Mẹ ơi

Con lớn lên trong vòng tay của mẹ / Tiếng đầu đời mẹ dạy tiếng "quê hương" / Quê hương có những con đường / Cho con đi học đến trường sớm trưa

Tâm sự của chú gà trống

Tôi nhớ ngày xưa / em và tôi chung lối / thề thốt uyên ương

Ước rằng mẹ khỏe như xưa

Tết năm nay, con lại nhớ năm xưa, Nhớ mỗi đêm, mẹ thức khuya may vá, Những chiếc áo, chiếc quần cho 6 đứa, Để kịp mặc,...

Đẹp gái

Thành Ba La Nại thuở xưa Có chàng voi được nhà vua cưng chiều Chàng voi tính tốt đủ điều Hiền lành, tuân lệnh, đáng yêu vô...

Vẫn rất gần

Thứ bảy chiều nay vắng bóng thầy

Sân trường sao lắm lá vàng bay

Phấn rơi còn trắng trên bục giảng

Mà đã về đâu tiếng giảng bài?!

Chân tu

Như là cổ tích ngày xưa / Rêu phong mái cổ nắng mưa chùa làng / Chỉ hoa trái với đèn nhang / Tâm Thiền hướng Phật, Niết Bàn lòng sư...

Tưởng niệm Thầy

Hạ này Thầy đã khuất rồi Chẳng còn thấy dáng Thầy ngồi viết Kinh Phòng không, ghế trống lặng thinh Thầy đi xa vắng Tổ Đình buồn...

Vu Lan

Mặt trăng mát như mùa thu/ Lững thững bên bến cũ/ Đò đưa bồng bềnh

Những bài thi kệ thị tịch của các Thiền sư Việt Nam trước khi...

Có thể nói một cách tóm tắt Kệ là một thể thơ (văn vần) thường dùng trong đạo Phật. Ngay từ khi Đức Phật còn tại thế, Ngài đã có nhiều bài kệ hoặc là để tóm tắt, để cô đọng một số điều đã giảng dạy cho các đệ tử hoặc để thể hiện một cách súc tích một hành động, một tư duy, một quan niệm, một tư tưởng hay một triết lý sâu sắc. Trong các bộ Kinh của Phật giáo, ngoài phần kinh thuyết, thường hay có phần kệ kèm theo.

Xuân bên Đại Tháp nguyện cầu

Sớm mai dậy nâng chén trà tỉnh thức / Ngắm bình minh thắp nắng đẹp trong vườn / Chim tung cánh hót vang lời hanh phúc / Mừng Xuân về rộn rã tiếng yêu thương.

Bài xem nhiều