Tôi đến với chùa…
Tôi chắc rằng, những người ở quê tôi (làng Hương Cần, Hương Trà, Thừa Thiên Huế) dẫu vẫn ở quê hay đi làm ăn xa đều mang trong mình hình ảnh của ngôi chùa Hương Cần - một ngôi chùa làng rất đỗi bình dị, thân quen.
Vài suy nghĩ về cái Tôi trong thơ từ cách nhìn Phật Giáo
Tưởng rằng, cái TÔI tuyệt đối, cái tôi đích thực, đó là một trong những ảo tưởng lớn nhất của loài người. Nhưng xem ra, căn bệnh này ở những người làm nghệ thuật và các nhà thơ còn nặng hơn nhiều so với người khác.
Chén trà trong sương sớm
Nâng chén trà, ít ai uống vội vàng, uống một hơi (như người cày đồng về nhà, khát nước, “kéo gáo” bên vò nước lã) mà thường uống khoan thai, chậm rãi để lắng nghe hương vị của trà: Trà có vị đậm đà? Có hương thơm? Trà lài hay trà sen? Trà ngây hay trà ngọc lan? Trà Lâm Đồng hay trà Bắc Thái?...
Cái giá của người xa quê
"Hỏi rằng người ở quê đâu Thưa rằng tôi ở rất lâu quê nhà”. (BG) Bữa đọc hai câu thơ này của Bùi Giáng, thấy chạnh lòng quá chừng. Cái chạnh lòng của người xa quê, nghe chừng xanh xót và thiểu não lắm.
Nụ cười Thiền sư
Nhân mùa Đại lễ Vesak Liên Hiệp Quốc năm nay tại VN, tôi về nước và chứng kiến một Đại Lễ Phật Đản 2552 lớn nhất từ trước giờ. Tôi như đứa trẻ choáng ngợp trong hạnh phúc giữa rừng cờ và hoa sen thanh thoát tuyệt đẹp trong những con đường và những vòm cây dẫn đến các chùa…từ Sài Gòn ra đến Huế.
Bài thơ tặng mẹ (chùm thơ của Trần Giang)
Con trở về với vòng tay của mẹ
Mái tóc cha đã phủ kín chiều tàn
Con sông đầu làng không còn sức thở than
Chỉ có mẹ vẫn phù sa tuổi tác
Hôm qua em đi chùa Hương….
Khi tôi đọc bài thơ “Chùa Hương” của Nguyễn Nhược Pháp, ấn tượng mạnh nhất đối với tôi không phải là những vần thơ trong sáng, nhẹ nhàng và duyên dáng, mặc dù đó chính là những gì mà tôi cảm nhận được ngay từ lần đọc đầu tiên.
Đồng vọng quê hương
Cảm nghĩ nhân đọc bài thơ "Nhớ chùa" của Huyền Không - Hòa Thượng Mãn Giác.
Đôi điều về Phật giáo trong văn học Việt Nam
Việt Nam rất tự hào có nền văn học vô cùng phong phú và đa dạng; có sự đóng góp không nhỏ của Phật giáo với những tư tưởng nhân quả, nghiệp báo, giải thoát, tịch diệt, niết bàn.
Cho ngày mai
Chiều xuống. Phố núi chìm trong biển sương. Vài tia nắng còn rơi rớt lại trên ngọn thông khiến cho cảnh vật thêm lung linh, huyền ảo. Ngôi chùa của Tuệ nằm trên một ngọn đồi nhỏ, đủ để phóng tầm nhìn bao quát cả thành phố, nửa như thần tiên một cõi, nửa mang chút mộng mơ của xứ lạnh.







