Văn hóa và giao lưu thời Đinh – Tiền Lê – Lý
Sau những trang thơ đằm thắm tiễn đưa các thiền sư Giao Châu khi rời Tràng An (Kinh đô Trung Hoa) về nước, các thi sỹ thiền sư Trung Hoa còn tìm đến tận những nơi tu hành của các thiền sư Việt trên đất Việt để giao lưu, kể cả phải vượt qua núi cao rừng thẳm.
Tiếng nói của mẹ
Một ngày tháng 6 năm 2005, tôi đang ngồi soạn bài một mình dưới ánh đèn hiu hắt, bổng nhiên tiếng chuông điện thoại vang lên một cách gấp gáp. Tôi nhấc máy alô mấy tiếng, thì đầu bên kia mới truyền lại một giọng nói của đứa bé gái sợ sệt và yếu ớt “ có phải mẹ đó không? Mẹ ơi”.
Niệm Phật với con
Thời thơ ấu, giấc ngủ của tôi thường chìm trong tiếng niệm Phật của Bà nội. Tiếng niệm Phật trầm trầm êm dịu của Bà trong những chiều mưa ủ dột hay những đêm trăng sáng, trong những tối hạ nồng nóng bức hay đêm xuân mát mẻ, hình như đã đi sâu vào trong tâm thức của tôi còn hơn những lời mẹ ru.
Chiếc Y vàng phơi mưa nắng mùa Hạ
Ngày xưa, Phật vào đời
Mở pháp mầu giải thoát
Thời Hạ đầu khai sáng
Đạo Pháp đã lan truyền
Mẹ là nước hay là non
Mẹ ! mẹ ! mẹ ơi……
Con gọi mẹ khi vừa rời cuống rốn
Gọi tên người vì hụt hẫng rời xa
Chín tháng hơn nằm ấm áp bên người
Giờ con bước, đôi chân khờ dò dẫm
Bầu sữa cam lồ
Chiếc hoa hồng hay hồng trắng cài lên áo là một hình ảnh đẹp, giá trị…nhưng điều quan trọng là trong cuộc đời vô thường nầy, chúng ta đã sống trọn tình trọn nghĩa với tấm lòng của cha mẹ hay chưa.
Nơi yên bình trong trái tim Mẹ yêu
Dấn bước vào đời như đi trong biển mộng, xô đẩy, dằn co, nắm níu và để rồi không có gì tồn tại vĩnh viễn. Thành trụ hoại không… như lớp sóng vô thường, nhưng chư Phật vì lòng thương, nguyện lớn vẫn đi trong huyễn mộng để đưa bàn tay nâng đở sinh linh, như tấm lòng của bà mẹ ôm con vào lòng.
Nước mắt mẹ rơi thành trái tim hồng
Mỗi người con khi rời xa gia đình, đều mang theo mình là cả một trời thân thương trong lời ru, trong tình thương, trong ánh mắt, trong trái tim bà mẹ.
Tưởng niệm Thượng tọa Thích Chơn Thanh
Nhật ánh thiều quang nhi ẩn một .
Nguyệt hàm dạ lộ dĩ tiềm mai .
Hà đương Tây khứ vô lưu tích.
Vũ khấp Nam thiên tiến nhất lai .
Đạo tình
Đặt chân đến Huế, cảm xúc ấy trong tôi thật khó tả. Huế vẫn rất cũ và rất mới. Những con đường, hàng cây, những ngôi chùa, đền đài lăng tẩm cổ kính…, đối với tôi đã hơn một lần trở nên quen thuộc.







