Nhật ký hành hương 4: Khi tịnh tài sinh bất tịnh
Kẻ tham lam, ái dục đội áo mão nhà tu bợ đỡ giới cầm quyền, mua chuộc giới trưởng giả đại gia, chia bè kết phái để kiếm quyền, kiếm lợi; an nhiên sống hưởng thụ trên sự hy sinh không đúng chỗ và tín tâm cúng dường sai lạc của khối tín đồ nhẹ dạ chỉ biết thụ động đến chùa với tinh thần sùng bái cực đoan gần như mê tín.
Phật giáo Việt Nam, ánh đạo rạng ngời
Không lệ thuộc vào ai, không câu nệ chức danh, không vướng víu ngôn từ / Phật giáo Việt Nam hơn hai ngàn năm vẫn cứ là Phật giáo.
Nợ trần
Ta nợ ba mẹ và các anh chị công nuôi ta ăn học. Nợ họ hàng, bạn bè, thầy cô… cho ta kinh nghiệm sống. Thức tỉnh, TA NHẬN RA MÌNH MẮC NỢ CUỘC ĐỜI VÔ SỐ KỂ.
Tâm cảm búp hoa đàm
Từng bước nhẹ nhàng, tôi đi vào vườn thơ Trụ Vũ. Cả một đời trầm tư, suy tưởng, thực sống, hiện thị đương chân, ông đã xây dựng nên cõi thơ bát ngát của riêng ông.
Thơ của lão nông tuổi xế chiều
“... Bởi vì chỉ là một nông dân bình thường nên thơ của bác Tùng Liên còn đậm tính chất phác, giản dị nhưng điều đáng quý hơn hết là tấm lòng yêu quê hương, yêu đất nước và con người của bác cộng với tấm lòng thiện lành đôn hậu...” ( Trích Lời thưa trong tập thơ Cảm Tác về tự thân - Tỳ Khưu Thích Như Hoằng).
Cha Mẹ: Thầy dẫn đạo của con
Mỗi khuya thức dậy, nghe mõ nhịp nhàng, nghe chuông nhẹ điểm, hòa trong tiếng tụng kinh nho nhỏ mà tha thiết chân thành của mẹ; gần đó, hồng chung chùa sư nữ Vạn Thạnh ngân vang, xa xa vẳng tiếng chuông Hải Đức dội về. Tất cả những thanh âm thiền vị, sâu lắng và đẹp đẽ nhất đã nuôi dưỡng tâm hồn nhạy cảm của tôi từ lúc bé thơ.
Ném tiền xuống ao
Quê tôi ngày ấy là một làng quê nghèo. Hồi nhỏ chúng tôi hoàn toàn không có khái niệm về đồ chơi. Chính vì vậy một trong những trò chơi thú vị, chơi nhiều lần nhất và làm tôi nhớ đến tận ngày nay là chơi “vợ chồng”.
Báo hiếu đâu chỉ một ngày…
Tôi còn nhớ, trong thời bao cấp, đôi khi những dịp Tết khác phải dè sẻn, nhưng Rằm tháng Bảy bao giờ các gia đình cũng bày biện rất đầy đủ. Với người Việt, ngày đó có ý nghĩa thật đặc biệt.
Nhớ tấm áo bạc màu của mẹ
Mỗi lễ Vu lan đến là trong con lại có trăm ngàn nỗi nhớ, niềm thương. Thêm một năm nữa con lỗi hẹn với những buổi sum họp gia đình. Thấy lắng lòng khi nghe bài hát Về quê nhưng con vẫn tìm được cảm giác ấm áp khi nhớ đến tấm áo bạc màu đẫm mùi mồ hôi nồng nồng của mẹ.
Nhớ màu tóc mẹ
Còn nhớ, hồi ấy, hết cấp hai là tôi xa nhà lên thị xã học trường chuyên của tỉnh. Đó là một vinh dự lớn lao mà không dễ gì những đứa trẻ ở vùng quê đồng chiêm trũng nghèo khó này làm được.







