Chân thường giữa dòng biến dịch
Bốn mùa luân chuyển, hoa nở rồi tàn, trăng tròn lại khuyết… Dòng biến dịch đẩy xô con người đến tận cùng hoang vu, thinh lặng. Người lữ khách mãi lang thang, ruổi rong muôn vạn nẻo, lấy gió mát trăng thanh kết nghĩa, xem sông núi mây ngàn là tri kỷ tri âm, chợt một ngày bước chùn gối mỏi, ngẩn ngơ bên quán trọ trần gian. Ôi! Áo sờn vai bạc đầu.
Thơ thiền Việt Nam hiện đại
Thơ Thiền Việt Nam - một bộ phận không thể tách rời của cơ thể, của mái nhà văn học Việt Nam. Thơ Thiền Việt Nam hiện đại tiếp tục phát triển trên cơ sở hào quang của thơ Thiền trung đại và môi trường văn hóa hiện đại.
Hương chùa
Những ngày nghỉ hè, chúng tôi được đi thăm chùa Thầy. Chùa Thầy tọa lạc trên lưng chừng một ngọn núi nhỏ. Lần đầu đến thăm chùa Thầy ở một nơi vắng vẻ, thanh tao, sư cụ thết đãi chúng tôi một bữa cơm chay ăn còn nhớ đến tận bây giờ. Đó là món bánh đúc lạc chấm với tương bần, món canh hoa lý ngọt lịm mát đến tận ruột…
Không gian biểu tượng triết lý Thiền tông trong thơ Tuệ Trung Thượng Sĩ
Triết lý Thiền tông thì nhiều, trong khi mỗi tác giả lại có nhiều cách kiến giải khác nhau. Do đó, không gian tượng trưng cho triết lý thiền phải là một thế giới không gian với một hệ thống sự vật và hiện tượng phong phú.
Hành hương về chốn Tổ (Phần 1)
Chỉ còn một tuần nữa bước vào năm học mới. Dẫu còn bộn bề với nhiều thứ, nhất là đối với một lưu học sinh, nhưng tôi vẫn muốn xuôi về Hoa Trung, mong tìm lại dấu tích xưa – chốn tùng lâm cổ kính của Tổ sư một thời, để đỉnh lễ Ngài, sống lại những phút giây xưa trong cái vô thường biến dịch của ngày nay.
Ngồi với mây
Những bước chân thiền hành là những bước chân rất thật, vì vậy đôi khi chúng bắt ta phải đi chậm lại. Những lúc phải đi chung với các bạn trong sở làm, tôi thấy họ đi nhanh quá, tôi cũng phải bước nhanh hơn một chút vì họ, và họ cũng phải bước chậm lại một chút vì tôi. Tôi cũng nhận thấy một điều là khi ta có ý thức về mỗi bước chân của mình, ta không còn bước đi vội vã vô ích, và thân ta cũng không còn lao về phía trước nữa.
Thưa Má con đi!
Ngày em gái đi lấy chồng, Má khóc.Chẳng nói được lời nào nhưng tôi biết Má buồn thì ít, tủi thân thì nhiều vì Má không thể chọn cách tốt nhất cho con mình hạnh phúc trong ngày theo chồng.
Nàng tiên dịu hiền
Giận là gì? Nó chỉ là một thoáng hiểu lầm ở trong cái đầu của mình. Em cho cái đầu của em một chút xíu không gian, một chút xíu thời gian; em chỉ cần đi chơi một vòng ở đâu đó rồi quay về nhà, và thấy mình hết giận. Em hết giận như một phép lạ vừa xảy ra trên thế gian này. Em sẽ biết mỉm cười với nắng ấm và gió mát của mùa xuân. Em bớt nhức đầu, sổ mũi. Lời nói của em trở nên dịu dàng và ngọt ngào hơn.
Thu Hà Nội
Một cái Tết Độc lập nữa lại về trong sắc thu Hà Nội, có nắng vàng dịu nhẹ, có hương cốm mới, có gió heo may vờn qua những cành liễu rủ mặt hồ... Nhân dịp mừng Quốc khánh 2-9 và đón mùa thu về, Phattuvietnam.net xin giới thiệu cảm nhận về mùa thu của một bạn trẻ đất Hà Thành.
Tiếng vọng chùa xưa
Thẳm sâu trong tâm thức tôi một tiếng chuông chùa, vang vọng mãi từ ngàn xưa đến mai sau... Tiếng chuông sớm đầu năm đánh thức bà con dậy đón chào năm mới. Tiếng chuông mỗi chiều ba mươi se lại cái bùi ngùi khói lam. Tiếng chuông những hôm rằm tròn xoe ông trăng với lời niệm kinh cầu nguyện.







