việt Nam qua phong dao, tục ngữ

Đạo Phật của tục ngữ phong dao là đạo Phật của đạo đức, là đạo đức Phật giáo - đạo đức chứ không phải là những điều răn khô khan, cứng nhắc. Và chính bởi vì đó là đạo đức, và bởi vì Phật giáo đi quá sâu vào nếp sống dân gian, nên nó hòa lẫn vào luân lý bình dân, quyện nhau làm một, khó phân biệt đâu là luân lý đâu là Phật giáo.

Tính văn học trong phẩm Phương tiện của kinh Pháp hoa

Trong Phật điển Hán tạng vào thời kỳ đầu, kinh điển của Phật giáo giàu sắc thái văn học nhất là kinh Pháp Cú. Những lời vàng ngọc của đức Như Lai được cô đọng lại thành những câu kệ vừa trong sáng, vừa sâu sắc.

Những giọt thầm trong cơn mưa đêm qua

Đêm qua, chữ nghĩa hữu hình ghi một sấu mốc thời gian tưởng là đã được xác định, mà thật ra vẫn là vô định.</FONT>

Đồi gió thơm

Trời vừa hửng đông. Những vệt mây hồng quét ngang khung trời mờ sương như báo hiệu một ngày nắng ấm. Ông Mặt Trời ơi, chúng tôi cần nắng để phơi quần áo, xin ông ở chơi lâu lâu một chút nhé!

Tiềm thức Huế – Trịnh Công Sơn và tâm vô trú

Thời gian tương đối hoặc tuyệt đối cứ vẫn là nỗi ám ảnh mênh mông, khắc khoải chưa bao giờ chịu ngủ yên trong tiềm thức nhân loại. Bởi lẽ thân phận con người đan bện vào trong từng lát cắt bí hiểm ấy. Những lát cắt trích ngang giữa một dòng trôi về vô tận. Dòng chảy của thời gian.

Đi ngang trời thái không

Có kẻ đang khổ đau, tình cờ nghe, hay đọc một câu kệ, bỗng cảm thấy như câu kệ này Chư Phật, Chư Bồ Tát nói cho riêng mình vì rất đúng với những khổ đau đang vò xé tâm can. Kẻ ấy chợt như tỉnh cơn mộng dữ, như được Phật xoa đầu thọ ký, ân sủng vô bờ, liễu ngộ ngay một giai thoại mà trước đây đã khó tin.

Hương sen toả phố

Từ độ ra Hà Nội, biết gắn mình với cuộc sống phồn hoa đua chen ngột ngạt, những dư vị đời thường cứ theo gió bụi mà bay. Tất nhiên! gốc gác quê mùa cũng đôi phần mờ nhạt. Tôi khác xưa vì tôi đã lớn, dù có thèm cũng thật khó để trở về, ném mình xuống đầm sen ngào ngạt hương thơm như thủa hàn vi mục đồng.

Bài xem nhiều