Bông hồng nhớ mẹ
Con được sống trong vòng tay yêu thương của mẹ được 8 năm. Bỗng một sáng ấy, mẹ ra đi mà con nào biết. Con chờ mãi mà chẳng thấy mẹ về và từ đó, trong con là cả một sự trống vắng, hụt hẫng to lớn.
Mẹ có nghĩa là duy nhất!
Tình cờ tôi lại đọc được những vần thơ cũ, tưởng đã thấm, đã quen nhưng khi ôn lại thì thấy mới tinh nguyên, xúc động rơi nước mắt. Chắc tại đó là vần thơ về mẹ, một định nghĩa giản dị nhưng gần gũi xiết bao.
Về với mẹ qua những bài Haiku Việt
Em ơi, anh đã từng đọc những vần thơ đầy sự day dứt của nhà thơ Trụ Vũ khi ông mong muốn diễn đạt một tình yêu dành cho mẹ nhưng đành phải bất lực trước sự giới hạn của ngôn từ và hình ảnh:
Ước gì còn mẹ
Mẹ! Con thèm còn mẹ như chúng nó. Thèm được mẹ nấu cho con bữa cơm (dù cơm mẹ nấu không ngon bằng con nấu đâu nhé) để con mang đi ăn trưa như chúng nó. Thèm được mẹ la mỗi khi con không làm mẹ hài lòng. Con ghen tị với những ai đang còn mẹ.
Má ơi
Chúng con rất hãnh diện vì mùa Vu lan này, chúng con vẫn còn được cài bông hoa đỏ thắm trên ngực và thầm biết rằng: Chúng con vẫn đang còn có Má - Ba.
Mẹ ơi
Con lớn lên trong vòng tay của mẹ / Tiếng đầu đời mẹ dạy tiếng "quê hương" / Quê hương có những con đường / Cho con đi học đến trường sớm trưa
Nhớ Ba
Hôm nay khi chúng con cùng ngồi lại với nhau để chuẩn bị tổ chức cho má một ngày thật vui - ngày vu lan tháng bảy sắp đến, và cũng là lần thứ tư chúng con và má nhớ đến ba…Lại một lần nữa cả nhà sum hợp nhớ ngày Vu lan, ba nhớ không?.. Và hôm nay ba lại không có mặt nữa rồi…
Nhật ký hành hương 2: Đêm nghe tiếng chuông chùa Tam Bảo
Chùa Tam Bảo được xây dựng trên một rừng sồi xanh (live oaks) rộng hơn 4 mẫu Tây. Những cây sồi cổ thụ tuổi cả trăm năm, vươn cành che bóng nắng như những cây đa cao ngất từng xanh.
Thầy tôi, phần 1
Thế là trải qua bao nhiêu khó khăn vất vả cuối cùng tôi cũng đậu Đại học. Ngày đầu tiên vào trường biết bao bỡ ngỡ đến với tôi, trường mới, lớp mới và cả thầy cô bạn bè nữa đều làm tôi thấy lạ lẫm đến vô cùng.
Nhật ký hành hương 1: Hạnh buông xả
Hôm nay, về lại thành phố ba mươi năm trước, với cái tâm cố hướng tới nhưng vẫn còn quá nhiều vướng mắc, mong học chút hương hoa về hạnh buông xả, tôi đi lặng lẽ như một chiếc lá rơi trên đường vắng đang vào Thu. Chẳng mong, chẳng cầu, chẳng đợi; không lấy, không cho… Tôi chỉ muốn tìm lại chính mình.







