Tiếng vọng chùa xưa
Thẳm sâu trong tâm thức tôi một tiếng chuông chùa, vang vọng mãi từ ngàn xưa đến mai sau... Tiếng chuông sớm đầu năm đánh thức bà con dậy đón chào năm mới. Tiếng chuông mỗi chiều ba mươi se lại cái bùi ngùi khói lam. Tiếng chuông những hôm rằm tròn xoe ông trăng với lời niệm kinh cầu nguyện.
Một hạnh phúc không đổi thay
Giữa những bận rộn của cuộc sống, thỉnh thoảng có những thời gian ta tìm cho mình một góc nhỏ, ngồi yên trong một buổi sáng, là một hạnh phúc. Mà trong cuộc đời ta cần có những niềm vui nhỏ ấy.
Thương nhớ những mùa sen quê tôi
Tôi đi làm ăn xa. Vẫn cứ khắc khoải mong đến ngày hè để lại được trở về với hồ sen dấu yêu, để được đằm mình trong dòng nước mát, để được hít hà những bông sen, để hương sen xoa dịu đi những vết thương của cuộc đời…Sao tôi nhớ đến thế những mùa sen… Những mùa sen đã gắn bó với những thăng trầm của làng tôi và của đời người.
Vu lan thương nhớ
Hai mùa Vu Lan con xa hình bóng mẹ
Nỗi buồn đau giăng kín tận cõi lòng
Con cố nén giọt sầu trên khóe mắt
Đang âm thầm nghèn nghẹn muốn tràn dâng!
Vào lòng vũ trụ
Khép mắt trần dìu em vào vũ trụ
Giữa bao la trùng điệp những tinh cầu
Khắp không gian huyễn hóa ánh muôn màu
Trên nền thẳm của khung xanh huyền nhiệm
Màu Vũ Trụ - màu mắt em – màu biển
Thấy lung linh lấp lánh bóng sao hoa.
Giữa bao la trùng điệp những tinh cầu
Khắp không gian huyễn hóa ánh muôn màu
Trên nền thẳm của khung xanh huyền nhiệm
Màu Vũ Trụ - màu mắt em – màu biển
Thấy lung linh lấp lánh bóng sao hoa.
Ngày lại ngày
Con người là một sinh vật dựng đứng, đặt mình giữa hai lực: lực kéo xuống của quả đất, và lực hút lên của trời. Phải cắm chân vào đất, đứng vững trên đôi chân của mình. Nhưng trí óc không ngừng vươn cao, tâm hồn không ngừng tỏa rộng.
Thư viết mùa Vu lan
Những gương mặt rạng ngời hạnh phúc vì còn có diễm phúc cài lên ngực đóa hồng đỏ thắm như vẫn còn đâu đây, gần, gần lắm! Trong niềm vui sướng được cài lên mình đóa hồng đỏ thắm con thật sự cảm thông và thấm thía với “tâm sự người cài hoa trắng” qua ánh mắt buồn của họ: “Mẹ hiền ơi! Mùa Vu lan đã về rồi, người ta đang say cùng đời, hoa hồng đỏ thắm trên môi. Còn mình con, lang thang nhặt cành hoa trắng, nghe cay đắng tìm về trong hồn, đời mất vui khi mẹ chẳng còn”.
Bóng mát mùa Vu lan
Rất tiếc sách giáo khoa đã xao lãng trong việc dạy các em học sinh về chữ Hiếu, một trong nét đẹp trong tinh thần đạo lý Á Đông. Một người con bất hiếu thì không thể thương yêu được ai trên cõi đời này, ngoài chính bản thân mình.
Mùa Vu Lan với những vần thơ không có Mẹ
Có một nhà thơ phương xa vẫn luôn khắc khoải hướng lòng về quê hương, về với Mẹ: nhà thơ Trần Kiêu Bạc. Hình bóng Mẹ luôn ẩn hiện trong tâm trí và bàng bạc trong thơ của anh. Mặc dù đang ở Cali, một nơi phồn hoa náo nhiệt nhưng nỗi nhớ của anh vẫn tràn đầy chất liệu dân dả quê nghèo với hơi ấm Mẹ xưa.
Vu lan con nhớ hai người mẹ
Một mùa vu lan nữa lại đến, nhưng tôi cài lên ngực áo mình không phải một mà la hai bông hồng đỏ thắm, bông hồng cho mẹ và bông hồng cho mẹ chồng tôi.





![[ẢNH] Giới tử Huệ Nghiêm học về nghi thức đăng đàn truyền giới](https://www.phattuvietnam.net/wp-content/uploads/2026/09/PAQ.Rs-5206-100x75.jpg)
![[ẢNH] Giới tử trang nghiêm tụng Kinh Di Giáo tại giới trường Huệ Nghiêm](https://www.phattuvietnam.net/wp-content/uploads/2026/09/PAQ.Rs-5030-100x75.jpg)
