Thử đối chiếu bốn bản dịch bài kệ
Vừa qua, nhân dịp tưởng niệm 700 năm ngày Đức vua – Phật hoàng Trần Nhân Tông nhập Niết bàn, tác giả Viên Như đã quan tâm đến bài kệ “Hữu cú vô cú” và dịch lại bài kệ này qua bài viết: “Bài “hữu cú vô cú” của Trần Nhân Tông giảng tại chùa Sùng Nghiêm.
Huế màu lam ký ức
Tặng anh Khoa Tuấn ! Hồi chiều nghe anh Khoa Tuấn, một người Huế hiện sống ở Đan Mạch, nói về chuyện pháp danh quy y, tự dưng tôi nhớ lại những ngày rất cũ, cả một ký ức màu lam yêu thương chạy về. Và Huế. Và Thầy. Và những lời kinh như vang vang lên hoà vào hồi chuông trống bát nhã...
Trong nhật ký Ô mai
Lúc nào chị cũng loay hoay đi tìm Phía-Bên-Kia của cuộc đời. Chưa hẳn là sự Chết, cũng chưa hẳn là một sự bình an vĩnh cửu như một thứ Thiên-Đàng xa vời nào đó. Mà là một cái gì đó, hình như cực kỳ giản đơn như một vài lần chị nhặt được trong một trang kinh, hay một lời thốt lên của một vị đại đạo sư...
Thơ thiền – Thiền tính trong thơ và sự ngộ nhận
Thơ Thiền là các bài kệ là thơ bao gồm cả kệ và thơ, nêu lên một triết lý, một quan niệm thiền hay một bài học thiền nào đó hoặc vừa ảnh hưởng thiền vừa mang rung động thi ca có tính trần thế
Suy nghĩ về một đoạn dịch ngắn trong dịch phẩm “Hữu cú vô cú”...
Tác giả Thích Minh Trí trao đổi với dịch giả Viên Như về bài viết "Nhân kỷ niệm ngày 700 năm ngày nhập Niết Bàn của Phật Hoàng Trần Nhân Tông, Dịch lại bài “Hữu cú vô cú” của Ngài giảng tại chùa Sùng Nghiêm”.
Linh Sơn mây trắng
Không biết cơ duyên nào mà tôi, không phải Phật tử, không thuộc một câu kinh bài kệ nào, lại được chiêm bái ba ngọn núi thiêng mà chắc nhiều vị Phật tử thuần thành một đời mơ ước. Và đây là điều tôi đã thực chứng, rằng ngày nay, trên ba ngọn linh sơn ấy không còn chi hình tướng cũ. Ngày nay, trên ba ngọn linh sơn ấy chỉ còn là trời xanh mây trắng bay.
Giao lưu văn hóa của các thiền sư thời Đinh – Tiền Lê –...
Sau những trang thơ đằm thắm tiễn đưa các thiền sư Giao Châu khi rời Tràng An (Kinh đô Trung Hoa) về nước, các thi sỹ thiền sư Trung Hoa còn tìm đến tận những nơi tu hành của các thiền sư Việt trên đất Việt để giao lưu, kể cả phải vượt qua núi cao rừng thẳm.
Thơ: Đường về
Thuyền qua bến u minh
Đến điểm dừng- rẽ phải
Bông hoa bỗng chuyển mình
Qua một thời ngây dại
Đến điểm dừng- rẽ phải
Bông hoa bỗng chuyển mình
Qua một thời ngây dại
Chánh niệm giữa mùa lụt
Cùng với thảm cảnh lũ lụt tại Hà Nội, Ninh Bình; miền Trung đã bắt đầu vào mùa lụt, những cơn lụt đầu mùa đã tràn về, những hồi chuông điện thoại từ các miền đất nước cứ reo lên liên tục, gọi về hỏi thăm Huế “lụt lội” thế nào. Và mặc dầu là qua điện thoại, nhưng tôi cũng cảm nhận được nhiều tâm trạng buồn lo khác nhau.
“Khách” trên quê mẹ
Kẻ lưu lạc tha hương thường tự phỉnh phờ: gọi nơi chốn mình đang sống là "Quê hương thứ hai" và người dân bản địa nếu có chút tình người cũng gọi là như thế.







