Phụng tán Tổ Cồn

  Thượng uyển linh sơn trí đại nhân Thủ trì giới định, vẹn muôn phần Tăng cương mạng mạch vi lương đống Già kết hoa khai, chí xuất trần. Giáo...

Chuyện ở Tứ Xuyên: Bố là tất cả, bố ơi !

Ngày 12/05/2008 là ngày ảm đạm, kinh hòang nhất của người dân Tứ Xuyên. Khi nhắc đến sự kiện đau thương này có lẽ dùng chữ nghĩa, con số biểu đạt cũng không toát lên hết sự mất mát lớn lao xảy ra nơi đây, chỉ có dịp nào đó chúng ta đến vùng đất này mới hiểu hết những nỗi niềm, những tâm sự tận đáy lòng của người trong cuộc sau một năm trở về từ cõi chết.

Triết lý chiếc nôi

Sau nhiều năm tháng học hỏi triết lý phương Tây, tư duy nhị nguyên và hợp lý đã để lại trong đầu óc tôi một cảm giác mệt mỏi. Khi trở về trầm ngâm với những câu ca dao và chuyện cổ Việt Nam, đầu óc tôi lại cảm thấy nhẹ nhàng, khoan khoái. Ðây là cảm nhận và là sự phản ứng có thực của khối lượng chất xám trong đầu; nói đúng hơn, đó mới chỉ là phản ứng của võ não.

Trăng nước Vesak ơi

Trăng nước Vesak ơi! Tứ từ rơi bụi đỏ!/ Sử, triết, văn... đội chữ, gậy đường khuya!/ Đức Phật hiện chân dung sen khiết bạch/ Giữa nghìn dặm ao hồ, nhân thế ngợp hương xưa

Hoa rơi

Đời là thiên đường của người này, là bể khổ của người khác.... Đến với cửa Phật.... cầu nguyện tu cho mình hay tu vì mọi người.

Mười đóa sen dâng Phật

Buổi sáng ra vườn, nhìn lên trời cao bồng bềnh mây trắng/ Nhìn xuống khu vườn, còn thơm ngát sương lan/ Nhìn ra đầm sen, nở rộ những cánh sen hồng/ Xin thành khẩn hái mười đóa sen dâng Phật.

Lần đầu tiên tôi lên chùa

Đọc sách báo hay nghe bạn bè, người thân kể chuyện về kỷ niệm của họ gắn với ngôi chùa thân yêu - lần nào tôi cũng cảm thấy vừa buồn vừa tủi! Thường thì họ được mẹ dẫn đến chùa, hay theo ông bà, các anh chị... đến chùa lễ Phật - rồi biết bao là kỷ niệm của tuổi thơ êm đềm, hạnh phúc theo họ lớn lên vào đời bên ngôi chùa linh thiêng kỳ diệu ấy.Thật là êm đềm và ấm cúng!

Cổ tích ngày nay

Xưa rất xa xưa, có ba chú tiểu chân quê vừa lên tỉnh, kịp lúc xuân sang nên phố phường rộn rịp tươi vui.

Đêm và hửng đông

Nghiêng bên song cửa/ Trăng ghé bồ đoàn/ Lặng thinh thiền tọa/ Cùng hương lan

Sương tan thành lệ

Sự còn, mất của người thân, sự thủy chung hay phản bội của người thương, sự gắn bó hay hời hợt của bằng hữu v.v… sẽ đi qua đời ta như những cơn gió thoảng. Ta có nắm bắt được gì đâu mà rơi lệ khóc than vì còn, vì mất?

Bài xem nhiều